Cả đời này Úc Hoài Kỳ chưa từng hoảng loạn đến vậy. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đẩy hai quả trứng sang một bên, rồi run rẩy đưa tay chạm vào mặt Thanh Việt Bạch.
… Còn thở.
Cả người hắn căng chặt, đến lúc này mới dám buông lỏng. Hắn cẩn thận nhớ lại đêm qua, rõ ràng hắn không ngủ sâu, hai người nằm sát đến thế, vậy mà… sao lại không cảm giác được gì?!
Có đau không? Sinh kiểu gì?
Trái tim Úc Hoài Kỳ đập loạn, thần sắc rối bời, hắn khẽ sờ cổ tay Thanh Việt Bạch, rồi chậm rãi vén nhẹ áo y lên..
Trước khi ngủ, Thanh Việt Bạch vẫn mặc y phục nguyên vẹn, giờ vạt áo đã bị căng rách đôi chỗ, như thể đêm qua biến thành khổng tước lớn rồi lại hóa trở về.
Trong đầu Úc Hoài Kỳ thoáng vụt qua hình ảnh mấy con chim nhỏ sinh con máu chảy đầm đìa, hiếm khi hắn thấy mình không dám đối diện một việc đến vậy. Ánh mắt từ từ trượt xuống dưới…
Không có máu.
Không có máu!!!!
Tuy chẳng hiểu sinh thế nào, nhưng không có máu tức là không thương tổn, mà không thương tổn thì không đau!!!
Lúc này, trái tim đang đập loạn mới dần bình ổn. Hắn ôm chầm lấy Thanh Việt Bạch như ôm được chí bảo.
Người trong ngực mang chút hơi thở mệt mỏi, bị hắn ôm như vậy nhanh chóng tỉnh lại.
“Ngươi lại làm gì thế?” Giọng Thanh Việt Bạch còn ngái ngủ, y mở mắt nhìn hắn một cái.
Úc Hoài Kỳ cúi đầu, chôn mặt vào cổ y, hít lấy mùi hương hoa quen thuộc, ngực phập phồng dữ dội.
Giống như hắn đang cố trấn định nỗi sợ hãi trong lòng.
Hồ ly chín đuôi quấn lấy người trong ngực.
“… Không sao rồi.” Giọng hắn khàn khàn. “Ngươi còn ở đây là tốt rồi.”
“?” Thanh Việt Bạch ngờ vực, lại lên cơn gì đây? Y ngáp một cái, theo thói quen ngẩng đầu, hôn lên mặt hắn một cái như mèo con cọ chó nhỏ, “Ta vẫn ở đây mà… có chạy đi đâu đâu.”
Úc Hoài Kỳ bật cười.
“Ơ, trứng ở đâu ra thế?” Lâm Bạch Vân xách theo mấy con gà rừng từ sườn núi đi tới, vừa nhìn thấy hai quả trứng vàng liền hỏi: “Úc Hoài Kỳ, bữa sáng ngươi kiếm à?”
“…Khoan đã,” Thanh Việt Bạch chợt nhớ tới cảm giác kỳ quái đêm qua, quay đầu nhìn, đôi mắt xanh biếc lập tức mở to…
“Đây là ta đẻ ra tối qua sao!!!”
Một lát sau, khi sương sớm nhuộm ánh xanh xám khắp chân trời, ba người ngồi canh trước hai quả trứng, im lặng không nói.
“Sao hai đứa nó chẳng nhúc nhích gì hết? Có phải không hài lòng với ta và Úc Hoài Kỳ không?” Thanh Việt Bạch nhìn trứng, mơ màng hỏi.
Lâm Bạch Vân lấy lại tinh thần, đầu ngón tay tỏa ra một luồng pháp lực dò xét hai quả trứng, một lúc sau hắn nói:
“Bình thường, chim sinh trứng thì phải ấp nở.” (ấp nở cho sinh mệnh trong trứng thức tỉnh, trở thành sinh linh thật sự)
“Nhưng Úc Hoài Kỳ là hồ ly mà!” Thanh Việt Bạch chỉ sang hắn, “Chẳng phải hồ ly sinh con trong bụng sao?”
Lâm Bạch Vân xoa nhẹ hai quả trứng, như đang v**t v* con nuôi, thở dài:
“Cái này là từ trong bụng đệ ra, dĩ nhiên phải theo thể chất của đệ mà định rồi!”
Thanh Việt Bạch: “…” Nhưng ta còn chẳng biết ta sinh kiểu gì a!
“Vậy lúc ấy đệ nói muốn cho con nhận… Ưm!!”
Chưa dứt lời, hắn liền bị Thanh Việt Bạch đá một cước.
Lâm Bạch Vân ngẩn ra: “Làm gì thế?!”
Thanh Việt Bạch ho khan một tiếng, chợt nhớ ra mình còn chưa đồng nhất khẩu cung với Lâm Bạch Vân, theo lý thì bản thân “không biết” việc có con… Vậy tức là cũng không tồn tại chuyện để Lâm Bạch Vân làm cha nuôi!
“Cho con gì?” Úc Hoài Kỳ nghi hoặc, ánh mắt đầy ngờ vực.
Thanh Việt Bạch nhớ lại những lần mình dựa vào chuyện đó để trêu chọc hắn, mồ hôi lạnh chảy xuống, vội đánh trống lảng:
“Sư huynh, chúng ta giờ phải nghĩ cách ra ngoài trước đi! Trứng có thể bỏ vào túi trữ vật không?”
Không thể để hắn nhớ ra! Hắn mà tỉnh táo lại là toi!
“Túi trữ vật chỉ chứa được vật chết.” Lâm Bạch Vân thấy hai người ngốc nghếch, liền lấy một cái lò luyện đan từ túi mình ra .
Thanh Việt Bạch lập tức cảnh giác, ôm chặt hai quả trứng vào ngực:
“Sư huynh, huynh định nấu hai đứa nó sao? Không được!”
Úc Hoài Kỳ cũng chắn trước mặt.
Hắn lần đầu thấy có người dùng lò luyện đan để nấu ăn, rõ ràng chỉ là một cái lò luyện đan dược, vậy mà lại biến thành nồi hầm canh trong tay Lâm Bạch Vân— nếu không cẩn thận thật sự bị hầm thì biết làm sao!
Lâm Bạch Vân dở khóc dở cười, hận không thể gõ cho hai người bọn họ tỉnh ra:
“Bọn chúng đã là con nuôi ta, sao ta nỡ làm thế! Đây là Tụ Linh Lò, hai ngươi chia linh lực, mỗi người dẫn một nửa vào trong, rồi đặt trứng vào. Làm vậy có thể tạm thời phong ấn sinh khí, khiến nó giống như vật c*hết, có thể cất trong túi trữ vật.”
Lúc này hai người mới thở phào, đặt trứng vào trong.
“Nhưng đặt ở trong lò cũng không phải kế lâu dài, hai ngươi phải mau về Yêu tộc.” Lâm Bạch Vân nói, “Hiện giờ có cách ra khỏi tấm gương này chưa? Có nghĩ ra không?”
Thanh Việt Bạch ngẩn người, liếc sang Úc Hoài Kỳ. Thật ra y có nghĩ tới một cách, nhưng sợ hắn nổi giận.
“Sao vậy?” Úc Hoài Kỳ hỏi.
Thanh Việt Bạch mím môi, “Cung Huyễn là nửa người nửa quỷ, có thể theo ước định mà xuyên qua nhiều nơi… Tấm Vạn Vật Kính này chắc cũng vậy.”
“Nhưng phải có lời hứa trước mới được chứ?” Lâm Bạch Vân kinh ngạc, “Hắn từng hứa với ngươi à?”
Thanh Việt Bạch nghĩ một lát, “Bốn năm trước, trong yến tiệc mạ vàng, hắn từng nói với ta một câu…”
Quả nhiên, Úc Hoài Kỳ cũng nhớ ra, sắc mặt lạnh dần, khóe môi cong lên đầy ý lạnh:
“Ta đúng là quên mất hắn rồi.”
Vành tai Thanh Việt Bạch đỏ lên, gãi gãi má.
Bốn năm trước, Cung Huyễn từng nói với y hai lời hứa, nhưng lúc đó y không đáp lại.
“Vậy ngươi gả cho ta đi, ta lập tức triệu vạn quỷ đến giúp ngươi, thế nào?”
“Mỹ nhân, gả cho ta có gì không tốt? Vạn quỷ trải đường, xương trắng rước dâu! Tất cả quỷ dữ đều cho ngươi bày trận chơi!”
Xương trắng rước dâu, ác quỷ mở đường.
Loại người xem lời hứa còn trọng hơn sinh mệnh như Cung Huyễn, hiếm khi phát lời hứa với ai. Khi đó hẳn cũng do uống say trong yến tiệc mạ vàng mới nói ra mấy câu như thế.
“Không còn cách nào khác.” Lâm Bạch Vân thở dài. “Thử xem đi, Tiểu Việt.”
…
Cùng lúc đó, trong thiên lao Yêu tộc, sấm sét nổ rền.
Cho dù rơi vào hoàn cảnh này, Pháp Lạc Đàm vẫn bình tĩnh. Hắn mặc một thân y phục trắng, ngồi xếp bằng.
Úc Ninh đẩy cửa lớn, bước vào, thông qua lôi điện giam giữ của ngục gian mà nhìn hắn, đặt tấm gương kia xuống đất.
“Này, cho ngươi thêm lần cơ hội, thả người trong gương của ngươi ra, bằng không ta sẽ giật điện ngươi.”
Pháp Lạc Đàm không lay động, chỉ nhắm mắt.
Úc Ninh thở dài, chắp tay sau lưng nhìn hắn: “Pháp Lạc Đàm, năm đó lúc ngươi còn là người đứng đầu thiên hạ vẫn còn chút nhân tình, sao bây giờ lại cố chấp thế? Không chiếm được thì thôi đừng cưỡng cầu. Ngươi nhốt bọn họ để làm gì? Hai người dính lấy nhau, nhốt trong đó hai mươi năm, nhãi con cũng đẻ được một đống. Đến lúc đó kéo cả đội ra gọi ngươi ‘thúc thúc’, ngươi tin không! Chẳng lẽ ngươi có thể giết hết những đứa nhỏ đó sao!”
Lời nói ấy thật đúng là một nhát đâm thẳng vào tim người. Sắc mặt Pháp Lạc Đàm tái nhợt, nhưng vẫn cứng giọng đáp: “Không.”
Đến lượt Úc Ninh lặng im. Hắn ngồi xuống, đối diện nhìn thẳng vào Pháp Lạc Đàm.
Trong thiên lao, chỉ còn tiếng sấm vang lên ầm ầm từng hồi, ánh chớp lóe sáng phản chiếu gương mặt cả hai.
Một lúc sau, Pháp Lạc Đàm mới chậm rãi mở mắt: “Vì sao ngươi không giật điện ta?”
Úc Ninh ánh mắt phức tạp nhìn hắn.
Đây không phải lần đầu tiên hắn gặp Pháp Lạc Đàm. Lần đầu là mười mấy năm về trước.
Năm đó, vì muốn báo thù cho thê tử đã chết, hắn từng một mình xông thẳng vào Ngạo Tuyết Môn.
Khi ấy, người đứng đầu thiên hạ vẫn còn là Vạn Thời Từ.
Ngạo Tuyết Môn là nơi tấc đất tấc vàng, phồn hoa chẳng khác gì đế kinh nhân gian, tu sĩ lui tới đều thân phận phú quý. Trong môn trồng đầy những khóm mẫu đơn và thược dược rực rỡ.
Vạn Thời Từ khoác trường bào xanh sẫm, đang nghị sự với nhiều cao nhân của Tiên Minh.
Trong Điện Nghị Sự hương hoa thoang thoảng, trước mặt mỗi người đều đặt một chậu hoa nhỏ.
Thược dược là hoa quý, mẫu đơn là thứ hoa tầm thường, đó là quy củ kỳ quái do Vạn Thời Từ tự đặt ra.
Khi ấy, Úc Ninh một mình cầm kiếm, mở ra hoàn toàn chín đuôi, lao thẳng vào điện, lửa đỏ phủ kín cả không trung. Vạn Thời Từ vẫn thản nhiên tưới nước cho chậu thược dược mà hắn yêu thích.
“Thấy ngươi đến, ta liền biết, tháp dựng thành công rồi.”
Trong điện có mấy chục người, ai nấy đều là nhân vật kiệt xuất của các tiên môn, pháp lực sâu không lường được.
Song quyền khó địch tứ thủ, Úc Ninh nhanh chóng bị vây khốn. Một tòa tháp đen phủ xuống, trói chặt hắn bên trong. Lúc này, hắn đã hóa thành Hồ ly Yêu tướng dữ tợn, gầm vang điên cuồng về phía bọn họ.
“Đây là ai?” Có người không nhận ra Úc Ninh, hỏi: “Sao một con yêu quái lại dám xông vào đây?”
Trong mắt Vạn Thời Từ ánh lên tia giễu cợt, giọng mang ý mỉa mai:
“Vì thứ tình yêu ngu xuẩn đó. Sau cùng, ta đã bày trận, tự tay rút xương thê tử hắn…”
Lời vừa dứt, trong điện đồng loạt vang lên những tiếng hít mạnh, mấy người lập tức hiểu ra, nét mặt lộ vẻ bừng tỉnh.
“Thê tử hắn chính là con phượng hoàng xương trong Thông Thiên Tháp kia?”
Sắc mặt Úc Ninh trở nên cực khó coi.
“Các ngươi nói tháp xương gì?” Trong đám người bỗng vang lên tiếng nghi hoặc. Người kia một cả người y phục trắng, ấn hoa quỳnh màu vàng kim lóe sáng giữa trán — là Pháp Lạc Đàm.
Trong điện thoáng yên lặng. Vạn Thời Từ hừ cười, khinh miệt liếc Pháp Lạc Đàm: “Không sao, môn phái các ngươi còn chưa vào được top năm, không cần biết đó là gì.”
Pháp Lạc Đàm khựng lại, nheo mắt.
Tiết Vân Thanh đi sau lưng hắn cũng dừng, nhìn chằm chằm Vạn Thời Từ, ánh mắt lóe lên.
Vạn Thời Từ không buồn để ý, chỉ nhạt giọng: “Giam Úc Ninh trấn áp vào Tháp cơ quan chín tầng. Chớ giết hắn… Tin về Yêu tộc thì phiền. Toàn mấy kẻ vì tình mà không muốn sống, phiền toái.”
Hắn phất tay áo bỏ đi.
Trong Điện Nghị Sự lập tức chỉ còn vài người.
Tháp cơ quan chín tầng là pháp khí tiên gia, Úc Ninh giãy giụa trăm bề vẫn bị tiên lực trên pháp khí hung hăng kéo trở lại.
Hồ ly phát ra tiếng gầm không cam lòng.
Có lẽ vì lòng thương Yêu tộc, cũng có lẽ vì điều gì khác, Pháp Lạc Đàm chợt lắc mình tới, cúi đầu nhìn hắn.
“Ngươi có lời muốn nói?” Pháp Lạc Đàm truyền âm hỏi.
Úc Ninh không muốn nói nhiều, nhưng hắn chú ý thấy thái độ khinh miệt của Vạn Thời Từ khi nãy với hai người này.
Hắn đã nghe về quan hệ giữa Tiên Minh và Tiên tộc- quy củ trong bách gia tiên môn nhiều vô kể, ai nấy tranh quyền… Có lẽ hắn có thể lợi dụng hai người này.
Thế là Úc Ninh chậm rãi mở miệng: “Thay ta bóp nát nửa viên yêu đan này.”
Hắn làm bộ công kích Pháp Lạc Đàm, ngầm đặt nửa viên yêu đan vào lòng bàn tay hắn.
Yêu đan của Yêu tộc liên hệ với người nhà. Bóp nát nửa viên, có thể truyền nửa yêu lực này cho bọn nhỏ, bọn nhỏ cũng biết giờ hắn ở đâu.
Yêu đan vỡ nát, dao động khiến huyết mạch Yêu tộc chấn động. Úc Bình Khánh khi ấy còn nằm trong tã bỗng bật khóc ré lên, tiếng khóc ấy dẫn Úc Hoài Kỳ vội vàng chạy tới.
Cũng từ đó, Úc Hoài Kỳ mới biết Úc Ninh bị giam trong Tháp cơ quan chín tầng.
…
“Giật điện hay không giật điện chuyện đó tính sau,” Úc Ninh nhìn Pháp Lạc Đàm, vẻ cà lơ phất phơ thường ngày bỗng trở nên nghiêm túc, “Ta hỏi ngươi một câu, ngươi phải trả lời thật.”
“Pháp Lạc Đàm, ngươi đã kế thừa danh hiệu ‘đệ nhất thiên hạ’, hẳn là biết đến chuyện Thông Thiên Tháp chứ?”
Trong mắt Pháp Lạc Đàm ánh lên một tia gợn sóng, khóe môi khẽ nhếch, trong ngực bật ra một tiếng cười nhạt. Hắn vừa hé miệng định nói, thì bỗng cả thiên lao bốc lên từng luồng quỷ khí dày đặc.
Úc Ninh giật mình, lập tức liếc sang:
“Ngươi còn phái người đến cướp ngục à?! Bảo sao ngươi chẳng hề hoang mang!”
Mặt Pháp Lạc Đàm sầm lại:
“Ta là Tiên tộc, chẳng lẽ lại phái quỷ đến cướp ngục?”
“Hì hì~”
Một tràng cười lanh lảnh vang vọng khắp thiên lao. Trên sàn đá đen, hắc khí cuồn cuộn trào ra, tản đi rồi hóa thành vô số người xương nhỏ bò lổn nhổn từ dưới đất chui lên.
Đám người xương nhỏ ấy, chúng khiêng theo một cỗ kiệu đỏ thẫm.
“Ai nha nha, hôm nay đúng là ngày lành tháng tốt.”
Theo làn hắc khí, Cung Huyễn bước ra. Hắn khoác áo đỏ, trong tay cầm một cây tiêu làm bằng xương trắng, nửa khuôn mặt là xương trắng, nửa còn lại là da thịt người. Lần này hắn còn đeo mặt nạ, che đi phần xương trắng dọa người kia, chỉ để lộ đôi môi khẽ cong thành nụ cười quái dị.
“Sao ngươi lại ở đây?” — Pháp Lạc Đàm và Úc Ninh đồng thanh thốt lên.
Vừa dứt lời, Vạn Vật Kính trên đất rung “thịch thịch thịch”, quỷ khí đặc sệt tràn vào mặt gương. Mặt gương trong chớp mắt phình to…
Mặt kính như đá rơi xuống nước, đẩy lên những vòng gợn, phảng phất như có người muốn bước ra từ bên trong .
“Ai nha, đương nhiên là ta tới rước dâu rồi,” Cung Huyễn hớn hở, “Nói mới nhớ năm đó Vạn Thời Từ tới tìm ta mượn chú pháp đổi mệnh…”
Nói tới đây hắn bỗng khựng lại, nét mặt trầm lại…
Mặt kính dao động, một thân hình chậm rãi bước ra từ bên trong: chỉ thấy không biết từ lúc nào Úc Hoài Kỳ đã khoác y phục kết hôn, ôm một người trong lòng
Là Thanh Việt Bạch.
Thanh Việt Bạch cũng mặc y phục kết hôn màu đỏ, được Úc Hoài Kỳ bế theo kiểu công chúa, một tay đỡ gối!
Y ló đầu khỏi ngực Úc Hoài Kỳ, đôi mắt như làn nước khẽ chớp, vẫy tay với Cung Huyễn: “Hi ~ Cung Huyễn, đã lâu không gặp nha ~”
Pháp Lạc Đàm: “… Ngươi thả đệ ấy xuống khỏi ngực ngươi ngay cho ta!”
So với hắn, Cung Huyễn còn chẳng giữ nổi thể diện. Hắn ném cây sáo xương trắng “cạch” một tiếng xuống đất, chửi ầm: “Úc Hoài Kỳ, má nó tổ tông nhà ngươi!! Trả người cho ta!!”
Lâm Bạch Vân cũng nhảy ra từ trong gương, sắc mặt u ám như ma nhìn Pháp Lạc Đàm: “Sư huynh! Giam ta lâu như vậy, huynh không thấy có lỗi với ta sao!”