Chương 6 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau núi Bạch Ngọc Cung, mây mù lượn lờ, ngọn núi cao sừng sững chìm trong tầng mây, giữa núi có một ao hồ tỏa ra khí lạnh lẽo.

Úc Hoài Kỳ đã chạy quanh ngọn núi hai vòng, mặt nạ trên mặt hắn kết một tầng sương mỏng, hàn khí lạnh buốt thấm ướt cả áo.

“Điện, điện, điện hạ!”
Một con sóc đột nhiên lóe ra từ vai Úc Hoài Kỳ- đó là thuộc hạ Yêu tộc của hắn. Sóc run rẩy kêu: “Ta, ta, ta rốt cuộc cũng tìm được ngài rồi!! Đây chính là nơi Yêu Vương bảo ngài đến sao sao sao sao lạnh như vậy!”

Úc Hoài Kỳ giơ tay kết pháp quyết, đánh vào người sóc, một luồng khí ấm lan ra, khiến nó ngừng run, nói năng trôi chảy lại: “Ngài tìm được Hỏa Linh Châu chưa?”

Úc Hoài Kỳ chạy xong, ngồi xếp bằng xuống bên hồ sau núi. Nước hồ trong vắt xanh biếc, sương mù lơ lửng mỏng manh, mặt hồ tĩnh lặng trong suốt thấy đáy, vài con cá nhỏ không rõ tên lượn qua, mang theo gợn sóng.

“Không có.” Úc Hoài Kỳ đáp.

Sóc tròn xoe mắt: “Vậy ngài ở đây làm gì?”

“Bị phạt.” Hắn thản nhiên nói.

Sóc: “!!!”

Ngoài Yêu Vương và Yêu hậu, thiên hạ này còn có người có thể khiến Thái tử cam tâm tình nguyện chịu phạt sao?!

“Ai a?” Nó tò mò hỏi: “Ai có thể phạt ngài?”

Úc Hoài Kỳ cắt lời: “Bảo ngươi tra chuyện kia, tra được chưa?”

Sóc lập tức tỉnh ngộ, vội vàng lấy ra một quyển trục đưa tới: “Đây là tài liệu ngài bảo ta tra về Bạch Ngọc Cung và Thanh Việt Bạch. Điện hạ, vì sao ngài muốn tra quá khứ của Thanh Việt Bạch? Chẳng lẽ nghi ngờ Hỏa Linh Châu ở trên người y? Không thể nào chứ?”

Úc Hoài Kỳ không đáp, cúi đầu xem quyển trục.

Trên đó ghi đầy những ghi chép về cuộc đời Thanh Việt Bạch, cùng cả tòa cung điện kia.

Ba năm trước, Thanh Việt Bạch được Pháp Lạc Đàm dẫn đến Ngạo Tuyết Môn, dự tiệc sinh nhật của thiếu chủ môn phái. Không ngờ thiếu chủ ấy lại nhất kiến chung tình với Thanh Việt Bạch, đem chí bảo của môn — Linh Hỏa Châu — tặng cho y.

Thứ quý giá như vậy, Thanh Việt Bạch không nhận, nhưng sau đó hạt châu ấy lại biến mất theo y.

Môn chủ Ngạo Tuyết vì việc này mà đau lòng khôn xiết, nhưng cũng không có cách nào khác.

Hỏa Linh Châu có linh thức, nếu tự nguyện nhận chủ, nó sẽ theo chủ nhân đi khắp nơi. Cũng có trường hợp khác — người kia không cần nó, nhưng nó vẫn đi theo, cho đến khi người kia đồng ý nhận mới thôi.

Nhưng trong quyển trục ghi rõ, Thanh Việt Bạch không hề nhận hạt châu ấy, cũng chưa từng thấy vật nào tương tự bên người y.

Môn chủ Ngạo Tuyết không tin, nói: “Cung chủ, sao ngài có thể nói vậy, thu thì thu, làm gì phải giả bộ thanh cao. Ngài đính hôn với thiếu chủ nhà chúng ta là được.”

Nghe vậy, Pháp Lạc Đàm đại kinh thất sắc, lập tức cự tuyệt hôn ước, khiêng Thanh Việt Bạch chạy về phái Thiên Nhất ngay giữa đêm , từ đó Thanh Việt Bạch không hề xuống núi nữa.

Nhưng đồn đãi thì vẫn không dừng.

Bởi thiếu chủ Ngạo Tuyết Môn kia không phải người thường — hắn là người có tu vi đứng đầu tộc, người đầu tiên trong tộc tu luyện đến Đại Thừa kỳ.

Mà Thanh Việt Bạch lại hiếm khi xuống núi, mười phần thần bí. Thế nhân chỉ biết y là một phù tu Kim Đan kỳ.

Kim Đan kỳ sao có thể khiến Đại Thừa kỳ động lòng được? Dĩ nhiên là bởi vì y xinh đẹp — thế là trong Tiên tộc có vô số thoại bản được thêu dệt về y.

Trong các thoại bản đó, khi thì y ôn nhu, khi thì thanh lãnh, khi thì vụng về, khi là thiếu niên, khi là thanh niên…

Úc Hoài Kỳ khép quyển trục lại, lạnh giọng nói: “Vạn Thời Từ đã năm trăm tuổi, còn tự xưng thiếu chủ, không thấy mất mặt sao? Còn muốn cưới ‘thiếu phu nhân’ nữa?”

Sóc: “…”

Nó kinh ngạc: “Điện hạ, ngài đọc nửa ngày để kết luận ra chuyện này sao?!”

Giọng Úc Hoài Kỳ cứng lại: “Còn có kết luận gì nữa?”

Sóc thở dài, hận sắt không thành thép: “Quan trọng là Hỏa Linh Châu không ở trên người Thanh Việt Bạch a!”

Úc Hoài Kỳ nheo mắt: “Không nhất định.”

Sóc cảnh giác nhìn hắn: “Vì sao?”

Úc Hoài Kỳ chỉ tay vào quyển trục, trong mắt lóe lên hoài nghi: “Ngươi tin một lão bất tử sẽ nhất kiến chung tình với người chỉ mới gặp lần đầu sao?”

“Khoan đã, thế nào lại thành lão bất tử rồi?” Sóc hoảng hốt, cố giải thích: “Vạn Thời Từ năm trăm tuổi đã thành tu sĩ Đại Thừa kỳ, cũng không tính là già…”

Ánh mắt lạnh băng như dao lóe qua. Đôi mắt Úc Hoài Kỳ đen nhánh kia phảng phất ẩn giấu lưỡi kiếm bén, quét qua khiến sóc run bắn, vội vàng sửa lời: “Lão! Lão bất tử! Sao có thể sánh với Thái tử điện hạ trẻ tuổi tuấn mỹ của chúng ta chứ?!”

Năm nay Úc Hoài Kỳ chỉ mới 120 tuổi, thuộc dòng Cửu Vĩ Thiên Hồ thượng cổ, yêu lực sánh ngang Độ Kiếp kỳ ở Tiên tộc. Khi cần, hắn có thể mở toàn bộ cửu vĩ( 9 cái đuôi), đủ để đối kháng tu sĩ Đại Thừa kỳ.

Hắn thu lại ánh mắt như giết người, lạnh nhạt nói: “Vạn Thời Từ tất có mưu đồ. Tối nay ta sẽ thử tiến vào Bạch Ngọc Cung, xem rốt cuộc Hỏa Linh Châu ở đâu.”

Sóc: “…?”
Gì?!

Nó chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Điện hạ, có phải nên đến Tàng Bảo Các của phái Thiên Nhất xem trước không? Trong quyển trục có người nói Hỏa Linh Châu từng bị Pháp Lạc Đàm mang đi đó!”

Úc Hoài Kỳ không nói, dường như không nghe thấy.

Sóc cố nhịn, rồi lại không nhịn được: “Điện hạ, trong quyển trục ghi rõ Bạch Ngọc Cung có cấm chế, người thường không thể vào. Hay là chúng ta đi Tàng Bảo Các trước đi?”

Úc Hoài Kỳ lạnh lùng liếc nó một cái, “Đừng động. Ta có kế hoạch của riêng mình.”

Sau khi Thanh Việt Bạch đuổi đệ tử kia đi chạy bộ, y liền lên Bạch Vân Phong, định xem tình hình của tiểu đệ tử xui xẻo Huyên Linh.

Dù sao Huyên Linh cũng là nữ đệ tử duy nhất dưới môn y, hơn nữa còn là người nguyên chủ lưu lại, nên y đặc biệt xem trọng hơn chút.

Nha đầu này nhập môn đã ba năm, vẫn còn loay hoay ở Trúc Cơ kỳ, pháp lực còn kém cả Thanh Việt Bạch, thường xuyên bị đệ tử luyện đan ở Bạch Vân Phong kéo đầu cho uống đủ loại đan dược.

Vì thế, ba ngày hai bữa Huyên Linh lại chạy lên Bạch Vân Phong.

Gọi là đệ tử Bạch Ngọc Cung, chẳng bằng nói là người của Bạch Vân Phong.

Trong Bạch Vân Phong, hương dược tràn ngập, nhà đá lòng son tĩnh lặng.

Huyên Linh nằm trên giường băng ngọc, sống không còn gì luyến tiếc mà nhìn nóc nhà. Nhìn một lúc, da mặt nàng giật giật…

Thanh Việt Bạch bước vào, liền thấy nàng nằm đó, trông thật lẻ loi đáng thương.

“Hôm nay cảm giác thế nào?” Hắn đưa tay bắt mạch cho Huyên Linh.

Huyên Linh hoảng sợ, khuôn mặt cứng đờ, cúi đầu rụt rè đáp: “Sư tôn, đệ tử… đệ tử đã khá hơn nhiều.”

Phù chú phản phệ không phải chuyện nhỏ, Thanh Việt Bạch nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, dấy lên vài phần áy náy trong lòng, “Là sư tôn không bảo vệ tốt ngươi.”

“Không, không phải đâu!” Huyên Linh cuối cùng cũng ngẩng đầu- thì ra nàng cúi đầu là vì bên mắt phải bị bịt lại, nàng là người nửa mù.

“Là đệ tử học nghệ không tinh, sư tôn đừng tự trách. Hơn nữa sư tôn còn tìm được linh thảo chữa thương phục thể cho đệ tử, đệ tử đã vô cùng cảm kích ngài!”

Một đứa nhỏ hiểu chuyện như vậy, lại không bao giờ nói xấu người khác sau lưng. Thanh Việt Bạch nghĩ thầm, ngươi ngoan hơn Ngư Chu kia nhiều.

“Huyên Linh!”

Một giọng nam trong trẻo đột nhiên vang lên từ bên ngoài, Văn Kính bước chân gấp gáp cộp cộp chạy vào: “Hôm nay muội thấy khá hơn chưa?!”

Văn Kính đã 150 tuổi, hiếm khi biểu lộ cảm xúc như vậy, hắn vừa chạy vào liền thấy Thanh Việt Bạch.

Văn Kính xấu hổ gãi đầu: “Cung chủ, ngài cũng ở đây ạ? Đệ tử bái kiến cung chủ!”

Trong mắt Huyên Linh thoáng ánh lên một tia sáng, nàng nói với Văn Kính: “Muội đã khá hơn nhiều, cảm ơn Kính sư huynh!”

Văn Kính đỏ cả tai.

Thanh Việt Bạch nhìn ra giữa hai người có chút mờ ám, dưới lớp mặt nạ, lông mày y khẽ nhướn, nở nụ cười nhẹ, cầm quạt xếp phe phẩy. Nhưng chẳng bao lâu, y lại chợt nhớ ra một chuyện, hỏi: “Trước đó ngươi nói chưởng môn bảo ta đi Tam Sinh điện là sao?”

Văn Kính ngẩn người: “Tam Sinh điện gì cơ?”

Thanh Việt Bạch “lộp bộp” một tiếng trong lòng, dấy lên cảm giác chẳng lành, thử dò hỏi thêm vài câu, phát hiện Văn Kính hoàn toàn không nhớ gì cả.

Chuyện này thật kỳ quái.

Rốt cuộc ai là người gọi y đến Tam Sinh điện?

“Nghe nói cung chủ thu một đệ tử thánh linh căn, Huyên Linh, muội có tiểu sư đệ rồi đó!” Văn Kính vừa nói vừa cười với Huyên Linh.

Huyên Linh sửng sốt, nhìn về phía Thanh Việt Bạch, “Thật vậy sao, sư tôn?”

Thanh Việt Bạch ngay lập tức nhớ đến những lời đồn khi đó…

“Nghe nói y và chưởng môn có… quan hệ màu hồng phấn gì đó.”

“Nhìn dáng người kia, nói thật cũng có khả năng lắm.”

Bên ngoài đồn đãi ầm trời, Thanh Việt Bạch rất ghét mấy chuyện đồn đãi ấy, nhất là những chuyện liên quan đến y và Pháp Lạc Đàm.

Dù sao, Tiết Vân Thanh chính là vì Pháp Lạc Đàm mà thường xuyên nhằm vào y.

Nhưng Thanh Việt Bạch hiểu rất rõ, Pháp Lạc Đàm không hề có loại ý tứ đó với y — tất cả đều là hiểu lầm.

“Có một đệ tử.” Thanh Việt Bạch nhìn ánh mắt mong chờ của Huyên Linh, nói: “Ở tại Hoài Trạch xá. Sau này ngươi có thể bàn luận phương pháp tu luyện phù chú cùng hắn.”

Ánh mắt Huyên Linh chợt ảm đạm, “Vâng.” Nói xong, nàng lại nhớ ra chuyện gì đó, hỏi: “Sư tôn, ngài có đi đại hội Vân Kính không?”

Thanh Việt Bạch hơi nhíu mày.

Y nhớ rất rõ đại hội Vân Kính.

Đó là một bí cảnh trong nguyên tác, tương truyền có một vị thượng cổ đại năng ngã xuống ở đó, sau khi ch·ết, thi thể ngài ấy tẩm bổ vạn vật, khiến một gốc linh hoa hiếm có mọc lên trong bí cảnh- Cửu Thiên Liên.

Cửu Thiên Liên có thể giúp người đột phá Kim Đan kỳ, phá gông cùm tu luyện.

Vai chính guyên tác Long Ngạo Thiên cũng xuất hiện trong bí cảnh này, còn tặng hoa sen đó cho một vị đại tiểu thư trong hậu cung, giúp nàng đột phá Kim Đan kỳ.

Nghĩ đến đó, Thanh Việt Bạch đen mặt – cái nguyên tác quỷ này, y đi chen vào làm gì?! Với lại, y có xuống núi nổi đâu! Mấy ngày nay y chỉ muốn ngủ thôi!

Thanh Việt Bạch lắc đầu: “Ta không đi.”

Văn Kính kinh ngạc: “Ngài không muốn đột phá Kim Đan kỳ sao?”

Thanh Việt Bạch cười nhạt: “Không muốn.”

Cuộc sống cá mặn thật tốt đẹp! Vì cái gì phải chen đi chịu khổ?!

Huyên Linh nhỏ giọng nói: “Sư tôn, nhưng đệ tử muốn đi.”

“…?” Thanh Việt Bạch hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý.

Vân Kính đại hội không chỉ có Cửu Thiên Liên, mà còn có nhiều linh bảo khác.

Cô bé mới mười sáu, mười bảy tuổi, sau Trúc Cơ chính là kết đan.

Tu luyện đến khi kết đan, dung mạo sẽ dừng lại ở thời điểm đó- như Thanh Việt Bạch, tuy tuổi thực đã hơn sáu mươi, nhưng vì kết đan năm hai mươi tuổi, nên trông vẫn chỉ như hai mươi.

Hiện giờ Huyên Linh mười bảy, mười tám, muốn vội vàng lấy linh bảo để kết đan, giữ mãi dung nhan tuổi mười tám, cũng là chuyện thường tình.

Thanh Việt Bạch hoàn toàn hiểu được.

“Được thôi.” Y mỉm cười, đôi mắt cong cong như ánh trăng, nói: “Chỉ là lần này đại hội do Tiết Vân Thanh chủ trì, ta sẽ nói với huynh ấy, bảo huynh ấy dẫn ngươi theo.”

Huyên Linh cúi đầu, đáng thương nói: “Nhưng Tiết sư bá hung dữ lắm, đệ tử sợ… sư tôn, ngài đi cùng đệ tử có được không?”

Văn Kính ở bên cạnh cũng thở dài, ai, hắn cũng muốn đi cùng Huyên Linh, nhưng mỗi người chỉ được vào bí cảnh một lần, hắn đã từng đi rồi.

Thanh Việt Bạch: “…” Nhưng mà ta xuống núi không nổi!!!

Ba năm trước, sau khi trở về từ Ngạo Tuyết Môn, Pháp Lạc Đàm đặt một đạo cấm chế quanh núi giam y lại. Y phải phí sức chín trâu hai hổ mới miễn cưỡng phá được, bay ra được nửa trời đã bị bật ngược trở về.

“Sư tôn?” Huyên Linh nắm tay áo y, giọng mềm nhũn: “Ngài dẫn ta đi nha~”

Gương mặt nàng còn trắng bệch vì phản phệ phù chú, Thanh Việt Bạch đối với nữ đệ tử vốn mềm lòng, căn bản không thể kháng cự loại ánh mắt này.

Khóe miệng y giật giật, dỗ nói: “Ngoan, sư tôn sẽ bảo Tiết Vân Thanh đối xử ôn hòa với ngươi.”

Huyên Linh chu môi, chui vào chăn, chỉ chừa lại một bóng dáng uất ức.

Thanh Việt Bạch vỗ nhẹ lên cái chăn phồng kia, cười nói: “Ra đây đi, đừng buồn nữa, còn đang bệnh đó!”

Giọng nàng rầu rĩ truyền ra từ trong chăn: “Không! Ta muốn sư tôn đi với ta!”

Thanh Việt Bạch nghĩ nghĩ, rồi cắn răng nói: “Được rồi! Sư tôn đồng ý với ngươi.”

Y bắt đầu tính toán trong đầu — chắc vẫn có cách để lén thoát khỏi cấm chế.