Chương 59 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Trong ánh mắt kia mang theo hơi thở đáng sợ, Thanh Việt Bạch run lên, mặt nước ao cũng lăn tăn. Y muốn né tránh va chạm của Úc Hoài Kỳ…

Bởi vì chỉ cần y đến gần Úc Hoài Kỳ, tim sẽ đập nhanh, ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng hắn.

Úc Hoài Kỳ cứ nhìn y, giọng mang ý cười: “Vì sao trốn? Chẳng phải ở phàm giới vẫn thân mật với ta như vậy sao?”

Thanh Việt Bạch do dự, dời mắt đi. Bỗng nghe Úc Hoài Kỳ hỏi: “Tư Mệnh nói, ngươi không muốn thấy ta chịu khổ, nên mới dùng hạ sách này, muốn cho ta hận ngươi. Có phải vậy không?”

Chôn con chim kia xong, Úc Hoài Kỳ liền tự sát.

Người vừa chết, thần hồn trở về cung, hắn vội vàng đi tìm Thanh Việt Bạch. Hắn muốn biết, những chuyện Thanh Việt Bạch làm với hắn ở nhân gian là có ý gì?

Có phải y cũng có ý với hắn?

“Tư Mệnh nói bậy!” Thanh Việt Bạch nhìn Úc Hoài Kỳ, cắn chặt môi dưới, “Ta chỉ muốn xuống nhân gian chơi cho biết thôi…”

Nghe đồn Long tộc hung ác, nếu để hắn biết y từng ôm tâm tư hạ cấp kia, làm Úc Hoài Kỳ thống khổ rồi ném bỏ, chắc chắn y không có kết cục tốt!

Nghĩ vậy, Thanh Việt Bạch càng không thể nói thật. Y muốn chạy, liền âm thầm vận lực: “Cảm ơn ngươi về suối lễ… Nơi này ngâm rất thoải mái, nhưng ta không thể ở đây nữa.”

Cứ ở thêm, luôn có cảm giác sẽ xảy ra chuyện gì đáng sợ.

Y xoay người định chạy, quên mất chân còn bị Úc Hoài Kỳ nắm. Y vừa động, Úc Hoài Kỳ như đoán trước, đặt y xuống bên bờ suối…

Hơi thở nóng rực áp tới từ phía sau, vành tai Thanh Việt Bạch đỏ bừng, đôi tay bị những sợi tơ đỏ trói lại.

Da đầu y tê dại: “Úc Hoài Kỳ! Ngươi buông ta ra!”

“Ngươi thích ta không?” Úc Hoài Kỳ cắn vành tai y, nheo mắt, một tay bóp cằm y, “Ta muốn cùng ngươi lên giường.”

Vừa dứt lời, hắn cắn lên môi Thanh Việt Bạch. Đó là một nụ hôn dồn dập. Thanh Việt Bạch khẽ ưm, giãy giụa, lại bị Úc Hoài Kỳ kéo vào.

Úc Hoài Kỳ mặt đối mặt áp sát, gần đến mức toàn thân y mềm nhũn. Cái lưỡi không yên phận kia khuấy đảo trong miệng, y gần như nghẹt thở; đôi tay vốn chống đẩy cũng vô thức đặt lên vai Úc Hoài Kỳ.

“… Thích không?”

Úc Hoài Kỳ lại hỏi.

Mặt Thanh Việt Bạch đỏ ửng, đôi mắt xanh lục hơi né tránh, bờ môi hồng xinh đẹp bị hôn đến bóng loáng. Ngón tay y run lên, không hề phản bác.

Không nói lời nào, mà như đã nói hết thảy.

Úc Hoài Kỳ khẽ cười, bất ngờ lặn xuống nước. Tay Thanh Việt Bạch thoáng chụp vào khoảng không, hoảng hốt kêu: “Ngươi định làm gì…!”

Đôi mắt xanh lục đột nhiên ươn ướt, hơi nước dâng lên; sợi tơ đỏ tự xuyên qua, trói chặt hai tay y.

Đôi chân trắng như ngọc dưới nước bị người khẽ tách, bên mép suối lễ đặt một bông hoa trắng.

Đầu ngón tay khuấy động, làn nước mát lạnh tràn vào khắp thân thể.

Eo Thanh Việt Bạch mềm nhũn, cổ họng bật ra tiếng than khẽ, không rõ là sướng hay đau, nước mắt rơi vào trong ao.

Những sợi tơ đỏ nâng đỡ y.

Rồng đã không còn che giấu bản tính. Thanh Việt Bạch bị hắn chọc đến muốn chết, bị đặt nằm bên bờ, sau lưng là phiến ngọc lạnh băng.

Y định nhấc chân đá Úc Hoài Kỳ, lại nhìn thấy đôi mắt màu máu của hắn.

Rồng ngốc mang theo vài phần bướng bỉnh, cưỡng ép hôn y. Thanh Việt Bạch hơi nhíu mày, đẩy ra, lại bị nắm lấy lòng bàn tay, rồi từ nụ hôn trườn xuống xương quai xanh…

“Thoải mái không?” Giọng Úc Hoài Kỳ khàn khàn, như vừa nếm được thứ gì ngon lành, “… Thích không?”

Vừa rồi tiếng kêu của Thanh Việt Bạch có hơi khàn. Y không nói, chỉ giơ tay sờ mặt Úc Hoài Kỳ, khẽ nâng cằm hắn.

Như sờ một con chó lớn, lại như khen thưởng.

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ khẽ biến, nâng chân y lên, giống như ban đầu cúi xuống hôn y.

Thanh Việt Bạch trừng to mắt, khiếp sợ nhìn hắn: “Ngươi nhanh như vậy liền… A…”

Nếm được cái vị quá đỗi mê mẩn đến tận xương tủy ấy, Úc Hoài Kỳ khẽ siết chặt cánh tay, cố nén lại ý niệm tà ác đang dâng lên trong lòng. Hắn sợ làm y đau, nên lần này chỉ dám chậm rãi, từng chút một…

“Ta hai mươi bảy.”

Thanh Việt Bạch th* d*c nhè nhẹ, ngơ ngác: “Cái này liên quan gì đến tuổi tác?”

Nhịp điệu nhẹ và chậm khiến các ngón chân y co lại.

“Ta chưa từng làm chuyện này với ai khác.” Úc Hoài Kỳ hôn lên bên cổ y. Vừa rồi cổ của Thanh Việt Bạch đã bị cắn in đầy dấu, giờ lại thêm vài vệt.

Thanh Việt Bạch có chút căng tức, vẫn chưa hiểu được ẩn ý trong lời hắn: “Thì sao?”

Hai mươi bảy rồi mà còn… Chẳng trách lần đầu lại đau đến vậy, Thanh Việt Bạch bất giác nghĩ. Nếu không nhờ suối lễ có hiệu lực chữa lành, e là y đã như chết lịm một hồi.

Thấy y vẫn chưa tỏ, Úc Hoài Kỳ cũng không nói lời yêu sủng nữa, chỉ ôm y, như con rồng vừa nhặt được trân bảo, không ngừng xác nhận y tồn tại, từng lần từng lần khiến hơi thở mình nhiễm lên y.

“Ý là, ta sẽ trân trọng em hơn một chút.”

Hệ quả của “trân trọng” là Thanh Việt Bạch nửa tháng không thèm để ý tới hắn.

Long tộc đã xác nhận đứng về phía Thanh Việt Bạch, lại thêm đám Bùi Thiệu xếp thành hàng, Pháp Lạc Đàm suýt nữa tức đến hỏng, năm lần bảy lượt truyền tin bảo Thanh Việt Bạch ra nói chuyện cho rõ.

Khi đó, Thanh Việt Bạch đang có chút khó chịu, đứng xem lò đúc pháp khí.

Sau chuyện Cung Huyễn, y hiểu một món pháp khí hợp tay quan trọng thế nào. Về cung, y liền suy nghĩ, rồi mời vị thần quan am hiểu xem mệnh kia đoán giúp mình một món pháp khí thích hợp.

Giờ đây, lò đúc hừng hực lửa, dạ dày y cũng hơi khó chịu.

“Sao sắc mặt em khó coi vậy?” Úc Hoài Kỳ cau mày, đưa tay chạm trán y, sờ thấy chút mồ hôi lạnh, sắc mặt hắn cũng trầm hẳn: “Có chỗ nào không thoải mái à?”

Thanh Việt Bạch quay đầu nhìn hắn, nhíu mày, thật thà đáp: “Muốn nôn.”

“Muốn nôn?” Úc Hoài Kỳ đùa: “Không phải là mang thai chứ?”

Thanh Việt Bạch trừng hắn: “Nói bậy.”

“Được, ta nói bậy!” Úc Hoài Kỳ khẽ cười ôm lấy y, “Bất quá, nếu em thật sự có thể mang thai, tính theo lần chúng ta ở suối lễ thì đã sáu tháng, có thể sớm…”

“Ngươi còn dám nhắc!” Thanh Việt Bạch vội ngắt lời, vành tai đỏ bừng.

Nhưng không hiểu sao dạ dày lại cồn cào, Thanh Việt Bạch theo bản năng che miệng.

Úc Hoài Kỳ nheo mắt: “Mang thai thì sinh thôi. Vừa khéo có thể dùng sắt vụn đúc pháp khí nắn cho nhóc con một con hổ con chơi.”

Hắn nói xong, lòng bàn tay liền lóe lên ánh sáng vàng, gom sắt vụn còn lại từ lò đúc thành một con hổ con.

Hổ con mát lạnh, trông ngây ngô chất phác. Cơn buồn nôn vừa rồi qua đi, Thanh Việt Bạch cũng không còn khó chịu.

Y nhận lấy hổ con: “Ngươi còn có tay nghề này à?”

Úc Hoài Kỳ khẽ đáp, ôm y. Hơi thở nóng rực của hắn làm vành tai y nhột.

Không hề báo trước, Thanh Việt Bạch lại nôn khan một chút. Lần này, Úc Hoài Kỳ không thể bỏ qua. Hắn nhíu mày: “Có phải nhìn lò đúc lâu quá không? Em đi nghỉ, ta trông giúp.”

Pháp khí còn một canh giờ nữa mới thành. Nói ngắn không ngắn, nói dài không dài. Thanh Việt Bạch điều tức một hồi, đỡ hơn. Y vẫn muốn tự mình chờ, lắc đầu: “Không sao, nghỉ lát nữa. Ta muốn tiếp tục nhìn.”

Úc Hoài Kỳ không ép. Hắn tiện tay kéo ghế, bế y đặt ngồi lên đùi mình.

Đến khi Thanh Việt Bạch phản ứng thì đã muộn: “…”

“Ngươi biết mấy hôm trước cha ngươi nói ngươi thế nào không?” Thanh Việt Bạch ngồi trong lòng hắn, chọc vào long giác của hắn.

Úc Hoài Kỳ mặc đơn bào, tay áo xắn lên, thỉnh thoảng ném vài thứ vào lò đúc kiếm. Nghe vậy hắn ngạc nhiên: “Nói gì?”

“Nói ngươi là con quạ đuôi dài,” Thanh Việt Bạch cười hì hì, giọng hơi biếng, “Có vợ rồi là quên mẹ luôn, chẳng còn thương mẹ nữa.”

Úc Hoài Kỳ sững người: “…”

Thanh Việt Bạch khẽ cười. Vài ngày nay y mới biết, Long tộc nuôi dạy con rất tùy tiện, cha mẹ không tham dự quá trình trưởng thành. Đẻ trứng xong là ném vào ổ, rồi ung dung rời đi.

Giống bầy chim, rồng nhỏ nở ra, tự mình phá vỏ, liền có sức mạnh, đánh đùa với những rồng nhỏ khác mà lớn lên.

Về sau, trưởng bối Long tộc sẽ dạy bọn chúng: ngươi có thể chọn một “bằng hữu” để chơi, dâng hết mọi thứ cất riêng của mình cho “bằng hữu” đó. Cuối cùng, “bằng hữu” kia và những cất trữ ấy đều thành bảo bối của rồng, phải luôn dõi theo.

Úc Hoài Kỳ cũng như thế. Thấy Thanh Việt Bạch là nhịn không được lại gần cọ cọ, chạm vào. Dù đang ở trước mặt người ngoài, nhiều lúc hắn vẫn muốn đến cọ đầu ngón tay một chút.

Có khi, Thanh Việt Bạch đang cùng người khác nghị sự, Úc Hoài Kỳ đi ngang cũng đột nhiên bước vào, chạm một cái rồi đi.

Trước chuyện ấy, Thanh Việt Bạch chỉ có thể bất đắc dĩ mà thôi.

Mà đám Bùi Thiệu cũng ngơ ngác: “???”

Mãi đến một lần cha Úc trở về, bọn họ mới hiểu đây là tuyên bố công khai chủ quyền.

Cùng ý “Người này là ta giấu, các ngươi tôn trọng y chút, bằng không thả rồng cắn các ngươi” là một nghĩa.

“Có điều,” Úc Hoài Kỳ hoàn hồn, nhìn Thanh Việt Bạch, nghiêm túc nói: “Cha ta có chết đâu, vì sao ta phải ‘không còn thương mẹ’? Từ nhỏ đến lớn bọn họ chỉ xuất hiện trước mặt ta có hai lần a… Ta cũng đâu có từng thương mẹ ta, sao lại nói ‘cũng không còn thương’?”

Thanh Việt Bạch: “…” Hình như cũng có lý.

“Cung chủ!” Thợ rèn pháp khí bên cạnh bỗng mở miệng, hắn nhìn về phía Thanh Việt Bạch, “Pháp khí này còn thiếu một thứ.”

“Thiếu gì?” Hai người đồng thanh hỏi.

“Cánh hoa quỳnh khi ngài sinh ra,” Thợ rèn pháp khí thở dài một hơi, “Nếu luyện thành rồi, muốn cho pháp khí nhận chủ, nhất định cần một chút sức mạnh sinh ra từ căn nguyên.”

Thanh Việt Bạch nghĩ ngợi, “Được, ta về Thần cung lấy.”

Úc Hoài Kỳ lập tức cảnh giác, nắm chặt cánh tay y: “Ta đi cùng em.”

“Không cần, ngươi thay ta trông nơi này, ta không sao.” Thanh Việt Bạch vỗ vai hắn.

Giờ Thần cung đã khác hoàn toàn so với lần trước y đến. Lúc trước trong Thần cung có vô số sương trắng, lúc này những tầng sương ấy đều tan biến.

Trên tiên đài kim sắc y sinh ra, nơi hai đóa hoa quỳnh vẫn đang xoay chuyển. Từng luồng thiên lôi vàng kim lóe lên trên cánh hoa — đó chính là Thiên Đạo.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng Thanh Việt Bạch chợt dâng lên một thoáng trống rỗng.
Y nghĩ thầm: Thiên Đạo có từng dự đoán được rằng y và Pháp Lạc Đàm sẽ rơi vào cục diện rối ren như hôm nay không?

Rõ ràng thời điểm ở cạnh nhau trên hoa quỳnh, Pháp Lạc Đàm sẽ nhường y mưa và ánh mặt trời, còn kể cho y mấy chuyện xưa thú vị.

Bằng không y cũng không đến mức nghe Pháp Lạc Đàm nói, sinh ra muộn hơn hai mươi năm.

Mà hiện tại, sao lại thành ra thế này?

“Tiểu Việt.”

Thanh Việt Bạch sững lại, đột ngột quay đầu, chỉ thấy Pháp Lạc Đàm áo bào trắng chậm rãi bước tới. Hắn trông gầy đi, sắc mặt càng trắng, cũng rất mệt mỏi.

“… Đừng gọi ta Tiểu Việt!”

Thanh Việt Bạch cảnh giác lùi sau một bước, lấy nửa đóa hoa quỳnh xong định chạy, nhưng dù sao Pháp Lạc Đàm cũng hơn y hai mươi năm tu hành, sao có thể để y chạy?

Lần này hiển nhiên Pháp Lạc Đàm chuẩn bị đầy đủ, không cho y bất kỳ cơ hội thoát thân, nhanh tay đánh ngất y trước một bước.

Thanh Việt Bạch vuốt sau cổ tỉnh lại.

Bạch Ngọc cung đã bị thiêu hủy, y mờ mịt nhìn mọi thứ trước mắt, nhanh chóng bắt gặp một đèn hoa quỳnh đặt trên bàn cạnh giường.

Đây là chỗ ở của Pháp Lạc Đàm!

“Pháp Lạc Đàm!” Thanh Việt Bạch vội nhảy xuống giường định chạy ra, lại vừa lúc đụng phải Pháp Lạc Đàm đi ngược vào.

Sắc mặt Pháp Lạc Đàm còn khó coi hơn lúc ở tiên đài, tay bưng một chén thuốc, thân hình lóe lên, chụp lấy cằm Thanh Việt Bạch…

“Câm miệng.” Giọng Pháp Lạc Đàm ủ bạo nộ.

“Ngươi bày cái bộ mặt đó cho ai xem? Cho ta sao?” Thanh Việt Bạch nổi giận, vung tay tát hắn một cái, mắng: “Ngươi mới là câm miệng! Mau trả lại linh lực cho ta!”

Pháp Lạc Đàm cứng đờ nửa ngày, khóe môi bỗng nhếch thành nụ cười quỷ dị.

Hắn cười, đưa chén thuốc trong tay cho Thanh Việt Bạch: “Tiểu Việt, uống đi, uống xong ta thả đệ.”

“Đây là gì?” Thanh Việt Bạch lập tức cảnh giác.

“Là thuốc có thể g**t ch*t nghiệt chủng trong bụng đệ!”

Pháp Lạc Đàm bỗng gầm lên, từ trước đến nay chưa từng thấy hắn thất thố như thế, đến cả Thanh Việt Bạch cũng sững người.

Pháp Lạc Đàm nôn nóng siết chặt bàn tay, lạnh mặt nhìn Thanh Việt Bạch. Trong mắt hắn vừa hận vừa oán, lại tràn ngập sát khí khó hiểu.

… Nghiệt chủng? Thanh Việt Bạch chợt hiểu ra, “Ngươi nói cái gì?”

Thân hình Pháp Lạc Đàm lại lóe lên, gông xiềng trói chặt y: “Bỏ đứa nhỏ này đi! Huynh có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Đệ muốn vị trí chủ nhân Thần cung, huynh cũng có thể cho đệ! Chỉ cần đệ xóa đứa nhỏ này! Đệ vẫn là tiểu phượng hoàng của huynh!”

Thanh Việt Bạch còn chưa kịp phản ứng, theo bản năng nói: “Ta không bỏ. Nó là của ta.”

Dưới đất bỗng vang tiếng chén trà vỡ nát, là Pháp Lạc Đàm giận quá ném chén. Hắn gầm khàn giọng: “Nó không phải của ngươi!”

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hận đến như đau thấu tim, hơi thở dồn dập.

Thanh Việt Bạch nhìn hắn khó hiểu, ngược lại càng kiên định ý nghĩ trong lòng, nhìn thẳng hắn, trong mắt mang tín niệm còn mãnh liệt hơn cả Pháp Lạc Đàm…

“Nó là của ta, ở Thần cung này, chỉ có nó là của ta. Những thứ quyền lực chó má của ngươi, vị trí chủ Thần cung, ta sẽ lấy lạ từng chút! Nhưng ta sẽ không còn coi ngươi là ca ca! Chúng ta không thể quay lại như trước!”

Mi mắt Pháp Lạc Đàm giật giật, hoảng loạn: “Không… Ngươi không thể sinh cho hắn, là hắn dụ dỗ ngươi, đúng không?”

Thanh Việt Bạch cười lạnh: “Không, chúng ta là lưỡng tình tương duyệt.”

Câu này như cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà. Sau lưng Pháp Lạc Đàm bỗng hiện thần tướng – là một con yêu thú cực lớn.

Đó mới là bản thể chân chính của hắn!

Thanh Việt Bạch ngây ra: “Ngươi không phải phượng hoàng? Sao có thể!!!”

Pháp Lạc Đàm bật cười, lẩm bẩm: “Huynh cũng mong huynh là phượng hoàng… Nhưng huynh chỉ là một con thiên cẩu ăn vụng tiên đan trong điện Tư Mệnh.”

“Tiểu Việt, nếu đệ rất muốn có con, cũng không sao, chúng ta sẽ có đứa thứ hai… Có điều, lần này là của huynh với đệ.”

“… Đệ đừng nghĩ giữ đứa nhỏ này, đệ giữ không nổi. Từ lúc bắt đầu, trận đại chiến thần ma này đã định phải dùng một sinh mạng có quan hệ huyết thống với phượng hoàng để bình.”

“Những việc huynh làm, chẳng qua chỉ để kéo dài thời gian đệ ở bên huynh…”

Một cơn oán hận mãnh liệt thổi quét nội tâm trong khoảnh khắc. Đầu Thanh Việt Bạch đau nhói dữ dội, ký ức nhảy tiếp, y thấy chiến hỏa.

Ma tộc và Thần tộc lại một lần nữa khai chiến.
Giữa tiếng gầm rú đáng sợ của ma thú, y nhìn thấy mình trong bộ chiến giáp trắng — trên giáp loang lổ máu đỏ, khuôn mặt thường ngày vốn trắng nõn, thanh tú giờ chỉ còn lại nét lạnh lùng và tê dại.

Phượng hoàng Thần tướng phía sau dang rộng đôi cánh y đứng giữa không trung, nhìn xuống từ nơi cao, lòng bàn tay nâng một quả trứng kim sắc đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Đôi mắt màu xanh lục khẽ cụp xuống, phía dưới là cảnh hai tộc thần ma chém giết lẫn nhau, máu chảy thành sông, tiếng gào thét vang vọng khắp nơi.

Các Long tộc hóa về nguyên hình, đồng loạt rít gào, lao vào cắn xé ngoại địch; giữa vô vàn thân rồng khổng lồ, từng đám quỷ cốt trắng cũng chen chúc trồi lên, điên cuồng cắn vào thân rồng.

“Điện hạ, đây là pháp khí của ngài…”
Vị thợ rèn pháp khí cung kính dâng lên một chiếc hộp dài. Trong hộp, đặt một cành Hoa Chi.

Thanh Việt Bạch chậm rãi quay đầu, bàn tay khẽ run. Y nâng tay, rót linh lực thành một luồng sáng, khiến cành Hoa Chi rực rỡ nở ra.
Ánh mắt y dao động qua lại giữa Hoa Chi và quả trứng kim sắc trong tay.

Giữa chiến trường, Úc Hoài Kỳ khoác chiến bào đỏ rực, dáng đứng hiên ngang giữa biển máu. Một nhát kiếm vung lên, vạn quân Ma tộc tan tác, thân thể hóa thành tro bụi.
Thế nhưng, trận chiến thần ma này vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Quỷ tộc cứng đầu cho dù bị nghiền thành xương vụn vẫn có thể tụ hợp lại, gào rít, nhào đến cắn xé Thần tộc.

Chân thân của Pháp Lạc Đàm gầm vang một tiếng, thần uy trấn động bốn phương, lại lần nữa quét sạch lũ quỷ đang tràn tới.

“… Huyết mạch vẫn chưa được dung hợp, sức mạnh của điện hạ vẫn kém xa muôn vàn Thần tộc, kém cả những tướng sĩ đã ngã xuống!” — vị thợ rèn pháp khí bỗng quỳ một gối, gấp giọng nói lớn “Điện hạ, mau hạ quyết định đi! Lần này Ma tộc và Quỷ tộc đều đã dốc toàn bộ lực lượng, thắng bại nằm trong một ý niệm của ngài!”

Thanh Việt Bạch siết chặt tay, đuôi mắt đỏ đậm, hơi run.
Y chậm rãi nâng tay, nhắm chặt hai mắt, đem quả trứng màu vàng kim và Hoa Chi hòa làm một thể!
Trong khoảnh khắc, một tiếng phượng hót vang vọng khắp trời đất, Thanh Việt Bạch chậm rãi mở mắt, phía sau y là ngọn liệt hỏa bùng lên rực rỡ, từng luồng lửa bay tán loạn, khí thế sát phạt ngút trời, âm thanh ấy như ngưng đọng lại trong không gian này

“Vạn, tướng, hư, vọng.” (mọi hiện tượng, vạn vật trong thế gian đều chỉ là hư ảo)

Giọng nói vừa dứt, trời đất liền sụp đổ, ánh sáng vàng kim phủ kín bầu trời như bị gió mạnh thổi quét, quét sạch toàn bộ địch quân bên ngoài, ép chúng định trệ giữa không trung, hóa thành từng khối bị ánh sáng vàng bao lấy. Dường như cả trời đất trong giây phút ấy hoàn toàn tĩnh lặng.

Cho đến khi phượng hoàng nắm giữ quyền sinh sát kia lại lạnh lùng nói ra một chữ…

“Tan.”

Rắc.

Từng tiếng nứt giòn giã vang lên, toàn bộ Ma tộc và Quỷ tộc bị kim quang bao phủ đều tan xương nát thịt trong nháy mắt, lửa thần phượng hoàng thiêu đốt đại địa, đem hết thảy hóa thành một mảnh đất khô cằn tiêu điều.

Đến đây, bụi trần lắng xuống, chiến loạn kết thúc.

“Chúc mừng điện hạ khải hoàn trở về!!!”

“Chúc mừng cung chủ điện hạ! Từ nay ngài chính là chủ nhân của tòa thần cung này!”

Bỗng nhiên Thanh Việt Bạch cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Y nhìn những binh lính Thần tộc may mắn sống sót sau đại nạn, lại nhìn về đám Long tộc trầm mặc không nói lời nào, trước mắt bỗng tối sầm, suýt nữa ngã quỵ xuống đất.

Úc Hoài Kỳ nhanh chóng lướt đến, ôm chặt lấy y, trong đôi mắt đỏ thẫm ánh lên tia phức tạp, nhìn chằm chằm vào đóa Hoa Chi phát sáng giữa không trung- đó chính là đứa con đầu tiên của bọn họ, cũng là minh chứng cho uy danh song tộc.

Úc Hoài Kỳ thu lại ánh nhìn, cúi đầu khẽ hôn lên giữa trán Thanh Việt Bạch, giọng khàn khàn thì thầm:

“… Không sao đâu, nó còn chưa có ý thức, sẽ không đau.”

“… Hy vọng là vậy.” Thanh Việt Bạch cũng khẽ đáp, “Ta không muốn ở lại nơi này nữa, chúng ta đi nơi khác đi, đừng ở Thần tộc nữa, được không? Úc Hoài Kỳ…”

“Được…” Úc Hoài Kỳ bế y lên, vẻ mặt bình tĩnh dị thường, “Ta mang em đi, ta mang em rời khỏi đây, chúng ta sẽ không liên quan gì đến những chuyện này nữa…”

Hắn bình tĩnh đến mức khiến Thanh Việt Bạch tưởng rằng hắn không hề đau lòng, dù sao đó chỉ là một quả trứng chưa có ý thức mà thôi.

Cho đến một đêm khuya, khi Thanh Việt Bạch bàn xong chuyện trong thần cung, y tìm đến Long tộc nhưng lại không thấy Úc Hoài Kỳ đâu.

Nay Thần cung đã đổi chủ, hiện giờ chủ nhân thật sự của nơi này là y, còn Úc Hoài Kỳ thì đôi khi mới quay về Long tộc nghỉ ngơi.

Dựa vào mối liên kết thần lực giữa hai người, Thanh Việt Bạch lần theo dòng khí tức, tìm đến khu rừng hoa đào nơi họ từng gặp nhau.

Trong rừng, tiếng gió khẽ lay, hoa đào rơi rụng lả tả, cánh hoa bay như mưa. Thanh Việt Bạch đã rất lâu không đặt chân đến nơi này, y dẫm lên lá khô và cành gãy, từng bước đi qua, giữa không gian yên ắng, chỉ còn tiếng bước chân chạm lên đất vang lên khe khẽ.

Cuối rừng hoa đào, một bóng đen lặng lẽ ngồi nơi ấy.

Thanh Việt Bạch nhận ra ngay, đó là dáng lưng của Úc Hoài Kỳ. Y vừa đi tới vừa khẽ cất giọng, mang theo buồn bã:

“Nửa đêm ngươi còn ngồi ở đây…”

Giọng nói bỗng nghẹn lại.

Thì ra Úc Hoài Kỳ đang dựa vào một thứ mà ngủ- đó là một tấm bia mộ.

Trên bia mộ phủ đầy cánh hoa đào, nhưng vẫn không che được bốn chữ khắc trên đó: “Tiểu Tước của ta.”

Chữ viết đã mờ đi, nét khắc loang lổ như bị ai đó chạm vào liên tục năm này qua năm khác, mài mòn theo năm tháng.

Trước tấm mộ bia ấy có thêm một con hổ nhỏ nằm cuộn tròn, yên lặng canh giữ.

Thanh Việt Bạch đứng lặng, ngẩn người.

Trong khoảnh khắc đó, y bỗng hiểu ra- mười mấy năm nơi trần thế, Úc Hoài Kỳ từng mất y một lần, từng tự tay chôn đi thi thể chim khổng tước của y; còn bây giờ, hắn lại tự tay chôn đi đứa con mà cả hai cùng tưởng nhớ.

Thì ra hắn chưa bao giờ thật sự bình tĩnh.
Chỉ là nỗi bi thương của hắn đã vượt quá tiếng khóc, biến thành sự im lặng đến tàn nhẫn.

Tiếng bước chân đánh thức Úc Hoài Kỳ. Hắn mở mắt ra, trong thoáng chốc ngây người- cảnh tượng ấy giống hệt giấc mơ nơi phàm giới năm xưa, khi hắn nhìn thấy Thanh Việt Bạch với đôi mắt xanh biếc đẫm nước mắt.

Y đang khóc.

Úc Hoài Kỳ nhất thời luống cuống, vội vàng đưa tay lau nước mắt cho y, giọng hốt hoảng nhưng vẫn dịu dàng:

“Làm sao vậy? Sao lại khóc? Đừng khóc… Ta sợ nhất là thấy em thương tâm.”

Thanh Việt Bạch cắn chặt môi dưới, tựa đầu vào ngực hắn, lặng lẽ nhìn tấm mộ bia kia, không nói một lời.

“…… Nguyên là vì việc này,” Úc Hoài Kỳ ôm chặt y, giọng trầm dịu nói: “Đều đã qua rồi, chỉ là mười năm ngắn ngủi mà thôi.”

“Ngươi thường xuyên tới nơi này sao?” Y mắt đỏ, giọng cũng nghẹn ngào hỏi hắn, “Úc Hoài Kỳ, ngươi có oán ta không?”

“Không… Ta yêu em.” Úc Hoài Kỳ giơ tay vuốt nhẹ gương mặt y, nụ hôn trân trọng rơi xuống môi y, ánh mắt kiên định, “Hơn nữa, khổng tước giả kia chết rồi ta mới có được phượng hoàng thật, ta sung sướng không kịp, làm sao có thể oán?”

Dù sao, biết bao người đợi đến chết cũng không chờ được ‘phượng hoàng’ thật sự.

Ánh mắt màu máu vẫn ôn nhu như trước, Thanh Việt Bạch thầm hít một hơi, ngẩng đầu hôn lên hắn.

Hoa đào rơi bay tán loạn, một đóa lớn dừng lại trên mái tóc hai người.

“Úc Hoài Kỳ, chúng ta đi phàm giới chơi đi, rồi lại sinh một đứa. Hoặc là… hai đứa cũng được, một đứa giống ngươi, một đứa giống ta.”

Vạn vật kính.

“Vì sao y vẫn chưa tỉnh?!” Úc Hoài Kỳ nhìn Lâm Bạch Vân, mặt hơi trầm xuống: “Ta đã cướp Vạn Vật Kính lại rồi mà!”

Lâm Bạch Vân bị kiếm quang áp chế, mồ hôi đổ như mưa, “Ta, ta cũng không biết a! Ta đã tỉnh rồi!”

Bắt nguồn từ thù hận với Pháp Lạc Đàm, hiện giờ Úc Hoài Kỳ thật sự không ưa Lâm Bạch Vân lắm, y chậm chạp chưa tỉnh càm làm hắn thêm lo sợ trong lòng.

“Ta không quan tâm, bây giờ ngươi phải nghĩ cách làm cho y tỉnh, nếu không ta sẽ giết ngươi!” Úc Hoài Kỳ mặt lạnh rút Trảm Dương Kiếm ra.

Thanh Việt Bạch vừa mới tỉnh lại liền nghe thấy một câu như thế: “……”

“Ngươi giết huynh ấy thì ai sẽ đỡ để cho ta? Ngươi sao?” Y buồn bã nói: “Rồng ngốc…”