Chương 55 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

“… Chưa bao giờ.”

Thanh Việt Bạch nghĩ kỹ rồi nói: “Đúng là không có.”

Y chưa từng nghĩ sẽ cùng Pháp Lạc Đàm làm chuyện kia.

Nếu y trả lời không do dự, có khi Lâm Bạch Vân còn tưởng y kiếm cớ thoái thác; đằng này Thanh Việt Bạch cứ suy đi tính lại hồi lâu mới đưa ra đáp án, khiến Lâm Bạch Vân lặng thinh rất lâu.

“… Thôi,” Lâm Bạch Vân thở dài sâu kín, “xem ra “hệ dưỡng thành”… thua rồi.”

Thanh Việt Bạch đưa tay xoa ấn đường: “Ta thấy huynh ấy chưa từng có ý đó với ta, là huynh hiểu lầm.”

Lâm Bạch Vân khựng lại, trông như còn muốn nói gì, nhưng trong gương, đám thị nữ trong thần cung bỗng lũ lượt chạy ra, dường như bị thứ gì hấp dẫn.

Cả hai cũng bị kéo sự chú ý- đó là một tòa tiên đài, trên đài có một đóa hoa quỳnh màu xanh lục và một đóa hoa quỳnh kim sắc.

Đám thần quan khe khẽ bàn tán.

“Nghe nói hai cây hoa quỳnh này là Thiên Đạo lưu lại… Trong hai người được sinh ra sẽ có một người đủ sức đổi thay cục diện đại chiến thần ma hiện nay!”

“Thần ma giao chiến giằng co mấy năm rồi, mong lần này thật có thể mang đến thay đổi…”

“Ha ha ha, cũng không biết kẻ sinh ra kia có bị kẻ mạnh nuốt chửng hay không!”

“Ai, động kia!”

Phía chân trời gió may chậm rãi dấy lên, chỉ thấy đóa hoa quỳnh xanh lục phát ra một đạo kim quang, ngay sau đó quang mang hóa thành một người…

Người ấy khoác trên mình y phục màu trắng, thanh lãnh xuất trần, mắt vàng vương chút xa cách, ấn hoa quỳnh kim sắc giữa trán lấp lánh phù quang.

Là Pháp Lạc Đàm.

“A a! Sinh rồi! Còn là một nam tử anh tuấn!”

“Còn đóa kim sắc kia sao chưa sinh?”

Hoa quỳnh kim sắc ỏng ẹo kiều khí, vậy mà để mọi người đợi đến tận hai mươi năm.

Hai mươi năm sau, Pháp Lạc Đàm đã ngồi vững ngôi vị chủ nhân Thần giới, trong đại chiến thần ma, Thần tộc cũng dần dần chiếm thượng phong. Lúc này trong mắt đám thần quan, chậu hoa quỳnh kim sắc kia đã hóa thành kẻ thua cuộc.

Mãi cho đến một đêm trăng sáng- về sau, người đời truyền lại rằng đó là đêm trăng tròn đẹp nhất và duy nhất trong lịch sử của Thần tộc.

Hoa quỳnh nở, thiếu niên khoác thanh y, đôi mắt xanh biếc, tung tẩy bước vào điện chủ sự của Thần tộc.

“Lạc Đàm ca ca, đệ đã làm theo lời huynh rồi nha…”

Đám thần quan Thần tộc bỗng im bặt, chẳng qua là vì thiếu niên này quá mức xinh đẹp.

Đẹp đến nỗi các thần nữ, tiên tử thường ngày thấy nhiều người đẹp rồi cũng phải sững sờ trong chớp mắt.

“Đây là ai? Sao trước nay ta chưa từng gặp?” Bỗng một giọng lạnh nhạt vang lên, chủ nhân giọng nói là kẻ mặc chiến giáp, trên đầu chĩa ra hai cái kim giác nhỏ- hắn là Long tộc.

Pháp Lạc Đàm rốt cuộc hoàn hồn, ra lệnh: “Giải tán, có việc ngày mai bàn tiếp.”

Đám thần quan lần lượt rời khỏi Thần Điện, chỉ riêng Long tộc kim giác là chưa đi, hắn cụp mắt, đảo qua đôi chân trắng nõn đang để trần của thiếu niên, chậm rãi bước tới…

Thật ra thiếu niên không hẳn là tr*n tr**ng, chỉ là tiện tay hái tường vân trắng quấn tạm làm áo, khoác lên rồi chạy đến.

Mặt đất lát bạch ngọc lạnh băng, thiếu niên lạnh đến mức chân trái dẫm vào chân phải.

“Là một con phượng hoàng?” Long tộc nhướng mày.

Pháp Lạc Đàm ho nhẹ một tiếng: “Úc Hoài Kỳ, chỉ còn vài ngày nữa ngươi phải đi lịch kiếp rồi, còn nán lại đây làm gì? Không mau đi tìm Tư Mệnh?”

“À.” Long tộc kia nhàn nhạt đáp một tiếng, rồi cởi bỏ tấm chiến giáp đỏ phía sau- áo choàng đó được dệt từ lớp lông mịn tinh tế.

Tấm áo đỏ phủ lên người thiếu niên, hắn híp mắt, mỉm cười.

“Hắn là ai?” Đợi Úc Hoài Kỳ đi rồi, thiếu niên mới nhìn Pháp Lạc Đàm; vừa sinh ra giữa thiên địa, y tò mò với mọi thứ.

Y đi đến bên vương tọa, thẳng thừng ngồi lên mặt bàn; trên bàn bày rất nhiều thư tịch, mà y một chữ cũng chẳng biết.

“Đó là một con rồng.” Pháp Lạc Đàm bước tới, bất đắc dĩ ngăn y bới tung, “Đừng nghịch nữa… Đệ có tên chưa?”

Tên của hắn được nghĩ ra ngay lúc hoa quỳnh nở, bởi khi ấy hắn vẫn còn chút ý thức mơ hồ — đến mức cái tên này, còn có liên quan đến vị “đệ đệ” kia của hắn…( Hoa quỳnh (昙花, Đàm hoa))

“Đệ gọi là Thanh Việt Bạch.”

Thanh Việt Bạch tò mò ngước nhìn Pháp Lạc Đàm: “Lạc Đàm ca ca, huynh nói chỉ cần đệ sinh sau huynh hai mươi năm, huynh sẽ cho đệ mọi thứ, vậy đệ muốn cưỡi con rồng vừa rồi có được không?”

Pháp Lạc Đàm sững người, tựa hồ thấy hơi viển vông: “Cưỡi hắn? Đó là vương của Long tộc, vô cùng hung mãnh.”

Đây không chỉ là hơi viển vông, mà là quá đỗi viển vông; song lúc ấy Pháp Lạc Đàm còn chưa ý thức được rằng đây mới chỉ là khởi đầu.

“Tiểu đệ” này của hắn nghịch thiên phản đạo, chẳng giữ phép tắc nào; ở Thiên cung đến tháng thứ hai, liền vớt cá chép Cẩm Lý trong hồ sen lên mà nướng.

Nướng!! Một! Đôi! To!

Còn chia cho đám thần quan- miệng thì niệm mình không ăn đồ tanh, tay lại bốc cá nướng hít hà, mỗi người hai miếng.

Tiên tử trông coi hồ sen lũ lượt đến cáo trạng, đòi nghiêm trị; Pháp Lạc Đàm dẹp hết lời bàn tán, đợi mọi người lui ra, mới ngồi xuống hỏi Thanh Việt Bạch:

“Tiểu Việt, sao đệ bắt cá chép kia?”

Dưới ánh nến, y phục màu trắng trên người thiếu niên phát sáng rực rỡ; y chắp tay ra sau, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ bất an, ấp úng: “…Đệ, đệ… Trong lòng bàn tay đệ bỗng bốc lửa, dập mãi không tắt, mà đệ lại không biết khống chế,đệ tưởng cá không biết nóng, bèn đưa tay bỏ vào, ai ngờ cá yếu quá, hồ sen cũng…”

Pháp Lạc Đàm sững lại: “Bắt đầu từ khi nào?”

Thanh Việt Bạch nghĩ ngợi: “Ba ngày trước.”

Thần cung lập tức lặng phắc; một lát sau, Pháp Lạc Đàm cũng ngồi xổm xuống. Hắn cao hơn Thanh Việt Bạch gần hai cái đầu, chỉ có cúi thấp như thế mới thấy rõ gương mặt thiếu niên.

“Vậy sao đến giờ mới nói với huynh?”

Thanh Việt Bạch c*n m** d***: “Huynh bận quá mà, thần tôn, bọn họ cứ bảo đệ chờ.”

Ban đầu họ chỉ để y chờ, sau lại thành những lời lẽ kỳ quặc.

“Đóa hoa quỳnh Thiên Đạo lưu lại này, không được lợi hại như Pháp Lạc Đàm a…”

“Y và Pháp Lạc Đàm cùng chung một nơi sinh ra, sao y lại ngốc như vậy?”

“Nhưng mà, chẳng phải có lời đồn rằng phượng hoàng có lửa thần, có thể đốt sạch Ma tộc sao, nhiều năm vậy rồi, ta hình như chưa thấy Pháp Lạc Đàm thi triển…”

“…Lửa thần Phượng hoàng là để đốt ma, ngươi là thần thì thấy nó để làm gì?”

Năm đó, đóa hoa quỳnh thứ nhất nở ra được đám thần quan truy tôn, ký thác kỳ vọng vô biên, vì thế ban cho Pháp Lạc Đàm mọi thứ tốt nhất của thần cung.

Giây lát ấy, Pháp Lạc Đàm nhìn Thanh Việt Bạch, trong mắt kim sắc lướt qua vô số cảm xúc.

Thiếu niên cúi đầu nhìn hắn, dung nhan thanh lệ như vầng trăng mỏng sau lớp sa mỏng, đẹp đến nao lòng. Y nhanh chóng bị ấn ký lấp lánh giữa trán Pháp Lạc Đàm hút mắt, giơ tay chạm khẽ: “Ca ca, cái này đẹp quá…”

Lông mi Pháp Lạc Đàm khẽ cụp.

“Ngọn lửa trong tay đệ là lửa thần phượng hoàng.” Hắn nói: “Là thứ ta khát vọng nhất.”

Ngay sau đó, hắn dạy Thanh Việt Bạch một câu chú; mấy gió phía chân trời bỗng chuyển động, một đạo pháp tướng kim sắc chiếu rọi bầu trời thần cung.

Đám thần quan biến sắc, lục tục quay về, nhưng trong điện Tư Mệnh vẫn còn hai người chưa đi.

Trong điện, hai người ngồi đối diện; trên bàn cờ, sát khí căng như dây đàn. Quân đen thận trọng từng bước mà tấn công sắc bén, quân trắng bị dồn đến sát cửa thua.

“Đã bao năm rồi, ma tộc với Thần tộc vẫn chưa phân thắng bại. Pháp Lạc Đàm tựa hồ như chưa mang đến cho Thần tộc thứ đáng ra phải có.” Người nói là lão nhân áo trắng— chính là Tư Mệnh.

Ngồi đối diện hắn là một người khoác trường bào hắc kim, tóc dài buộc cao như đuôi ngựa, giống một thiếu niên tướng quân, dung mạo lạnh lùng, anh tuấn.

Hắn kẹp một quân đen giữa đầu ngón tay, con mắt sắc đỏ khẽ rũ, nhìn chằm chằm bàn cờ.

“Vậy thì biết làm sao.” Úc Hoài Kỳ nhàn nhạt nói: “Ai cũng cho rằng hắn là phượng hoàng thật. Ngay cả ta cũng bất đắc dĩ bị ép, để mặc hắn giỡn mặt.”

Tư Mệnh thở dài: “Lời này ngươi chỉ nên nói với ta. Chuyện không chứng cứ, chớ nói ra ngoài.”

Úc Hoài Kỳ mỉm cười, ngẩng đầu: “Từ xưa đến nay, người ta vẫn nói rồng và phượng là đôi trời định, Long tộc và Phượng tộc là mối lương duyên kim ngọc …”

“Trời định cái gì mà trời định. Mau đi lịch kiếp cho xong, sớm quay về mới luyện được bí thuật Long tộc!” Tư Mệnh thua đến sốt ruột, “Ta không đánh cờ với ngươi nữa!”

Úc Hoài Kỳ hơi mỉm cười, đầu ngón tay khẽ động, đặt quân cờ vào đúng chỗ khiến Tư Mệnh thua trắng bàn…

“Tư Mệnh, lửa lịch kiếp đã bén đến lông mày, ta chỉ lo một người.”

Tư Mệnh ngẩng đầu: “Ai?”

“Nhớ kẻ khoác tường vân chạy ào vào điện chủ sự khi nãy không?”

“Nếu trong lúc ta đi lịch kiếp, y xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhất định phải giữ mạng y cho ta.”

Úc Hoài Kỳ rũ mắt nói.

Thanh Việt Bạch mờ mịt nhìn người qua lại trước mắt. Họ đang nghênh đón Pháp Lạc Đàm; trong điện y hương bóng ảnh, đủ mọi đại lễ chất đầy cung.

“Thần tôn, vừa rồi phượng hoàng tướng kia thật là……”

“Không phải của ta.” Pháp Lạc Đàm ngắt lời vị thần quan kia, kéo Thanh Việt Bạch lại bên mình, mỉm cười dịu dàng nói:“Là của y. Y giống ta, đều, là, phượng, hoàng.”

Ánh mắt Thanh Việt Bạch thoáng hoang mang. Gì cơ? Pháp Lạc Đàm cũng là phượng hoàng ư? Nhưng… vì sao trên người hắn không có “mùi chim chóc”?

Y chẳng hiểu gì. Chỉ là từ ngày ấy, bọn thần quan đều trở nên kính trọng y; ngay cả những kẻ ồn ào bắt y bồi thường Cẩm Lý trong hồ sen cũng im bặt.

Pháp Lạc Đàm dạy y một ít chú ngữ, ban cho y một tòa thần cung lạnh buốt, tên là Bạch Ngọc Cung. Đám thị nữ và hầu nam do điểm hóa phi thăng đều gọi y là tiểu cung chủ; dường như bọn họ rất sợ Pháp Lạc Đàm, cho nên đối với y càng thêm kính cẩn.

Đôi khi, Thanh Việt Bạch muốn kết bạn với họ, nhưng họ chỉ quỳ xuống, cầu y đừng nói vậy nữa.

Lại ba tháng trôi qua. Đêm khuya, trăng sáng treo cao ngoài cửa sổ, trong Bạch Ngọc Cung vẫn giá lạnh như băng.

Thanh Việt Bạch mơ màng tỉnh giấc. Dưới thân là giường ngọc băng; y không thích cái lạnh lẽo ấy, bèn đắp chồng hai lớp chăn.

Trong đó, ấm nhất là một chiếc áo choàng đỏ. Y v**t v* áo choàng, bỗng nhận ra mép giường có người đứng.

Kim ấn lấp lánh rực rỡ trên trán người nọ — là Pháp Lạc Đàm.

Hắn khoác ánh trăng trên người, chẳng biết đã đứng ở đầu giường y bao lâu. Trong đôi kim đồng ẩn ẩn có chút sát ý, mà sát ý ấy lại giấu trong ôn nhu.

“… Pháp Lạc Đàm? Sao huynh đứng ở mép giường đệ?” Thanh Việt Bạch nghi hoặc bước xuống giường, “Huynh nhìn đệ như vậy làm gì?”

Giờ khắc này nhìn y, hắn đang nghĩ gì?

Thanh Việt Bạch không biết, có lẽ chính Pháp Lạc Đàm cũng không biết.

“… Tiểu Việt, đệ biết nhảy Phượng Hoàng Vũ chứ?” Pháp Lạc Đàm chợt hỏi.

Phượng Hoàng Vũ… Cái này y biết. Hình như điệu vũ ấy sinh ra cùng ký ức của y. Đôi lúc, giữa thần cung lạnh lẽo, dưới ánh trăng, y kiễng mũi chân, phất nhẹ tay áo dài…

Tựa hồ cả thân thể được đặt dưới trăng, ngâm trong nước ấm, như trở về trong lòng mẹ.

Mỗi khi nhảy điệu ấy, y nhẹ bẫng và vui sướng, như thể đó là sứ mệnh y sinh ra để thực hiện.

“Biết chứ.” Thanh Việt Bạch chớp mắt, “Sao vậy?”

Pháp Lạc Đàm khẽ than, cúi đầu nhìn y, bỗng ôm lấy y. Vẻ thanh lãnh ban ngày hóa thành bất an mãnh liệt.

“Vài ngày nữa thần ma lại đại chiến, chi chủ Long tộc đã hạ phàm, không ai có thể giúp ta… Chỉ có đệ, cung chủ của ta, giúp ta một tay.”

Dường như hắn rất sợ hãi, nhưng đôi mắt xanh biếc mềm mại trời sinh của Thanh Việt Bạch lại có năng lực khiến người khác bình tĩnh.

“Được a!” Thanh Việt Bạch vòng tay qua cổ hắn, “Nếu vậy có thể khiến huynh bớt đau khổ…”

Hương trên áo y phả ra, vừa ôm vào, Pháp Lạc Đàm lập tức ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt nơi cổ y, sắc mặt cứng đờ.

Ở khoảng thời gian hắn không bầu bạn, Thanh Việt Bạch đã lột xác từ thiếu niên thành thanh niên.

“… Tiểu Việt, đệ có hối hận vì nhận lời ta, ra đời chậm hai mươi năm không?” Pháp Lạc Đàm bất giác hỏi.

Thanh Việt Bạch chớp mắt nhìn hắn, lông mi như cánh quạ: “Không hối hận nha, sao phải hối hận? Huynh đã làm đúng lời huynh hứa… Không đúng, đệ còn chưa cưỡi rồng , con rồng đó đâu rồi?”

“…Phải,đệ không hiểu.” Pháp Lạc Đàm vừa hỏi vừa tự đáp, lẩm bẩm: “Đệ không hiểu mùi vị của quyền lực.”

“Tuyền lê là gì? Nước suối lê hở? Ngon không?” Thanh Việt Bạch nghiêng đầu, trên đầu lông vũ tâm phượng hoàng khẽ bật lên, trông cổ linh tinh quái, “Sao quả lê lại mọc trong nước suối? Không phải đều hái xuống rồi rửa à?”

Pháp Lạc Đàm: “…”

Đại chiến thần ma ập đến rất nhanh.

Hôm ấy khói lửa ngút trời; tại chỗ giáp ranh Thần giới và Ma giới, trời long đất lở, ma thú và thần thú gầm thét, muốn dọa nạt đối phương. Pháp Lạc Đàm mặc chiến giáp trắng, cầm một thanh trường kiếm.

Trên chiến địa máu chảy như suối. Không còn Long tộc chống lưng, Thần tộc liên tiếp bại lui, vô số tướng sĩ rơi khỏi không trung như tuyết rơi.

Long và Phượng là thiên địch của Ma tộc — sở hữu lửa thần đốt ma, chạm vào là tro tàn. Lần này, Ma tộc thăm dò được chi vương Long tộc đã hạ phàm lịch kiếp, nên lại phát động tiến công vào Thần giới.

Trong thiên địa vang vọng tiếng cười của Ma Tôn: “Ha ha ha ha ha! Không có Long tộc! Thần tộc các ngươi chẳng là gì!”

Sắc mặt Pháp Lạc Đàm trầm hẳn, phun một ngụm máu tươi. Ma Tôn nhân cơ hội hóa thành một đạo ánh sáng đen, hung hăng đâm thẳng ngực hắn…

Mà biến số chợt sinh.

Một đạo kim quang từ ấn đường của Pháp Lạc Đàm bay ra, hoa quỳnh rơi lả tả trong trời đất, tụ lại giữa không trung thành những bậc thềm kết từ cánh hoa quỳnh.

Tầng mây tách làm đôi, một đạo kim quang giáng hạ. Một thân ảnh mặc y phục trắng đặt chân lên bậc hoa, chậm rãi bước xuống vài bậc, rồi bỗng xoay người giữa không trung, nhẹ như bướm…

Chân đặt đến đâu, bậc hoa lan tới đó. Theo thân ảnh ấy mà nhảy múa, một bóng hình trào ra từ trong người y, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành bóng phượng hoàng khổng lồ che phủ bầu trời…

Tường Vân tách ra thành lối, đôi chân y đặt lên tâm tướng của vị cai quản thần giới kia.

Ngay sau đó, một tiếng phượng hoàng ngân vang, chấn động khắp trời đất.

Thê lương mà uyển chuyển.

Phảng phất như chịu sự triệu hoán từ định mệnh, thân ảnh Thanh Việt Bạch càng lúc càng nhanh, càng lúc càng gấp…

“Ầm vang!”

Kim lôi lóe sáng, lông chim phượng hoàng rực lên ánh vàng, như mưa xuân nhỏ giọt, nhẹ nhàng rơi xuống những tướng sĩ Thần tộc đã ngã xuống.

Ma tộc chưa từng thấy qua cảnh tượng như vậy, đều ngẩn người trong chớp mắt; chỉ một thoáng thôi, những tướng sĩ Thần tộc đã chết ấy… sống lại!

Mặt đất khô cằn nhuốm máu nay phủ đầy điểm sáng xanh lục; dưới ánh sáng ấy, mầm xanh chậm rãi mọc lên, chẳng mấy chốc xuân ý dâng tràn, phủ khắp đại địa.

Nhìn thấy dị tượng ấy, người có vẻ mặt khó coi lúc này đã biến thành Ma Tôn.

“… Là sức mạnh tái sinh của phượng hoàng sao? Không ngờ ngươi còn có đòn sát thủ này?!”

Thắng bại đã rõ, ngay khoảnh khắc ấy, Pháp Lạc Đàm ngẩng đầu nhìn thân ảnh đang nhẹ nhàng tung cánh giữa không trung, ánh mắt dần trở nên phức tạp.

Quỷ tộc liên thủ với Ma tộc cũng đã ngừng giãy giụa, ngẩng đầu nhìn lên bóng phượng hoàng kim sắc giữa không trung kia — dường như vĩnh viễn họ không thể chạm tới.

“… Lui lại đi, thiếu chủ! Thiếu chủ!” Phó tướng Quỷ tộc kéo cánh tay xương trắng của chủ mình, “Cung Huyễn! Ngài tỉnh lại!”

Trong mắt Cung Huyễn chỉ còn lại bóng hình ấy, hắn lẩm bẩm: “Con mẹ nó, tỉnh không nổi… E rằng từ nay trong ác mộng hay mộng xuân của ta đều là khuôn mặt này… Đi tra cho ta! Y là ai!! Sao trước giờ ta chưa từng nghe qua!”

Có được tất có mất.

Sau khi trở về, Thanh Việt Bạch đột nhiên lâm vào tình trạng ngủ đông thường xuyên, không duy trì được hình người bao lâu, ngay cả lông phượng cũng dần hóa xám.

Y cố gắng tranh thủ chút tỉnh táo còn sót lại, vùng vẫy đôi cánh bay tới thần cung tìm Pháp Lạc Đàm. Nhưng bay được nửa đường, sức lực đã cạn, rơi thẳng xuống.

Rơi đúng điện Tư Mệnh.

“Ai da, ở đâu rớt xuống một con chim béo thế này!”

“… Ngươi! Mới! Béo!” Thanh Việt Bạch cố ngẩng đầu, trừng mắt với lão nhân kia, “Ngươi mới béo!”

“Đã xuất hiện dấu hiệi niết bàn mà còn có sức cãi à? Ngươi có biết niết bàn là sắp chết không?” Tư Mệnh nhấc gáy y lên, nhìn đôi mắt xanh lục kia, bỗng thấy quen quen: “Khoan đã… Đôi mắt này… Thanh Việt Bạch?!”

Tên ấy bị ông thất thanh kêu ra. Tư Mệnh nhìn xong muốn vội đến phát điên, lập tức lao thẳng đến thần cung của Pháp Lạc Đàm.

Nhưng chỉ thấy chúng thần tề tụ, khách khứa đông như mây, đang chúc mừng chiến thắng vừa qua của Thần tộc.

Không ai để ý đến tiểu phượng hoàng kia.

Thanh Việt Bạch từ từ thấy buồn khổ, y nghĩ, đây là chuyện gì vậy?

“Cái đồ chó này!” Tư Mệnh thấp giọng chửi, rồi lại vội chạy đi, lần này đến một nơi tràn ngập linh lực và hương gỗ — linh tuyền vô biên.

“Thịch” một tiếng.

Tiểu phượng hoàng bị ném vào linh tuyền, chậm rãi khôi phục sức lực. Thanh Việt Bạch ngoi ra từ trong nước, cảm nhận dòng suối trong lành đang quấn quanh thân thể mình.

Linh tuyền trong vắt thấy đáy, có thể thấy rõ th*n th* tr*ng n*n tr*n tr** của y.

Thanh Việt Bạch nghi hoặc: “Đây là…?”

“Đây là suối lễ!” Thấy y rốt cuộc tỉnh lại, Tư Mệnh th* d*c kịch liệt, như vừa nhặt lại mạng già, “Là cái ao nhỏ do Long tộc — cái tên đó sưu tập được… còn đủ dùng mấy tháng nữa…”

Thanh Việt Bạch cảnh giác quay đầu, “Tên đó là ai?”

“… Úc Hoài Kỳ.” Tư Mệnh đáp, nghĩ y chắc chẳng biết, dù sao Long tộc rất hiếm khi ở Thần giới, chỉ có dịp hội tụ mới thấy mặt.

Ông bèn nói thêm: “Cái kẻ có đôi sừng vàng kim dài trên đầu đó.”

Thanh Việt Bạch chớp mắt, lập tức nhớ ra, : A… Là con rồng ta muốn cưỡi mà chưa cưỡi được kia hả?”