Chương 49 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Quá trình Úc Hoài Kỳ dạy Thanh Việt Bạch thuật pháp Yêu tộc kéo dài suốt hai năm.

Y rất ghét những nét chữ phức tạp, đến cả tên mình cũng chẳng viết nổi.
Mỗi khi viết, luôn lấy hình một cành cây nhỏ để thay thế.

“Ngươi ở Tiên tộc, sợ là suốt ngày chỉ bắt bướm chơi thôi chứ gì?” Sau khi thấy đối phương viết sai không biết bao nhiêu lần, Úc Hoài Kỳ vừa cười vừa hỏi, “Ngươi vẽ đẹp đấy, nghe nói Tiên tộc có phù tu, sao không học vẽ bùa?”

Khi ấy Thanh Việt Bạch đã mười chín tuổi, nhưng bởi tiếp xúc toàn mấy Yêu tộc tính tình ngây ngô, y vẫn chẳng khác gì năm mười bảy.

Y khoanh tay ra sau lưng, chiếc lông vũ hình trái tim trên đầu đong đưa, “Ta đâu chỉ bắt bướm không đâu.”

Úc Hoài Kỳ hơi nhướn mày, còn chưa kịp hỏi thì nghe y nghiêm túc bổ sung:

“… Ta còn hái quả ăn nữa.”

Úc Hoài Kỳ: “…”

“Ai nha ta không học nữa!” Thanh Việt Bạch bật dậy từ trên nệm mềm, “Ngươi đúng là bắt nạt ta! Làm gì có ai một ngày viết hai nghìn chữ chứ!”

“Ta làm được.” Úc Hoài Kỳ hờ hững đáp.

Thanh Việt Bạch tròn mắt, “Gạt người!”

Một bên, Cao Nam Tiêu cười khúc khích, chỉ vào Úc Hoài Kỳ: “Ngươi bao nhiêu tuổi rồi mà còn tranh với y!”

Nếu là ngày thường, Úc Hoài Kỳ sẽ chẳng buồn để ý. Nhưng lúc này, tay cầm bút của hắn khựng lại, đôi mắt nhuốm màu máu liếc về phía Cao Nam Tiêu, lạnh như băng:

“Cút.”

Cao Nam Tiêu “tch” một tiếng, hóa luồng ma lưu bỏ đi, còn tiện thể lôi cả Thanh Việt Bạch chạy theo.

…..

Thời gian thấm thoát, xuân tàn mười mấy độ, đông tuyết lại rơi mười ba lần.

Một đêm sương dày lạnh buốt, Úc Hoài Kỳ khoác áo đen, ngồi bên bàn, lật qua lật lại cấm chú.
Chuỗi linh lạc ngoài động hồ ly kêu “đinh linh đinh linh” theo gió.

“Thái tử ca ca!”

Úc Hoài Kỳ ngẩng đầu — là Thanh Việt Bạch.

Y giấu tay ra sau, chạy đến trước bàn, khuôn mặt ửng đỏ vì chạy, đôi mắt xanh biếc chỉ phản chiếu mỗi bóng hắn.

“Ta nghe Yêu hoàng gia gia nói hôm nay là sinh nhật huynh! Ta làm quà cho huynh nè!”

Úc Hoài Kỳ khép hờ mắt, “Ta không thiếu gì cả.”

Thanh Việt Bạch “hừ” nhẹ, cảm thấy hắn đang giả bộ, rõ ràng vừa nãy khi nghe tiếng mình chạy vào, bút hắn đã dừng một nhịp — y đều thấy hết!

Hừ, xem ta trị huynh thế nào! Trong lòng y nghĩ vậy, rồi nói lớn:

“Vậy ta đưa cho Tằng Kỳ vậy!” Y xoay người giả vờ chạy.

Quả nhiên, gần như lập tức, phía sau vang lên tiếng Úc Hoài Kỳ: “Đứng lại!”

Ánh mắt Thanh Việt Bạch sáng rỡ, xoay người lại, lập tức tung ra bình nhỏ trong tay. Vô số con bướm màu sặc sỡ bay ra, hương thơm nhẹ lan khắp động hồ ly.

“……Sinh nhật vui vẻ nha, ca ca!”

Đôi mắt màu máu của Úc Hoài Kỳ chợt mở lớn.

“Gia gia nói cha mẹ huynh ra ngoài đánh yêu quái mãi không về, mà gia gia lại lười chẳng quản sinh nhật huynh” Thanh Việt Bạch cười tươi, chống tay lên bàn, nhón chân, đầu gần kề hắn.

Khoảng cách gần đến mức gương mặt tinh xảo kia khiến người ta động tim.

Y nhẹ giọng: “Nhưng ta nghĩ, dù là hồ ly hay yêu quái, hay chim chóc, thì đều phải có người chúc mừng ngươi được sinh ra trong thế gian này chứ!”

Y ở Hồ tộc đã hơn mười năm, sống sung sướng hơn nhiều so với ở phái Thiên Nhất. Hơn nửa số vàng bạc trong điện Thái tử được phát mỗi tháng đều bị Úc Hoài Kỳ lấy mua đồ cho y.

Bàn đá trong động hồ ly rộng đến dư một người, thiếu niên y phục trắng phóng khoáng ngồi vắt vẻo lên mặt bàn, vô số con bướm dừng trên vai, trên lưng y…

Cổ họng Úc Hoài Kỳ khẽ động, ánh mắt dừng nơi cổ áo y, nhưng chỉ thoáng chốc, hắn nhắm mắt, khàn giọng trách:

“… Mặc quần áo cho chỉnh tề! Lỏng lẻo như thế còn ra thể thống gì!”

“Cái gì cơ?!” Thanh Việt Bạch cau mày, trườn lại ngồi cạnh hắn, chìa tay, “Ta vì huynh bắt bướm suốt hai tháng trời, huynh còn chẳng khen ta lấy một câu! Tay ta đều sưng lên rồi… Ca ca!”

Úc Hoài Kỳ vẫn nhắm mắt, giọng lại trở nên khàn khàn: “Thanh Việt Bạch, ngươi với ai cũng làm nũng thế này sao?”

Thanh Việt Bạch ngẩn ra, “Cái gì?”

Y còn chưa kịp phản ứng, Úc Hoài Kỳ đột nhiên nghiêng người áp sát!

Hơi thở thoảng hương đàn trầm lạnh ập tới, vải áo xé ra một tiếng “xoẹt” nhỏ, lưng Thanh Việt Bạch lạnh buốt. Khi y kịp hoàn hồn, Úc Hoài Kỳ đã đè y xuống bàn…

Một cây bút lông, đang chậm rãi di chuyển trên tấm lưng trần của y.

“…Này, Úc Hoài Kỳ, huynh làm gì?! Buông ta ra!” Thanh Việt Bạch kinh ngạc giãy giụa, lại không thoát được, bởi vì Úc Hoài Kỳ ngồi trên bàn, một tay ấn sau gáy y, phẩy rối tóc dài.

Bút lông chậm rãi vẽ trên lưng y một chữ “kỳ”, bướm đậu đầy trên làn da tái mịn của Thanh Việt Bạch… Cánh bướm rực rỡ, da trắng nõn, bút mực đen nhánh, tương phản mà rạng rỡ.

Đó là một cảnh đẹp đến cực điểm.

“… Còn trêu ta nữa, chữ này sẽ lạc vào trong thân thể ngươi đấy.”

Thanh Việt Bạch bật dậy, cố xoay người muốn nhìn xem là chữ gì, nhưng thế nào cũng không thấy, đành giận dữ trừng Úc Hoài Kỳ: “Ta không chơi với huynh nữa! Huynh y hệt Tiết Vân Thanh! Đồ đáng ghét!”

Nói xong, y hất chân một cái, làm giấy bút mực trên bàn Úc Hoài Kỳ rơi loảng xoảng đầy đất, còn mình thì lộc cộc chạy ra ngoài.

Mực đổ làm bẩn giấy Tuyên Thành trắng, nhòe cả những nét chữ rối, người ngoài nhìn chẳng hiểu ghi gì.

Chỉ có Úc Hoài Kỳ tự biết rõ.

Hắn khép mắt, lắng nghe tiếng tim mình đập ầm ầm, nghe tiếng chuông gió ngoài động hồ ly… Ẩn ẩn còn nghe tiếng Thanh Việt Bạch oán trách với bọn tiểu hồ ly ở bên ngoài…

“Huynh ấy viết ‘kỳ’ á?” Thanh Việt Bạch hỏi mấy tiểu hồ ly phía sau, nghi hoặc vô cùng, “Kỳ nào? Kỳ trong tên huynh ấy sao?”

Tiểu hồ ly gật đầu như giã tỏi, lại nhìn nét bút nguệch ngoạc kia, “A… Là ‘kỳ’, lại như không phải, Hình như lúc đầu Thái tử không định viết ‘kỳ’? Cái ‘này’ có một nét ngang dài ghê ác!”

Không chỉ dài, mà còn chùi không sạch.

Đêm ấy, Thanh Việt Bạch soi gương mãi nửa canh giờ, chữ kia vẫn không phai, y tức muốn chết, chỉ hận không thể chạy đi mách Úc Nghiêm.

… Nhưng nghĩ lại, thôi.

Úc Nghiêm người cũng như tên, đối với Úc Hoài Kỳ cực nghiêm, thường ngày vào bái kiến Yêu hoàng cũng bắt hắn quỳ, nói đó là quy củ Yêu tộc, chờ hắn đủ mạnh, kẻ khác cũng sẽ quỳ hắn.

“Bỏ đi,” Thanh Việt Bạch lầm bầm, “Ta lau lần nữa xem sao…”

Trong gương phản chiếu tấm lưng mảnh mai trắng mịn, xương bướm nhô cao, chữ “kỳ” nằm ngay đó, nhưng có một nét ngang dài bất thường, như thể lúc đặt bút vốn là nét ngang ấy, giữa chừng mới đổi ý.

Thanh Việt Bạch thử lần theo nét bút, mấy năm đầu vào Yêu tộc, y có một quãng thời gian thường bị Úc Hoài Kỳ ôm trong ngực dạy viết chữ, dạy cấm chú, bởi vậy rất quen bút pháp của hắn.

Quả nhiên, đến khi hí hoáy xong chữ ấy, y bỗng chớp mắt, khựng lại.

là chữ “vợ”.

Qua hai ngày, Thanh Việt Bạch lại hốt hoảng chạy đến trước mặt Úc Hoài Kỳ, lần này còn vẫy cánh: “Ca ca? Chữ hôm đó huynh viết, là ‘vợ’ phải không?”

Đúng lúc Úc Hoài Kỳ nhận tin của gia gia, đang trên đường đến điện Yêu hoàng, Thanh Việt Bạch ríu rít bên tai như chim nhỏ.

Không đúng, y chính là chim nhỏ.

Úc Hoài Kỳ mặt mày ôn nhu, giơ tay kéo y vào trong tay áo, cùng bước vào điện Yêu hoàng.

Dù sao Thanh Việt Bạch cũng là yêu ngoại lai, hiếm khi vào những cung điện trang nghiêm này.

Không khí âm trầm, y trốn trong tay áo Úc Hoài Kỳ, chỉ nghe một đám người kêu trời khóc đất, tiếp đó là những tiếng “thình thịch” nặng nề…

Có người quỳ xuống.

Thanh Việt Bạch cũng bị chao đảo, suýt ngã văng ra, đến khi bình tĩnh lại mới phát hiện… là Úc Hoài Kỳ đang quỳ.

Thật làm người kinh sợ. Thanh Việt Bạch khẽ trồi chiếc lông vũ tâm ra, y tò mò ai có thể khiến Úc Hoài Kỳ quỳ thẳng không dậy nổi…

“…… Hoài Kỳ, chiến tranh Yêu tộc và Ma tộc đã kết thúc, nay cha mẹ ngươi cũng xem như hồn về quê cũ,” một giọng nam trung niên khàn khàn vang lên, Thanh Việt Bạch nghe vậy chết lặng.

“Hồn về quê cũ.”

Vài hôm trước Úc Hoài Kỳ vừa dạy y, đó nghĩa là đã ch·ết.

“Đừng quá đau lòng.” Giọng trung niên an ủi, “Bọn họ đều ở trên trời nhìn ngươi… Còn cái này, đưa ngươi, là họ để lại cho ngươi.”

Úc Ninh trao cho hắn một tay nải nhỏ vương máu.

“… Vâng, nhị thúc.”

Úc Hoài Kỳ nhận lấy, thanh âm bình tĩnh đến nghẹt thở.

Trong linh đường, màn trắng bay phấp phới; Yêu hoàng như già đi trong khoảnh khắc, mất con trai và con dâu, bi thương quá độ, yêu lực không còn chống nổi vóc dáng, đến nỗi trận hộ giới toàn Yêu giới cũng chấn động.

Các trưởng lão cũng quỳ, nhưng kẻ nào kẻ nấy bụng dạ khó lường, thậm chí khe khẽ bàn tính ngôi vị Yêu Vương.

Yêu hoàng, Yêu Vương.

Hiện Yêu hoàng đang quá bi thương, yêu lực khó giữ, Yêu Vương đời tiếp theo cần sớm kế vị mới phải.

“Yêu lực Tằng Kỳ với Úc Hoài Kỳ ngang nhau… Khó mà chọn.”

“Thái tử? Ha, mấy hôm nữa chẳng phải phế Thái tử sao?”

“Cha mẹ đều đã ch·ết, không chỗ dựa, hình như Úc Mặc với Úc Nghiên Tuyết cũng chưa truyền lại bao nhiêu yêu lực cho đứa con này…”

“Mạch Tằng Kỳ coi như tạm gọi thuần huyết, chỉ là xuất thân thua xa Úc Mặc với Úc Nghiên Tuyết…”

“Cái đó sao sánh được? Phu thê bọn họ đời đời là vương tộc thuần huyết, Tằng Kỳ tính là gì?”

“Ch·ết cũng đã ch·ết, còn gì mà nói?”

Ngoài linh đường tuyết bay như lông ngỗng, gió rít ào ào. Thanh Việt Bạch trốn trong tay áo Úc Hoài Kỳ, nhẹ nhàng chui vào trước ngực hắn, dang cánh ôm lấy, trong mắt dâng lệ.

Vương và vương hậu, người còn chưa lạnh, đám người này đã nghĩ cách phế Thái tử.

Khoảnh khắc lông chim mềm chạm vào, Úc Hoài Kỳ bỗng nhắm mắt, như vừa tỉnh khỏi cơn mộng lớn, một giọt nước mắt máu rơi xuống đất.

Nhưng chỉ một giọt, hắn lập tức tỉnh táo.

Ngay sau đó, giọng lạnh của Úc Hoài Kỳ vang lên: “Kẻ nào quỳ không thành tâm thì cút hết cho ta!!!”

Trong nháy mắt, yêu khí thô bạo phủ kín linh đường, ai không liên can đều bị yêu lực hắn quét bay ra ngoài…

Lúc này Thanh Việt Bạch mới hóa lại hình người, ôm cổ Úc Hoài Kỳ. Y không biết nói gì, chỉ có thể ôm hắn, nước mắt lã chã rơi.

“……Đừng khóc.” Úc Hoài Kỳ ngược lại an ủi y, chỉ là giọng đang run, “……Tiểu Việt, đi gặp cha mẹ ta.”

Đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, Thanh Việt Bạch nhìn thấy cha mẹ Úc Hoài Kỳ.

Đôi thần tiên quyến lữ khiến Yêu tộc ai nấy ngưỡng mộ, giờ nằm trong quan tài, sắc mặt nhợt nhạt, trên người vẫn khoác chiến giáp.

Thanh Việt Bạch đưa tay lau mắt, đôi mắt xanh biếc như hồ nước tràn bờ, hồi lâu mới ngừng lệ.

“Gọi cha mẹ.” Úc Hoài Kỳ bỗng nói.

Thanh Việt Bạch chớp mắt, ngây thơ bái một bái: “Cha, mẹ.”

Úc Hoài Kỳ ôm y thật chặt.

Hai người túc trực bên l·inh c·ữu suốt bảy ngày.

Trận tuyết lớn dần ngớt. Yêu tộc vì chuyện con của Yêu Vương mà chấn động khắp tộc, lại có không ít kẻ có tâm thừa dịp kết giới rối loạn lén lút xông vào. Mạch của Tằng Kỳ càng lúc càng kiêu ngạo ương ngạnh, thậm chí có kẻ bày ra đồng dao: “Chó nhà có tang, chó nhà có tang… Cha đã chết lại chẳng còn mẹ…”

“Các ngươi thử nói thêm một câu nữa xem.” Thanh Việt Bạch ngẩng đôi mắt xanh, rút Sinh Cảnh Chi, sắc mặt lạnh băng, hiếm hoi mang theo cả sát khí: “Ta giúp các ngươi đi gặp cha mẹ huynh ấy, tin không?”

Bọn kia cười nhạo: “Mạch Thái tử sắp đổ rồi! Yêu lực Thái tử mãi chẳng tiến… Tám phần là vì đ*ng t*nh với ngươi chứ gì? Ngươi là tình kiếp của hắn đó!”

Thanh Việt Bạch khựng một nhịp, nhưng không vì thế mà không ra tay. Y tiện thể quất cho đám con nít ấy một trận nên thân, rồi mới quay về điện Thái tử.

Quanh năm Úc Hoài Kỳ chỉ ở hai nơi: một là động hồ ly, hai là điện Thái tử.

Nào ngờ vừa bước vào điện Thái tử, liền nghe mấy giọng người…

“Vạn Thời Từ, đây là ca ta.” Trên mặt Tằng Kỳ lồ lộ nụ cười không lành, “Ta vất vả lắm mới dùng được nhiều cấm thuật như vậy vây hắn ở đây, các ngươi phải tranh thủ cướp nốt cái mệnh cách chó má của hắn đi… Mẹ nó! Bao phen ta đều không đánh lại hắn!”

Vạn Thời Từ khẽ cười: “Cứ yên tâm. Ta làm được. Ta còn cam đoan với ngươi, sau khi đoạt xong, trong 50 năm, Tiên tộc ta sẽ không xâm phạm Yêu tộc một bước.”

“Tốt, chưởng môn, nhanh lên.” Hí Thược giục, “Một lát nữa có người ngoài tới, e là không kịp đâu…”

Bọn họ định làm gì?! Thanh Việt Bạch chấn động cả người, trong lòng dâng lên điềm xấu, lập tức xông vào.

Sinh Cảnh Chi kéo theo ánh sáng như chẻ trời rẽ đất quét qua, pháp chú đổi mệnh đỏ như máu bị luồng sáng ấy nghiền nát. Vạn cành lá rơi như dao, hung hăng c*m v** hai kẻ kia…

Tằng Kỳ hoảng hốt: “Má nó! Sao Thanh Việt Bạch lại tới!”

Vạn Thời Từ khựng lại, thương tích trên người chằng chịt, kinh ngạc nhìn người đứng giữa đại điện: chỉ thấy cả người Thanh Việt Bạch bừng sáng ánh lục đậm, Sinh Cảnh Chi xoay quanh Úc Hoài Kỳ đang trọng thương hôn mê; một pháp tướng kim sắc xuyên qua điện Thái tử, đứng sừng sững ngay chính giữa…

Sấm nổ nơi chân trời, mây đen dậy sóng, một lốc xoáy kim quang ập tới, dừng ngay trên người Thanh Việt Bạch, sau lưng lờ mờ hiện ra bóng Phượng hoàng!

Trong mắt Vạn Thời Từ thoáng bừng lên vẻ cuồng nhiệt…

“Ngươi không cần sống nữa à?!” Tằng Kỳ gào lên không dám tin: “Còn dám dùng cấm chú Yêu tộc! Cái đó nặng thì mất mạng, nhẹ thì hôn mê bất tỉnh… Thanh Việt Bạch!! Dừng lại!”

Hắn không phải lo cho Thanh Việt Bạch, mà lo Úc Hoài Kỳ tỉnh lại sẽ bất chấp tất cả mà giết hắn.

Vạn Thời Từ và Hí Thược liếc nhau, thân hình chợt lóe rút lui. Rõ ràng bọn chúng không định giết Úc Hoài Kỳ.

Thanh Việt Bạch nhìn thẳng thủ phạm, trong mắt xanh lục lộ ra vệt đỏ — đó là cấm chú Yêu tộc!

Y chậm rãi bước về phía Tằng Kỳ, pháp tướng cũng hạ xuống, dao lá xanh che trời trút xuống…

“Không ai dạy ngươi, trộm đồ của người khác là vạn kiếp bất phục sao?!”

Tằng Kỳ phun máu, cả người như bị xẻ sống, máu me đầm đìa!

Nhìn xuống từ trên cao, Thanh Việt Bạch liếc hắn một cái, thản nhiên: “Đã thích trộm đồ của ca ca ngươi, vậy không bằng lấy luôn nửa yêu lực của ngươi cho huynh ấy?”

Y nâng tay, cấm chú áp xuống, yêu lực cuộn trào ập đến. Chỉ thấy người Tằng Kỳ bị quăng một vòng giữa không trung, rồi một dòng máu đỏ ồ ạt bị rút sạch từ người hắn đổ vào người Úc Hoài Kỳ…

“Thái tử!!!! Ngươi sao rồi?!”

“… Tiểu Việt?!”

Pháp Lạc Đàm và Lâm Bạch Vân tới đón y, nhưng vừa thấy cảnh tượng trước mắt, cả hai đều nhíu mày.

“Hồ nháo!” Pháp Lạc Đàm vung tay, một luồng tiên lực mạnh mẽ đánh gãy động tác của Thanh Việt Bạch.

“Khụ…”

Thanh Việt Bạch sững sờ, bỗng phun ồng ộc máu tươi, trước mắt tối sầm…

Lâm Bạch Vân lao tới ôm y: “Tiểu Việt? Đệ làm sao vậy?!”

Dòng chính Yêu tộc đến chậm, nhìn dây máu nối liền Tằng Kỳ với Úc Hoài Kỳ, ai nấy biến sắc.

“Mệnh Sư, giờ phải làm sao?!” Úc Ninh nhìn lão giả trong đám người, “Hoài Kỳ với Tằng Kỳ, yêu lực chỉ giữ được cho một người thôi…”

Mệnh Sư cũng hết sức khó xử. Úc Ninh cắn răng, dứt khoát: “Giữ cho Hoài Kỳ!”

“Hãy để mọi thứ trở lại quỹ đạo, Úc Hoài Kỳ vốn là Thái tử dòng chính…”

Trở lại quỹ đạo.

Trước khi ngất, trong đầu Thanh Việt Bạch chỉ còn đọng lại câu ấy…

“Trở về quỹ đạo…”

Câu Mệnh Sư nói 50 năm trước, trùng khít với 50 năm sau.

Trong lầu các của Mệnh Sư, Thanh Việt Bạch bỗng mở mắt.

Chiếc bình trong tay đã tắt sáng. Đoạn ký ức vừa rồi quá đỗi chấn động, y ngẩn ngơ hồi lâu mới hồi thần, cả người lảo đảo.

“… Ngươi đều biết rồi?” Ngoài cửa vang giọng Mệnh Sư. Hắn thở dài: “Điện hạ, ngươi mau quay về Hoài Trạch cung đi.”

Thanh Việt Bạch đưa tay lau đuôi mắt, mơ hồ: “Vì sao?”

Mệnh Sư: “…”

Mệnh Sư ấp úng. Thanh Việt Bạch nghi hoặc: “?”

Hiếm khi lúng túng, Mệnh Sư áy náy nói: “Là thế này… Hôm qua có phải ngươi đưa tâm mộng thảo cho bệ hạ xem không? Vừa rồi ngài ấy đến hỏi ta… có phải ta bán tâm mộng thảo cho ngươi không… Hỏi vì sao nó không phải hồng nhạt mà lại màu trắng.”

“… Hôm đó ta quên dặn. Nếu là người mang thai, thì không chuẩn, vì trong cơ thể ngươi không chỉ có một dòng máu.”

Thanh Việt Bạch: “……”

Trăm vạn lần y cũng không ngờ bí mật giấu kỹ bấy lâu lại bị Mệnh Sư đâm thủng. “Ngươi, ngươi, ngươi…”

Y cố ôm một tia hy vọng: “…Ngươi sẽ không nói cho Úc Hoài Kỳ chứ?”

Mệnh Sư nhắm mắt, gật đầu.

Thanh Việt Bạch: “!!!!”

“Ta cũng hết cách.” Mệnh Sư khó xử: “Hôm nay bệ hạ xách ta tới tra hỏi, trông như nửa sống nửa chết, hệt như lúc trước ôm thi thể ngươi không khác là bao…”

Thanh Việt Bạch suýt ngất vì tức. Y chỉ thẳng vào Mệnh Sư: “Ta… Ta, ta phải trốn cái đã!”

Y còn chưa nghĩ xong… phải đối mặt Úc Hoài Kỳ thế nào.

“À đúng rồi, có phải ký ức của hắn cũng bị ngươi rút không?” Thanh Việt Bạch chợt nhớ ra, nhìn Mệnh Sư, lại chỉ đám bình kia: “Sao ta thấy…”

Mệnh Sư gật ngay: “Phải. Nhưng là được trưởng bối của hắn cho phép.”

Trưởng bối? Thanh Việt Bạch chau mày, vừa định hỏi là vị nào, thì chợt nghĩ đến Úc Ninh — nhị thúc chẳng mấy đàng hoàng ấy.

“…”

Mặc kệ, trốn vào kính đã!

Thân ảnh Thanh Việt Bạch thoắt cái biến mất.