Đôi mắt vốn còn mơ hồ của y, giờ đã tràn đầy hận ý. Úc Hoài Kỳ bước lại gần, nắm chặt cổ tay y, trong cặp mắt đỏ như máu che kín sự không thể tin nổi.
“… Chán ghét ta?”
Hắn chẳng màng gì khác, cứ thế nắm chặt tay Thanh Việt Bạch. Xiềng xích theo động tác phát ra tiếng leng keng lạnh lẽo, chói tai, khiến thần kinh của Thanh Việt Bạch càng thêm căng thẳng.
“Ngươi buông ra!!” Thanh Việt Bạch vùng vẫy muốn thoát, cơn phẫn uất và tủi thân trong mộng đêm qua như hòa vào hiện thực, bộc phát cùng lúc. Đôi mắt xanh lục phủ đầy hơi nước, sống mũi cay cay, và cả gương mặt đều ửng đỏ, “Ta chính là chán ghét ngươi!”
Úc Hoài Kỳ nhìn y, trong mắt ngập tràn không cam lòng. Hắn siết cổ tay Thanh Việt Bạch chặt hơn, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xiềng xích. Xiềng vàng khảm đá quý cộm vào lòng bàn tay, da hắn rách ra, máu đỏ rỉ xuống đệm.
Mùi máu tươi lan ra, Thanh Việt Bạch khẽ khịt mũi, ngẩn người nhìn xuống, sửng sốt.
Vừa rồi y quá tức giận, nên không để ý rằng thật ra vòng xiềng lớn hơn cổ tay y rất nhiều. Nếu Úc Hoài Kỳ thật sự muốn nhốt y suốt đời, hắn tuyệt đối sẽ không dùng loại khóa này.
Ngược lại, bàn tay Úc Hoài Kỳ bị cộm rách, máu tươi dính lên đá quý, thấm lên giường.
Thanh Việt Bạch khựng lại.
Y sợ đau, nên nghĩ ai cũng sợ đau như mình. Nhìn bàn tay kia, tim y như bị ai đó đập mạnh một nhát. “Ngươi…”
“Em chán ghét ta?” Úc Hoài Kỳ cắt lời y, giọng khàn khàn, đầy tức giận, “Vậy em thích ai?”
Hắn bỏ mặc bàn tay rớm máu, đột nhiên xoay người, đè y xuống giường. Như một mãnh thú bị dồn đến cực điểm, hắn bóp chặt cằm Thanh Việt Bạch, hai người gần đến mức chỉ cách nhau một hơi thở. Hắn run nhẹ, rồi khàn giọng:
“Ta tế cáo bốn phương, cưới em vào cửa, từ nay đồng sinh cộng tử… Em vẫn chưa hiểu ta có tâm tư gì với em sao, Thanh Việt Bạch?”
Cằm bị véo đau, đầu óc Thanh Việt Bạch hỗn loạn như hồ nhão, y chỉ có thể run môi, nước mắt ấm nóng rơi xuống tay hắn.
“Tại ngươi khóa ta… Pháp Lạc Đàm còn chưa từng khóa ta… Ngươi thích khóa người sao?… Không phải, ngươi đối với người ngươi coi trọng, không phải như vậy…”
Trong sách, Úc Hoài Kỳ đối với người hắn coi trọng, luôn dốc lòng, luôn dịu dàng. Hắn sẽ tặng bảo vật của mình, luôn muốn ở bên đối phương từng khắc, không để người ấy phải chịu nửa phần ủy khuất, người ấy nói gì, hắn đều đáp ứng.
Nhưng với y, lại không phải như thế.
Y từng tặng hắn lông vũ khổng tước, nhưng hắn chẳng hề trân trọng. Hắn chưa từng mang nó bên mình.
Ngay từ đầu, hắn còn lừa y, giấu giếm thân phận, không một lời giải thích.
Y thích ăn canh hoa hòe, nhưng món đó cũng chẳng phải do hắn nấu.
Nếu y thật sự quan trọng với hắn, vì sao hắn chưa từng nói?
Nghĩ đến đó, Thanh Việt Bạch ngừng khóc, dồn yêu lực, mạnh mẽ đẩy Úc Hoài Kỳ ra, giơ tay tát hắn một cái, giọng run rẩy mà giận dữ:
“… Đối với ngươi, ta không hề quan trọng! Ngươi chỉ là… chỉ là… Ngày đó ngươi còn cắn ta!”
Úc Hoài Kỳ nhìn chằm chằm y, tuy bị đánh nhưng lại chẳng cảm thấy đau, trái lại càng trầm giọng lao tới.
Hơi thở lạnh mùi đàn hương ùa tới, Thanh Việt Bạch chỉ kịp ngửi mùi máu tanh trong miệng, đôi mắt y mở to, đầu lưỡi bị cuốn lấy, răng nanh cắn vào môi…
Thanh Việt Bạch mơ hồ hé mắt, dư vị đêm qua còn chưa tan, bị hôn đến mức hơi thở loạn cả lên, toàn thân mềm nhũn, đến khi đầu lưỡi tê dại mới uất ức nói khẽ:
“… Ngươi lại cắn ta!”
Úc Hoài Kỳ th* d*c, hơi thở nặng nề quấn lấy hơi thở của y, nhìn vào đôi mắt xanh ấy, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ điên cuồng: hắn hận không thể cắn nát người trước mặt, nuốt vào trong bụng, để cho dù ch·ết rồi, hai người cũng vẫn ở bên nhau.
Từ đây, máu và thịt đều hòa làm một, đến cả hàm răng cũng mang hơi thở của nhau.
“Từ đầu đến cuối, ta chỉ mang loại tâm tư này với em,” Úc Hoài Kỳ nghiến răng nói, hai tay nâng mặt y, ánh mắt vừa dữ dội vừa khó hiểu, “Thế mà em lại nói ‘ta đối với người khác không như vậy’ là sao?”
Thanh Việt Bạch mím môi, nhìn đôi mắt đỏ rực kia, trong lòng lại thấy ghét chính mình — vì sao cứ hễ hắn đến gần, tim y lại đập nhanh đến thế?
Hơn nữa… vì sao bị cắn mà lại thấy… thoải mái?
Càng nghĩ, y càng tức, liền đá văng Úc Hoài Kỳ, trùm chăn cuộn mình thành một đống, chỉ để lại cho hắn một cái ót nhỏ đầy oán hận.
Lúc này Úc Hoài Kỳ đã bình tĩnh hơn nhiều. Hắn ngồi xuống mép giường, giơ tay muốn chạm vào chỗ cổ áo bị chăn quấn kín, giọng thấp trầm:
“Không có khóa em. Trong mỗi chiếc lục lạc trên lồng sắt đều có chìa khóa, em chỉ cần…”
“Cút đi!” Thanh Việt Bạch giơ tay đánh mạnh vào bàn tay đang thò vào trong chăn của hắn, giận dữ quát: “Đây là ổ của ta!”
Úc Hoài Kỳ: “…”
Ánh mắt hắn tối sầm lại, môi mím chặt. Dù Thanh Việt Bạch phản kháng kịch liệt như thế, hắn vẫn không nỡ thật sự làm y đau.
Nếu ăn y vào trong bụng, có lẽ sẽ chẳng còn thấy Thanh Việt Bạch khóc nữa. Nhưng hắn lại thấy mâu thuẫn, hắn muốn nhìn y khóc, muốn ngắm y cười, muốn xem y giận, thấy y nheo mắt khi vui vẻ.
Hắn không thể cắn chết Thanh Việt Bạch, nhưng hắn có thể khiến người khác phải chết. Đôi mắt Úc Hoài Kỳ híp lại, nhớ tới chuyện một canh giờ trước có Yêu tộc dám đến khiêu khích, khóe môi hắn nhếch lên nụ cười lạnh, phất tay áo bỏ đi.
…
“Ta muốn gặp Úc Hoài Kỳ! Sao hắn lại để con hồ ly tạp mao này ở đây dây dưa với ta?”
Trong Yêu tộc, kiếm quang và chú quyết cùng vung lên, trời đất rung chuyển. Tiết Vân Thanh đứng giữa chiến trường, nhìn con hồ ly đen trước mặt — không ai khác, chính là Úc Bình Khánh.
Đây là một con hồ ly trẻ tuổi, vừa mới thành yêu, thân hình chỉ to hơn một chút, yêu lực còn non kém.
“Thúc thúc ta không rảnh cãi nhau với ngươi đâu!” cả người Úc Bình Khánh đầy thương tích, xương cốt như muốn gãy vụn dưới ánh kiếm chói lòa, nhưng trong mắt hắn vẫn ánh lên sự trung thành không chịu khuất phục. “ Thúc thúc mới thành hôn mấy ngày, hôm nay Yêu kính vừa mở, ngài ấy còn bận trấn giữ! Không có rảnh chơi cùng ngươi đâu!”
Tiết Vân Thanh mặc trường bào trắng, trường kiếm trong tay lóe sáng, pháp lực mạnh mẽ đến chói mắt, khuôn mặt cương nghị thoáng hiện nét không kiên nhẫn.
Yêu kính — đó là một tấm gương thượng cổ, tương truyền bên trong phong ấn vô số ác hồn, có thể điều khiển trong đại chiến.
Yêu tộc dùng bạo để chế bạo, nuốt chửng ác hồn để tăng sức mạnh.
Đó là đạo của yêu ma — Tiên tộc không học nổi, nhưng họ muốn phá hủy tấm gương ấy.
Tiết Vân Thanh mang sứ mệnh này mà đến. Hắn hít sâu một hơi, lạnh giọng: “Ta muốn gặp… gặp đạo lữ của thúc thúc ngươi.”
Úc Bình Khánh phun ra một chiếc răng, vẫn nhào lên: “Vậy thì bước qua th·i th·ể ta đi!”
…
Nghe tiếng bước chân Úc Hoài Kỳ dần xa, Thanh Việt Bạch mới dám chui đầu ra khỏi chăn. Y ngó trái ngó phải, rồi khẽ nhấc người xuống giường.
Lồng sắt… mở rồi.
Cửa lồng vừa mở, cả tòa đại điện sáng rực lên. Y phát hiện nơi này chính là nửa gian còn lại của Hoài Trạch cung — một chiếc giường khổng lồ trông chẳng khác gì lồng chim.
Nhưng lần trước y đến đây, giường vẫn còn bình thường. Vậy còn thi thể lần đó… đã đi đâu rồi?
Thanh Việt Bạch nghi hoặc bò dậy, cẩn thận hỏi: “Có ai không?”
Trong cung yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, những dải lụa cưới đỏ treo cao bị gió thổi nhẹ, phát ra âm thanh soạt soạt như tiếng trẻ con đùa giỡn.
Không ai đáp lại.
Nhưng bụng y lại kêu lên “ục ục” một tiếng. Thanh Việt Bạch sờ bụng, định xuống giường kiếm gì ăn. Vừa mới bước một bước, liền cảm giác có thứ gì ấm ấm chảy xuống…
Y: “…”
Khốn nạn! Vậy mà không tắm rửa cho ta!
Thanh Việt Bạch hầm hừ định thi pháp, nhưng đột nhiên sững người…
Không đúng. Không phải là chưa tắm… mà là chưa rửa sạch.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, lòng y thoáng hoảng hốt. Mấy hôm trước làm hơi kịch liệt, không biết bé con còn ổn không.
Lâm Bạch Vân từng nói, đến lần thai động thứ tư thì phải cẩn thận. Sau khi đẻ, trứng sẽ cần thời gian để ấp nở…
Nhưng trứng này đã mang thai hơn bốn năm, còn sống nổi không? Lúc sinh ra sẽ thế nào? Yêu tộc chim như y…sẽ đẻ trứng kiểu gì chứ?
Y đang nghĩ ngợi thì chợt ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ…
Trên mép giường có một chén canh hoa hòe đặt sẵn ở đó.
“…” Thanh Việt Bạch khẽ hừ một tiếng, chậm rãi uống hết rồi mới đi tắm.
Trong bồn nước ấm, y gần như ngủ quên trong làn hơi, cho đến khi nghe thấu tiếng gì đó vang lên từ mái hiên:
“Này, ngươi đang làm gì đó?”
Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, thấy một con chim sẻ nhỏ đậu trên xà nhà.
Chim sẻ cũng sinh trứng sao? Y đưa tay gãi má, thân thể biến đổi, hóa thành tiểu khổng tước xinh đẹp, rồi bay lên mái hiên.
Đến lúc này, y mới kịp nhận ra… Úc Hoài Kỳ chưa từng có ý định nhốt y.
Bởi chiếc “lồng chim” ấy lớn đến mức có thể chứa cả hai cái chân y duỗi thẳng, tiểu khổng tước hoàn toàn có thể tự do bay ra.
“Các ngươi cũng sinh trứng sao?” Y ngây ngô nghiêng đầu, hỏi, “Làm tổ kiểu nào? Dùng gì làm?”
Con chim sẻ màu xám nghe vậy liền kêu lên: “Ngươi lưu manh quá! Sao mới gặp đã hỏi mấy chuyện đó rồi?!”
Có lẽ là đồng loại nên dễ gần, Thanh Việt Bạch chẳng hề cảnh giác, thành thật kể hết tình hình của mình.
“Cái gì!” Chim sẻ nhỏ kinh hãi, “Ngươi đã mang thai trứng rồi mà còn để hắn cắn ngươi lâu như thế?!”
Thanh Việt Bạch còn chưa hiểu, “Cắn cái gì?”
“Mấy hôm trước ta ngậm sâu bay ngang qua, thấy ngươi ngồi trên người Yêu Vương, hắn cứ hôn ngươi mãi, còn bóp ngươi nữa… Ưm!”
Thanh Việt Bạch hoảng hồn, vội dùng đuôi che miệng con chim sẻ lại, cả người đỏ bừng, “… Không được nói mấy chuyện đó!”
Lông đuôi y phất nhẹ, tỏa ra hương thơm, chim sẻ nhỏ hít một hơi, rồi kêu “kỉ kỉ”: “Chuyện bình thường thôi, yêu quái nào chả vậy! Ngượng cái gì?”
Bình thường thì bình thường, nhưng Thanh Việt Bạch không muốn ai biết mình lớn thế rồi mà vẫn “đái dầm” trong lúc ngủ! Cũng chẳng rõ chim sẻ nhỏ có thấy không, y đành chuyển đề tài:
“Vậy… trước khi đẻ trứng sẽ có cảm giác gì?”
Chim sẻ nhỏ nghiêng đầu, đáp: “Sẽ cứ muốn tìm tổ, chui vào đất, hoặc dán chặt lấy chim trống, nếu không thì nổi cáu, đánh chim trống một trận.”
Thanh Việt Bạch: “…”
Hóa ra y nổi giận tát Úc Hoài Kỳ, là do… con!
Như đoán được suy nghĩ của y, chim sẻ nhỏ tiếp lời: “Nhưng mà ngươi đánh hắn xong, hắn càng làm mạnh hơn, vậy là không tính đâu.”
Thanh Việt Bạch nghe xong liền muốn vùi cả đầu vào cánh, thẹn quá hét lên: “Rốt cuộc ngươi đã nhìn thấy những gì hả!!!”
Chim sẻ nhỏ ra vẻ thần bí: “Ngươi biết không, trong Yêu tộc còn có một bộ thoại bản cực nổi tiếng đó! Bị truyền khắp nơi luôn~”
Thanh Việt Bạch sững lại, nhớ đến mấy quyển thoại bản mình từng thấy chỗ Lâm Bạch Vân, trong lòng nổi lên tò mò.
“Thoại bản của Yêu tộc… cũng là Bạch công tử viết à?”
Chim sẻ nhỏ lắc đầu, “Không, là do Mệnh Sư viết! Người này bác học lắm, biết xem thiên tượng, biết đoán trăng, còn biết xem mệnh!”
Hai mắt Thanh Việt Bạch lập tức sáng rực.
Biết xem trăng? Vậy chẳng phải là có thể đoán được ngày nào có trăng máu- ngày thích hợp để đẻ trứng sao!