Chương 39 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Trời đầy mây, mưa càng lúc càng nặng hạt, tiếng kèn xô na cũng càng lúc càng vang vọng. Úc Hoài Kỳ rũ mắt, ánh nhìn dừng trên người Thanh Việt Bạch đang ngủ say trong lòng mình, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng nhẹ, mờ mịt mà sâu kín.

Hắn cúi người, bế tiểu hoa yêu lên, xoay người định đặt y vào trong kiệu mềm. Chiếc kiệu mềm đỏ thắm kia đẹp đến mức khiến người ta lạnh sống lưng — khi rèm được vén lên, còn có thể nghe rõ tiếng leng keng leng keng của những chiếc lục lạc đính quanh.

Chim nhỏ xinh đẹp phải được nhốt trong lồng son độc nhất vô nhị.

Thanh Việt Bạch vẫn còn đang ngủ, không hề biết gì.

Ngoài kiệu, đám thị vệ hồ ly mặc y phục đỏ, cầm kèn xô na, chiêng trống rộn ràng, từng nhịp từng tiếng dội vang lên mặt đất, làm nước hồ gợn sóng, âm thanh như đập thẳng vào lòng người.

“Úc Hoài Kỳ!”

Thân ảnh Pháp Lạc Đàm lóe lên, chỉ trong khoảnh khắc đã tới trước mặt hai người, trong mắt vàng kim lóe lên một tia hận ý khó tả, “Thả đệ ấy xuống!”

Úc Hoài Kỳ từ tốn liếc nhìn hắn, giọng khẽ khàng mà lạnh nhạt, mang theo ý cười châm chọc:
“Vậy bây giờ ngươi đi gi·ết hết mấy tên Tiên tộc đó đi.”

Ấn hoa quỳnh giữa trán Pháp Lạc Đàm dần tối sậm lại, báo hiệu hắn sắp nổi giận. Nhưng vô số ánh mắt Tiên tộc phía sau đang dõi theo hắn, khiến hắn không thể hành động tùy ý.

Úc Hoài Kỳ nhướng mày, ánh nhìn đầy ý mỉa mai:
“Ngươi vẫn luôn chỉ biết tính toán lợi hại.”

Pháp Lạc Đàm cười lạnh, giọng tràn đầy châm biếm:
“… Còn ngươi, lấy tư cách gì mà nói với ta những lời này? Bốn năm trước, khi đệ ấy ở trong ngực ngươi, ngay cả ôm ngươi một cái cũng không muốn, thậm chí còn chẳng buồn cáo biệt. Trước khi ch·ết, người đệ ấy quan tâm nhất vẫn là ta. Úc Hoài Kỳ, ngươi đeo đuổi đệ ấy suốt bấy lâu, nhưng phượng hoàng nhỏ ấy có từng yêu ngươi không?”

Úc Hoài Kỳ hơi khựng lại, con ngươi đỏ như máu chợt tối hẳn, gương mặt lạnh lùng đến mức khiến không khí cũng đông cứng.

Ầm! Một tiếng sét đỏ rực xé toạc trời cao, hai người đối mặt nhau, sát khí tràn ngập. Giữa cơn gió lốc dữ dội ấy, người trong tâm bão — Thanh Việt Bạch — chỉ nghiêng đầu, ngủ say trong lòng hắn, thở đều như trẻ nhỏ.

“Ngươi xem, đệ ấy chẳng biết gì cả.” Pháp Lạc Đàm đưa tay, định chạm vào mặt Thanh Việt Bạch, nhưng đến nửa chừng lại dừng lại, ánh mắt ảm đạm, chỉ khẽ thở dài, “… Nhiều năm như vậy, đệ ấy vẫn chẳng hiểu gì cả.”

Ánh mắt hắn lướt qua, mang theo đau đớn nhìn thẳng vào mắt Úc Hoài Kỳ.

Úc Hoài Kỳ khẽ bật cười lạnh, tiếng cười như dao cắt, không đáp lại câu nào.

Cửu vĩ Yêu tướng dữ tợn hiện lên phía sau hắn, gió cuốn mây đen. Hắn bế Thanh Việt Bạch, sải bước lên kiệu mềm.

Đám Tiên tộc phía sau đều trầm mặc, mây đen vẫn cuồn cuộn nơi chân trời, nặng nề như sắp đổ xuống.

Đinh linh, đinh linh, đinh linh!

Thanh Việt Bạch như đang trong mộng, lắc lư theo từng nhịp, khó nhọc mở mắt. Trước mắt y là một mảnh ánh sáng đỏ mông lung, có người đang giúp y mang trang sức.

Sau cổ chợt đau rát, y giơ tay định sờ thì phát hiện cổ tay nặng trĩu. Cúi đầu nhìn, y thấy trên tay là một đôi vòng vàng khảm ngọc lấp lánh.

“…?”

Cái này từ đâu ra?

Thanh Việt Bạch cố gắng nhớ lại ký ức trước khi ngất đi, bỗng rùng mình tỉnh táo…

Y nhớ ra rồi! Trước khi ngất, y nghe Úc Hoài Kỳ nói muốn cưới y!

Sao có thể chứ?!

Thanh Việt Bạch vội vàng bật dậy, định kéo tấm khăn voan đỏ trên đầu xuống, nhưng dường như hai người đang giúp y đeo trang sức đoán trước được hành động ấy, lập tức nắm chặt lấy tay y.

Cảm giác chạm vào kia, không giống người. Cả người Thanh Việt Bạch cứng đờ.

Y hoàn toàn không biết bên ngoài khăn voan là cảnh tượng quỷ dị thế nào. Nếu biết, chỉ sợ đã khóc vì sợ hãi.

Cỗ kiệu vẫn lắc lư tiến bước, mà điểm đến chính là Bạch Ngọc Cung.

Quanh cung phủ đầy trận pháp đỏ rực như máu, sắc đỏ chữ hỉ dán kín khắp nơi, màn che như máu chảy rủ xuống từ nóc cung. Đám quái vật mặt hồ ly thân người chia thành hai hàng, vừa đánh trống vừa thổi kèn, nhìn qua chỉ thấy quỷ khí tràn ngập, chẳng có chút vui mừng.

Kẽo kẹt… kẽo kẹt…

Một con trùng bay lạc vào trận pháp, hóa thành bụi mịn trong chớp mắt.

“……Này, các ngươi có thể gọi Úc Hoài Kỳ tới đây một chút không?”

Thanh Việt Bạch che khăn voan, không biết mình đang ngồi trong cỗ kiệu to lớn đến mức nào. Y cảm giác có người bên cạnh, nhưng vì sao bọn họ chẳng nói lời nào?

Y đợi một lúc, vẫn không nghe thấy tiếng đáp, trong lòng thấy lạ, vội định nâng khăn voan lên…

Bang!

Một bàn tay lạnh như băng ấn mạnh xuống vai y. Cả người Thanh Việt Bạch run lên, trong đầu chớp qua vô số hình ảnh kinh hoàng, da đầu tê dại.

Y đang nằm mơ sao?

Y giơ tay sờ đầu tìm Sinh Cảnh Chi, nhưng chỉ chạm vào đầy những châu ngọc.

“…” Còn giúp y trang điểm cho đẹp nữa? Úc Hoài Kỳ định cưới y thật sao?!

Trái tim Thanh Việt Bạch đập thình thịch như trống trận. Cúi đầu nhìn xuống, y thấy trên người mình là một bộ hôn phục đỏ thẫm thêu chỉ vàng, tuy là nam phục, nhưng trên đầu vẫn bị trùm khăn voan đỏ…

Vì sao lại mặc cái này cho y?!

Thanh Việt Bạch cau mày, siết chặt sợi dây lụa đỏ trong tay, lòng đầy loạn ý.

Cỗ kiệu dừng ngoài cung, Thanh Việt Bạch bỗng thấy căng thẳng, l**m môi, bước xuống kiệu.

Đi vào hỉ đường, y lặng lẽ vén nửa tấm khăn voan, thấy hỉ đuốc đang chảy giọt nến trên bàn.

Mà trong hỉ đường, trên cao đường không có ai ngồi, chỉ có hai bài vị, trên bài vị viết Úc Mặc và Úc Nghiên Tuyết.

Tim Thanh Việt Bạch chấn động, y nhớ rất rõ hai cái tên này, đó là… cha mẹ của Úc Hoài Kỳ.

Úc Hoài Kỳ đâu? Rốt cuộc hắn định làm gì? Thanh Việt Bạch hơi hoang mang nghĩ, không phải chỉ diễn cho Tiên tộc xem thôi sao, cần phải thật đến như vậy ư?

Trong điện hương trầm lượn lờ, tiếng bước chân vang lên.

Đông.

Đông.

Đông.

Nghe tiếng bước chân bên cạnh, Thanh Việt Bạch định vén hẳn khăn voan lên. Y không muốn cứ mù mờ như vậy mà bái đường, nhưng một bàn tay thơm mùi gỗ đè lại động tác của y.

Là Úc Hoài Kỳ.

Không hiểu vì sao, Thanh Việt Bạch hơi bất an, y khẽ hé môi, thấp giọng truyền âm hỏi: “Ngươi muốn làm gì? Diễn kịch cũng không cần thật tới mức này chứ?”

Úc Hoài Kỳ dừng lại một thoáng, trong mắt hắn như có một cơn bão vô tận cuộn trào.

Bỗng một vệt sáng hiện lên, thân ảnh Úc Ninh xuất hiện trên cao đường.

Nhị thúc nhà họ Úc khoác áo choàng đỏ sậm, buông tay, thở dài nhìn cặp tân nhân trước mặt, nói:

“Nhất bái thiên địa!”

Một tiếng xướng dài vang lên, đồng thời bầu trời nổi sấm sét, Yêu tướng hồ ly đỏ rực như máu và Phượng Hoàng kim sắc hiện ra trong mây.

Hạ Tu Giới, Thượng Tu Giới sấm vang chớp giật cùng lúc, mưa đổ không ngớt, như rửa sạch bụi trần.

Mây đen cuồn cuộn, hồ ly đón dâu.

Theo tục Yêu tộc, thành thân phải tế cáo bốn phương. Tiếng sấm quá lớn, Thanh Việt Bạch sợ đến run nhẹ, dải lụa đỏ trong tay cũng rơi xuống đất.

Dải lụa rơi đất là điềm bỏ hôn.

Khách khứa ngồi kín điện đều im phăng phắc.

Gió nổi lên, dải lụa bị thổi bay…

Nhị thúc Úc hoảng hốt, vội nhìn về phía Úc Hoài Kỳ, chỉ thấy tay Yêu Vương nổi đầy gân xanh, bắt lấy dải lụa kia thật chặt, chậm rãi rũ mắt. Hắn nhìn dải lụa bị vứt bỏ, trong mắt lướt qua một tia nguy hiểm, nụ cười vặn vẹo thoáng hiện trên mặt.

Hỏng rồi, chẳng lẽ tiểu hoa yêu này không muốn kết ư?! Nhị thúc Úc ho khẽ một tiếng, định nói gì đó để vớt vát thể diện Yêu Vương…

Lộc cộc.

Có tiếng bước chân vang lên.

Nhị thúc Úc giật mình quay đầu.

Chỉ thấy tiểu hoa yêu kia lộc cộc chạy nhanh tới, nhặt dải lụa đỏ lên.

Tim Thanh Việt Bạch như muốn nhảy tung khỏi lồng ngực, chẳng lẽ vì vậy nên tiếng đập mới vang đến thế?

Y nắm chặt dải lụa, khẽ nói: “Gió lớn quá…”

Úc Hoài Kỳ: “…”

Có lẽ đám hồ yêu chưa từng dự một hôn lễ nào quỷ dị như thế này, chúng im lặng nhìn hai tân nhân, nín thở.

“Nhị bái cao đường!”

Lần này, giọng nhị thúc Úc rõ ràng đã vui hẳn, hoan hỉ thấy rõ.

Nhìn hai bài vị kia, lòng Thanh Việt Bạch rối bời nghĩ: Xin lỗi hai vị, hình như… ừm, nhi tử của các ngài không được bình thường cho lắm.

Bất quá y là người tốt, hôn nhân đại sự cũng có thể dùng để giúp ta giải vây…

Nghĩ vậy, Thanh Việt Bạch khẽ khom người bái một chút.

Nhị thúc Úc: “Phu phu giao bái!”

Lần này, cả hai đều trầm mặc thật lâu.

Không ai động.

Âm nhạc trên điện, tiếng kèn xô na, tiếng trống, tiếng la đồng loạt ngừng bặt…

Vô số ánh mắt đổ dồn lên hai người đang bái đường.

Một luồng lạnh lẽo quỷ dị chầm chậm dấy lên trong hỉ điện . Không biết vì sao, Thanh Việt Bạch hơi ngẩn ngơ, như thể biết chỉ cần bái xong một cái này, thì từ nay mọi thứ sẽ khác hẳn.

Nhị thúc Úc nhìn hai kẻ bất động, thầm kêu khổ: Rốt cuộc hai ngươi có bái không vậy?!

Ông lại liếc qua Úc Hoài Kỳ trong bộ hôn phục đỏ thẫm thêu vàng, rồi nhìn biểu cảm kỳ quặc hiện lên trên mặt tên nhóc kia.

Cuối cùng, Úc Hoài Kỳ là người động trước. Hắn chậm rãi quay người, nhìn Thanh Việt Bạch đang mang khăn voan, từ từ uốn gối…

Thanh Việt Bạch cắn chặt môi dưới, căng thẳng, vô thức rối bời. Thật sự phải bái sao?

Không… Không thể làm thật như vậy.

Y hít sâu một hơi, bất ngờ kéo phắt khăn voan đỏ trên đầu xuống, nhìn thẳng Úc Hoài Kỳ. Định nói: ta ở lại Yêu tộc là được rồi, không cần dùng thân phận này cũng có thể…

Nhưng lời đến miệng, nhìn khuôn mặt Úc Hoài Kỳ, y bỗng chẳng biết nói gì.

Yêu văn trên mặt Úc Hoài Kỳ lập lòe, đôi mắt đỏ như máu tràn ra hơi thở nguy hiểm. Tựa như chỉ cần y nói thêm một câu, Yêu tướng liền bộc phát cuồng nộ.

Thanh Việt Bạch cắn môi, lại vô thức khép mũi chân, chân trái dẫm lên chân phải. Vì căng thẳng, phía sau gáy còn tỏa ra mùi xuân, nụ hoa trên đầu lay động khẽ nở…

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…

Y…

Y phải gả cho Úc Hoài Kỳ thật sao?

Y thật sự có thể chấp nhận từ nay hai cái tên dính lấy nhau, bất kể sống chết cũng luôn kề vai sát cánh bên nhau sao?

“Ngươi không thích à.” Úc Hoài Kỳ lầm bầm.

Thanh Việt Bạch khựng lại. Không biết có phải ảo giác hay không, y cảm thấy giờ phút này Úc Hoài Kỳ giống như rất đau lòng.

“… Ta, ta không biết…” Thanh Việt Bạch đáp khẽ, giọng cũng nhẹ như hắn, “Nhưng mà, chúng ta làm vậy có phải quá qua loa không?”

Bình tâm mà xét, chuyện này không hề qua loa. Khăn voan chưa vén còn đỡ, vừa vén ra, y mới thấy tòa cung điện này dùng chữ “hoa lệ” để tả cũng là nói nhẹ.

Khách khứa ngồi kín điện, già trẻ đủ cả. Ngay cả những kẻ mặt hồ thân người thổi nhạc kia cũng đều có yêu lực hùng hậu, hiển nhiên đều là cường giả Yêu tộc.

Ngoài điện, thảm đỏ trải dài trăm dặm, cánh hoa vỡ phiêu phiêu cùng mưa rơi trên trời.

“Thế tức là thích?” Úc Hoài Kỳ hỏi một đằng, đáp một nẻo.

Thanh Việt Bạch mím môi, bỗng tụ yêu lực, xoay người định lướt đi!

Nhưng vạt áo như chẳng chịu nghe lệnh, y bị trói buộc, cả người chợt nặng trĩu. Khăn voan lại rơi xuống đầu, Úc Hoài Kỳ giơ tay, ấn cổ y, ép y bái xuống thật mạnh!

Châu ngọc trên mũ y và mũ miện của Úc Hoài Kỳ chạm nhau, vang lên tiếng đinh linh giòn giã.

Trong khoảnh khắc, tiếng kèn xô na trong hỉ đường vang dậy trời đất!!!

“Kết thúc buổi lễ!”

Chú pháp màu đỏ ngoài cung chậm rãi biến mất, hóa thành một mảng chú pháp hình trái tim, dừng lại trên người hai kẻ mới cưới.

Thanh Việt Bạch chỉ cảm thấy nơi trái tim như nhói lên một chút, rồi cả người mềm oặt, ngã vào lòng Úc Hoài Kỳ.

Như thể thân mình đặt giữa khói lửa, khắp người trào lên từng đợt nóng rực. Thanh Việt Bạch mơ màng mở mắt, định xoay người, thì lại nghe tiếng đinh linh vang lên.

Đinh linh, đinh linh…

Hơi thở nóng rực của nam nhân áp sát, mùi gỗ ập đến. Thanh Việt Bạch nhìn khuôn mặt Úc Hoài Kỳ gần trong gang tấc, giơ tay đẩy hắn ra.

Mu bàn tay của tiểu hoa yêu thoang thoảng hương, lồng vàng song sắt, sập đỏ rèm hỉ, khóe mắt Thanh Việt Bạch ửng đỏ, nước long lanh trong mắt, mờ mịt như một dải sương mềm.

Cả sập phủ đầy cánh hoa phấn trắng, như mùa xuân tới kỳ đ*ng d*c, lại như sức nén tích tụ bấy lâu đang ửng đỏ dâng lên trên da thịt. Trong cổ họng Thanh Việt Bạch bật ra những tiếng nức nở thật khẽ.

Trong cơn choáng váng, y bỗng nhớ đến một thiết lập về Yêu tộc trong nguyên tác.

Khi Yêu tộc thành thân sẽ kết đồng tâm chú. Để xúc tiến sinh sản, bất luận Yêu tộc nào cũng sẽ bị sa đọa bởi d*c v*ng trong đêm tân hôn.

Thanh Việt Bạch cạn nước mắt, mơ hồ nâng chân trắng mịn, đá Úc Hoài Kỳ:

“… Khốn nạn.”