“Ta chỉ sửa lại tên của nó thôi mà?”
Thanh Việt Bạch cười tủm tỉm hỏi Chu Thải Tường: “Ngươi cảm thấy vì sao ta lại sửa chú được?”
Dáng vẻ của y giống hệt một đọng vật nhỏ đang định làm chuyện xấu, trong mắt còn ánh lên tia sáng mờ mờ.
Chu Thải Tường xanh mét mặt mày, bị dẫm lên ngón tay đau muốn chết, nhưng trong cái đau ấy lại ẩn ẩn trộn lẫn một hương thơm kỳ dị.
Hắn phẫn hận trừng y: “Đúng vậy! Cái đồ vô sỉ nhà ngươi…”
Lời chưa dứt, Thanh Việt Bạch đã giơ tay véo nhẹ cằm hắn, đôi mắt khẽ chớp—biến thành màu xanh lục trong nháy mắt !
Ai trong Tu Giới mà chẳng biết cặp mắt xanh ấy, ai mà chẳng nhớ. Sau khi Thanh Việt Bạch ch·ết, rất nhiều phù tu còn lấy chú pháp y từng tạo ra để làm mẫu để nghiên cứu. Nữ đệ tử nhỏ Huyên Linh mà y từng dạy dỗ cũng bị người tranh đoạt đến mức biến mất khỏi nhân gian.
Có khi, người ta còn đốt hương cầu phù hộ, mời linh hồn y giáng trần…
Là Thanh Việt Bạch sao? Chu Thải Tường sững sờ, run rẩy như chiếc lá trong gió.
Nghe đồn tuy Thanh Việt Bạch kiều khí, nhưng tính tình cực xấu, chỉ cần nũng nịu một tiếng với sư huynh, Pháp Lạc Đàm sẽ động thủ tàn sát ngay lập tức.
Nghe đồn còn có Vua của ác quỷ từng muốn cưới y, không tiếc hiệu lệnh vạn quỷ, nâng kiệu xương trắng tới đón y qua cửa.
Thậm chí có người nói, tân nhiệm Yêu Vương cũng muốn mang th·i th·ể của y về để minh hôn…
Đúng rồi, th·i th·ể! Chu Thải Tường bỗng bừng tỉnh, người này không thể là Thanh Việt Bạch!
Thanh Việt Bạch đã ch·ết rồi, Chu Thanh Huyền tận mắt thấy mà! Người này chỉ là kẻ gi·ả m·ạo!
“Ngươi gi·an l·ận!” Chu Thải Tường nghiến răng nói, rồi lập tức giơ tay thi triển ra một ngọn ánh sáng đỏ, thẳng bay về phía Tiên Minh.
“Đó là cái gì?” Thanh Việt Bạch nghiêng đầu hỏi.
Giang Vân ngạc nhiên, rồi vội giải thích: “Là thuật Gọi Tiên! Người nào nghi ngờ kết quả của Vấn Tâm Trì đều có thể gọi Tiên tộc đến phán xử, để bảo đảm công chính… Ma nó, tên này bị điên à?! Hắn dựa vào cái gì mà nghi ngờ ngươi?”
Tiên Minh… Tiên tộc sẽ đến?
Thanh Việt Bạch theo bản năng thu chân lại, trong lòng lướt qua vô số suy nghĩ. Tiên Minh mà đến, vậy chẳng phải Pháp Lạc Đàm cũng tới? Tiên tộc chắc chắn sẽ nhận ra y…
Y vẫn chưa quên lần yến tiệc mạ vàng đó, những kẻ ấy vì cái gọi là thần cách mà dùng uy áp ép y, thậm chí bức y phải quỳ xuống.
Nếu không nhờ Sinh Cảnh Chi, e rằng y đã sớm tan xác.
… Không được. Y nghĩ thầm, tuyệt đối không thể để người ta biết y đã trở lại.
Y xoay người, định đi, nhưng tay bỗng bị Quỷ trang chủ nắm chặt.
Thanh Việt Bạch: “!”
“Ngươi làm gì đó!” Y ngẩng đầu trừng hắn, “Buông ra!”
Dáng vẻ này vào trong mắt Chu Thải Tường lại như là chột dạ. Hắn bật cười, trên mặt đầy tham lam và đắc ý: “Giờ thì biết sợ rồi à?”
“Người nào ồn ào ở đây vậy.”
Một giọng nói lạnh băng vang lên, rồi một thanh cự kiếm tỏa ánh bạc rơi xuống như sấm!
“Trời đất! Là Vân Thanh Kiếm Tôn!” Có người nhận ra, hét lên.
Thanh Việt Bạch lập tức sững người, từ từ, tên này… chẳng phải người quen sao?!
Quỷ trang chủ cũng ngẩn ra.
“Ai nha, Vân Thanh, ngươi lại đem kiếm ra làm gì thế?” Một giọng già nua chen vào, nghe vừa gian xảo vừa lười nhác.
“Đó là… chưởng môn phái Lăng Tuyết, Mãng Phượng? Sao hắn cũng tới?”
Mãng Phượng mặc áo trắng, vừa ha ha cười vừa né tránh cây cột sắp bị kiếm của Tiết Vân Thanh đánh gãy, “À, bọn tiểu bối các ngươi luôn biết gây chuyện.”
Tiết Vân Thanh một thân áo tím, bên hông treo túi gấm lớn, trên cánh tay vẫn mang hai vòng kim hoàn. Khuôn mặt nghiêm nghị của hắn thoáng hiện mấy vạch đen, hiển nhiên vô cùng thấy phiền lão Mãng Phượng này.
Hắn không buồn đáp, mà nhìn thẳng Chu Thải Tường: “Xảy ra chuyện gì?”
Chu Thải Tường lập tức quỳ xuống, chỉ tay về phía Thanh Việt Bạch, đắc ý nói: “Người này sao chép lại chú pháp của Việt Tôn!”
Mọi người đều sững sờ, ngay cả Giang Vân cũng chết lặng, trong lòng thầm kêu: “Xong rồi! Đây chính là Tiết Vân Thanh!”
“Sao có thể?” Lan Minh hoảng hốt kêu lên, “Chủ nhân nhà ta sao có thể chứ!”
Nhưng sắc mặt Tiết Vân Thanh đã lạnh như băng, thân hình lóe lên, trong nháy mắt đứng sau lưng Thanh Việt Bạch, giơ tay bóp chặt vai y…
“Ngươi, là, ai?”
Năm ngón tay siết chặt, lực mạnh đến mức Thanh Việt Bạch cảm giác máu rỉ ra từ vai.
Y bất đắc dĩ, quay đầu liếc xuống tay hắn, nghĩ thầm: Bốn năm trôi qua, Tiết Vân Thanh vẫn chán ghét ta như vậy sao?
“Vì sao không xoay người?” Tiết Vân Thanh cau mày, mặt tối sầm.
Trái tim Thanh Việt Bạch hoảng hốt, chậm rãi xoay người lại, mỉm cười: “Kiếm Tôn không có chứng cứ mà bắt người như vậy được sao? Vai ta còn đang chảy máu kìa…”
Tiết Vân Thanh thoáng sững sờ, quả nhiên thấy áo y đã nhuốm đỏ, nhưng khi nhìn đến gương mặt xa lạ kia, hắn lập tức cau mày: “Tuổi còn trẻ mà không làm chuyện tốt, lại đi sao chép chú của Việt Tôn? Ngươi có biết Việt Tôn là ai không?”
Thanh Việt Bạch cũng không biết rằng sau khi y ch·ết đã được phong làm Việt Tôn, trở thành đối tượng được phù tu tế bái vào ngày lễ, ngày tết, hoặc khi tạo chú.
Giờ khắc này, y chỉ khẽ cười: “Tôn giả chỉ nghe lời một người mà kết luận ta sao chép Việt Tôn? Cũng phải có chứng cứ chứ?”
Tiết Vân Thanh nghĩ cũng có lý, liền buông y ra, lạnh giọng hỏi Chu Thải Tường: “Chứng cứ đâu?”
Chu Thải Tường bị ánh mắt hắn nhìn mà lạnh toát cả người, vội đáp: “Sinh linh chú còn lưu lại, không tin ngài có thể dùng Thúy Ngọc Nhãn để kiểm tra.”
Thúy Ngọc Nhãn chính là đôi mắt trên pho tượng kia, ghi lại mọi phù chú được tạo ra, để Tiên Minh dễ tra xét.
Tiết Vân Thanh hừ một tiếng, quả nhiên giơ tay, lòng bàn tay tỏa ra một đạo ánh sáng xanh lạnh lẽo, đánh thẳng vào Thúy Ngọc Nhãn.
Chỉ trong khoảnh khắc, hình ảnh Thanh Việt Bạch lúc tạo chú đã hiện rõ trước mắt hắn. Tiết Vân Thanh quan sát tỉ mỉ, không bỏ sót một giây.
Xung quanh bắt đầu vang lên những tiếng xì xào:
“Hả, vậy mà Kiếm Tôn cũng biết dùng phù chú? Không phải chỉ phù tu mới điều động được Thúy Ngọc Nhãn sao?”
“Ngươi không biết à? Nghe nói năm đó khi Thanh Việt Bạch còn ở trên núi, quan hệ với Tiết Vân Thanh cực kỳ tốt. Sau khi y ch·ết, Tiết Vân Thanh ôm bình rượu, ngồi dưới Bạch Ngọc Cung hai ngày liền…”
“Thiệt hay giả vậy?”
“Không đúng không đúng, ta lại nghe nói họ là kẻ thù một mất một còn, trước đó còn cùng tranh giành một đồ đệ…”
“Thật đó, dì ba ta có cháu gái làm tạp dịch ở phái Thiên Nhất…”
Thanh Việt Bạch: “?!”
Nghe tới đây, phản ứng đầu tiên của y là: Tiết Vân Thanh lúc độ kiếp bị sét đánh hỏng đầu à? Sao lại vì ta ch·ết mà thương tâm?!
“Tôn chủ, tôn chủ, thế nào rồi?” Chu Thải Tường nhìn sắc mặt Tiết Vân Thanh, nôn nóng muốn hắn ta tức giận để hắn thắng cuộc, “Chẳng phải giống hệt Đã Sinh Chú sao?!”
Tiết Vân Thanh nheo mắt, nhìn Thanh Việt Bạch đầy nghi hoặc, rồi đột nhiên túm chặt tay y: “Tên ngươi là gì?”
Dĩ nhiên Thanh Việt Bạch không thể nói thật, liền thuận miệng bịa: “Ta tên… Úc Bạch.”
“Úc Bạch?” Tiết Vân Thanh híp mắt, âm thầm truyền âm cho Pháp Lạc Đàm. Dù sao, người hiểu rõ Thanh Việt Bạch nhất cũng chỉ có Pháp Lạc Đàm mà thôi.
“Dòng họ bẩn thỉu.” Hắn lạnh lùng nói, “Úc Bạch, chú pháp của ngươi và Đã Sinh Chú gần như giống hệt nhau, ngươi có gì muốn giải thích không?”
Thanh Việt Bạch: “…”
“Câm rồi sao?” Giọng Tiết Vân Thanh lạnh như băng.
Thanh Việt Bạch cau mày, mím môi, nhìn khuôn mặt khó ưa kia mà tức đến muốn gọi Pháp Lạc Đàm ra đánh người, nhưng vẫn cố nhịn xuống.
Nhưng những lời kia càng nói càng quá đáng. Một câu của Kiếm Tôn đã như là phán quyết, khiến tất cả phù tu ngồi dưới đều kh·iếp sợ…
“Y thật sự bắt chước Đã Sinh Chú sao?”
“Mệt ta còn tưởng y là người tốt, hóa ra đã chuẩn bị sẵn từ trước, chẳng trách còn nói năng bừa bãi ở thang mây…”
“Hắn thật nghĩ chỉ bằng vậy mà đoạt được danh hiệu quán quân phù tu à?”
Thanh Việt Bạch nắm chặt tay, ánh mắt nhìn thẳng Tiết Vân Thanh, “Ta nghe nói, Việt Tôn và ngươi không hòa thuận, ngươi dựa vào đâu mà chắc chắn chú kia là của Việt Tôn?”
Tiết Vân Thanh ngừng lại, nói từng chữ một: “Bởi vì, ta, đã, thấy.”
“?!” Thanh Việt Bạch ngây người, trong lòng thầm chửi, ngươi thấy lúc nào? Ta đâu có thi triển trước mặt ngươi!
Tiết Vân Thanh càng siết chặt tay, giọng lạnh như băng: “Cho ta lời giải thích.”
Thanh Việt Bạch muốn gạt tay hắn ra, nhưng dưới uy áp của Kiếm Tôn căn bản không thể động đậy, chỉ thấy hắn càng bóp càng chặt, đau đến mức y suýt bật khóc.
Hàng mi đen dài run lên, như thể chỉ cần thêm chút nữa sẽ rơi nước mắt.
Mà phía sau y, Lan Minh vẫn chưa hiểu sao chuyện lại thành ra thế này, ngơ ngác nhìn bọn họ.
“Sao… sao lại thế này? Này, Quỷ trang chủ, ngươi không giúp y sao?”
Quỷ trang chủ mang mặt nạ, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác giờ phút này hắn cực kỳ khó chịu.
“Giúp?” Hắn lạnh giọng, “Y cần ta giúp sao?”
Lan Minh ngẩn người, khó hiểu nhìn hắn, lại thấy ánh mắt Quỷ trang chủ dán chặt vào bóng lưng Thanh Việt Bạch, trong mắt như có ánh máu đang trào ra.
Tựa như oán, như hận, như đang nói:
… Vì sao ngay cả thế này rồi ngươi cũng không chịu tìm ta giúp? Vậy trong mắt ngươi ta là gì?
“Ngươi thật kỳ lạ,” Lan Minh nhỏ giọng mắng, “Đến cả chủ nhân cũng dám cõng lên lưng mình, ta còn tưởng ngươi rất thích y cơ.”
Nghe vậy, Quỷ trang chủ chậm rãi quay đầu nhìn hắn, trong mắt không chỉ là ánh máu nữa… mà là một đôi đồng tử máu sáng rực, như đang bốc cháy.
…
“Ta bảo ngươi giải thích.” Tiết Vân Thanh tăng thêm lực, nói lần thứ ba: “Nếu không thì theo ta lên trời cao phân rõ trắng đen.”
Thanh Việt Bạch thật sự chịu hết nổi, bất ngờ hất tay hắn ra, rồi giơ tay tát một cái “bốp”!
“Ngươi làm ta đau! Ta có phải không muốn giải thích đâu, nhưng ngươi bóp chặt như vậy làm gì!”
Chưa từng có ai dám tát Kiếm Tôn một cái như vậy! Mọi người đều hoảng hồn, có kẻ sợ đến tái mét mặt.
Trên má Tiết Vân Thanh hiện rõ một dấu đỏ, nơi móng tay Thanh Việt Bạch cào qua còn để lại một mùi hương lạ lan ra trong không khí. Cùng lúc đó, đầu ngón tay y sáng lên một dấu ấn hình hoa lê trắng.
Trong khoảnh khắc ấy, đồng tử Tiết Vân Thanh co rụt lại.
Bởi vì cây hoa lê kia trong viện của hắn chính là Kiếm Tâm hóa hình của hắn.
Mỗi kiếm tu chỉ có một thanh kiếm bản mệnh, và chỉ có thể rèn được một Kiếm Tâm. Để bảo vệ nó, họ thường để Kiếm Tâm hóa thành vật khác, mang theo bên mình.
Nhưng nếu bị người khác lấy đi, Kiếm Tâm ấy sẽ tạm thời hòa vào linh hồn của người kia — cho đến khi chủ nhân tìm đến nhận lại.
Tiết Vân Thanh đột nhiên thu tay lại, không còn bóp y nữa. Hắn nhìn chằm chằm Thanh Việt Bạch, ánh mắt như thể lần đầu tiên nhìn thấy y, giọng khàn khàn:
“Ngươi… ngươi đọc cho ta nghe, niệm ‘Vạn Tượng Hư Vọng’, hoặc là… hoặc là ‘Vạn Vật Sinh Xuân’ đi.”
Đó chính là pháp quyết Sinh Cảnh Chi của Thanh Việt Bạch.
Thanh Việt Bạch: “…”
Y đảo mắt nhìn quanh đám người đang nhón chân hóng chuyện — có kẻ tò mò, có kẻ oán hận, có kẻ xem náo nhiệt.
…Niệm cha ngươi.
Y cắn răng, chẳng muốn chọc ra thêm phiền phức, “Dựa vào cái gì? Ta mới…”
Còn chưa nói hết câu, Tiết Vân Thanh đã rút kiếm, một đạo kiếm quang chói mắt bổ thẳng về phía y!
Thanh Việt Bạch mở to mắt: rốt cuộc là ai nói hắn và ta quan hệ tốt hả?!
Mới gặp mặt đã rút kiếm chém người, cái này gọi là quan hệ tốt sao?!
Lần này Kiếm Tôn mang theo sát khí che trời lấp đất tấn công. Thanh Việt Bạch vội nhấc chân nhảy ra sau, né tránh, nhưng đạo kiếm quang ấy lại phách thẳng lên Vấn Tâm Trì!
Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó!
Dường như Tiết Vân Thanh thật sự muốn chém y, lại vung kiếm, một luồng kiếm quang nữa xé gió, tựa như sấm sét đánh thẳng vào Thanh Việt Bạch!!!
Quỷ trang chủ nhíu chặt mày, định giơ tay ra…
Phanh!!!
Sinh Cảnh Chi tự động hộ chủ, trong nháy mắt, vô số cánh hoa từ khắp nơi trong trời đất bay tới, hội tụ lại, che chắn trước mặt Thanh Việt Bạch, cản lấy kiếm quang của Tiết Vân Thanh…
Phía chân trời, sấm sét nổ vang, ẩn ẩn lóe lên kim quang- đó là Thiên Đạo bảo hộ người mang thần cách. Xám trắng bao phủ thượng Tu Giới dần rút đi, sắc xuân trở lại.
Xám mờ tan biến, sắc xuân hồi sinh.
Cảnh tượng ấy trong chớp mắt đã kinh động khắp các giới — Tiên tộc, Ma tộc, Yêu tộc, Tiên Minh, Quỷ giới… thậm chí cả Pháp Lạc Đàm.
Thanh Việt Bạch chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.
Xong rồi!
Sinh Cảnh Chi vù vù kịch liệt, hưng phấn hấp thu yêu lực y nhận được từ Úc Hoài Kỳ, giống như một đứa trẻ chưa hiểu chuyện, không biết mình vừa khiến cha dính vào bao nhiêu rắc rối…
“… Cái này, là sao vậy?” Lan Minh ngơ ngác nhìn dị tượng trên trời.
Mới ban nãy trời vẫn sáng rực, vậy mà chỉ trong nháy mắt mây đen đã kéo đến kín cả bầu trời. Hoa bên cạnh ao vấn tâm đều nở rộ đến rực rỡ lạ thường.
Lan Minh thì mờ mịt, còn đám phù tu đã nhận ra, sắc mặt đồng loạt trắng bệch. Mấy kẻ ban nãy chế giễu lớn tiếng nhất đều “phịch” một cái quỳ rạp xuống đất…
“……Là Việt Tôn.”
“Là Thanh Việt Bạch…”
“Má nó, vừa rồi ta chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ sao?”
“Muốn tìm cái hố nào chui xuống quá…”
Chu Thải Tường run lẩy bẩy cả người, ngồi bệt xuống đất. Một nhận thức mạnh mẽ, chưa từng có, như bị nhét thẳng vào đầu hắn…
Ao nước này, màu trắng của bậc thánh vấn tâm này, chính là của Thanh Việt Bạch.
Thanh Việt Bạch: “…”
Y còn muốn chui vô hầm hơn cả bọn họ. Sắc mặt y rối rắm vô cùng.
Cảnh tượng thiên địa này… không chỉ đơn giản là bị Tiết Vân Thanh nhận ra.
Nó còn kéo theo cả đám người từng tham dự bữa yến tiệc mạ vàng, những kẻ mang lòng tham tương tự kia.
Mà thực lực hiện tại của y- không, dù là thực lực của bốn năm trước, cũng chẳng khác gì một đứa trẻ cầm vàng đi giữa chợ.
“Thì ra là Việt Tôn đại nhân trọng sinh a.” Mãng Phượng cười tủm tỉm bước tới, ánh mắt lại chẳng giấu nổi tham lam, “Không biết hiện tại tu vi Việt Tôn đại nhân đến đâu rồi?”
Lúc này Tiết Vân Thanh mới sực tỉnh, toàn thân cứng ngắc, nhớ đến lời Pháp Lạc Đàm từng dặn: Dù có tìm được, cũng chỉ được phép lặng lẽ đưa về.
… Hình như hắn làm sai rồi.
“Dị tượng vừa rồi từ đâu ra?!” Một giọng nói vang dội từ xa, chỉ trong chớp mắt đã tới bên vấn tâm trì, “Là Thanh Việt Bạch sao?!”
Thanh Việt Bạch để lộ hàm răng trắng nhỏ, cười trêu: “Không phải, các ngươi nhận nhầm người rồi.”
Dị tượng chân trời chỉ lóe lên một thoáng, mà bây giờ y đang mang gương mặt hoa yêu năm xưa, có lẽ… vẫn còn có thể qua mặt được.
Chỉ cần tên đầu lừa Tiết Vân Thanh này đừng nhận ra y là được!
Nhưng giờ phải lấy thân phận gì đây? Thanh Việt Bạch đau đầu nghĩ mãi.
“Y không phải Thanh Việt Bạch.” Tiết Vân Thanh bỗng nhiên mở miệng nói.
Thanh Việt Bạch liếc nhìn hắn, trong lòng thầm kêu: Cuối cùng thì người này cũng biết phối hợp rồi à!!!
Nhưng đám người kia vốn rất cố chấp với thần cách, sao có thể dễ dàng bỏ qua. Nhất là mấy năm nay, lại có những lời đồn nhảm nổi lên bốn phía — nói rằng thần cách có thể bị cướp, rằng toàn thân người mang thần cách đều là bảo vật…
“Có phải hắn hay không, tự nhiên không thể để người phái Thiên Nhất phán định.” Mãng Phượng cười tủm tỉm nói.
Nụ cười ấy, Thanh Việt Bạch từng thấy trên mặt Chu Thanh Huyền — đó là sự tham lam, xen lẫn dã tâm, bị ép xuống mà vặn vẹo.
“Đúng vậy,” có Tiên tộc trong đám người phụ họa, “Bốn năm trước, Pháp Lạc Đàm giấu một yêu quái trong môn phái của mình, chuyện ấy khiến nhiều người tức giận, mà hắn lại chẳng giao ra, đến giờ vẫn chưa có kết quả gì…”
“Nói người ch·ết là lớn nhất, hiện tại hả… Ha ha, người ch·ết lại sống lại rồi, vậy chẳng phải nên giao Yêu tộc này cho Tiên tộc chúng ta thẩm phán sao?”
“Đã sớm nghe nói Thanh Việt Bạch tu cả yêu lực lẫn linh lực… hóa ra là thật a.”
“Thẩm phán cha ngươi!!!” Lan Minh đột nhiên nhảy ra, mắt đỏ hoe hét lớn: “Một Yêu tộc có được thần cách, các ngươi liền hô đánh hô gi·ết, sao không tự mình tu một cái đi hả?!”
Câu này đâm thẳng vào chỗ đau của Tiên tộc, lập tức có người nổi giận, giơ tay đánh ra một đạo uy áp cường đại, ép Lan Minh phun ra một ngụm máu tươi!
“Chó tinh từ đâu tới?”
Dù Lan Minh hộc máu vẫn nghiến răng chửi- nó tận mắt thấy Thanh Việt Bạch cứu người, cả nhà nó đều được “Đã Sinh Chú” cứu, nó từng thấy y cứu vô số người khác nữa.
Cái gọi là thần cách này, trong mắt nó, đặt trên người Thanh Việt Bạch mới xứng đáng. Không phải loại hư danh mà Tiên tộc tự phong cho nhau kia.
Thanh Việt Bạch giật mình, nhìn gương mặt trầm xuống của Tiết Vân Thanh, lại nhìn Lan Minh đang bị thương, chợt hiểu ra, sẽ không còn ai dám mạo hiểm đến mức này chỉ để bao che cho y.
Pháp Lạc Đàm là người mạnh nhất thiên hạ, là chưởng môn phái Thiên Nhất, cho dù có thể bảo vệ y một lúc, cũng chẳng thể trông coi y cả đời.
“…”
Vì sao thần cách chẳng cho ta chút năng lực cường đại nào chứ?! Thanh Việt Bạch thầm mắng Thiên Đạo một câu.
Bỗng nhiên, tiếng sấm vang rền từ chân trời, hư không như bị xé rách, một bóng người kim sắc đáp xuống từ trên cao.
Là Pháp Lạc Đàm.
Ánh mắt hắn rơi lên người Thanh Việt Bạch, trong khoảnh khắc, đảo qua toàn thân y, như đang kiểm tra xem chim nhỏ mình nuôi có bị th·ương hay không. Hắn theo bản năng đưa tay ra muốn nắm lấy tay y…
Thanh Việt Bạch lại lùi một bước.
Pháp Lạc Đàm khựng lại.
“…” Xin lỗi, sư huynh. Thanh Việt Bạch lặng lẽ tránh ánh mắt hắn, quay sang đám Tiên tộc: “Ta thật sự không phải Thanh Việt Bạch. Các ngươi thẩm phán ta thì được gì?”
“Vậy vì sao ngươi có thể khởi động Sinh Cảnh Chi?” Một Tiên tộc tinh mắt thấy được pháp khí trong tay y, lạnh giọng, “Từ cổ chí kim, pháp khí chỉ nhận một chủ nhân, không phải sao?”
Thanh Việt Bạch im lặng, nghĩ ra điều gì đó, bỗng quay người nhìn về phía Quỷ trang chủ.
Quỷ trang chủ khẽ ngừng thở, trong mắt thoáng hiện chút vui mừng.
“Ai, Quỷ trang chủ,” Thanh Việt Bạch truyền âm vào tai hắn, giọng y dịu dàng như tình nhân thì thầm, “Ngươi có thể giúp ta liên hệ Vua của ác quỷ không? Ta muốn làm một ước định…với hắn.”
Nếu ném nồi “đánh thức Sinh Cảnh Chi” lên đầu Vua ác quỷ, người kia vốn chẳng phải tiên, chẳng phải ma, chẳng phải yêu, cũng chẳng phải người — chỉ là một bộ xương trắng Tiên tộc có muốn cũng không làm gì được Cung Huyễn.
Giờ y chỉ hối hận vì trước kia không lưu lại truyền âm quyết của Cung Huyễn, nếu có thì đã tự mình gọi rồi.
Quỷ trang chủ khẽ cụp mắt, bàn tay lạnh như băng bóp lấy cằm y, giọng trầm xuống mang theo tức giận: “Ngươi tình nguyện đi tìm Cung Huyễn, cũng không chịu tìm Úc Hoài Kỳ?”
“Úc Hoài Kỳ trong mắt ngươi, là cái gì?”
Thanh Việt Bạch ngẩn ra, mơ hồ cảm thấy giọng điệu này quen thuộc lạ thường, ngược lại hỏi: “……Vậy ta trong mắt Úc Hoài Kỳ là cái gì? Ta tìm hắn, hắn sẽ tới sao?”
Quỷ trang chủ sững lại, trông như bị đánh trúng nơi sâu nhất trong lòng, đứng chết lặng tại chỗ.
Ngay sau đó, trên chân trời lóe lên một đạo sấm sét, mây cuộn gió gào, một Yêu tướng hình hồ ly dữ tợn xuất hiện giữa không trung…
Rồi đột nhiên, mưa lớn tí tách rơi xuống. Trong màn sương trắng dày đặc, tiếng chiêng trống, kèn xô na nổi lên vang khắp núi, theo đó là từng hàng thị vệ mặt người thân hồ ly mặc y phục đỏ xuất hiện ở sườn núi.
Đám thị vệ y phục đỏ cùng nhau nâng một chiếc kiệu mềm đỏ thắm lộng lẫy, phía trước kiệu là một người áo đen thêu chỉ vàng, sắc mặt lạnh nhạt, khoanh tay đứng — Úc Hoài Kỳ.
Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt. Thanh Việt Bạch còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, đã bị một bóng người từ trên cao bao trùm lấy.
Hương gỗ trầm lạnh thoang thoảng ùa tới, bao lấy cả người y trong mùi gỗ quen thuộc. Cánh tay hắn mạnh mẽ nắm lấy tay y, giọng nói trầm thấp, mang theo hơi lạnh mà quen thuộc đến run rẩy truyền bên tai:
“Sinh Cảnh Chi là ta cho y, ai có ý kiến?”
Hắn đứng ngay trước mặt Pháp Lạc Đàm, ôm chặt Thanh Việt Bạch vào lòng. Tựa như cảnh trong yến tiệc năm đó bị lặp lại, chỉ là lần này, người trong ngực hắn đã mở mắt.
Thanh Việt Bạch sững người, hai tai nóng bừng, cả người cứng đờ, theo bản năng lại bắt đầu… lấy chân trái dẫm lên chân phải.
… Sao lại bị Úc Hoài Kỳ đuổi tới đây rồi?!
Những Tiên tộc vừa nãy còn ầm ĩ bỗng im bặt trong phút chốc, liếc nhau, không ai dám mở miệng.
Bởi bốn năm trước, Sinh Cảnh Chi và thi thể của Thanh Việt Bạch đều bị Yêu Vương mang đi — khi đó, không ai dám ngăn.
Đó là Cửu Vĩ Yêu Vương. Mà Yêu tộc vốn coi trọng huyết mạch — nếu Yêu Vương gặp chuyện, toàn Yêu tộc sẽ liều chết phản kích, đủ khiến Tiên tộc đại loạn.
Sắc mặt Pháp Lạc Đàm lập tức tối sầm lại:
“Ngươi dám xuất hiện ở đây? Ngươi điên rồi sao?!”
“Ngươi đúng là không để Tiên tộc chúng ta vào mắt…!” Có Tiên tộc hét lớn.
Chưa kịp dứt lời, mặt đất dưới chân họ bỗng nứt toác, khói lửa phun lên, một con Minh xà khổng lồ phá đất trồi lên, há miệng tiến sát mặt kẻ kia…
“A—— a a a!” Tiên tộc kia hét thất thanh.
Tuy con Minh xà ấy thô lỗ nhưng lại cực thông minh, phát ra tiếng người rít gào:
“Ngươi dựa vào cái gì mà Yêu Vương bệ hạ phải để ngươi vào mắt? Ngươi tính là thứ gì?”
Trong hàng Tiên tộc, sắc mặt nhiều người lập tức biến đổi.
“Hắn… hắn mang cả Minh xà đến?”
“Lúc trước thượng cổ yêu kính cũng bị tên này thu phục, xem ra hôm nay khó mà yên ổn.”
“Buồn cười, ai nói hắn đến để đánh nhau? Vạn nhất chỉ là đi ngang qua thì sao?”
…
“Ngươi đi ngang qua à?” Thanh Việt Bạch chớp mắt hỏi, nghiêng đầu nhìn hắn.
Úc Hoài Kỳ rũ mắt, không nói gì, nhưng trong mắt còn đọng lại cơn giận chưa tan.
“Ta thấy có vẻ ngươi không muốn sống nữa rồi.” Pháp Lạc Đàm cười lạnh, phía sau hắn hiện ra một pháp tướng kim sắc khổng lồ, “Úc Hoài Kỳ, bốn năm trước ta chưa từng đánh một trận thật sự với ngươi, hôm nay ngươi định bù lại sao?”
Không khí lập tức căng thẳng như dây cung sắp gãy. Thanh Việt Bạch cũng ý thức được điều gì đó.
Y vội truyền âm cho Pháp Lạc Đàm:
“Sư huynh, chậm đã, hết thảy đều là vì thần cách của ta, nếu các huynh không nhận ta, thì sẽ chẳng có phiền toái gì đâu…”
Úc Hoài Kỳ lạnh lùng ngắt lời, nhìn thẳng Pháp Lạc Đàm, trong mắt thoáng hiện ý cười lạnh lẽo và thách thức:
“Ta đánh với ngươi làm gì? Ta đến để đón vợ.”
Lời còn chưa dứt, Thanh Việt Bạch cảm thấy cả người nhẹ bẫng, sau gáy tê dại, trước mắt tối sầm lại.
… Đợi đã, hắn vừa nói đón cái gì cơ?!