Chương 33 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

“Chỉ cần nó thôi sao?”

Trong ánh nến lờ mờ, ngồi trên vương tọa cao ngất, Úc Hoài Kỳ mặc một thân áo đen, đôi mắt đỏ như máu.
Hắn nắm chặt cổ tay Thanh Việt Bạch, mạnh mẽ kéo y áp vào ngực mình.

Thân hình Yêu Vương cao lớn, vững chãi như tường thành, mà y lúc này chỉ có dáng vẻ thiếu niên mảnh khảnh.

Tất cả những lời đồn mà y nghe suốt mấy ngày qua bỗng chốc hiện rõ trong đầu.
Lưng Thanh Việt Bạch toát lạnh, mồ hôi ướt cả áo, cố sức giãy khỏi bàn tay hắn, giọng run run:
“Ta… ta không nghe hiểu ngươi nói gì… Ngươi say rồi.”

Úc Hoài Kỳ cúi đầu, chậm rãi áp sát. Ánh mắt hắn dừng lại nơi đôi môi khẽ động của y, đôi môi kia chẳng còn lạnh băng, giờ chỉ còn lại hơi ấm khô khốc, cần được canh hoa hòe nuôi dưỡng.

Thanh Việt Bạch không dám nhìn hắn, chỉ cúi đầu, tim đập thình thịch.
Không sao, giờ gương mặt ta khác rồi, đôi mắt cũng khác, chắc hắn sẽ không nhận ra. Hắn nhất định nghĩ ta chỉ là kẻ trộm pháp khí…

Nghĩ vậy, y cắn nhẹ môi, hít sâu một hơi, vươn tay đặt lên vai hắn, đôi mắt ánh nước long lanh như sắp khóc:
“Bệ hạ, cành lá xanh này thật đẹp… Tặng cho ta được không?”

Hàng mi thiếu niên run nhẹ, vì căng thẳng nên y không nhận ra rằng những cánh hoa phấn trắng đã nở rộ sau lưng mình, khẽ lay động run rẩy…

Hoa yêu hiện hình, phấn hoa rơi lấp lánh quanh y, đẹp đến chói mắt.

Úc Hoài Kỳ nheo mắt, ánh nhìn lướt khắp người y.
Tiểu hoa yêu ngồi trong lòng hắn, áo ngoài rơi xuống, đôi tay trắng mịn vòng qua cổ hắn, thoạt nhìn như đang định lấy sắc dụ để qua mặt.

Úc Hoài Kỳ khẽ cười, bỗng giơ tay bóp lấy cành hoa mọc sau cổ y.
Đầu ngón tay mang vết chai lướt chậm qua cánh hoa, nhẹ chạm lên nhụy.

Thanh Việt Bạch lập tức cứng người.

…Khoan đã!!

Gì thế này?! Hình phách hoa yêu còn có thể cảm ứng như thật sao?!

Mặt y đỏ bừng, tai ửng hồng, thân thể run rẩy đến mức lời nói cũng mơ hồ:
“……Thu… thu tay lại đi.”

Vốn chỉ định giả vờ rơi nước mắt, giờ nước mắt lại thật sự rơi xuống, nóng hổi thấm lên vạt áo đen của Úc Hoài Kỳ.

Úc Hoài Kỳ khẽ nghiêng đầu, áp sát, giọng trầm thấp như gió đêm lướt qua cổ y:
“Dựa vào cái gì?”

Gương mặt tuấn mỹ của hắn gần trong gang tấc, ánh nến tối mờ khiến khí tức xung quanh trở nên nặng nề và xâm lấn, lời nói lại khiến tim Thanh Việt Bạch như đập loạn.

Y không tin Yêu Vương lại không nhận ra đóa hoa này là của hoa yêu.
Dám làm ra chuyện thế này trong yến hội, chắc chắn đây không phải lần đầu của hắn.

Thanh Việt Bạch thầm mắng, đáng ghét, nhưng ngoài mặt vẫn giữ giọng yếu ớt ủy khuất:
“… Nhiều người như vậy… không hay lắm đâu?”

Y nhớ trong nguyên tác có nói, Úc Hoài Kỳ ăn mềm không ăn cứng.

Thế nhưng y vừa nói dứt lời, cằm liền bị nắm lấy.
Khi ngẩng đầu lên, y mới phát hiện dưới đài đã không còn ai.

Y bị kéo vào trong Cửu Vĩ Yêu Kính.

Đó là không gian riêng của Yêu Vương, giống như thức hải của Tiên tộc, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài — bất kể xảy ra chuyện gì trong này, bên ngoài cũng không thể cảm nhận được.

Muốn mở Yêu Kính, chỉ có thể dùng lực căn nguyên của chủ nhân.

Thanh Việt Bạch sững người. Xong rồi… gặp phiền phức lớn rồi.

Ngay sau đó, Yêu tướng hồ ly hiện hình phía sau Úc Hoài Kỳ, chín chiếc đuôi cáo vung lên, một đuôi quấn lấy cổ chân trắng muốt của y.

Tiểu hoa yêu nửa quỳ trên đùi Yêu Vương, một tay bị hắn giữ, eo cũng bị hắn khống chế chặt.
Chiếc đuôi cáo linh hoạt khẽ động, khiến Thanh Việt Bạch giật nảy, tai càng đỏ, nơi bị quệt qua mang cảm giác tê dại kỳ lạ, vô thức hé chân ra.

Đinh linh.

Chiếc lục lạc bị chạm khẽ, tiếng vang trong trẻo khiến toàn thân y run mạnh, gần như không kìm được mà ngẩng đầu nhìn hắn:
“Ngươi muốn làm gì?”

Thanh Việt Bạch ngấm ngầm tụ lực chuẩn bị bỏ chạy, nhưng đôi mắt long lanh lại nhìn thẳng Úc Hoài Kỳ, giọng vừa chính trực vừa ấm ức:
“Ngươi trêu đùa một đóa hoa yêu nhỏ đáng thương trước mặt mọi người như vậy, không thấy có lỗi với yêu hậu của ngươi sao? Tiểu hoa yêu chỉ trộm chút đồ thôi mà… Cũng không phải đồ của ngươi.”

Động tác Úc Hoài Kỳ khựng lại.

Thanh Việt Bạch nhân cơ hội giơ tay, điểm nhẹ lên cổ hắn, luồng yêu lực cuồn cuộn từ thân thể Úc Hoài Kỳ lập tức tràn vào trong người y!

Lực lượng khổng lồ, dày đặc và dữ dội lan khắp cơ thể.
Hoa nở rộ rực rỡ, yêu lực dâng cao, đôi mắt y hóa thành màu xanh lục, bản thể thức tỉnh.

Giờ thì khỏi cần giả vờ nữa, Thanh Việt Bạch hừ khẽ, rút cành Hoa Chi, môi cong lên:
“Mọi vật đều là hư ảo! Dùng sức mạnh căn nguyên yêu tộc, phá cửu vĩ yêu kính!”

Mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt.

Úc Hoài Kỳ: “…”

Người ta thường nói ngã một lần sẽ khôn hơn một chút, nhưng xem ra Yêu Vương này bị một kẻ lừa đảo nhỏ gài bẫy bao nhiêu lần, vẫn chẳng thông minh hơn chút nào.

Yêu kính vỡ tan trong chớp mắt, bọn họ đã trở về giữa yến hội. Thanh Việt Bạch giơ tay, đưa chén rượu sang phía yêu nô bên cạnh một tấc. Yêu nô sững lại, theo bản năng ngẩng đầu, lại chạm phải một đôi mắt màu xanh lục, bèn hét to: “A! Mắt ngươi sao lại là… Ưm?!”

Thanh Việt Bạch lập tức che miệng hắn, cuối cùng cũng ý thức được đôi mắt xanh lục của mình đã lộ ra, vội chớp mắt một cái, biến lại thành đen nhánh.

Khóe môi Úc Hoài Kỳ nhếch lên một nụ cười cứng đờ, nâng chưởng vung ra, xiềng xích đỏ rực lập tức hiện hình. Xiềng xích to như cánh tay, mặt trên nén tụ yêu lực cường đại — là uy áp của Yêu Vương.

Xiềng xích sắp quấn vào mắt cá chân, Thanh Việt Bạch liền giơ Sinh Cảnh Chi lên, vung mạnh một cái, đánh bật xiềng xích!

Cả yến hội Yêu tộc lập tức rối loạn.

“A! Là Xích Trói Yêu!”

“Thích khách từ đâu đến, dám ám sát bệ hạ!”

Giữa đám đông, Úc Bình Khánh nhìn ánh sáng pháp lực đang tỏa ra từ Sinh Cảnh Chi, đôi mắt bỗng mở to!

Pháp khí không chủ thì không thể động… Vậy người này là…

“Ta không phải thích khách,” Thanh Việt Bạch l**m môi. Hoa Chi bừng nở giữa không trung, y rũ mắt lướt qua mọi người, cười giảo hoạt: “Chỉ là mượn một chút yêu lực của bệ hạ nhà các ngươi thôi.”

Cánh hoa trắng tung bay. Tiểu hoa yêu đạp lên Hoa Chi, áo đen rộng rãi rách toạc, để lộ làn da trắng nhợt mà xinh đẹp.

Tựa như một bức họa tuyệt mỹ, phản chiếu trong đáy mắt đỏ của Úc Hoài Kỳ.

Yêu lực mở ra một cổng truyền tống giữa không trung. Mắt Thanh Việt Bạch sáng rực, đang định nhảy vào, thân ảnh Úc Hoài Kỳ như quỷ mị xuất hiện bên cạnh, chộp lấy cánh tay y!

Cổng truyền tống khép lại.

“!!!” Thanh Việt Bạch kinh hãi nhìn Úc Hoài Kỳ. Rõ ràng y đã rút đi nhiều yêu lực như vậy, vì sao hắn vẫn còn mạnh đến thế?!

“Còn muốn chạy?” Úc Hoài Kỳ bóp lấy cằm y, bình thản trước cơn bão, gằn từng chữ gọi tên y. “Thanh, Việt, Bạch!”

Thanh Việt Bạch nghiến răng, đầy quật cường trừng hắn: “Ta không biết ngươi đang nói gì!”

“Buông…đệ ấy… ra!” Đột nhiên, một luồng lực ôn nhu mà uy nghiêm chấn động cả không gian, một bóng hình hiện giữa hư không.

Pháp Lạc Đàm!

Ánh mắt Thanh Việt Bạch lại sáng lên, nhìn Pháp Lạc Đàm với bao mong đợi, kích động không thôi.

Pháp Lạc Đàm vừa xuất hiện, gần như trong nháy mắt Úc Hoài Kỳ cảm thấy yêu lực mình bị chấn ngược, sắc mặt đen lại…

Pháp Lạc Đàm khoác y phục màu trắng, như thần hạ phàm. Hắn giơ tay kéo cánh tay Thanh Việt Bạch: “Tiểu Việt!”

Thanh Việt Bạch hất Úc Hoài Kỳ ra, như chim nhỏ đập cánh, trong lúc cấp bách cũng chẳng buồn che giấu thân phận nữa: “Sư huynh, hắn hắn hắn hắn muốn giết ta!!”

Úc Hoài Kỳ biết hôm nay khó mà giữ y lại, bỗng ngẩng đầu khiêu khích nhìn Pháp Lạc Đàm một cái. Rồi hắn áp sát Thanh Việt Bạch, răng hồ ly hung hăng cắn lên vành tai y!

Răng nanh xuyên qua da, mùi hoa nồng đậm ập tới, đau đớn lan khắp, mắt Thanh Việt Bạch đỏ bừng, tức khắc tát hắn một cái: “Úc Hoài Kỳ, ngươi đồ xấu xa!!!”

Máu lẫn yêu lực của Úc Hoài Kỳ đọng lại trên tai y, hóa thành một chiếc khuyên tai hồ ly đỏ như máu.

Ấn ký này như tuyên cáo một sự thật…

Y là của ta.

Úc Hoài Kỳ bị tát, khóe môi rịn máu, vậy mà lại chậm rãi nở nụ cười.

“Tiểu Việt, đệ không sao chứ?” Pháp Lạc Đàm ôm y, đau xót nhìn khắp người, rồi nói: “Đi, theo huynh về nhà.”

Tai vẫn đau nhói, Thanh Việt Bạch ngồi trên cánh tay hắn, nước mắt lưng tròng ôm cổ Pháp Lạc Đàm: “Ô ô ô…”

Nhớ tới thời y còn là đứa nhỏ, mắt Pháp Lạc Đàm dịu xuống, khẽ dỗ: “Ngoan, đừng khóc…”

Tư thế thân mật ấy như đâm vào mắt Úc Hoài Kỳ. Hắn nheo mắt, lạnh giọng: “Ta hỏi lại lần nữa, ngươi muốn đi với hắn, phải không?”

Giọng hắn mang sức nặng chân thật đáng tin, lạnh nhạt mà ẩn nhẫn một nỗi không cam lòng mãnh liệt.

Thanh Việt Bạch không nghe ra biến hóa cảm xúc, đầu óc y chỉ còn mỗi cơn đau ở tai. Y quay người khỏi lòng Pháp Lạc Đàm, giận dữ lườm Úc Hoài Kỳ, gầm lên: “Thì sao nào!”

Úc Hoài Kỳ bật cười khẽ trong lồng ngực. Hắn vẫn còn nắm tay kia của Thanh Việt Bạch——

Giờ phút này, hắn buông ra.

“Trước cứ nuôi cho khỏe.” Úc Hoài Kỳ lạnh lùng cười với Pháp Lạc Đàm, “Ta sẽ tới lấy.”

Cơn đau trộn lẫn với giọng điệu như khinh miệt của hắn, khiến Thanh Việt Bạch càng giận, trong lòng dâng lên ủy khuất chưa từng có, giơ nanh múa vuốt: “Lấy cái gì mà lấy!! Ta không phải đồ của ngươi! Ta về, về rồi sẽ đem trứng…”

“Không cần ngươi bận tâm.” Pháp Lạc Đàm cắt ngang, mắt không rời Úc Hoài Kỳ, trong ánh nhìn như có lửa, gương mặt từ trước tới nay ôn hòa cũng phủ băng: “Ta sẽ chăm sóc cung chủ nhỏ của ta thật tốt. Còn ngươi…”

Hắn liếc mắc khinh bỉ nhìn xuống yến hội — nơi yêu ma quỷ quái đang nhân dịp hỗ loạn mà làm bậy: “Vẫn nên lo cho đám yêu ma của ngươi đi.”

Trường kiếm hiện ra, cắm xuống đất. Pháp Lạc Đàm đạp lên kiếm, ôm Thanh Việt Bạch, nghênh ngang rời đi…

Đến lúc này, tiếng xôn xao của hai tộc Yêu – Ma mới lọt lại vào tai Úc Hoài Kỳ.

“Bệ hạ……” Có kẻ run rẩy mở miệng, “Vừa rồi… đó là Pháp Lạc Đàm sao?”

Yêu tộc trong lãnh địa hiếm khi thấy hắn ta, chỉ nghe qua danh.

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ tối lại, lạnh lùng quét kẻ hỏi một cái.

Người nọ lập tức ngậm miệng, cúi đầu. Không hiểu sao lại thấy bệ hạ nhà mình… trông như một con chó thua trận.

Ba ngày sau. Giữa vũ trụ mênh mông, trên phi thuyền mây của Pháp Lạc Đàm.

Pháp Lạc Đàm đã truyền âm quyết cho Lâm Bạch Vân, bảo hắn ta tới một chuyến.

Sau đó, hắn mới nheo mắt nhìn về phía Thanh Việt Bạch.

Thanh Việt Bạch đã được hắn thay cho một bộ trường bào đỏ thắm nhạt, trên tai có một đóa thược dược rủ xuống, trên đầu cũng nở mấy bông, trông đáng yêu vô cùng.

Y đứng cách Pháp Lạc Đàm không xa, giọng nhỏ như ong mật: “Sư huynh…”

Định dùng mấy từ ngữ thân mật để né chuyện bị hỏi.

Hoa nở đầy đầu trông đáng yêu như vậy mà Pháp Lạc Đàm chẳng thèm nhìn, nói thẳng:
“Theo ta về phái Thiên Nhất, từ nay đừng xuống núi nữa.”

Thanh Việt Bạch: “…”

Sao lại bị nhốt nữa chứ!