Chương 30 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Mười lăm phút trôi qua, Yêu tướng sau lưng Thanh Việt Bạch tan biến, linh quả không thể chống đỡ nổi sức mạnh và uy áp ấy, chậm rãi rạn nứt, dần tan biến đi.

Y không nhìn thấy gì, cũng chẳng nghe rõ được gì.

Nhưng y ngửi thấy hơi thở lông xù xù, mùi hương xen giữa hương gỗ và mùi lông khô ráo, ấm áp vô cùng.

Y đoán ra đó là Úc Hoài Kỳ.

Thanh Việt Bạch vô thức thở phào một hơi, khẽ lẩm bẩm: “Huynh đệ, mau phá hủy miếng bạch ngọc bên hông Vạn Thời Từ, hắn đang đoạt lấy khí vận của ngươi…”

Sắc mặt Úc Hoài Kỳ thoáng chốc trở nên khó coi: “Ngươi gọi ta là gì?!”

Thanh Việt Bạch không nghe rõ hắn nói gì, chỉ theo bản năng mà túm lấy một bàn tay ấm áp, ôn nhuận, “Sư huynh, sư huynh, thật tốt quá, cuối cùng huynh cũng bế quan xong rồi. Lúc nãy bọn họ nói nhiều điều đáng sợ lắm, ta còn tưởng huynh đã ch·ết… Huynh không sao là tốt rồi.”

Trên người Pháp Lạc Đàm có mùi hương hoa quỳnh nhàn nhạt.

Thanh Việt Bạch ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy, nhớ đến những lần Pháp Lạc Đàm bế quan, nhớ đến suốt ba năm nay trong môn phái, thỉnh thoảng có đệ tử thì thầm về y.

“Vị trong Bạch Ngọc Cung kia có địa vị thế nào a? Sao lại được sư tôn coi trọng đến vậy?”

“Nghe nói là một tay sư tôn chăm sóc sư đệ.”

“Chỉ là sư đệ thôi sao? Nhưng sư tôn luôn gọi y là Tiểu Cung Chủ… thật sự không phải loại quan hệ đó?”

“Ngày ngày đêm đêm đều ở trong Bạch Ngọc Cung, nếu nói họ không có gì, ta không tin.”

“Nói bậy! Sư tôn tu hành vô tình đạo! Trước khi ch·ết sư tổ dặn ngài ấy phải khiến phái Thiên Nhất trở thành tiên môn đệ nhất trong trăm nhà, sao ngài ấy có thể đ*ng t*nh.”

“Chuyện đó chưa chắc…Các ngươi đã thấy mặt Cung Chủ chưa?”

“Chưa, nghe nói thật sự rất đẹp sao?”

“Ta từng thấy một lần. Đêm đó y ngã từ cây của Tiết Tiên Tôn xuống, trong khoảnh khắc y ngẩng đầu nhìn ta, ta hoàn toàn quên mất trên tai y còn đeo một đóa hoa sơn trà đỏ, chỉ nhìn thấy gương mặt ấy…”

“Vậy là thực sự đẹp? Ai, vậy y và Vạn Thời Từ có từng ngủ với nhau chưa? Trong thoại bản đều nói họ từng làm rất nhiều lần.”

Đám đệ tử nói chuyện rì rầm sau buổi khóa, không nhận ra có người đang nằm trên cành cây gần đó.

Thanh Việt Bạch mặc y phục màu bạc, tóc dài rối tung, bên tai cài một đóa hoa thược dược đỏ thẫm.

Ánh trăng chiếu qua kẽ lá, rơi lấm tấm trên người y như sao rải khắp trời.

“Không có ngủ với Vạn Thời Từ.” Y nghiêng đầu, từ trên cây nhảy xuống: “Sao các ngươi không nói về hiệu quả chú pháp kia?”

Y vốn chỉ định nghe hiệu quả chú ngữ, lại không ngờ nghe được một tràng những lời này.

Đám đệ tử hoảng sợ, vội quỳ xuống, “Bái kiến Cung Chủ!”

Thanh Việt Bạch nhíu mày, giơ tay ra hiệu cho bọn họ đứng lên.

“Cung Chủ!” Một đệ tử mặt đỏ bừng, “Thực xin lỗi!”

……….

“……Thực xin lỗi, Tiểu Việt, là huynh đến chậm.”

Mùi hoa quỳnh thoảng quanh cổ y, còn có những giọt nước ấm nóng rơi trên mu bàn tay.

Thanh Việt Bạch mơ màng cọ vào vòng tay mang mùi hoa quỳnh, như động vật nhỏ cọ vào lòng trưởng bối: “Không sao đâu, sư huynh, huynh có thể đánh Lâm Bạch Vân một trận giúp đệ được không?”

“Đệ cứ nghĩ huynh ấy sẽ đến sớm hơn…”

Lâm Bạch Vân thong thả tới, nghe vậy liền cứng người, nhận lấy một ánh nhìn đầy chết chóc đến từ Pháp Lạc Đàm…

Linh quả nổ vỡ, chủ nhân mất đi linh lực, thân thể y chậm rãi tan rã…

Chu Thanh Huyền bị uy áp ép đến thất khiếu chảy máu, quỳ rạp trên đất, ngẩng đầu cứng đờ lên, chỉ thấy Thanh Việt Bạch đang được chủ nhân Yêu tướng ôm trong lòng, ngón tay y chạm lên mặt Pháp Lạc Đàm, còn cọ nhẹ đầu vào cằm hắn.

Đó là một tư thế thân mật, tràn đầy tình cảm huynh đệ.

“… Vậy ta thì sao?”

Úc Hoài Kỳ đột nhiên cất tiếng hỏi.

Hắn nắm lấy tay Thanh Việt Bạch, ép lên mặt mình, động tác run rẩy, “…Thanh Việt Bạch, vậy ta thì sao.”

Trước mắt Thanh Việt Bạch tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức.

Sinh Cảnh Chi quấn chặt quanh thân y, phát ra những tiếng kêu lạ lùng.

Rất nhiều người chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cho đến khi mưa từ trời rơi xuống, mọi chú pháp đều ngừng lại, tiểu thương, gã sai vặt, người trong tiên môn đều đồng loạt ngẩng đầu…

Người chết thì chú dừng.

Bỗng nhiên, một tiếng thét chói tai xé toang sự tĩnh lặng, là Huyên Linh hoảng sợ đến thất thố…

“Sư tôn!!!! Ngài làm sao vậy!!!”

Giữa sư tôn và đệ tử vốn có liên hệ sinh tử, Huyên Linh mờ mịt lao tới, thấy cảnh hỗn loạn khắp nơi, nàng run rẩy quỳ gối trước mặt Thanh Việt Bạch…

Trên không trung lóe lên từng luồng sáng, đó là thân ảnh của các Tiên Minh bị chưởng lực đánh trúng.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Từ xa, chưởng môn phái Lăng Tuyết — một trong năm tiên môn đứng đầu, được Vạn Thời Từ gọi tới — đã tới nơi.

Từ xa hắn đã nhìn thấy Pháp Lạc Đàm, cảm nhận được hơi thở tấn chức trên người hắn, liền vui mừng nói: “Pháp chưởng môn, lâu rồi không gặp, ngươi đây là… đã qua Độ Kiếp kỳ rồi sao? Chúc mừng a!”

Pháp Lạc Đàm đột nhiên ngẩng đầu, ấn ký hoa quỳnh trắng giữa trán hóa thành màu đen.

Chưởng môn phái Lăng Tuyết kinh hãi, chỉ thấy hắn chậm rãi đứng dậy, giọng lạnh lẽo: “Các ngươi đã làm gì với y? Vì một mệnh cách mà bao năm qua vẫn không chịu buông tha sao?!”

Giọng nói vừa rơi xuống, một luồng tiên lực mạnh mẽ bùng phát, quét bay toàn bộ những người có mặt!!!

Đó là uy áp của người mạnh nhất thiên hạ hiện nay, trong giới tu chân cường giả vi tôn, không ai dám chống lại.

“Chưởng… chưởng môn…” Không ít người dự yến tiệc mạ vàng quỳ rạp xuống, run rẩy, “Chúng ta… chúng ta không có động thủ… thật sự…”

Toàn thân Pháp Lạc Đàm phát ra ánh sáng bạc trắng, chậm rãi tiến lại gần đám người kia, Tiên Tướng theo sau giẫm mạnh lên đất…

Thậm chí kiếm còn chưa rút khỏi vỏ, tiếng k** r*n đã vang khắp nơi.

Lâm Bạch Vân: “Ai da! Sư huynh, sư huynh bình tĩnh!”

Tiết Vân Thanh cũng hiếm thấy ôm lấy đầu, ngồi xổm xuống: “Sư huynh bình tĩnh a!”

Mà Úc Hoài Kỳ đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt hiện ra một loại điên cuồng khiến người ta sợ hãi đến cực điểm.

“Thanh Việt Bạch?” Hắn lẩm bẩm, giơ tay muốn bắt những điểm sáng tựa lông chim kia, lại chỉ chụp vào khoảng không…

Linh quả khiến thân thể dễ vỡ, nhìn những điểm sáng ấy bay đi chỉ còn nửa, đồng tử Úc Hoài Kỳ chợt co lại thành một đường…

“Thanh Việt Bạch… ngươi đi đâu?”

“Ta không nên rời khỏi… Ta…”

“Bệ hạ!!!” Có trưởng lão Yêu tộc xuất hiện: “Bệ hạ! Ngài đến đây làm gì?!”

Theo sau các trưởng lão, Tùng Nhị cũng nơm nớp lo sợ quỳ xuống, “Bệ, bệ hạ…”

Úc Hoài Kỳ lại không để ý tới bọn họ, điên cuồng chụp lấy cái xác rách nát kia, Tùng Nhị mơ hồ nhận ra diện mạo của thi thể ấy là ai, càng thêm khiếp sợ.

Các trưởng lão: “Đây là xảy ra chuyện gì? Tùng Nhị! Bệ hạ đến chỗ này làm gì! Hắn rốt cuộc gặp gỡ ai ở Tiên Tộc?! Không phải đang nằm vùng sao?”

Giọng Tùng Nhị run rẩy: “Ta, ta không biết… Bệ hạ, bệ hạ nói chỉ là chơi chơi…”

Những lời này như chạm vào điều gì đó, Úc Hoài Kỳ lấy lại tinh thần, “…Không.”

Hắn chậm rãi, giọng trầm thấp, mắt không rời những điểm sáng kia, vẻ điên cuồng đáng sợ trên mặt dần hóa thành một loại âm lệ…

“Không phải như thế!!! Ngươi trở về cho ta!!!”

Yêu lực đột nhiên cưỡng ép gom hết thảy điểm sáng trở lại, tụ thành một thân thể rách nát.

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ lướt qua thân thể ấy, vết thương đỏ tươi nơi đầu gối chói vào mi mắt hắn.

Lúc này những Tiên tộc tham dự yến tiệc mạ vàng như thấy được cứu tinh, liền gào lên: “Chưởng môn! Chưởng môn! Là yêu! Mau giết bọn chúng!”

“Yêu tiên không thể cùng tồn tại!!” Chu Thanh Huyền bò dậy, căm hận nhìn Pháp Lạc Đàm, “Ngươi không giết yêu, dựa vào cái gì có thể lên Độ Kiếp kỳ?”

“Ha hả…” Pháp Lạc Đàm cười, “Ngươi có biết không? Tiểu Việt từng nói, Yêu vô tội không nên bị giết… Tiên tộc cũng không thể coi thường bách tính…”

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ rời khỏi vết thương nơi đầu gối vì những lời này, đôi mắt hắn vừa động, Yêu tướng phía sau liền gầm vang chấn trời…

Tiếng gầm làm thân thể đám Tiên tộc càng thêm rệu rã, lục phủ ngũ tạng dường như bị xoắn nát.

“Y bị thương đầu gối……là ai ép y quỳ xuống?”

Không ai dám đáp, chỉ có sấm nổ ầm ầm nơi chân trời.

“…Tốt.” Khóe môi Úc Hoài Kỳ lướt qua một nụ cười quỷ dị, “Rất tốt…”

Yêu khí tỏa ra làn khói đen đậm, đột ngột quét về phía những người dự yến tiệc mạ vàng, chỉ trong nháy mắt, tiếng kêu thảm thiết đã nối nhau vang lên…

“A a a a chân ta!!!” Có kẻ gào: “Chân ta bị chặt đứt!!”

“Rốt cuộc ngươi là ai? Sao lại có yêu lực cường đại như vậy?”

“Vừa nãy đám yêu gọi hắn là bệ hạ… Đây là tân Yêu Vương?!”

Cuối cunf Pháp Lạc Đàm chú ý tới hậu sinh này, chậm rãi quay đầu: “Ngươi là ai?”

Tựa hồ có một luồng tia lửa cạnh tranh tóe lên giữa hai người, Úc Hoài Kỳ nhạy bén nhận ra địch ý.

Rất nhanh, Pháp Lạc Đàm thấy cái xác rách nát trong lòng hắn, không ngờ được kẻ này lại có năng lực tụ hồi những điểm sáng đã rơi rụng…

“Đưa cho ta!” Hắn tiến sát Úc Hoài Kỳ, vươn tay chụp lấy thi thể Thanh Việt Bạch, rồi bỗng khựng lại, do dự trong chớp mắt:

“……Đưa thi thể y cho ta!”

Tai Úc Hoài Kỳ ù đi, coi như không nghe thấy, hắn bế chặt thi thể ấy, mắt máu bừng sáng, cả người trào ra khói đen cuồn cuồn, nơi chân trời sét nổ long trời lở đất, gió nổi mây vần…

“… Bệ hạ, không… không cần! Đừng triển khai Cửu vĩ Yêu tướng!”

Trưởng lão Yêu tộc thét lên lao tới ngăn, nhưng đã muộn.

Ánh sáng màu đỏ bay ra từ mắt Úc Hoài Kỳ, trời đất tối sầm, trăng máu chậm rãi dâng, Cửu Vĩ Yêu tướng vươn đuôi lay động, thế như phá trời…

Chỉ trong chớp mắt, mặt đất nứt toạc thành một khe vực đỏ sậm, âm thanh hồn phách liên tục vang rền.

Cung Huyễn: “Má nó! Dùng toàn bộ yêu lực cưỡng chế mở sông Luân Hồi! Ngươi là ai, tiểu tử?!”

“Ngươi đang làm gì?” Sắc mặt Pháp Lạc Đàm biến đổi, “Sinh tử không thể nghịch!”

Trong cổ họng Úc Hoài Kỳ tràn đầy huyết khí, trưởng lão Yêu tộc sợ hãi quỳ rạp khắp nơi, “Bệ hạ, đừng a bệ hạ…”

Lâm Bạch Vân nhìn đôi mắt máu kia, cả người choáng váng.

Dường như hắn đã biết cha của quả trứng kia là ai rồi

“Vì sao không cần?” Úc Hoài Kỳ lầm bầm, “Vì sao không cần…Nói cho ta biết, vì sao không cần ta?”

Tất nhiên cái xác trong lòng ngực không thể trả lời hắn.

Chỉ có giữa sông Luân Hồi là những hồn phách còn đang kêu gào, cười lớn…

Bỗng nhiên.

Mí mắt thi thể khẽ động.

Úc Hoài Kỳ sững sờ.

Ngay sau đó, muôn vàn lá non xanh biếc cùng những đóa hoa trắng rậm rạp ập đến, phong bế sông Luân Hồi.

Như đêm ấy, tiếng cánh bướm uyển chuyển bên tai, một nụ hôn nhẹ như gió thoảng chạm khẽ lên gò má.

Gió quét ngang đại địa, lá xanh đồng loạt khô tàn, thế gian lại chẳng còn xuân sắc.

Bốn năm sau, Hạ Tu Giới.

Trăng sáng treo cao, đêm khuya gió ào ào, ve kêu râm ran trên cây trong rừng.

“Ngọa tào, cái này khó đào quá, lão đại, hay là chúng ta đừng đào nữa?”

“Không được! Úc nhị gia nói, ở đây chôn vị hôn thê của tiểu ngũ công tử!”

“Cái gì?! Vị hôn thê?”

“Đúng, nghe nói ba năm trước bỏ trốn, kết quả bị sét đánh ch·ết ở chỗ này.”

“Vì sao bỏ trốn?”

“Hình như là không thích tiểu ngũ công tử.”

“Thế sao hôm nay mới đến đào?!”

“Bởi vì Mệnh Sư tính ra hình như tiểu tử kia còn chưa ch·ết, bọn bất tài mới gọi chúng ta tới!”

“Tiểu tử?? Vị hôn thê của ngũ công tử là nam à?”

Tiểu ngũ công tử Úc Bình Khánh, là cháu trai thứ năm của Úc Nhị Gia-Úc Ninh thuộc Yêu tộc, cũng là cháu của đương kim Yêu Vương bệ hạ.

Bọn trộm mộ thở hồng hộc cạy quan tài, bỗng trời vang một tiếng sấm!

Trăng bị mây đen che phủ, rừng rậm thoáng chốc lạnh buốt, hai tên trộm mộ một béo một gầy liếc nhau, đều rùng mình.

Đột nhiên, quan tài động.

Cả hai nhắm tịt mắt hét to, “A a a a a!!! Người ch·ết sống lại!”

“Hai ngươi ồn ào vị hôn thê cái gì?” Một giọng nói lười nhác vang lên, “Kể ta nghe với.”

Giọng ấy mang sức sống rành rành, như có sợi âm phù câu hồn đoạt phách.

Tên béo không nhịn được mở mắt, lập tức sững sờ…

Đó là một thanh niên khoác lụa bóng màu bạc, tóc dài rối nhẹ, trông chừng hai mươi tuổi, cả người như vừa được vớt khỏi nước, y phục mỏng manh như ẩn như hiện ôm sát thân hình.

Gió lướt qua, chiếc lục lạc g*** h** ch*n khẽ rung.

“Đinh linh ——”

Béo yêu: “Hình như ta hơi… ch·ết rồi.”

Gầy yêu: “Vì sao nói vậy?!”

“Không phải người ta nói sau khi ch·ết lên trời mới được thấy tiên tử xinh đẹp sao.”

Ngay giây sau đã thấy thiên tiên bò ra từ quan tài, tùy ý vấn tóc dài, từ trên cao nhìn xuống liếc bọn họ một cái.

Phanh.

Y đá đá thứ gì đó dưới chân.

“Đó là gì?” Béo yêu cúi đầu nhìn đống đen sì… một cái đầu gỗ?

“Là một con hoa yêu bị đánh ch·ết.” Thiên tiên nói: “Ba năm trước muốn trộm mộ ta, chẳng may bị sét đánh ch·ết, còn bổ một tia hình phách vào thân thể ta.”

Béo yêu sững lại, chưa hiểu nghĩa là sao, ngẩng lên liền thấy…

Sau lưng thiên tiên hiện ra từng mảng từng mảng cành hoa mai đỏ nhạt rủ xuống.

Dưới ánh trăng, y khẽ rũ mắt, phía sau là cả một vùng cành mai đỏ nhạt nở rộ.

Mỹ nhân dưới trăng như họa, béo yêu chợt hiểu: “…”

Vạn vật đều có thể hóa yêu và mang theo tập tính của mình; từng có người để giữ làn da trắng nõn đã rút hình phách của hoa quỳnh trắng bỏ vào thân, từ đó người ấy luôn giữ được làn da trắng như người chết, lại thêm vẻ thanh khiết như hoa quỳnh.

“Xong đời rồi,” hắn nghĩ: “Xem ra vị hôn thê kia thật sự đã ch·ết, thế này biết nói sao với Úc Nhị Gia a!”

“Khoan đã, hình phách cũng kéo theo tơ hồng đính hôn chứ?” Béo yêu chợt nhận ra điều này, liền “cạch” một tiếng quỳ phịch trước thiên tiên, kể rành rọt đầu đuôi sự việc…

Hai canh giờ sau, trong cung điện Yêu tộc.

“Gia gia! Con không muốn thành thân với một con hoa yêu đâu, hoa yêu yếu xìu, căn bản không giúp con tu luyện được!”

Trên đỉnh đầu thiếu niên là đôi tai hồ trắng, mặt đầy bất phục, đứng trước mặt một lão nhân; vừa dứt lời đã bị một gậy quật cho ngã, quỳ rạp xuống đất.

Úc Ninh: “Hai mươi tuổi rồi còn chưa chịu thành thân, Úc Bình Khánh, ngươi muốn học theo Hoài Kỳ thúc thúc của ngươi, cả ngày ôm một cái thi thể mà sống sao?!”