Lâm Bạch Vân “vèo” một cái bắt lấy cổ tay y, vẻ mặt khẩn trương gần như cầu xin: “Nói cho huynh biết, là của chưởng môn sư huynh đúng không?!!”
Thanh Việt Bạch há miệng, lắc đầu theo bản năng.
Trong mắt Lâm Bạch Vân, bảy chữ “hệ dưỡng thành đệ nhất thiên hạ” sáng rực rỡ vỡ nát trong phút chốc, cùng lúc đó tim hắn cũng như nát theo.
“Không phải chưởng môn sư huynh? Không phải chưởng môn thì còn có thể là ai?! Đệ mới xuống núi sáu ngày! Sáu ngày đó!!!”
Thanh Việt Bạch trầm mặc, gãi gãi mặt, ừm, cũng đúng, là của ai đây?
Nam nhân làm sao có thể mang thai chứ?
Y nghĩ một lát, nghiêm túc nhìn Lâm Bạch Vân, rồi đưa cả hai tay ra: “Huynh bắt mạch sai rồi?”
Dưới ánh trăng, cánh tay y trắng đến mức gần như quỷ quang.
Lâm Bạch Vân nói: “Nếu huynh mà có thể bắt sai mạch được, vậy thiên hạ này e chẳng còn ai sống nổi.”
Lần này Thanh Việt Bạch rơi vào trầm mặc thật lâu.
Y còn chưa kịp tiêu hóa nổi sự thật này, liền thấy Lâm Bạch Vân nhảy dựng lên như phát điên trong phòng: “Tổ tiên sư cả nhà hắn! Vì sao lại không phải chưởng môn sư huynh hả a a a a!!!! Là tên trời đánh nào xuống tay với đệ!!! Đệ mới bao lớn hả! Mới về được có ba năm!!! A a a a!!! Lão tử muốn băm hắn ra làm tám khúc!!!”
Lúc này trong đầu Thanh Việt Bạch hỗn loạn như một nồi cháo, hoàn toàn không để ý đến lời hắn nói, chỉ cúi đầu sờ sờ bụng mình.
“Sờ bụng làm gì?” Lâm Bạch Vân phát điên xong quay lại, liền thấy hành động của y, lập tức mở miệng: “Không nằm ở đó đâu! Cái này giống như Kim Đan thôi, sẽ không khiến bụng đệ to như nữ nhân đâu! Chỉ là cơ thể sẽ nặng hơn thôi! Đến lúc sinh trứng đệ sẽ biến về nguyên hình, nói thật chứ, đệ không thể sinh cho chưởng môn một đứa sao? Huynh thật sự rất vui lòng làm cha nuôi cho hài tử của chưởng môn đó!”
Thanh Việt Bạch im lặng thu tay lại.
Ờ.
Y nghĩ nghĩ, rồi hỏi: “Có dễ rớt không?”
Lâm Bạch Vân: “…”
…
Sáng hôm sau, mưa phùn lất phất, cả tòa thành ngập trong hơi ẩm mịt mù.
Tuy đêm qua, sau khi Huyên Linh đột phá đã cùng đám đệ tử Bạch Vân Phong vui mừng điên cuồng đến nửa đêm, nhưng vẫn dậy từ khi gà gáy.
Nàng đi xuống lầu, chuẩn bị tìm chút gì ăn sáng.
Buổi sớm, đại sảnh khách đ**m còn thưa người, nhưng nàng lại trông thấy người vốn không thể nào dậy sớm như thế…
“Sư tôn!”
Thanh Việt Bạch mặc một thân y phục màu trắng, tóc dài buộc sang một bên, cột bằng một nhành Hoa Chi, khi không nói lời nào, mang theo vài phần khí lạnh thanh nhã.
Y ngồi bên cửa sổ, trước mặt là chén trà lạnh, nghe tiếng gọi thì nghiêng đầu, ánh mắt xanh biếc lộ ra chút hoang mang, “Huyên Linh?”
Huyên Linh chạy vội đến, phát hiện vạt áo sư tôn hơi ướt, là do mưa ngoài trời bay vào.
Nàng định đóng cửa sổ, nhưng bị Thanh Việt Bạch ngăn lại.
“Đừng đóng, để ta nhìn thêm chút.”
Cửa sổ đối diện là một tiệm bánh bao, buôn bán cực kỳ tấp nập, nhưng chỉ có một ông chủ bận rộn. Những mâm bánh, muỗng gắp đều tự động bay lên, múc bánh, bưng ra bàn khách mà không cần người điều khiển.
“Nhìn gì đó?” Một giọng điệu khinh khỉnh chen vào, là Hí Thược.
Hai hàng mày Thanh Việt Bạch nhíu lại.
Hí Thược búi cao tóc dài, mặc y phục màu đen, đeo kiếm bên hông, ánh mắt cũng nhìn về phía tiệm bánh bao kia.
Hắn hừ lạnh một tiếng, giọng mang theo trào phúng chẳng thèm che giấu: “Nguyên lai là đang xem ‘đã sinh chú’ của ngươi a.”
“Đã sinh chú?” Huyên Linh ngẩn ra, “Cái này là ‘đã sinh chú’ sao?”
Nghe nói chú ngữ đó là do Thanh Việt Bạch sáng tạo, nhưng Huyên Linh không thích loại chú này, cũng chưa từng thấy nó ra sao, vì chính nó đã khiến sư tôn của nàng bị phê bình rất nhiều trong Thượng Tu Giới.
Đa số phù tu đều nói chú ngữ này vô dụng, chẳng bán được giá, chỉ có người thường dưới Hạ Tu Giới mới cần dùng.
Cũng có kẻ nói Thanh Việt Bạch mượn việc lấy lòng người phàm để cầu danh.
Nhưng cũng có tin đồn rằng, khi chú ngữ này được sáng tạo, thăng tiên đài đã từng giáng xuống một đạo “tiên chiếu”.
“Tiên chiếu” nghĩa là được trời điểm hóa thành thần.
Mà thăng tiên đài đã suốt năm trăm năm không giáng tiên chiếu nữa.
Có lẽ vì mưa, trong lòng Huyên Linh mơ hồ dâng lên chút bi thương. Nàng liếc qua Hí Thược đang trào phúng, biết rõ tuy sư tôn mình bề ngoài trấn định, nhưng nội tâm ắt không hề bình thản.
Thanh Việt Bạch nhàn nhạt nhìn hắn: “Hí công tử có lời gì thì cứ nói thẳng.”
Hí Thược ném xuống một phong thiệp đen viền vàng, “Chu Thanh Huyền mở yến tiệc mạ vàng, đây là thiệp mời của ngươi. Vốn là Vạn ca định đưa, nhưng huynh ấy bận việc sư môn, không rảnh tới, ta liền mang đến giúp huynh ấy.”
Nói xong định rời đi, nhưng bị gọi lại.
“Ngươi lấy được Cửu Thiên Tước Vũ trong bí cảnh lần này sao?” Thanh Việt Bạch nhớ đến bảng xếp hạng, đột nhiên hỏi.
Hí Thược khựng lại, rồi xoay người, chỉ thấy Thanh Việt Bạch bình thản ngước mắt lên, rõ ràng là đang ngồi, vậy mà lại khiến hắn sinh ra cảm giác bị nhìn từ trên cao.
“…Đúng vậy.” Hí Thược gượng cười, “Có vấn đề gì sao?”
Thanh Việt Bạch hơi nhướn mày, đứng dậy, bước lại gần.
Lúc này Hí Thược mới nhận ra tai trái y đeo một chiếc khuyên nhỏ, đuôi mắt mang theo vệt đỏ yêu văn mờ nhạt, khiến hắn không hiểu sao cảm thấy tim đập hỗn loạn.
“Cửu Thiên Tước Vũ là thánh vật của tộc Nhân Ngư, trong bí cảnh có loại bảo vật này sao?”
Tim Hí Thược thoáng đập mạnh, “Thế nào, ngươi muốn nó à?”
Trong mắt Thanh Việt Bạch thoáng qua một tia hoài nghi, ngoài miệng chỉ nhàn nhạt nói: “Không có gì, ngươi đi đi.”
Nói xong liền ngồi lại, nhưng chỉ trong chốc lát, Hí Thược đã cảm thấy lưng toát đầy mồ hôi lạnh. Hắn ngẩn người rất lâu, rồi mới loạng choạng rời đi.
Thanh Việt Bạch cầm lấy tấm thiệp kia, còn chưa kịp nhìn rõ, đã bị người khác giật mất…
Lâm Bạch Vân giật lấy thiệp, trừng y một cái, “Đệ còn định chạy lung tung nữa hả?! Hôm nay theo huynh về phái Thiên Nhất đi!”
Thanh Việt Bạch chột dạ cúi đầu.
“Không muốn bị ăn đánh thì theo huynh về phái Thiên Nhất, huynh sẽ lấy nước suối lễ để điều dưỡng cho đệ.” Lâm Bạch Vân nói, “Chờ đại sư huynh xuất quan rồi tính tiếp.”
Với thể chất đặc biệt của Thanh Việt Bạch, nếu muốn giữ lại đứa nhỏ này, nhất định phải dùng nước suối lễ ôn dưỡng suốt mười hai tháng, nếu không, rất có khả năng tu vi của y sẽ dừng lại tại đây.
Đêm qua, Lâm Bạch Vân hỏi vì sao y muốn giữ lại, Thanh Việt Bạch chỉ qua loa đáp một câu: “Đệ muốn xem ấp ra có phải một mắt đỏ, một mắt lục hay không.”
Lâm Bạch Vân đành phải mặc kệ y.
Nghe đến chuyện này, Thanh Việt Bạch giật mình — chuyện mang thai trứng, y tuyệt đối không thể để Pháp Lạc Đàm biết được.
Pháp Lạc Đàm- người không cho y xuống núi, chỉ một lần trốn xuống đã bị phạt quỳ; lại từng vì đệ tử trong môn nói nặng y hai câu mà lập tức đuổi người ta khỏi môn phái, bênh vực sư huynh đệ như tính mạng.
Y phải tìm thời điểm để biến mất ở Tiên tộc một thời gian mới được. Còn nước suối lễ kia… y nhớ rõ trong nguyên tác từng nhắc tới ở nơi nào đó, chỉ cần tìm được lý do để trốn vào đó là ổn.
Thanh Việt Bạch tính toán trong lòng, ngoài miệng lại ngoan ngoãn đáp: “Vâng!”
Lâm Bạch Vân nghi ngờ nhìn y, rồi lấy ra mấy viên thuốc, đưa cho Thanh Việt Bạch: “Ăn luôn đi. Đệ sẽ không còn muốn đi cái yến tiệc mạ vàng đó chứ?”
Chu Thanh Huyền sinh ra trong một thế gia đứng đầu giới luyện đan, trong nhà có suối nước màu vàng kim, uống vào có thể tăng tu vi.
Vì vậy, mỗi năm bọn họ đều tổ chức một buổi “yến tiệc mạ vàng” mời chư vị tiên tộc đến thưởng thức.
“Huynh không thích suối mạ vàng,” Lâm Bạch Vân đột nhiên nói: “Thân là tu sĩ, không lo tu luyện cho tốt, cứ nghĩ đến chuyện đi cửa sau, trách sao năm trăm năm nay chẳng có lấy một chân tiên.”
Ánh mắt Thanh Việt Bạch khẽ động, nhận lấy thuốc rồi nuốt xuống, rồi chậm rãi nói: “Thế gian này, người muốn đi cửa sau có nhiều lắm. Nếu có người nói cho đệ biết, chỉ cần uống xong thứ kia là có thể trực tiếp phi thăng thành thần, đệ nghĩ đệ cũng sẽ nguyện ý uống.”
Lâm Bạch Vân trừng y: “Hí Thược cảm thấy tu vi đệ thấp, nghĩ chắc chắn đệ sẽ đi, đệ thật sự định đi sao?”
Khóe môi Thanh Việt Bạch cong lên, nở nụ cười hời hợt: “Đi a, vừa hay đệ cũng muốn xem bọn họ định làm gì.”
Lâm Bạch Vân bất đắc dĩ: “Được, đệ đi đi, huỵn thì không. Khi huynh đến tìm đệ, thấy núi tuyết Bắc Kính sụp đổ, vùi lấp không ít người Hạ Tu Chân Giới, ta phải qua đó xem thử có thể giúp được gì không.”
Thanh Việt Bạch chưa từng đến phương bắc, nghe vậy liền kinh ngạc: “Núi lở… có phải sẽ có rất nhiều người ch·ết không?”
Lâm Bạch Vân lo lắng nói: “Đúng vậy. Bọn họ không có linh lực, không biết lại thêm bao nhiêu kẻ sinh ly tử biệt. Những năm gần đây thiên tai ở Hạ Tu Giới quá nhiều, đan dược của huynh đều không đủ dùng, phải luyện thêm một ít.”
…
Cùng lúc đó, tại Thượng Tu Giới, vùng Nam Kính.
Tháp cơ quan chín tầng lộn ngược giữa biển rộng, đỉnh tháp nhọn hoắt như lưỡi kiếm đâm thẳng vào đáy biển, toàn bộ tòa tháp tỏa ra ánh sáng máu đỏ.
Chân trời u ám, mây đen cuồn cuộn.
Trên bờ biển đầy đá loạn, bỗng nhiên, một tiếng sấm đỏ màu máu vang dội, giữa tầng mây lóe lên một đạo ánh sáng tà dị, một con hồ yêu khổng lồ mang ánh sáng máu hiện ra giữa trời.
Đá loạn chấn động, chẳng bao lâu, ven bờ liền dấy lên từng đợt sương đen. Khi sương tan, nơi vốn là đống đá vụn đã bị một nhóm người áo đen chiếm lĩnh.
Ầm! Sét đỏ rạch ngang trời, ánh sáng phản chiếu bóng hình một ảo ảnh hồ yêu màu đen, hạ xuống trước đám người áo đen.
“Cung nghênh Thái tử điện hạ!”
Mọi người đồng loạt quỳ rạp.
Kẻ cầm đầu khẽ ngẩng đầu, chỉ thấy người nọ khoanh tay đứng giữa gió biển, áo bào đen thêu chỉ bạc và vàng tung bay, ánh mắt sắc máu lạnh lẽo lia đến, khiến ai nấy run sợ.
“Tằng Kỳ, bản điện hạ còn tưởng ngươi sẽ không tới.”
Tằng Kỳ bị ánh mắt ấy quét qua, toàn thân phát run, bò tới trước mặt hắn, “Biểu ca, huynh nói gì vậy chứ? Ta và huynh vốn là nhất thể mà!”
Tằng Kỳ — tên một chữ một “Kỳ”, là biểu đệ của Úc Hoài Kỳ, cũng từng là người được chọn kế vị Thái tử Yêu tộc.
“Hoài Kỳ, ngươi đừng khó xử đệ đệ nữa mà?” Một hồ ly nữ mặc áo tím đứng dậy, giọng ngọt ngào, nụ cười quyến rũ: “Ngươi đã lấy được Hỏa Linh Châu sao?”
Úc Hoài Kỳ liếc nàng một cái.
Ngay sau đó, Hỏa Linh Châu trong tay hắn bỗng tỏa sáng, ánh đỏ rực chia đôi mặt biển, mở ra một con đường thông thẳng đến dưới đáy.
Chúng yêu nhìn thấy, ánh mắt ai nấy đều biến đổi.
Tằng Kỳ vẫn quỳ, rũ mắt che giấu tia tham lam trong đáy mắt, “Tháp cơ quan chín tầng khó vượt quá, đệ đệ cầu xin được đồng hành cùng ca ca!”
Ánh mắt Úc Hoài Kỳ hơi động, liếc nhìn hắn, gật đầu.
Tằng Kỳ thở phào nhẹ nhõm, còn hồ ly nữ áo tím thì nhướn mày, môi đỏ như máu, nói: “Ta cũng muốn đi.”
Lời vừa thốt ra, đám yêu xung quanh đồng loạt kêu lên: “Tứ phu nhân, không thể! Nơi đó quá nguy hiểm!”
Tứ phu nhân — là thê tử của Tứ thúc Úc Hoài Kỳ.
Vì Tứ thúc Úc đã ch·ết, nên nàng chỉ là một quả phụ.
Người thân duy nhất còn lại trên đời của Úc Hoài Kỳ là nhị thúc Úc Ninh, đang bị phong ấn trong tháp cơ quan.
Đối với hành động một hai muốn tìm ch·ết của Tứ phu nhân, hắn chẳng buồn ngăn cản.
Người cùng mạch yêu tộc — dù có ch·ết, hắn cũng có thể hút lấy yêu lực, khiến bản thân càng thêm mạnh mẽ.
Nhất mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ đã dùng phương pháp này tu luyện suốt trăm ngàn năm, chưa từng sai lầm.
“Đúng vậy, phu nhân, nơi đó quá nguy hiểm!” Tùng Nhị cũng đứng sau hàng trưởng lão, theo mọi người khuyên can, “Nếu ngài ch·ết, Thái tử điện hạ sẽ chẳng còn điều gì để lưu luyến ở thế gian này nữa.”
Úc Hoài Kỳ nhàn nhạt liếc hắn một cái.
Tùng Nhị run lên, tưởng hắn đã phát hiện điều gì.
“Nếu phu nhân nguyện ý đi cùng đến tháp cơ quan, vậy thì cùng đi đi.”
Úc Hoài Kỳ vung tay áo, thân hình hóa thành một luồng sáng, bay thẳng xuống đáy biển.
Không ai chú ý, chiếc lông khổng tước ở ngực hắn khẽ lóe lên ánh sáng mờ nhạt.