Trời dần tối, mưa ngoài cửa sổ rơi từng đợt, ánh nến trong khách đ**m lờ mờ. Thanh Việt Bạch gục mặt bên bàn, nếu có tai thú, lúc này ắt đã rũ xuống.
Bỗng y ngửi thấy một mùi hương ngọt, cửa bị đẩy ra.
Úc Hoài Kỳ đứng ngoài cửa, bưng một bát canh hoa hòe.
Ánh mắt Thanh Việt Bạch lập tức sáng lên, vô thức nhìn chằm chằm hắn đi tới, giống như mèo con chỉ còn chờ cá khô.
Bát canh hoa hòe nóng hôi hổi tỏa ra một làn hương ngọt mê người.
“Cho.” Úc Hoài Kỳ lời ít ý nhiều.
Thanh Việt Bạch cúi đầu nhìn chén canh hoa kia, muốn uống, lại nhớ đến ban ngày hai người còn cãi nhau, có chút ngượng ngùng mở miệng.
Bàn tay đặt dưới bàn nắm chặt vạt áo, Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, đôi tai cũng đỏ lên, “Úc Hoài Kỳ.”
Úc Hoài Kỳ: “Hửm?”
Ánh nến lờ mờ, trong bóng tối, lá gan Thanh Việt Bạch lớn hẳn, y lấy hết can đảm: “Vì sao sau khi ta đuổi ngươi rời đi, ngươi vẫn còn giúp ta thay đổi bảng xếp hạng, còn nấu canh hoa hòe cho ta nữa?”
Y cũng không phải người không biết điều; y nhìn ra được, Úc Hoài Kỳ là đang muốn tốt cho y.
Úc Hoài Kỳ lại hỏi: “Vậy ngươi nói cho ta biết trước, vì sao ngươi lại phản cảm đối với chuyện ta cho ngươi Cửu Thiên Liên như vậy?”
Thanh Việt Bạch sững lại, rồi ngẩng đầu, nghiêm túc nói, “Ta không thích cảm giác bị cưỡng bách, như thế là không tôn trọng ta.”
Tựa như y không ưa những kẻ bất chấp ý nguyện của y, cứ cố đem y và Vạn Thời Từ đặt cạnh nhau, bịa ra một đoạn tình cảm “có lẽ” tồn tại.
Ban đầu y đã giải thích rất nhiều lần, nhưng chẳng ai nghe, đều nói danh tiếng Vạn Thời Từ hiển hách, y bấu víu được hắn, phái Thiên Nhất nên thắp nhang cảm tạ mới đúng.
Về sau, y không còn muốn giải thích nữa, nhưng vẫn luôn chẳng có mấy hảo cảm đối với Vạn Thời Từ.
Úc Hoài Kỳ ngẩn ra, quay mặt đi cười, “Ta còn tưởng là bởi vì ta nói mấy câu với Huyên Linh, đúng rồi, có chuyện phải nói với ngươi, ta không có thích ai khác, trong phòng cũng chưa từng có thị nữ.”
Thanh Việt Bạch: “?”
Vì sao lại tự nhiên nói trong phòng không có thị nữ?
“Ta hỏi không phải chuyện đó, ngươi trả lời vấn đề của ta trước.” Thanh Việt Bạch chớp mắt, nhìn Úc Hoài Kỳ.
Úc Hoài Kỳ không trả lời ngay; trong đầu hắn hiện lên cảnh lúc nhập môn, Thanh Việt Bạch chắn trước mặt hắn không cho hắn quỳ xuống, tiếp đó lại lướt qua chuyện đêm hôm ấy…
Đêm đó mưa tí tách, hơi thở hai người quấn quýt, hắn vùi mặt vào cổ Thanh Việt Bạch, Thanh Việt Bạch mơ hồ đặt chân lên eo hắn.
Úc Hoài Kỳ khẽ cười ghé sát lại, chậm rãi nâng tay, chạm khẽ vào tay Thanh Việt Bạch một chút, “Ta rất tò mò, trong mắt ngươi, ngươi cảm thấy vì sao ta phải đối tốt với ngươi?”
Bị chạm vào như điện giật, Thanh Việt Bạch rụt tay bị hắn chạm tới về, tai đỏ bừng.
“… Nếu là vì chuyện đêm đó, chúng ta sẽ không có lần thứ hai!”
Y không nhận ra, trong bóng tối, vành tai Úc Hoài Kỳ cũng ửng đỏ một mảng.
Nhìn động tác né tránh của y, Úc Hoài Kỳ bỗng mơ hồ với lời chính mình vừa nói, chẳng phải hắn định không từ mà biệt quay về Yêu tộc sao? Vì sao vừa thấy y liền quên sạch?
Thanh Việt Bạch với đôi tai đỏ ửng nâng bát canh hoa hòe, “Nhưng canh ngươi nấu rất thơm, cảm ơn ngươi.”
Úc Hoài Kỳ mím môi, tim đập hơi nhanh: “Thanh Việt Bạch.”
Thanh Việt Bạch nghiêng đầu: “?”
Tiếng soạt soạt vang lên trong bóng tối, Úc Hoài Kỳ lấy một cây trâm từ tay áo ra, “Ta có thứ này muốn tặng ngươi.”
Thanh Việt Bạch ngẩn ra, ngay sau đó, một luồng hơi thở lẫn mùi vũ khí, mộc hương hỗn tạp ập tới như che trời lấp đất, cả người y bị Úc Hoài Kỳ kéo vào trong lồng ngực hắn.
“Đừng lấy pháp khí làm trâm cài nữa, dùng cái này đi.”
Đó là một cây trâm bạc, mặt trên khảm đá quý xanh biếc, còn dán một món đồ nhỏ lông xù dài cỡ ngón tay trẻ con, giống loại trâm lông hồ ly từng thịnh hành trong dân gian.
Thanh Việt Bạch đưa tay định nhổ xuống, “Ta không cần…”
“Đừng cự tuyệt,” Úc Hoài Kỳ hiếm khi dông dài, “Thứ này không quý, cũng chẳng phải linh bảo. Lúc ta không ở đây, ngươi phải nhớ tự bảo trọng thân thể, còn nữa, cẩn thận Vạn Thời Từ; cái bát tự trong bí cảnh kia nhất định có chỗ kỳ quặc, ngươi đừng qua lại với hắn nữa.”
Ngữ khí này sao lại giống gửi gắm cô nhi như vậy? Thanh Việt Bạch hỏi: “Ngươi định đi bao lâu?”
Úc Hoài Kỳ thật khó mà nói chắc, chỉ đành đáp: “Ngày về chưa định.”
Thanh Việt Bạch nắm chặt cây trâm, tay lại thu về, lí nhí “ừ” một tiếng.
Y nghĩ tới đoạn cốt truyện nguyên tác, bỗng thân thể cứng đờ.
Trong nguyên tác, sau chuyện vị tiểu thư Nhân Ngư, kiếm của Úc Hoài Kỳ xảy ra vấn đề, buộc phải vào tháp cơ quan chín tầng lấy “Minh Diễm Thần Hỏa” để tái luyện thân kiếm, mới giữ được Kiếm Tâm, còn gặp cả một công chúa Tiên tộc ở đó.
Cũng chính tại nơi đó, Úc Hoài Kỳ suýt bị Tiên tộc g**t ch*t.
Y có nên nhắc nhở Úc Hoài Kỳ không?
… Không được, trước đó Úc Hoài Kỳ đã nghi y rồi.
Thanh Việt Bạch nghĩ nghĩ, chậm rãi một chiếc lông khổng tước từ trong tay áo ra, “Đi thì đi, bất quá, để đáp lễ, ta tặng ngươi cái này.”
Úc Hoài Kỳ vừa thấy liền hớn hở: “Ngươi rụng lông à? Cái rách nát gì cũng nhét lên người ta hả?”
Thanh Việt Bạch thẹn quá hóa giận, “Ngươi thích thì lấy, không thích thì thôi!”
Úc Hoài Kỳ cất lông chim đi, ánh mắt đảo qua môi Thanh Việt Bạch, “… Không còn gì khác sao?”
Thanh Việt Bạch mặt mũi khó hiểu: “Còn cái gì nữa?”
Hai người bây giờ đã kỳ quặc thế này, chẳng lẽ còn phải làm động tác kỳ cục nào khác?
Tỷ như hôn chia tay, giống như y từng làm với Lâm Bạch Vân?
Ý niệm ấy vừa lóe, thân mình Thanh Việt Bạch khẽ run, ánh mắt không kìm được dừng trên môi Úc Hoài Kỳ.
Y ngước nhìn Úc Hoài Kỳ: “… Ngươi còn muốn cái gì?”
Mặt Úc Hoài Kỳ chậm rãi đỏ lên.
Như ma xui quỷ khiến, Thanh Việt Bạch như đã hiểu hắn muốn gì, y chậm rãi ghé sát Úc Hoài Kỳ…
Bỗng có một con bướm đậu xuống trên khung cửa sổ.
Úc Hoài Kỳ chỉ thấy có thứ gì đáp lên mặt mình, nhẹ nhàng dừng lại, giống như một nụ hôn uyển chuyển…
Con bướm bên cửa sổ bay đi.
Y chui trở về ổ chăn.
Trong phòng yên tĩnh rất lâu, mới vang lên tiếng cười cực khẽ của Úc Hoài Kỳ.
Sau khi hắn rời đi, chỗ chăn trên giường nhô lên một khối, cái đầu lập tức thò ra, đôi mắt như hồ nước xanh lục lóe lên một tia ảo não.
“…” Vừa rồi y rốt cuộc đang làm cái gì vậy?! Vì sao lại muốn chủ động hôn mặt Úc Hoài Kỳ chứ?!
Thanh Việt Bạch thầm hét lên không tiếng động trong lòng, hận không thể ở ngay trên giường đánh cho bản thân hai phút trước một trận quyền, đánh ch·ết luôn đi cho rồi!
Nhưng không thể đánh, y chỉ có thể tự an ủi bản thân bằng cách khen thưởng chính mình — uống sạch chỗ Hòe Hoa Canh còn dư uống.
…
Mưa vẫn rơi mãi cho đến nửa đêm, toàn thân Thanh Việt Bạch bỗng bắt đầu phát nóng, mồ hôi lấm tấm trên trán, mày nhíu chặt lại như đang gặp ác mộng.
Trong mơ, y thấy cảnh ba năm trước — khi còn chưa được Pháp Lạc Đàm đưa về, đám người kia ném lá cải lên người y, mắng y là yêu quái. Rồi y lại thấy một người mặc trang phục màu đen…
“Ngươi muốn có được tài phú vô tận ở đây sao?” Người kia đeo mặt nạ, đầu ngón tay nhẹ vuốt qua vệt yêu văn nơi đuôi mắt y, động tác mang theo vài phần lưu luyến: “Ta có thể giúp ngươi.”
Thanh Việt Bạch ẩn trong con hẻm nhỏ tối tăm, ánh mắt dán chặt vào một quán gà quay, nghe vậy thì chậm rãi quay đầu…
Chỉ cần có tiền, y liền có thể mua gà quay ăn!
“Muốn.” Y chớp chớp mắt, “Ngươi là ai vậy?”
Người áo đen chỉ cười không nói, chỉ giơ tay điểm một cái lên trán y.
Trong khoảnh khắc, Thanh Việt Bạch học được cách sáng tạo phù chú.
Ban đầu y còn lo sợ người khác nhận ra mình không phải nguyên chủ, nhưng sau khi có được năng lực này, y hoàn toàn không cần lo nữa!
“Dùng thứ này đi, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, ngươi sáng tạo chú ngữ càng mạnh, tiêu hao sẽ càng lớn, thậm chí hao tổn cả linh lực tương lai.”
Thanh Việt Bạch ngây ngô gật đầu.
Không bao lâu sau, một tiếng thét chói tai vang lên, y ngẩng đầu, liền thấy một cỗ xe ngựa phi như bay qua, đâm chết một đứa trẻ.
“Lạch cạch.”
Cánh tay đứt lìa của đứa trẻ dừng ngay bên chân y, mẫu thân của đứa trẻ khóc xé ruột xé gan, “Tiểu Bảo!!!Tiểu Bảo!!!”
Tiếng khóc đó hòa lẫn cùng tiếng hét của mẫu thân trong ký ức y, cuối cùng hóa thành một mảnh phế tích đổ nát…
Thanh Việt Bạch giật mình tỉnh dậy, mở choàng mắt, liền nghe thấy giọng nói trầm ổn của Lâm Bạch Vân: “Rốt cuộc đệ cũng tỉnh rồi.”
Thanh Việt Bạch sợ đến run lên, lập tức ngồi bật dậy, “Sư huynh, sao huynh lại ở đây?!”
Ánh mắt Lâm Bạch Vân phức tạp nhìn y, cầm cây nến đưa lại gần, ánh sáng lập lòe chiếu lên gương mặt Thanh Việt Bạch, hắn khẽ lẩm bẩm: “… Quả nhiên, yêu văn của đệ đã ổn định xuống rồi.”
Thanh Việt Bạch thầm nghĩ — huynh lại đang lải nhải cái gì nữa đây?
Y hít hít mũi, giơ tay ra sai khiến: “Sư huynh, đệ khát, rót cho đệ chén nước đi!”
Lâm Bạch Vân không rót nước mà lấy ra một túi nước đưa cho y.
Thanh Việt Bạch nhận lấy, uống ừng ực một nửa, rồi mới nhận ra có vị ngọt, liền chép miệng: “Đây là…”
“Phượng hoàng không đậu ngô đồng thì không hót, không phải trúc thì không ăn, không phải nước suối lễ thì không uống.” Lâm Bạch Vân đột nhiên đọc lên một câu cổ ngữ, ánh mắt chứa mấy phần ai oán.
“?” Thanh Việt Bạch nghiêng đầu, “Câu này có liên quan gì đến việc huynh ngồi ở đầu giường ta lúc nửa đêm sao?”
Lâm Bạch Vân nghẹn lời, rồi chậm rãi nói: “Phượng hoàng thời thượng cổ có thể sinh trứng, đệ có biết không?”
“A?” Thanh Việt Bạch kinh ngạc nhướng mày, đôi mắt trong suốt tràn đầy ngây ngốc, “Nhưng đệ…”
“Nhưng đệ là khổng tước.” Lâm Bạch Vân đã đoán được y muốn nói gì, nhắm mắt lại, vẻ mặt điềm tĩnh mà nói: “Nói cho huynh biết, ngoài chuyện bụng khó chịu, đệ còn có triệu chứng nào khác không?”
Thanh Việt Bạch nghĩ nghĩ, lắc đầu.
Lâm Bạch Vân: “Đệ dễ tức giận.”
Thanh Việt Bạch lập tức dựng lông, giận đến nỗi ném luôn túi nước qua…
Lâm Bạch Vân giơ tay đón lấy, gật đầu, “Tốt, dễ tức giận.”
Thanh Việt Bạch: “…”
Thanh Việt Bạch bất đắc dĩ, “Rốt cuộc huynh muốn nói gì?”
Lâm Bạch Vân đứng dậy, đóng cửa sổ lại, thi triển thêm một tầng chú cách âm, rồi chậm rãi bước đến mép giường…
“Huynh làm gì vậy?” Thanh Việt Bạch lập tức kéo chăn lên, cảnh giác vô cùng: “Không được cướp chăn của đệ!”
Lâm Bạch Vân: “Trong khi đệ ngủ, huynh đã bắt mạch cho đệ. Đệ biết không, đệ đang mang thai một quả trứng.”
Ngoài cửa sổ, một tiếng sấm nổ vang rền.
Thanh Việt Bạch ngây dại.