“Có thể nói,” Tùng Nhị đột nhiên nhớ tới chính mình từng từng theo đuổi một con sóc cái nhưng thất bại, nó cắn cắn môi, “Ngài đối với y, đã không còn chỉ là lợi dụng?”
Chẳng lẽ Thái tử thích Thanh Việt Bạch sao?
Nhưng mới bao lâu đâu chứ? Hơn nữa, Thanh Việt Bạch yếu như vậy, làm sao có thể xứng đôi với Thái tử Yêu tộc?
Tùng Nhị bỗng nhiên nhớ tới lần đầu tiên nó đi theo bên người Úc Hoài Kỳ, khi đó nó chỉ là một con sóc yêu huyết thống hỗn tạp, không chỉ bị đồng tộc khinh thường, bọn họ thậm chí còn muốn nướng hắn cùng mấy người thường Nhân tộc thành xiên nướng.
Khi ấy Úc Hoài Kỳ mới 16 tuổi đi ngang qua, tiện tay cứu nó xuống, còn nói với những kẻ ức h**p nó trong tộc: “Một ngày nào đó, ta sẽ khiến tất cả các ngươi đều ch·ết.”
Mà đám Yêu tộc kia nghe vậy lại cười ha hả, xé rách miếng thịt người còn tươi trong tay, “Ngươi, một Thái tử nửa phế, thật sự cho rằng bản thân có thể trở thành Yêu Vương bệ hạ sao? Còn dám nói sẽ khiến chúng ta ch·ết? Ta phi! Ngươi cũng không nhìn lại xem ngươi làm sao so được nổi với Tằng công tử!”
Tằng công tử là biểu đệ của Úc Hoài Kỳ, chỉ là Úc Hoài Kỳ theo họ mẹ.
Tùng Nhị vẫn nhớ, khi ấy tu vi của Tằng công tử cao hơn Úc Hoài Kỳ rất nhiều, toàn bộ Yêu tộc đều cho rằng Tằng công tử sẽ là Thái tử mới.
Nhưng rồi có một ngày, Tằng công tử đột nhiên phát điên.
Tu vi của Úc Hoài Kỳ lại nhanh chóng tiến bộ, hung hăng vả mặt đám Yêu tộc kia.
Hắn nếm được mùi vị của quyền lực và cường đại, từ đó, tín niệm muốn trở thành cường giả liền cắm sâu trong lòng hắn, gần như đã trở thành bản năng của Úc Hoài Kỳ.
Người như thế, thật sẽ vi phạm tín niệm hơn một trăm năm của mình, đi thích một người còn yếu hơn cả bản thân sao?
Không có khả năng, Tùng Nhị kiên định nghĩ.
Nó ngẩng đầu nhìn Úc Hoài Kỳ, “Ngài sẽ không yêu y thật chứ?”
Ánh nến trong phòng u ám, nửa khuôn mặt Úc Hoài Kỳ chìm trong bóng tối. Hắn trầm mặc hồi lâu, mới nói: “…Không có, chỉ là chơi chơi mà thôi.”
Rốt cuộc, tiếng mưa ngoài cửa sổ rơi xuống hòa cùng giọng nói của hắn, từng giọt kích động mặt hồ tĩnh lặng.
Tùng Nhị lập tức thở phào nhẹ nhõm, “Vậy thì tốt, các trưởng lão cũng sẽ không hy vọng ngài yêu một Tiên tộc.”
Lông mi Úc Hoài Kỳ khẽ rũ, đầu ngón tay hơi động, một nhóm ánh lửa bùng lên trong lòng bàn tay hắn.
“Tùng Nhị, ngươi vẫn là người của ta chứ?”
Bóng đen trước mặt như phủ xuống, cảm giác áp bách ập đến trong nháy mắt. Tùng Nhị cứng đờ, vội quỳ sụp, dập đầu: “Điện hạ, trong người ta có yêu khế, ta tuyệt đối không thể phản bội ngài!”
Úc Hoài Kỳ khẽ mỉm cười.
…
Phía chân trời nổ vang một tiếng sấm, vô số linh khí nhanh chóng tụ về thân thể Huyên Linh.
Chỉ thấy ánh sáng xanh đỏ trên người nàng dần rút vào, kết thành một viên kim sắc nho nhỏ ở vị trí đan điền.
Đệ tử Bạch Vân Phong bên cạnh nàng reo to: “Sư muội! Ngươi lên Kim Đan rồi!”
Huyên Linh bật dậy từ trên giường, chạy về phía Thanh Việt Bạch, kích động không thôi: “Sư tôn sư tôn!!! Ta kết đan rồi!”
Thanh Việt Bạch bất đắc dĩ ôm lấy nàng, “Lớn tướng rồi còn làm nũng? Xuống!”
“Ta không, ta không!” Huyên Linh cọ cọ y, như con cừu lăn lộn trong bùn, “Hắc hắc hắc hắc sư tôn, nếu không phải ngài chỉ dạy, sao ta có thể kết đan nhanh như vậy chứ! Cảm ơn sư tôn!”
Thanh Việt Bạch thầm nói trong lòng, nếu không phải ngươi là đệ tử nguyên chủ lưu lại, ta cũng chẳng tốt với ngươi đến thế đâu.
“Đừng bái cung chủ nữa, tiểu sư muội, mau tới nếm món thịt lộc này, sư huynh đã dặn khách đ**m nướng riêng cho ngươi rồi!”
Một đệ tử bưng vào một cái tô to, cười hì hì nói với Huyên Linh: “Con yêu thú này là ta bắt được ở đại hội Vân Kính hôm nay đó, mau nếm đi!”
Huyên Linh lưu luyến bước xuống từ người Thanh Việt Bạch. Nàng có cái gì ngon đều muốn mời Thanh Việt Bạch nếm trước một miếng, liền nói: “Để sư tôn ăn trước!”
Đệ tử kia săn được một con lộc yêu, nướng đến mỡ sôi rào rào, sau khi nướng xong còn rắc bột ớt đặc chế, hương thơm bay mười dặm.
Thanh Việt Bạch vừa ngửi thấy mùi, không hiểu sao lại buồn nôn, liền từ chối: “Ta không thích ăn thứ này, các ngươi tự ăn đi.”
Huyên Linh “a” một tiếng tiếc nuối, nhưng may nàng là kiểu thần kinh thô, chẳng để ý chút khác thường của Thanh Việt Bạch, quay đầu liền cùng đám đệ tử Bạch Vân Phong chia nhau món thịt lộc.
Thịt lộc vừa cắt ra, hương khí càng thêm mê người; Thanh Việt Bạch càng ngửi càng muốn nôn, bèn lặng lẽ dựa tường rời khỏi phòng.
Bên ngoài không biết từ lúc nào đã đổ mưa, không trung ngập tràn mùi mưa, làm Thanh Việt Bạch dễ chịu hẳn. Y vốn là khổng tước, ưa thích hơi thở thiên địa tự nhiên. Rất nhanh, cảm giác buồn nôn kia được đè nén xuống.
“Sao ngươi lại ở đây?”
Một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên từ bên trái, Thanh Việt Bạch theo bản năng quay đầu nhìn, lập tức trầm mặc.
Là Úc Hoài Kỳ.
Úc Hoài Kỳ đi từ phía bên kia tới, liếc qua Huyên Linh trong phòng, liền biết bọn họ đang ăn gì.
“Không thích thịt lộc?”
Thanh Việt Bạch không nói. Y tưởng rằng Úc Hoài Kỳ sẽ không tìm y nữa.
Dù sao trong bí cảnh, chẳng phải đã nói ra ngoài rồi thì không cần liên hệ nữa sao?
… Nhưng vì sao, y vẫn bởi vì Úc Hoài Kỳ xuất hiện ở đây mà cảm thấy một tia may mắn?
Ánh mắt Thanh Việt Bạch trở nên mờ mịt.
Kỳ thật Úc Hoài Kỳ cũng không rõ mình đang làm gì; theo lý mà nói, lúc này hắn nên mang theo Hỏa Linh Châu trở về Yêu tộc, cứu người thân duy nhất của hắn ở thế giới này ra khỏi tháp cơ quan.
Năm đó Tiên tộc phong ấn nhị thúc hắn… Thế mà bây giờ hắn lại cứ quanh quẩn trước mặt một vị cung chủ Yêu tộc được nuôi lớn trong Tiên tộc.
Úc Hoài Kỳ nhìn Thanh Việt Bạch, vừa nhìn vừa thầm đếm ngược trong lòng…
“Ừ, ta không thích ăn thịt lộc.” Thanh Việt Bạch mở miệng.
Úc Hoài Kỳ xoay người rời đi.
Thanh Việt Bạch: “?”
Y nghi hoặc quay về phòng mình, nhìn thấy dấu vết thi thể Mậu Chi còn lưu lại. Ủ lâu như vậy, mùi hôi vốn chỉ nhàn nhạt giờ đã dữ dội hơn.
Dạ dày lại quay cuồng một trận, Thanh Việt Bạch cố nén ghê tởm, vội thi triển Thanh Thủy Quyết, tẩy sạch những dấu vết đó.
Lần này, y thật sự không thể bỏ qua dị thường của thân thể mình nữa.
Thanh Việt Bạch ngồi xuống mép giường, giơ tay vẽ phù, một mặt thủy kính truyền ảnh lập tức hiện lên…
“Sư huynh, đệ thấy khó chịu trong người!”
Tại Bạch Vân Phong, Lâm Bạch Vân vừa mới thu dọn lò luyện đan bị nổ, liền nghe truyền âm của Thanh Việt Bạch.
Giọng nói kia nghe ấm ức, Lâm Bạch Vân vội ghé sát thủy kính hỏi: “Khó chịu ở đâu? Tiết Vân Thanh đâu?”
Thanh Việt Bạch thích có người thân cận quan tâm mình, nghe vậy liền thả lỏng mày, vui vẻ thấy rõ, nói: “Bụng không thoải mái, ngửi thấy mùi tanh là muốn nôn.”
Lâm Bạch Vân sững người, ngay sau đó chuông cảnh báo trong lòng vang lên dồn dập, “Cái gì?!”
“Sao vậy?” Thanh Việt Bạch cũng cảnh giác lên.
Lâm Bạch Vân: “Đệ chờ! Huynh bay qua xem ngay!”
Hắn cắt đứt liên lạc qua thủy kính.
…