Chương 21 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Ba năm trước, y thiếu chút nữa đã định ra hôn ước với Vạn Thời Từ, đều đã lấy ra bát tự.

Nếu không phải Pháp Lạc Đàm ngăn cản, có lẽ y sẽ thật sự bái đường thành thân với Vạn Thời Từ.

“Vạn Thời Từ là ai?” Rối gỗ hỏi ngược lại.

Thanh Việt Bạch sững người, quay đầu nhìn nó, ánh mắt mang theo nghi hoặc: “Ngươi không biết hắn là ai? Không có khả năng nha.”

Chẳng lẽ là y đoán sai?

“Tới đốt lửa,” Thanh Việt Bạch đột nhiên nhìn về phía Úc Hoài Kỳ, sai khiến: “Thiêu rối gỗ này đi.”

Trong nguyên tác có ghi, lửa của yêu hồ có thể đốt cháy hết thảy thuật pháp âm tà, quan trọng nhất chính là có thể xuyên qua thuật pháp này, đốt tới người đang ẩn sau.

Úc Hoài Kỳ theo bản năng giơ tay, đang muốn tụ một ngọn lửa thì lại nghĩ tới điều gì, liền thu tay, khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nói: “Dựa vào cái gì ngươi nói cái gì ta liền phải làm theo cái đó?”

Thanh Việt Bạch sững sờ, “A?”

“Ngươi là người nào của ta?” Úc Hoài Kỳ lạnh giọng hỏi tiếp.

Thanh Việt Bạch nhíu mày, trong mắt lộ ra một chút hoang mang- người này lại phát bệnh gì rồi?

Y nghĩ nghĩ, rồi giải thích: “Bởi vì lửa của ta không thể đốt tới kẻ sau lưng kia, chỉ có ngươi mới làm được.”

“Sao ngươi lại biết rõ chuyện của ta như vậy?” Úc Hoài Kỳ lại hỏi, ánh mắt thêm phần nghi hoặc.

Thanh Việt Bạch đáp: “Ngươi đừng làm loạn, dù sao ta có kinh nghiệm.”

“Kinh nghiệm từ đâu ra?” Úc Hoài Kỳ hỏi lại, trong đầu nhanh chóng hiện lên vô số cấm thuật của Yêu tộc- nếu Cao Nam Tiêu ở đây, sẽ dễ dàng nhìn ra lúc này hắn đang muốn hỏi hồn.

Rốt cuộc Thanh Việt Bạch cũng phản ứng lại, tim hoảng hốt, y thế nào lại quên giấu giếm chuyện này rồi?!

Y vội nghĩ, rồi nói: “Ta nhìn thấy trong sách của Tiên tộc.”

“Là quyển nào?” Úc Hoài Kỳ lại hỏi, ánh mắt nghiêm túc, nhưng sâu trong con ngươi đã dấy lên một tia sát khí.

Hắn vốn có thân hình cao lớn, lúc lạnh mặt quả thực giống như một sát thần đang nổi giận.

“… Nói đi nói lại, chẳng qua là ngươi không muốn giúp ta thôi.” Thanh Việt Bạch hừ một tiếng, đột nhiên đi tới bên rối gỗ, nhướng mày: “Vậy tiếp tục minh hôn đi, dù sao cũng có thể nhìn xem phía sau nó rốt cuộc là ai.”

Cố tình giờ phút này rối gỗ còn mở miệng, “Được a!”

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ lạnh lẽo, gần như trong nháy mắt, một đạo lửa đỏ đậm như tinh diễm liền bốc lên thiêu đốt toàn thân rối gỗ.

Rối gỗ: “Ai nha, xem diễn quá nhập tâm, quên mất kẻ bị thiêu là ta rồi…!”

Ngữ khí này nghe qua tuyệt đối không giống của Vạn Thời Từ.

Úc Hoài Kỳ cũng nhận ra điểm không đúng, nhìn về phía Thanh Việt Bạch- yêu thuật có thể đốt tới người kia, nhưng không thể ngược dòng tìm, chỉ có khi người đó tự xuất hiện trước mặt mới có thể biết được.

Nhưng có lẽ Tiên tộc có thuật pháp truy ngược.

Vì thế hắn nhìn về phía Thanh Việt Bạch, lại không ngờ Thanh Việt Bạch khoanh tay, vẻ mặt lạnh nhạt, thấy hắn nhìn qua liền cố tình quay đầu chỗ khác, tránh đối diện, còn hừ mạnh một tiếng.

Không phải nói là không thiêu sao!!!

“Lại làm sao vậy?” Úc Hoài Kỳ nhíu mày.

Thanh Việt Bạch trừng hắn một cái, hơi nâng cằm, ngạo nghễ nói: “Ngươi là người nào của ta, dựa vào cái gì mà hỏi ta làm sao?”

Ngữ khí hiển nhiên là học theo lời hắn nói trước đó.

Y đại khái cho rằng bản thân như vậy là hung hăng lắm rồi, lại không biết trong mắt Úc Hoài Kỳ, đó lại là một dáng vẻ khác hẳn.

“…Thanh âm ngươi quá kiều khí, đừng học ta.” Úc Hoài Kỳ nhìn y một hồi lâu, mới dời mắt đi, “Nhanh lên, chẳng phải ngươi muốn xem người phía sau rối gỗ là ai sao.”

(kiều khí:ám chỉ người yếu đuối, mảnh mai, quen được nuông chiều, không chịu nổi khổ cực.)

Như thể đưa ra vài bậc thang nhỏ, mời người ta bước lên.

Thanh Việt Bạch nghe vậy càng tức giận, “Ngươi nói ai kiều khí! Ngươi mới kiều khí!”

Dường như Úc Hoài Kỳ bị ảnh hưởng bởi điều gì đó, thế mà lại nói lời thật: “Vốn dĩ đã kiều khí, uống sương sớm, ngủ giường cao như vậy, ngày nào đó nếu không có cái thân phận Bạch Ngọc Cung Chủ kia, ăn hạt trấu phỏng chừng cũng nghẹn, ăn không nổi.”

Rối gỗ lại ha ha ha cười vang, toàn thân bị lửa thiêu mà chẳng hề có chút đau đớn.

Thanh Việt Bạch sững người, pháp khí trong tay múa càng thêm mạnh, “Kiều khí thì sao! Liên quan đến ngươi cái rắm!!!”

Sinh Cảnh Chi quả là pháp khí lợi hại, chỉ thấy thân hình Thanh Việt Bạch lóe lên, cành cây kia như roi dài quất giữa không trung, từng nhát từng nhát đánh về phía Úc Hoài Kỳ.

Úc Hoài Kỳ không nỡ thật sự làm y bị thương, chỉ đành chống đỡ, nhưng càng chống càng nhận ra vấn đề.

Tuy thường ngày Thanh Việt Bạch có chút kiều khí, nhưng lúc gặp đại sự chưa từng hồ đồ, giờ chuyện rối gỗ còn chưa giải, sao y lại phát giận trước chứ?

“Từ từ, ngươi bình tĩnh một chút!” Úc Hoài Kỳ giơ tay đỡ lấy pháp khí, thứ đồ chơi này không biết làm bằng gì, rõ ràng linh lực Thanh Việt Bạch chỉ là Kim Đan kỳ, vậy mà lực đạo đánh ra lại như Nguyên Anh hậu kỳ.

Tiếng cười ha ha của rối gỗ càng lúc càng vang trong đầu, Thanh Việt Bạch chỉ cảm thấy như có một ngọn lửa thiêu đốt trong đầu, y giơ tay lại quất thêm một roi nữa, toàn bộ mặt đất trong động phủ nháy mắt bị chia năm xẻ bảy!

Oanh!!!

Mặt đất sụp đổ thành một khe rãnh sâu hoắm, tiếng nước và khí lạnh ập vào mặt, nguyên lai bên dưới nền đất lại là một đầm nước sâu lạnh lẽo!

Làn khí lạnh kinh người khiến đầu óc Thanh Việt Bạch tỉnh táo hơn nhiều, rối gỗ cũng không ngờ mặt đất bị đánh vỡ, vội vàng giơ tay…

Chỉ trong chớp mắt, bàn ghế, giường tủ trong phòng đều bị tháo dỡ, tự động bù vào những chỗ nứt vỡ, như sợ người ta phát hiện dưới đầm nước sâu lạnh có thứ gì.

Nhưng đã muộn!

Dư uy của Sinh Cảnh Chi quá lớn, rối gỗ dù có bù lại cũng không ngăn được, Thanh Việt Bạch chỉ cảm thấy dưới chân rỗng không, cảm giác không trọng lượng ập tới…

Úc Hoài Kỳ phản ứng bản năng nhanh hơn đầu óc, thân hình lóe lên, phóng tới!!

Thình thịch một tiếng.

Hai người cùng nhau rơi xuống nước.

Mười lăm phút sau.

Hai ngườivà một rối gỗ ngẩng đầu nhìn mặt đất đã được khâu lại bằng những tấm gỗ, trong đầm nước chỉ còn lại một sự tĩnh lặng khiến người ta tuyệt vọng.

Thanh Việt Bạch không thể tin được vừa rồi bản thân đã làm gì, ôm mặt, chỉ muốn chui đầu xuống đất như đà điểu để trốn.

“… Này.” Úc Hoài Kỳ đột nhiên lên tiếng, “Ngươi lại đang tức giận sao?”

Thanh Việt Bạch hít sâu một hơi, nhìn hắn, giọng mang chút chột dạ: “Đều tại ngươi, ai bảo trước đó ngươi nói ta làm gì.”

Úc Hoài Kỳ tự biết mình đuối lý, liền đổi đề tài, “Là do rối gỗ sai, nhất định khói kia có vấn đề, có lẽ khiến tâm thần người ta bất ổn.”

Nói rồi, hắn giận dữ tăng thêm lửa, thiêu mạnh hơn vào rối gỗ đang bị trói chặt. Rối gỗ hét ầm lên: “Đúng đúng đúng, đều là ta sai… Đừng thiêu! Đau a! Đau quá a!!”

Nó thét chói tai không ngừng, Thanh Việt Bạch nghe vậy sắc mặt dần dịu lại, khụ khụ một tiếng, rồi thấy trên người Úc Hoài Kỳ còn hằn rõ những dấu vết do mình để lại, “… Cái kia, ngươi có đau không?”

Rối gỗ trừng Úc Hoài Kỳ, trong lòng điên cuồng phun tào- mẹ nó, nó nhìn ra rồi, người này đánh mình chỉ để dỗ cái tên mắt xanh kia vui!

Úc Hoài Kỳ ngồi trên tảng đá bên bờ đầm nước lạnh, giữa hai người còn một khoảng cách khá lớn, hắn nhìn Thanh Việt Bạch đang run run thân mình.

“Đau.” Úc Hoài Kỳ mặt không biểu cảm, chậm rãi cởi áo nửa thân trên.

Ánh mắt Thanh Việt Bạch khẽ lóe, yên lặng tiến lại gần, lấy một lọ dược chuyên dùng cho Sinh Cảnh Chi từ túi trữ vật ra, “Cái này, ngươi tự bôi đi.”

Úc Hoài Kỳ nheo mắt, ánh nhìn dừng lại ở túi trữ vật kia.

Hắn thấy được, bên trong quả thật có Hỏa Linh Châu.

Nếu giờ phút này hắn lấy Hỏa Linh Châu đi, liền có thể mặc kệ tất cả mà rời đi…

“Hắt xì!” Thanh Việt Bạch bỗng run lên, hắt hơi một cái.

Úc Hoài Kỳ thu lại ánh mắt, nhíu mày, “Lại đây, lại gần ta một chút.”

Thanh Việt Bạch quay đầu: “?”

“Tay ta b·ị th·ương, không bôi được, ngươi tới giúp ta.” Úc Hoài Kỳ kéo y vào lòng, cửu vĩ chậm rãi hiện ra, như tấm thảm lông xù mềm mại.

Hắn không nhìn túi trữ vật kia nữa.

Đuôi cáo có thể lớn có thể nhỏ, hiện tại toàn bộ tản ra, che kín phần lớn khí lạnh, Thanh Việt Bạch không còn run, nhưng hai tai lại đỏ bừng.

…… Cái đuôi này ấm thật nha.

Rối gỗ cũng run lên theo- một khúc gỗ như nó còn cảm nhận được cái lạnh này, đủ biết khí lạnh trong đầm nước không tầm thường.

Nó cẩn thận nói: “Ta… ta… Ta cũng lạnh…”

Úc Hoài Kỳ mặt lạnh, tăng mạnh hỏa lực, rối gỗ lập tức hét ầm lên.

Này! Sao đãi ngộ khác nhau dữ vậy trời!

“Thiêu ch·ết nó đi!” Thanh Việt Bạch lầm bầm, vô thức tựa người vào đuôi cáo của Úc Hoài Kỳ, “Đều tại nó cả!”

“…Ừm.”

Giọng Úc Hoài Kỳ vang ngay bên tai, lúc này Thanh Việt Bạch mới phát hiện khoảng cách giữa hai người gần đến mức ái muội cỡ nào.

Phanh, phanh, phanh.

Y nghe rõ tiếng tim đập.

… Thật kỳ quái. Thanh Việt Bạch nghĩ thầm, vì sao tim lại đập nhanh như thế?

Rối gỗ vừa ngẩng đầu, thấy tư thế hai người kia như chim nhỏ dựa chim lớn, liền tức đến nghiến răng, thêm vào vừa bị thiêu đau, nó không nhịn được mà độc miệng: “Trách ta sao? Trách ngươi thì có! Ngươi không nghe tên bên cạnh nói sao? Những lời đó chính là hắn nói thật đó! Hắn cảm thấy ngươi phế vật, kiều khí!”

Thanh Việt Bạch sững lại.

Thì tính sao? Thế giới này ai sánh nổi với Long Ngạo Thiên chứ?

“Kiều khí thì sao?” Úc Hoài Kỳ đột nhiên nói: “Cũng còn tốt hơn ngươi, đồ rối gỗ chẳng ai thương mà phá rối lung tung.”

Thanh Việt Bạch ngẩn ra, chớp chớp mắt- nửa câu đầu này là đang giải thích với y sao?

Nhưng vì sao hắn phải giải thích với mình chứ?

“Vết th·ương ở sau lưng,” Úc Hoài Kỳ cúi đầu nhìn y, khóe môi hơi cong, giọng khàn, mang theo ý cười, “Ngươi nhìn chằm chằm cằm ta làm gì?”

Mặt Thanh Việt Bạch cứng lại, lập tức bật dậy, cầm lọ thuốc đi ra sau lưng hắn.

Sau lưng Úc Hoài Kỳ có một vết máu, không sâu nhưng đang rỉ máu.

Mùi máu len vào mũi khiến Thanh Việt Bạch buồn nôn, y cố nén lại, bôi thuốc cho hắn xong mới ngồi trở lại, mặt trắng bệch.

Kỳ lạ, trước kia y không sợ máu, sao giờ nhìn thấy máu lại muốn ói chứ?

“Ngươi rất lạnh sao? Sao mặt trắng bệch vậy?” Úc Hoài Kỳ cau mày, ôm y chặt hơn, đồng thời truyền âm cho Cao Nam Tiêu.

Thanh Việt Bạch lắc đầu, “Không, không biết a, chỉ là… Lạnh quá…”

Hắn lạnh run, cả người khẽ rung lên từng đợt.

Úc Hoài Kỳ trầm mặc một lát, bỗng giơ tay vòng qua đầu gối y…

Thanh Việt Bạch như bị sét đánh: “Ngươi làm gì đó!”

Cái tư thế ôm công chúa này là sao hả!!!

“Dựa sát vào ta,” Úc Hoài Kỳ đặt y lên đùi mình, “Ta không lạnh.”

Mùi gỗ nhàn nhạt phảng phất quanh mũi, Thanh Việt Bạch nhắm mắt.

Không lạnh thật… nhưng tư thế này kỳ quá!

“Có phải ngươi béo lên không?” Úc Hoài Kỳ đột nhiên nghi hoặc hỏi.

Hắn nhớ rõ đêm đó khi ôm Thanh Việt Bạch, giúp y rửa sạch thứ kia, người này không nặng như vậy mà.

Úc Hoài Kỳ nghĩ nghĩ, nghi hoặc đánh giá- hắn cao chừng 1m9, thân hình như núi, ôm Thanh Việt Bạch dễ như chơi.

Đo đếm xong, hắn khẳng định: “Nặng hơn khoảng hai chén bánh hoa hòe.”

Vừa rồi Thanh Việt Bạch mặc hắn đo lường, thấy hắn đo xong thì không nhịn được trừng mắt: “Có phải thật ra chân thân ngươi là cái cân sống không? Ta uống thêm mấy chén nước ngươi cũng tính ra được trọng lượng sao?”

“Không.” Úc Hoài Kỳ đáp, “Ngươi gần như một ngày chưa ăn gì, theo lý thì phải nhẹ hơn mới đúng a.”

Thanh Việt Bạch sửng sốt, tính lại thời gian- đúng rồi, quả thật cả ngày chưa ăn! Sao vẫn nặng vậy?

Chẳng lẽ thật sự… béo lên rồi sao?