Chương 19 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Trước kia Thanh Việt Bạch vốn không uống sương sớm, là từ sau khi bị Pháp Lạc Đàm ôm về phát Thiên Nhất, sinh hoạt xoay trời chuyển đất, mới bắt đầu uống.

Chỉ là y không biết chuyện này đã bị bao nhiêu người âm thầm biết rõ, bởi vậy khi nghe Huyên Linh nói ra, chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy, xấu hổ quay mặt sang chỗ khác.

Đều tại Pháp Lạc Đàm! Rõ ràng y đã nói không cần uống sương sớm nữa, thế mà hắn lại thích ép y uống, còn bảo uống vào thân thể sẽ tốt hơn, lại còn nói y nên ngủ nhiều dưới tán cây ngô đồng.

Hừ! Thanh Việt Bạch sờ sờ yết hầu, phun thêm một trận, rốt cuộc cũng giảm bớt cảm giác buồn nôn.

“Tiên Tôn muốn uống nước không?” Đột nhiên, một cái túi nước được đưa đến trước mặt y.

Thanh Việt Bạch theo bản năng nhận lấy, ngẩng đầu nhìn — là một thiếu niên, trông chỉ mười mấy tuổi, tay nắm túi nước chi chít vết thương.

“Ngươi là ai?” Thanh Việt Bạch nghiêng đầu hỏi.

Thiếu niên kia chỉ chỉ về phía Úc Hoài Kỳ, “Ta là bằng hữu của hắn! Ta tên là Tùng Nhị!”

À, Tùng Nhị. Thanh Việt Bạch lập tức nhớ ra cái tên này.

Người hầu của Úc Hoài Kỳ, thuộc dạng chuyên phụng hầu tắm rửa, bưng nước cho Thái tử.

“Còn tay ngươi sao lại thế này?” Thanh Việt Bạch uống một ngụm nước, tò mò nhìn kỹ mấy vết thương, cảm giác có phần quen mắt.

Nhắc đến chuyện này, Tùng Nhị lập tức ủy khuất: “Bị thương là vì leo cây bắt dế cho ngài.”

Thanh Việt Bạch bỗng sững người, mắt mở lớn.

… Không phải dế đó là Úc Hoài Kỳ bắt nướng sao?!

Hắn còn tưởng Úc Hoài Kỳ thật lòng muốn làm món đó cho mình, còn cảm động không thôi!

Y quay đầu nhìn hai người đang hăng hái đọ sức cách đó không xa…

Cao Nam Tiêu: “Tới đây, tới đây! Chúng ta đánh một trận! Ta phải xem rốt cuộc là ai ném ai ra ngoài cho cá ăn!”

Úc Hoài Kỳ trông như sắp nhịn không nổi, Huyên Linh lại vui vẻ vỗ tay bên cạnh, cảm thấy hai người kia đánh nhau thật thú vị.

Thanh Việt Bạch nhíu mày, “Úc… Ngư Chu! Đừng đánh nữa, lại đây!”

Úc Hoài Kỳ không ham chiến thêm, một chưởng đập huynh đệ kết nghĩa dán chặt vào tường, sau đó đi về phía Thanh Việt Bạch: “Làm sao vậy? Ngươi còn thấy không khỏe sao?”

Thanh Việt Bạch lắc đầu, đang định hỏi: “Đám dế…”

“Lần sau đừng chắn cho ta nữa.” Úc Hoài Kỳ đột nhiên cắt ngang lời y.

Một lần ở khách đ**m, một lần ở dưới nước, tu vi của Thanh Việt Bạch yếu như vậy, nếu thực sự chết thì làm sao đây?

Nếu khi nãy hắn không phản ứng kịp, không mở ra ảo ảnh cửu vĩ để đánh ngất nhân ngư kia, thì Thanh Việt Bạch đã chẳng chỉ đơn giản là ngất đi như vậy.

Thanh Việt Bạch nghe vậy liền ngẩn người.

“Ta không cần.” Úc Hoài Kỳ nhìn y, giọng hơi gượng: “Ta có thể tự mình phát hiện nguy hiểm.”

Thanh Việt Bạch: “……”

“Vừa rồi ngươi định nói gì?” Úc Hoài Kỳ lại hỏi.

“A, không có gì.” Thanh Việt Bạch nghiêm mặt, gọi: “Huyên Nhi, lại đây.”

Huyên Linh tung tăng chạy tới, “Sư tôn, có chuyện gì ạ?”

“Nơi này là chỗ nào? Hiện tại là tình huống gì?” Thanh Việt Bạch hỏi.

Mày Úc Hoài Kỳ thoáng nhíu lại, không hiểu vì sao Thanh Việt Bạch lại bỏ hắn mà đi hỏi Huyên Linh, trong khi hắn đang đứng ngay đây.

Huyên Linh vốn là cô nương sơ ý, căn bản không phát hiện không khí vi diệu giữa hai người, liền nghiêm túc giải thích:

Thì ra sau khi tất cả bọn họ rơi xuống nước, đã bị lốc xoáy cuốn vào trong sơn động này. Sơn động trông có vẻ sâu hun hút, bọn họ chờ đến khi Thanh Việt Bạch tỉnh lại mới định cùng nhau tiến vào.

Ngoài động là mặt hồ âm u, kỳ lạ là nước lại không chảy ngược vào đây.

Bên trong thì ẩm ướt, đầy rêu phong.

“Chúng ta vào thôi.” Thanh Việt Bạch kéo tay Huyên Linh.

Y nhớ không lầm, nơi này trong nguyên tác chính là động phủ tiên nhân, chỗ Úc Hoài Kỳ gi·ết Mậu Chi để cứu đại tiểu thư nhân ngư. Nước hồ bên ngoài không tràn vào, là vì quanh đó có một trận pháp phong thủy.

Nhìn thầy trò hai người song song đi vào, hoàn toàn không để ý đến mình, Úc Hoài Kỳ khẽ nheo mắt, cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn quay sang Tùng Nhị, giọng lạnh hẳn: “Ngươi nói gì với Thanh Việt Bạch?”

Tùng Nhị ngẩn ra: “Ta đâu có nói gì a!”

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ tối đi.

Tùng Nhị là người của hắn, hai người còn có huyết khế, nếu Tùng Nhị dám nói dối, sẽ lập tức bị phản phệ.

Không nói gì ư, vậy sao Thanh Việt Bạch lại đột nhiên khác thường như thế?

“Ai, các ngươi chậm chút a!” Cuối cùng Cao Nam Tiêu cũng tự moi mình ra khỏi vách động, vội vàng đuổi theo.

Úc Hoài Kỳ cũng đi theo sau.

Huyệt động không rộng, miễn cưỡng đủ ba người sóng vai. Càng đi sâu, không khí càng ẩm lạnh, ánh sáng u ám, chỉ có vài ngọn đuốc cắm trên tường, tỏa ra ánh lửa nhỏ như u minh quỷ hỏa.

Sợi chỉ đỏ nơi ngực Huyên Linh lại lóe sáng, giống kim chỉ nam, dẫn bọn họ tiến sâu vào tận cùng.

“Chỗ này thật sự có bảo vật sao?” Huyên Linh hơi sợ bóng tối, nép sát bên Thanh Việt Bạch, túm chặt tay áo y. Bên phải là Cao Nam Tiêu.

Cao Nam Tiêu định dùng yêu hỏa chiếu sáng, nhưng sợ làm cháy vật gì đó, đành thôi.

“Có chứ, muội tử,” Tùng Nhị cười nói, “Yêu quái thích nhất là giấu bảo vật trong hang, giống như sóc giấu lương thực trong hốc cây để qua đông.”

“Thật ra chim yêu cũng thích giấu đồ trên cây.” Thanh Việt Bạch cười nói, giọng mang theo ý trêu chọc nhàn nhạt.

Úc Hoài Kỳ đột nhiên buông một câu từ phía sau bọn họ: “Hồ yêu cũng thích giấu đồ của mình trong huyệt động, dùng đồ vật khóa chặt lại.”

“A, là như vậy sao? Nhưng sao các ngươi đều nói về yêu quái nha?” Huyên Linh mặt mày ngốc ngốc.

Có lẽ bởi vì trong động này chỉ có ngươi là người thôi. Thanh Việt Bạch hơi hơi thở dài trong lòng.

Cô nương ngốc này, cũng không biết sao nguyên chủ lại thu nàng nhập môn.

Vừa nghĩ thế, bước chân Thanh Việt Bạch bất giác chậm lại hai nhịp.

Bỗng đầu ngón tay y bị một bàn tay mang theo chút lạnh nắm lấy.

“Ngươi còn thấy đau chỗ nào không.” Úc Hoài Kỳ kéo y lại.

Thanh Việt Bạch cứng đờ.

Úc Hoài Kỳ được một tấc lại muốn tiến một thước, ban đầu chỉ khẽ kẹp đầu ngón tay của Thanh Việt Bạch bằng hai đầu ngón tay mình, thấy y không phản kháng, bèn đan chặt mười ngón tay.

Tim Thanh Việt Bạch không hiểu sao đập nhanh hẳn lên.

Ánh sáng trong huyệt động u tối, làm y nhớ lại đêm đó bị Úc Hoài Kỳ đè dưới thân, cảm giác cũng mông lung như thế.

“… Là chỗ nào không thoải mái sao?” Hơi thở của Úc Hoài Kỳ bỗng áp sát.

Nhân lúc Thanh Việt Bạch nhìn không rõ, cánh tay hắn lặng lẽ vòng qua, ôm người y vào ngực.

Một cái đuôi hồ ly to lông xù hiện ra quấn lấy eo Thanh Việt Bạch.

Trong bóng tối, tai Thanh Việt Bạch nóng phừng, y nắm lớp lông trên đuôi của Úc Hoài Kỳ.

Ngón tay Thanh Việt Bạch rõ khớp xương, lông trên đuôi hồ ly dài mềm, sờ cực kỳ đã tay.

Giọng y cũng không hiểu sao nhỏ đi nhiều, đáp: “… Không có chỗ nào không thoải mái.”

Đằng xa, Cao Nam Tiêu và Huyên Linh đã dần đi xa, nhưng lúc nào cũng có thể quay đầu; Úc Hoài Kỳ lại như hoàn toàn không kiêng dè.

“Vậy vì sao không để ý tới ta?” Úc Hoài Kỳ cúi đầu, chóp mũi kề sát chóp mũi y, “… Hay là nói, do đêm qua ta làm đau ngươi? Giờ muốn tính nợ cũ với ta?”

Khoảng cách này quá gần, hơi thở hai người quấn lấy nhau.

Hai vành tai Thanh Việt Bạch đỏ bừng, chẳng hiểu sao eo cũng mềm nhũn.

Mấy lời này sao nghe quái quái vậy! Chẳng phải nói chỉ là một đêm. Pháo. Hữu thôi sao!

“Sư tôn!! Ngài đâu rồi!”

Đằng xa, tiếng Huyên Linh vang vọng khắp sơn động.

Thanh Việt Bạch lập tức như được cứu mạng, “bốp” một cái đẩy Úc Hoài Kỳ ra, hoảng hốt đuổi theo.

Quả nhiên sâu trong huyệt động có một động phủ, biển treo trước động phủ rách tả tơi, mọc đầy rêu phong- “Nhân Ngư Động”.

Trước cửa động lại có một tấm biển khác, trên mặt mơ hồ viết mấy chữ…

“Trên này viết chữ gì a?” Huyên Linh nhìn những nét chữ như mốc meo vón cục, “Sư tôn?”

Thanh Việt Bạch ngắm kỹ: “Tư Béo cưới tân nương, chắc là chủ nhân động phủ này tên Tư Béo.”

Y nhớ rõ đoạn này trong nguyên tác, tiểu thư nhân ngư bị một lão già mạnh mẽ cưỡng chế rước về.

Mậu Chi thay vào vị trí lão già ban đầu, định nhân đêm tân hôn ăn tiểu thư nhân ngư, ai ngờ bị Úc Hoài Kỳ xông tới phá hỏng.

Sau khi ch·ết Mậu Chi còn xúc đẩy Úc Hoài Kỳ với tiểu thư nhân ngư có một đêm xuân phong tại đây…

“……Là ‘giữa tháng tư’.” Úc Hoài Kỳ đi tới, bất đắc dĩ liếc Thanh Việt Bạch, “Chúng ta vào bí cảnh là mười bốn tháng tư, hiện giờ vừa đúng ‘ giữa tháng tư’.”

Huyên Linh bừng tỉnh: “A! Vậy là ‘giữa tháng tư cưới tân nương’, nhưng vì sao lại viết bằng chữ trắng?”

“Cái này a,” Cao Nam Tiêu ngáp một cái, “Ở yêu tộc chúng ta… Ở quê ta ấy, dùng chữ trắng viết chuyện hỉ, nghĩa là minh hôn.”

Mắt Huyên Linh trừng tròn, sợ đến trốn sau lưng Thanh Việt Bạch, “Cái gì! Minh hôn! Vậy ai là người ch·ết a?”

Thanh Việt Bạch cũng thấy lạ, y nhớ trong nguyên tác lão già bị Mậu Chi thay thế kia là còn sống mà.

“A!” Huyên Linh kêu khẽ, “Sư tôn, sợi chỉ kia bay vào rồi!”

Thanh Việt Bạch hoàn hồn, chỉ thấy cửa lớn động phủ trước mắt đột nhiên mở toang…

Một đội kiệu cưới xuất hiện, bên cạnh kiệu có một lão nhân, hỉ khí dâng đầy, hai tay chắp lại, hướng đoàn người Thanh Việt Bạch hô: “Thỉnh tân nương năm thước lên kiệu! Thỉnh tân nương năm thước lên kiệu! Thỉnh tân nương năm thước lên kiệu! Tân nương lên kiệu thì có được Nhân Ngư Châu!”

Tân nương năm thước, cỡ chừng 1 mét 5, người phù hợp chiều cao này ở đây chỉ có Huyên Linh.

“Ta sao?” Huyên Linh chỉ vào mình, “Ta lên kiệu? Ta không muốn, ta… ta sợ!”

Động phủ thoạt nhìn âm u lạnh lẽo, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ có quái vật ăn người lao ra.

Thanh Việt Bạch khẽ dặn nàng: “Yên tâm, có gì không ổn thì lấy phù bạo phá ra, nổ oanh nát cái động phủ này! Hơn nữa chúng ta cũng sẽ theo ngươi vào.”

“Đúng rồi, muội tử, ai bảo ngươi lùn đâu.” Cao Nam Tiêu cười hí hửng.

Úc Hoài Kỳ không nói, chỉ nhàn nhạt quét mắt qua Huyên Linh.

Huyên Linh nắm chặt phù bạo phá, đi tới cạnh kiệu, nào ngờ sắc mặt lão nhân kia đổi hẳn, “Ngươi không phải năm thước! Ngươi không phải năm thước!”

“Ngươi chỉ có bốn thước chín ba!”

Huyên Linh: “………”

Khóe môi Thanh Việt Bạch khẽ giật, nhịn không được bật cười.

Còn Cao Nam Tiêu thì chẳng lịch sự như vậy, cười ha hả: “Ha ha ha ha, chú lùn nhỏ!!!”

“Sư tôn ngài nhìn hắn kìa!” Huyên Linh lập tức ủy khuất.

Thanh Việt Bạch ho khẽ hai tiếng, “Vậy chúng ta khỏi lên kiệu, trực tiếp đánh vào…”

Vừa dứt lời, lão nhân kia như chộp được mấu chốt, chỉ thẳng vào Thanh Việt Bạch: “Ngươi, năm thước, lên kiệu!”

Cục diện bỗng trở nên quỷ dị lặng ngắt.

“Mắt mũi lão ta bị gì hả? Nhìn thế nào cũng không giống năm thước,” Cao Nam Tiêu cau mày, nhỏ giọng với Úc Hoài Kỳ: “Ta cao 1 mét 8, tính ra là sáu thước, Thanh Việt Bạch chỉ thấp hơn ta một đốt ngón tay, sao có thể là năm thước?”

Huyên Linh lơ mơ: “Vậy, sư tôn phải… gả sao?”

“Đánh thẳng vào.” Trong lòng bàn tay Úc Hoài Kỳ hiện ra một thanh trường kiếm, thân kiếm toàn một màu màu đỏ, tỏa ra lệ khí cuồn cuộn.

Cao Nam Tiêu giật mình — Trảm Dương Kiếm cũng rút ra rồi?

Trảm Dương Kiếm chính là pháp khí bản mệnh của Úc Hoài Kỳ, hắn chỉ từng thấy Úc Hoài Kỳ dùng khi chuẩn bị đại khai sát giới.

Thanh Việt Bạch cũng thấy cái kiệu này chẳng đáng tin, “Là cái gì với cái gì vậy? Nam nhân sao lại phải gả? Chúng ta đánh vào đi.”

Y rút Sinh Cảnh Chi, lại thấy sợi chỉ tìm bảo thuộc về Huyên Linh đang gấp gáp chỉ vào kiệu.

“Có phải Nhân Ngư Châu ở trong kiệu không?” Huyên Linh đành giữ chặt tay áo Thanh Việt Bạch, lo lắng: “Sư tôn, Nhân Ngư Châu có phải là bảo vật giúp ta đột phá không? Nếu đánh vào, bọn họ còn cho chúng ta Nhân Ngư Châu nữa sao?”

Thanh Việt Bạch: o_O???

Vậy có phải là muốn bắt y — một thẳng nam — gả vào đúng không?