Chương 15 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa tí tách tí tách rơi xuống, màu trời xanh xám phía xa nối liền thành một mảng u ám.

Tiếng trò chuyện của lữ khách dưới lầu một mơ hồ truyền lên, giống như thứ mật ngữ khó hiểu, còn căn phòng nơi Thanh Việt Bạch ở lại tràn ngập một luồng hơi thở kỳ dị.

Trên chiếc giường hẹp, quần áo rối tung, Thanh Việt Bạch nhìn người trước mặt —đuôi hồ ly lớn như bạch tuộc, bám chặt lấy y.

Lúc này Úc Hoài Kỳ đã hoàn toàn mất đi lý trí. Tuy vẫn giữ hình người, nhưng cửu vĩ ảo ảnh phía sau hắn đã hóa thành thật thể, chặt chẽ quấn quanh người dưới thân, khiến cả giường nhỏ càng thêm chật chội.

Yêu tộc có hai hình thái — một là hình người thường ngày, hai là “Yêu tướng”. Mà “Yêu tướng” của hắn chính là nguyên thân hồ ly, khổng lồ mà yêu dị.

Hiện giờ, cả hai hình thái cùng tồn tại, khiến căn phòng vốn nhỏ lại càng ngột ngạt.

“Thanh Việt Bạch…” Giọng Úc Hoài Kỳ khàn khàn, trong đôi mắt đỏ lóe lên ánh sáng nhạt, hắn cúi đầu, hơi thở nóng hừng hực, “… Làm đỉnh đỉnh của ta.”

Nghe thấy câu đó, Thanh Việt Bạch trừng to mắt, tưởng mình nghe lầm: “Ta là nam! Ta còn là sư tôn của ngươi!”

Trán Úc Hoài Kỳ toát mồ hôi lạnh, yêu hồ ảo ảnh phía sau hắn cũng trở nên hung hãn hơn, giống như một con yêu thú bị dồn ép.

“… Sư tôn, làm đỉnh đỉnh của ta.” Hắn lại thêm hai chữ “sư tôn”, giọng khàn đến khủng khiếp.

Thanh Việt Bạch cười khô khốc, chẳng biết nói sao.

Trong đầu y chỉ còn mỗi một ý niệm — nếu biến thành khổng tước nhỏ bay đi, có thể trốn được kiếp nạn đ*ng d*c này không?

Khi nào thì Long Ngạo Thiên trong nguyên tác lại thành ra thế này chứ?! Không phải nói hắn chỉ thích mỹ nhân sao, từ bao giờ lại đến mức nam nữ đều ăn rồi hả?!

Thấy y không phản ứng, Úc Hoài Kỳ lại càng cúi sát xuống, hơi thở nóng rực phả vào gò má Thanh Việt Bạch.

Y kinh hoảng, nhìn chằm chằm đôi đồng tử đỏ rực trước mặt, hầu kết khẽ trượt lên xuống.

Ngoài cửa, vang lên tiếng “cộp cộp cộp” như có đứa nhỏ chạy qua, tiếng mưa vẫn tí tách rơi trên khung cửa sổ.

Trong thứ âm thanh nhỏ bé, mơ hồ ấy, chiếc đuôi xù của hồ ly khẽ quét qua, dán vào bàn tay Thanh Việt Bạch, như một đứa trẻ nghịch dây buộc tóc, nhẹ nhàng quấn quanh từng ngón tay y.

“Đông, đông, đông.”

Hai nhịp tim hòa vào nhau, như một loại mật ngữ, âm thầm đan xen, nói ra điều gì không thể gọi tên.

“… Ngươi, ngươi bình tĩnh một chút đi.” Thanh Việt Bạch khổ sở nói, trong lòng kêu trời không ngớt — rốt cuộc vì cái gì ngươi phải đá Mậu Chi một cước hả?!

Nếu không có cú đá đó, làm sao có chuyện bây giờ!!

Cả người Úc Hoài Kỳ nóng hừng hực, thấp giọng gầm nhẹ: “Bình tĩnh không được! Ngươi cho ta đỉnh đỉnh thì có sao?! Ngươi cũng là kỳ đ*ng d*c, chẳng lẽ ngươi không bị ảnh hưởng sao?!”

Thanh Việt Bạch tức giận, giơ tay tát thẳng lên đầu hắn, nghiến răng nghiến lợi, vội kiếm cớ để đuổi hắn ra xa: “Bởi vì ta không thích nam! Hơn nữa kỹ thuật của ngươi không tốt!!!”

Úc Hoài Kỳ sững người, ánh mắt tối sầm lại. Phía sau hắn, yêu tướng hồ ly hoàn toàn mất khống chế, một móng vuốt xé nát quần áo Thanh Việt Bạch, đầu lưỡi mang theo ẩm ướt và hơi nóng khẽ l**m dọc chân y, từng chút một…

“Đinh linh.”

Đầu lưỡi hồ ly chạm nhẹ vào da y, phát ra âm thanh ái muội.

Thanh Việt Bạch run rẩy, thân thể mẫn cảm phản ứng, nắm tay siết chặt.

Hắn tuyệt đối không thể dây vào Long Ngạo Thiên!

“Đúng rồi! Ngươi, không phải ngươi có cái ‘đoạn tình lộ’ gì đó sao?” Thanh Việt Bạch như nhớ ra điều gì, vội vã nói: “Ở đâu?! Ta giúp ngươi lấy, được không?”

Nếu khi nãy trong mắt Úc Hoài Kỳ còn ba phần tối tăm, thì giờ phút này đã là mười hai phần u ám. Hắn thở hổn hển, ánh mắt đỏ như máu, giọng khàn đi:

“Ngươi không thử thì làm sao biết kỹ thuật ta không tốt?”

Thanh Việt Bạch thầm rít gào trong lòng: Ta còn cần phải thử sao?! Trong nguyên tác đã nói kỹ thuật ngươi chẳng ra gì, toàn dựa vào thiên phú trời sinh mới có thể khiến người ta chịu được…

Khoan, y đang nghĩ cái gì vậy trời!!

“……Đừng l**m.”

Thanh Việt Bạch phát hiện đùi mình bị động chạm, vội vàng đưa tay kéo đầu hồ ly Yêu tướng ra, mặt y vô cớ đỏ bừng, “Tránh xa ra một chút!”

Nhưng dù kéo được đầu Yêu tướng ra, Úc Hoài Kỳ vẫn không chịu buông, chỉ cúi thấp người, vùi đầu vào cổ y, như đang tìm kiếm hơi thở trên người Thanh Việt Bạch.

Cả người Thanh Việt Bạch cứng đờ, chỉ nghe được tiếng tim mình đập ầm ầm, từng nhịp như muốn nổ tung.

“Sư tôn…” Úc Hoài Kỳ khàn khàn nói, “… Chỉ một chút thôi, cũng không được sao?”

Lừa quỷ hả! — Thanh Việt Bạch nghiến răng nghĩ thầm, kỳ đ*ng d*c của Cửu Vĩ Thiên Hồ kéo dài bao lâu, y lại không rõ chắc?

Thấy y vẫn cự tuyệt, Úc Hoài Kỳ siết chặt hàm, không nói gì thêm. Nhưng Yêu tướng phía sau hắn đã bắt đầu mất kiên nhẫn — mà Yêu tướng chính là phản ánh bản năng thật nhất của hắn.

Cái đầu hồ ly ấy bắt đầu l**m nhẹ bàn tay Thanh Việt Bạch, nếu cứ tiếp tục thế này, phỏng chừng sắp l**m luôn cả người y mất thôi…

Điều kỳ dị nhất là — thế nhưng y lại có cảm giác.

Thanh Việt Bạch nhắm mắt, trong đầu như có hai tiểu nhân đang đánh nhau. Một bên quát: Không được! Dây vào Long Ngạo Thiên sẽ không có kết cục tốt, ngươi còn không thích nam nữa kìa!

Bên kia lại nói: Khổng tước đực không chỉ có một bạn đời, năm sau xuân đến ngươi lại đổi người khác, trước vui vẻ một chút thì sao? Có gì đâu mà sai?

Y vô thức l**m môi dưới, hoàn toàn không nhận ra Úc Hoài Kỳ đang nhìn chằm chằm mình. Đồng tử hắn co rút, hô hấp dồn dập, ánh nhìn kia gần như sắp thiêu cháy cả người đối diện.

Từ đầu đến chân người này đều là kiểu hắn thích — xinh đẹp, trắng trẻo, trên tay còn đeo mấy chuỗi linh châu lấp lánh, tóc búi cao bằng trâm ngọc, hoàn toàn không giống một nam tu sĩ cứng nhắc.

… Quả nhiên là yêu quái, Úc Hoài Kỳ nghĩ thầm.

“Ngươi,” Thanh Việt Bạch đột nhiên hỏi, “kỳ đ*ng d*c lần này kéo dài ba tháng, hay chỉ một lần là xong?”

Sao y lại biết rõ tình trạng của ta như vậy? Trong mắt Úc Hoài Kỳ thoáng qua một tia nghi hoặc.

Hắn vẫn không hiểu, rốt cuộc y nhận ra hắn ngụy trang bằng cách nào. Ngay cả những tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng chẳng nhìn ra lớp da người kia là giả.

Thấy hắn im lặng, Thanh Việt Bạch nhíu mày, bực bội nắm lấy đầu hồ ly dưới tay.

Yêu tướng và bản thể Úc Hoài Kỳ là cộng cảm, giống như xúc tua của một sinh vật.

Úc Hoài Kỳ khẽ rên một tiếng, cái đuôi khẽ quét qua, ma sát trên chân Thanh Việt Bạch.

“… Ba tháng.” Hắn ma xui quỷ khiến đáp, giọng khàn khàn, “Ba tháng, ngươi có bằng lòng bồi ta không?”

Ba tháng?! Không biết xấu hổ sao?!

Trong mắt Thanh Việt Bạch lóe lên một tia tức giận, lập tức có sức, tung chân định đá hắn khỏi giường — ai ngờ Yêu tướng lại giơ trảo, đè chặt cổ chân y xuống!

Sắc mặt Úc Hoài Kỳ tối sầm, rốt cục chẳng thể nhịn được nữa.

……………..

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn. Trên bầu trời, sấm sét ầm ầm, từng tia lôi quang xé rách mây đen, chiếu sáng cả ngọn núi phía xa — nơi hậu điện của Lạc Đàm Sơn, Pháp Lạc Đàm đang nhập định trong mật thất.

Trong khoảnh khắc ấy, linh khí khắp nơi điên cuồng ùa vào thân thể hắn, khiến đôi mắt kim sắc mở ra, ánh nhìn quét về phía trời xa.

Hắn sắp đột phá.

Nhưng không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một dự cảm chẳng lành…

“Sư tôn! Sư tôn!!!”

Sáng sớm hôm sau, Huyên Linh cầm theo mấy món đồ chơi làm bằng đường, vui vẻ gõ cửa phòng “phanh phanh phanh”.

Trong phòng không có tiếng trả lời.

“Không ở sao? Hay vẫn còn chưa tỉnh?” Nàng nghi hoặc gãi đầu, lại gõ thêm hai cái.

Lần này, cửa mở ra — nhưng người đứng đó lại không phải sư tôn của nàng, mà là một nam nhân tuấn tú lạ mặt.

Áo quần người kia hỗn độn, tóc tai rối bù.

Huyên Linh tròn xoe mắt: “Ngươi là ai?! Tại sao lại đi ra từ phòng sư tôn ta?!”

Úc Hoài Kỳ cũng ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ người bên ngoài lại là Huyên Linh, sắc mặt thoáng biến.

“……Ngươi đến tìm y làm gì?”

“Bí cảnh sắp mở rồi nha! Ta đến gọi sư tôn cùng đi!” Huyên Linh chớp chớp mắt, “Còn ngươi là ai?”