Chương 1 - Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Giao giữa Thượng Tu Chân Giới và Hạ Tu Chân Giới là một mảnh rừng tràn ngập linh lực ánh sáng lấp lánh, tên là Vô Biên Chi Sâm.

Giờ phút này, trong khu rừng ấy đang đổ mưa như trút, tiếng thét chói tai của một thiếu niên vang xuyên qua tầng mây đen kịt…

“A a a a cứu mạng a!!!”

Trong rừng rậm, một thân ảnh loé sáng linh lực màu trắng đang điên cuồng chạy trốn, phía sau y là một bóng đen khổng lồ lao đến với tốc độ cực nhanh, như dã báo dữ tợn.

Tốc độ của thiếu niên hiển nhiên không bằng con báo kia, rất nhanh đã bị đánh ngã xuống đất. Răng báo sắc bén hung hăng cắn chặt lấy cánh tay hắn, con báo kia không phải động vật bìng thường mà là yêu thú, vừa cắn vừa phun ra tiếng người…

“Thằng nhóc vô sỉ! Mau trả lại Phục Linh Thảo cho ta!”

Răng báo cắm sâu vào da thịt, tiếng gãy xương vang lên rợn người. Thanh Việt Bạch hít mạnh một hơi, cơn đau dữ dội khiến trước mắt y tối sầm lại, suýt nữa ngất đi, nhưng y vẫn không chịu khuất phục.

“Ta không có lấy linh thảo của ngươi…” Thanh Việt Bạch cắn răng, cố gom linh lực phản kích, năm ngón tay nắm lại thành quyền, pháp lực xanh biếc tụ lại, một quyền đấm thẳng vào báo yêu!

Nhưng báo yêu kia đã có ngàn năm đạo hạnh, chút linh lực này nào có ảnh hưởng gì. Nó càng bị chọc giận, càng cắn mạnh hơn, máu tươi tràn ra.

……Xong đời rồi, chẳng lẽ thật sự phải về lại vườn bách thú? Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu Thanh Việt Bạch chỉ có một ý nghĩ duy nhất…

Ba năm trước, y xuyên từ một vườn bách thú ở hiện đại đến nơi này. Theo hiểu biết của y, đây là thế giới trong một quyển tiểu thuyết tiên hiệp.

Nếu bây giờ y chết, có thể trở lại hiện đại không?

Thanh Việt Bạch không biết đáp án, nhưng y không muốn quay lại — vì thế y dốc sức phản kháng, một lần nữa gom linh lực, hét lớn:

“Cút ngay a!!!”

Báo yêu chấn động, không ngờ đối phương lại có sức mạnh như thế, tạm thời buông ra, nói: “Giao Phục Linh Thảo ra, ta sẽ tha mạng cho ngươi!”

Thanh Việt Bạch được th* d*c, vẫn không chịu nhượng bộ, giọng yếu ớt mà cố cứng cỏi: “Ta đã nói là ta không lấy linh thảo của ngươi, không tin thì tự mình lục soát người đi!”

“Nói dối! Rõ ràng trên người ngươi có khí tức linh thảo!” Báo yêu gầm gừ, lửa giận càng thêm mãnh liệt.

Thanh Việt Bạch sặc ra một ngụm máu, ánh mắt khẽ tránh đi, âm thầm móc ra một đạo phù chú, chuẩn bị thừa lúc báo yêu tức giận mà đánh liều một phen…

Oanh!!!

Một luồng linh lực khổng lồ như sấm sét phá không mà đến, đánh thẳng vào báo yêu bên cạnh. Nó rú lên, thân thể to lớn bị đánh văng ra xa hơn hai trượng. Còn Thanh Việt Bạch cũng bị luồng linh lực ấy phản chấn ném mạnh vào gốc cây phía sau!

Thân thể vốn đã yếu, nay bị va đập, đau đớn khiến y suýt phun thêm máu ra. Y gắng mở mắt, theo bản năng nhìn về hướng linh lực vừa phát ra…

Dưới tầng mây đen dày đặc, một bóng người mặc trang phục màu đen đứng giữa không trung. Sau lưng hắn giống như có ba cái bóng dài mờ ảo, như ba cái đuôi.

Rõ ràng là ngày mưa, không có ánh trăng, thế nhưng phía sau hắn lại dâng lên một vầng trăng máu đỏ rực như máu. Yêu thú trong rừng đang náo động bỗng đồng loạt im bặt, con báo đuổi theo Thanh Việt Bạch cũng phun máu, thân thể run rẩy, như bị thứ gì vô hình bóp nghẹt.

Thanh Việt Bạch sững sờ, giây kế tiếp liền nghe thấy giọng trầm thấp lạnh lùng của người kia:

“Còn không đứng dậy? Chẳng lẽ muốn bị yêu thú giẫm thành thịt vụn sao?”

Thanh Việt Bạch cố nhúc nhích, yếu ớt nói: “Hình như chân ta…gãy rồi.”

Y nói rất nhỏ, không ngờ người kia lại nghe được. Bóng đen khẽ lóe, trong nháy mắt đã đáp xuống trước mặt y.

Lúc này, Thanh Việt Bạch mới nhận ra — người này là đến cứu mình. Nước mắt nóng hổi suýt rơi ra.

Y đã lạc trong khu rừng này ba ngày, giờ cuối cùng cũng gặp được một người sống…

Người trước mặt trông chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, trang phục đen bị gió mưa thổi tung, ba cái đuôi phía sau dường như đã biến mất.

Gương mặt hắn tuấn tú mà sắc bén, sống mũi cao, đôi mắt thâm sâu, là một dung mạo hiếm có.

Nhưng người có tướng mạo tốt như vậy, mở miệng lại chẳng chút khách khí:
“Ngươi yếu như vậy, làm sao tiến được vào được Vô Biên Chi Sâm? Bò vào à?”

Thanh Việt Bạch nghe xong, trừng mắt: “Bởi vì ta không phải người.”

Người kia: “…”

Thật ra Thanh Việt Bạch đúng thật là không phải người, y là một khổng tước tinh. Nhưng khổng tước tinh thì tu tiên kiểu gì, còn luyện phù chú nữa, chuyện này phải nói từ lúc y xuyên sách mà ra…

Quyển sách kia tên là 《Tuyệt Thế Yêu Tôn》, là quyển tiểu thuyết mà nhân viên chăn nuôi ở sở thú của y mê nhất — một quyển thăng cấp lưu, nghịch tập sảng văn điển hình.

Nam chủ Úc Hoài Kỳ trái ôm phải ấp, hậu cung vô số; mà y lại xuyên thành một tôn chủ bị nam chính diệt môn phái trong truyện.

Chính là nhân vật Thanh Việt Bạch– phái Thiên Nhất.

Người này tâm địa thiện lương nhưng đầu óc mơ hồ, tuy chỉ là Kim Đan kỳ, nhưng lại thích lo chuyện bao đồng. Lần này y vào rừng cũng chỉ vì đệ tử trong môn phái bị thương, cần tìm một loại linh thảo trị thương, nên mới mạo hiểm tiến vào đây.

“Vậy ngươi là cái gì?” Giọng người kia lạnh lùng cắt đứt dòng suy nghĩ của y. Ánh mắt hắn lướt qua y một lượt, rồi buông một câu:
“… Quỷ sao?”

Trời vẫn mưa nặng hạt, trước mặt hắn là thiếu niên tự xưng “không phải người”, tuổi chừng đôi mươi. Dung mạo kia- ngay cả Úc Hoài Kỳ, từng thấy vô số mỹ nhân Yêu tộc, cũng chưa từng gặp qua.

Khuôn mặt ấy tinh xảo đến mê người, bên khoé mắt trái còn vẽ một đường yêu văn đỏ như máu.

Dù y đang mặc một bộ áo bào trắng rách nát, vẫn không thể che lấp khí chất thanh lệ ấy.

Áo bào rách chắc là do bị cây cối quật rách khi chạy trốn, hoặc bị báo yêu cào nát. Mưa thấm ướt vải trắng, dán sát vào người, khiến thân hình mảnh khảnh như ẩn như hiện, mái tóc ướt rối tung, dính bết trên má.

Này đó đều không phải là điều kỳ quái nhất, kỳ dị nhất chính là- đôi mắt của Thanh Việt Bạch lại mang màu xanh biếc, trong suốt như mặt hồ sâu giữa rừng.

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ khựng lại một thoáng, rồi chậm rãi rời khỏi gương mặt ấy.

“Tốt xấu gì cũng nói với ngươi nãy giờ, ngươi nghe không hiểu à? Ta thoạt nhìn giống quỷ lắm sao?” Thanh Việt Bạch tựa lưng vào gốc cây, chân đau đến gần như mất cảm giác, lẩm bẩm nói: “Bất quá, vẫn phải cảm ơn ngươi đã cứu ta, người tốt thì làm tới cùng đi, đưa Phật đưa đến Tây Thiên luôn nha?”

Y ngẩng đầu, đôi mắt xanh biếc khẽ chớp, làm ra bộ dạng đáng thương đáng yêu, hướng về phía người trước mặt.

“Làm tới cùng?” Úc Hoài Kỳ nhướng mày, giọng trầm thấp.

Thanh Việt Bạch vội gật đầu, cơn đau ở đùi nhắc nhở y không thể buông tha người duy nhất có thể giúp mình.

Úc Hoài Kỳ cụp mắt nhìn vết thương trên chân y, chỗ bị yêu thú cắn vẫn chảy máu ròng ròng, khẽ nhíu mày: “… Ngươi như vậy, còn muốn người ta làm việc tốt tới cùng?”

Áo bào trắng mỏng tang dán sát vào người, phấp phới như một tấm sa mỏng. Thanh Việt Bạch không nghe ra ý trong lời nói ấy, chỉ kéo lại vạt áo bị gió thổi lệch, rồi đáng thương nắm lấy tay áo hắn, nhỏ giọng nói: “Đưa ta ra khỏi khu rừng này nha!”

Y cảm nhận được khí tức quanh thân người này mạnh mẽ đến mức áp chế cả yêu thú trong rừng, chắc chắn là cao thủ.

Úc Hoài Kỳ im lặng, mày càng nhăn chặt, ánh mắt đột nhiên sắc lạnh, như lưỡi dao sắc bén dừng lại nơi bàn tay của Thanh Việt Bạch đang nắm tay áo hắn.

“…” Thanh Việt Bạch giật mình rụt tay về, bắt đầu hối hận trong lòng.

Y không nên nói câu vừa rồi, kỳ thật chỉ cần con báo kia bị giết, y dựa vào vài viên tiên dược trong túi trữ vật là có thể tự mình rời khỏi đây.

Chỉ là như thế sẽ hơi tốn thời gian, chi bằng thử nịnh nọt “ân công” một phen.

Nói mới nhớ, y còn chưa biết tên người này.

“Ngươi…” Thanh Việt Bạch vừa định mở miệng, thì Úc Hoài Kỳ đã lạnh giọng cắt ngang:

“Ngươi là tu sĩ môn phái nào? Yếu kém như vậy mà cũng dám bước vào Vô Biên Chi Sâm?”

Người này nói chưa được bốn câu, thì hai câu đều chê y yếu. Mày Thanh Việt Bạch khẽ nhíu, trong lòng dâng lên một cảm giác quái dị khó tả.

Ba năm trước, khi xuyên đến thế giới này, y trở thành một trong năm tôn chủ của phái Thiên Nhất, xếp thứ năm — cũng là người yếu nhất trong năm tôn chủ.

Nhưng so với kiếm tu, đan tu hay thể tu, phù tu yếu thế hơn nhiều. Thanh Việt Bạch không để tâm khi bị người khác nói mình yếu.

Thế nhưng không hiểu sao, khi lời ấy phát ra từ miệng người này, y lại thấy cực kỳ chói tai.

“Câm sao?” Úc Hoài Kỳ hơi ngẩng đầu, ngữ khí càng thêm lạnh lẽo, linh lực quanh thân bắt đầu bạo động, như thể sắp ra tay.

Bị khí thế hắn đè ép, Thanh Việt Bạch theo bản năng đáp: “Ta là người phái Thiên Nhất, tên là Thanh Việt Bạch.”

Ngay khi cái tên ấy thốt ra, không để ý thấy đồng tử Úc Hoài Kỳ khẽ co lại …

“Thanh việt phúc bạch, hàn hương thấu cốt… Quả nhiên là ngươi.”

Hắn nhớ đến lời thuộc hạ từng báo: mục tiêu lần này chính là người của phái Thiên Nhất — Thanh Việt Bạch.

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ khẽ lóe lên.

Còn Thanh Việt Bạch thì đang cúi đầu lục lọi trong tay áo, không nhận ra biến hóa trên mặt hắn. Y lục một hồi lâu, cuối cùng lấy ra một chuỗi vòng tay sáng lấp lánh…

Đó là chuỗi vòng kết bằng ngọc trai Nam Hải, y còn dùng mấy sợi lông đuôi khổng tước của mình để xâu lại.

“Đúng rồi, cảm ơn ngươi đã cứu ta.” Thanh Việt Bạch có hơi luyến tiếc, nhưng vẫn đưa vòng tay ra, “Cái này coi như tạ lễ đi!”

Đó là chuỗi vòng tay y yêu thích nhất! Dù hội đấu giá từng ra giá ba vạn linh thạch thượng phẩm, y cũng không bán!

Úc Hoài Kỳ rũ mắt liếc nhìn, không nói một lời.

“Sao vậy? Không cần à?” Thanh Việt Bạch hơi ngẩng cằm, như một con khổng tước nhỏ kiêu ngạo, gương mặt trắng nõn tinh xảo mang theo vài phần nghi hoặc: “Vậy ngươi muốn cái gì?”

Úc Hoài Kỳ hơi nheo mắt, trong đôi con ngươi đen sâu thẳm như đang tính toán gì đó.

Một lát sau, hắn xoay người lại, quay lưng về phía Thanh Việt Bạch, hơi cúi người xuống, một đầu gối chạm đất

Thanh Việt Bạch ngây người.

Có ý gì đây? Muốn… cõng y sao?