Chương 89 - Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Hạ Diên theo thói quen cọ cọ sang bên cạnh, nhưng không có ai.

Cô mở đôi mắt ngái ngủ nhập nhèm, nhìn thấy bông hoa hồng xanh đọng bọt nước trên đầu giường, thanh lịch kiều diễm.

Chỉ có một bông hoa hồng xanh, không có tấm thiệp tình thoại đi kèm.

Hạ Diên không chớp mắt, nhưng những giọt lệ lại rơi xuống cánh hoa hồng, Tần Mặc Hoài bị cô lừa thảm như vậy, tại sao vẫn còn tặng hoa hồng cho cô?

Chắc là nể mặt đứa bé đi…

Hạ Diên mặc quần áo tử tế, cầm bông hoa hồng rời khỏi phòng ngủ, tiếng pháo bên ngoài rất dữ dội, nhưng trốn trong nhà thì vẫn ổn.

Tần Kha ngó đông ngó tây đi đến bên cạnh Hạ Diên: “Chị dâu, anh ba dậy chưa?”

Hạ Diên bối rối nói: “Anh ấy dậy từ sớm rồi.”

Tần Kha: “Bọn em sắp tìm khắp nhà rồi, không thấy anh ấy đâu, anh ấy có nói anh ấy đi đâu không?”

Đồng tử Hạ Diên hơi co rút: “Lúc chị tỉnh dậy anh ấy đã không còn ở đó nữa, chị tưởng anh ấy dậy sớm đốt pháo, lẽ nào anh ấy không có ở nhà?”

Tần Kha: “Chắc là không có ở nhà, ít nhất là không có ở nhà cũ, anh ba có phải về Thánh Hải Trang Viên lấy đồ rồi không?”

“Hôm qua tuyết đọng tan, anh ba nói giày của chị hơi ướt, hỏi mẹ em có đôi bốt da lót lông cashmere nào dày dặn không, mẹ em tìm cho anh ấy mấy đôi mới tinh, anh ấy đều không hài lòng, chắc là về Thánh Hải Trang Viên lấy giày cho chị rồi.”

Đổi lại là trước đây, Tần Kha không dám nghĩ theo hướng này.

Anh ba, Tần Mặc Hoài, cho dù là ở nhà họ Tần, cũng là người tôn quý bậc nhất, sao có thể hạ mình làm loại chuyện nhỏ nhặt này.

Nhưng mọi người đều nhìn thấy rồi, anh ba yêu thương chị dâu ba đến mức nào, hận không thể làm trâu làm ngựa cho chị ấy.

Tối qua chị ấy kêu một tiếng ngứa mắt, bọn họ còn chưa kịp phản ứng, anh ba đã bước vào hầu hạ chị dâu ba rồi.

Hạ Diên không lạc quan như Tần Kha, đầu óc hơi rối bời, nói năng lộn xộn: “Vậy chúng ta, em lái xe đi, đến Thánh Hải Trang Viên tìm Tần Mặc Hoài xem sao.”

Tần Kha cười nói: “Nếu về nhà lấy giày cho chị, vậy thì chắc cũng sắp về đến nơi rồi, hay là đợi anh ba thêm chút nữa đi, tránh để đi đường lại lướt qua nhau.”

Quản gia Vương cũng đang giúp đỡ ở nhà cũ, bình thường ông nắm rõ tung tích của Tần Mặc Hoài như lòng bàn tay, Hạ Diên hỏi quản gia Vương: “Tần Mặc Hoài có ở Thánh Hải Trang Viên không?”

Quản gia Vương: “Tôi không biết nha, Thiếu gia ra ngoài rồi sao? Cậu ấy không nói với tôi, Thiếu phu nhân đừng vội, để tôi hỏi Tần Ngũ xem sao.”

Kết quả Tần Ngũ cũng không biết, anh ta tìm Thiếu gia có chút việc, nhưng không liên lạc được với người.

Hạ Diên lại gọi điện thoại cho Tiểu Tình ở Thánh Hải Trang Viên.

Tiểu Tình cầm điện thoại thở hổn hển: “Thiếu phu nhân, phòng ngủ và phòng tập gym, cũng như những nơi Thiếu gia thường đến chúng tôi đều tìm rồi, không thấy cậu ấy, vệ sĩ gác ở cổng lớn cũng nói Thiếu gia chưa từng về.”

Trong tiếng pháo nổ vang trời, tiểu bối nhà họ Tần chúc Tết trưởng bối, cho dù là tiểu bối đã kết hôn cũng nhận được những phong bao lì xì dày cộm do trưởng bối trao tặng.

Cuối cùng cũng có người phát hiện Tần Mặc Hoài biến mất rồi.

Tần lão gia tử tìm đến Hạ Diên, thấy sắc mặt cô không tốt, lại nhìn nhìn bụng dưới của cô, quan tâm hỏi: “Cháu dâu, cơ thể cháu vẫn ổn chứ? Cháu có biết Mặc Hoài đi đâu rồi không?”

Hạ Diên rũ mắt, buồn bã lắc đầu: “Cháu không biết anh ấy đi đâu rồi, anh ấy không nói cho cháu biết.”

Sống mũi cô cay cay, mạc danh cảm thấy tủi thân.

Sự ràng buộc của cô với thế giới này, chỉ còn lại Tần Mặc Hoài, bị hắn vứt bỏ ở nhà cũ, giống như bị người ta vứt bỏ ở một hành tinh xa lạ.

Năm mới giăng đèn kết hoa, tiếng cười nói vui vẻ không ngớt bên tai, nhưng cô lại cảm thấy rất cô đơn.

Tần lão gia tử suy đoán hai người xảy ra mâu thuẫn, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, Tần Mặc Hoài cũng không nên bỏ lại người vợ đang mang thai, lại còn chơi trò mất tích vào ngày mùng một Tết.

Vốn tưởng rằng hắn làm ba rồi, thì có thể trầm ổn hơn một chút.

“Phái người đi tìm Tần Mặc Hoài, mau chóng gọi nó về đây! Mùng một Tết chơi trò mất tích, thật không biết nó đang nghĩ cái gì…”

-

Mùng hai Tết, vẫn không thể tìm thấy Tần Mặc Hoài.

Buổi tối Hạ Diên ngủ không yên giấc, một là lo lắng cho Tần Mặc Hoài, hai là sợ mình ngã xuống giường, làm ngã đứa bé.

Cô nổi cáu, ném gối xuống thảm, tính cách đã bị Tần Mặc Hoài dung túng đến mức kiêu kỳ như vậy rồi, không chịu nổi một chút tủi thân và thờ ơ nào.

Trong bụng cô là đứa con mà Tần Mặc Hoài tâm tâm niệm niệm, cho dù là vì đứa bé, Tần Mặc Hoài cũng nên về rồi.

Lương Mẫn và Hạ Ý gọi điện thoại đến hỏi, thậm chí Hạ Vũ Trạch cũng hỏi cô, mùng hai Tết con gái con rể về nhà ngoại, tại sao cô không về.

Hạ Vũ Trạch: “Chị, có phải chị lại giận dỗi với anh rể không? Chị à, không phải em nói chị đâu, từ khi chị mang thai, tính khí ngày càng lớn.”

“Anh rể ăn trái cây phát ra tiếng động, ai ăn đồ ăn mà không có tiếng động chứ, thiên vị chị cảm thấy không thoải mái, ép anh rể không được ăn trái cây, đổi thành uống nước ép trái cây.”

“Anh rể bị ốm em đến thăm, chị nói màu xanh lam không có cảm giác thèm ăn, anh rể vừa ho sụ sụ vừa đến tiệm cắt tóc nhuộm lại tóc đen, sau đó chị lại không nhớ mình đã nói gì nữa.”

Hạ Diên không lên tiếng, cô bị Tần Mặc Hoài nuôi dưỡng kiêu kỳ đến mức nào, những người bên cạnh cô là rõ nhất, đó là một tiểu tổ tông không chịu nổi một chút tủi thân nào.

Cô không lên tiếng, tám phần mười là đang nghĩ cách xử lý hắn.

Hạ Vũ Trạch biện minh: “Em không có ý chỉ trích chị đâu nhé! Thực đơn anh rể lập ra cho chị khắt khe như vậy, đổi lại là em, em cũng không chịu nổi. Nồi nào úp vung nấy… ý của em là hai người là trời sinh một cặp… Chị, chị bận đi nhé, em cúp máy đây.”

Hạ Diên không tức giận, hóa ra trong mắt người ngoài, cô đối xử với Tần Mặc Hoài một chút cũng không tốt sao?

Vài giọt nước mắt thấm ướt gối.

Ở thế giới kia cô chịu đủ mọi tủi thân, cô đều chưa từng khóc, bởi vì không có ai để tâm đến nước mắt và sự tủi thân của cô. Tần Mặc Hoài để tâm, nhưng cô sắp đánh mất hắn rồi.

-

Tần Kinh Dạ nhận được điện thoại của Hạ Diên, ánh mắt nhạt nhòa, không hề bất ngờ, nhưng nghe tiếng khóc lóc ỉ ôi ở đầu dây bên kia, ông nhíu mày.

“Hạ Diên, cô khóc cái gì? Cô đùa giỡn Tần Mặc Hoài một năm trời, lạnh lùng đứng nhìn cậu ta lún sâu vào vũng bùn, mỗi một lần rung động của cậu ta đều nằm trong sự tính toán của cô, cô khiến một con cáo già toàn tâm nhãn thủng lỗ chỗ, nghĩ lại thì nên đắc ý mới phải.”

Tần Kinh Dạ mỗi nói một câu, trái tim Hạ Diên lại co rúm một lần.

Nghe tiếng khóc lóc ỉ ôi ngày càng dữ dội ở đầu dây bên kia, Tần Kinh Dạ xoa xoa sống mũi, đôi mắt thấm đẫm hàn ý khẽ nheo lại: “Tôi biết Tần Mặc Hoài ở đâu, cô đồng ý với tôi một yêu cầu, tôi sẽ đưa cô đi tìm cậu ta.”

Hạ Diên nghẹn ngào: “Người tốt!”

Tần Kinh Dạ: “…”

-

Tần Mặc Hoài đang ở trong một căn biệt thự đứng tên quản gia Vương, coi rượu Lafite như bia tươi mà uống, dưới chân chất đống vỏ chai không, dải khăn lụa đen trên cổ tay không biết vì sao lại quấn thêm một vòng.

Hắn không thể chấp nhận sự thật Hạ Diên sẽ rời đi, nhưng lòng tự trọng cũng không cho phép hắn coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục bị Hạ Diên đùa giỡn trong lòng bàn tay, như vậy thì quá hèn hạ rồi.

“Chồng…”

Sau khi Hạ Diên nhìn thấy hắn, bất chấp mùi rượu nồng nặc, cùng với chiếc bụng bầu nặng nề, lảo đảo nhào vào lòng Tần Mặc Hoài.

“Anh, anh…” Cô khóc không thành tiếng, nghẹn ngào nói: “Anh đừng tự hành hạ bản thân như vậy được không, em cố gắng ở lại… cố gắng ở lại bên cạnh anh chuộc tội được không?”

Hệ thống hắt hơi điện tử một cái, luôn có một dự cảm chẳng lành.