Chương 84 - Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Tần Mặc Hoài dùng ‘mắt’ nhìn chằm chằm vào bức ảnh tự sướng của vợ, nhìn ròng rã suốt nửa tiếng đồng hồ.

Miệng đắng lưỡi khô.

Hối hận vì không nên mua cho cô chiếc điện thoại thông minh có thể chụp ảnh tự sướng, không, đáng lẽ phải mua cho cô sớm hơn mới phải.

Sau khi lưu ảnh lại, hắn gõ chữ trả lời: Chồng cũng nhớ em, bảo bối ngoan ngoãn nhé, ngày mai đến đón em.

Hạ Diên kiêu ngạo hừ một tiếng, ánh mắt giảo hoạt.

Cô tưởng phải một tiếng sau mới nhận được tin nhắn trả lời của Tần Mặc Hoài, không ngờ hắn lại nhanh như vậy.

Nam chính phong phê, anh không được rồi nha

Thỏ điên nhỏ gỡ lại được một ván đã an ổn chìm vào giấc ngủ.

Tần Mặc Hoài đang ở nhà cũ thì trằn trọc khó ngủ.

Cấm dục gần ba tháng, lý trí và d*c v*ng không ngừng giằng xé hắn. Cuối cùng lý trí đã chiến thắng d*c v*ng, phải yêu thương vợ, không thể làm bậy.

-

Ngày hạ sính vô cùng náo nhiệt.

Siêu xe nối đuôi nhau hết chiếc này đến chiếc khác, chói lóa nhất, vẫn phải kể đến cây thỏ vàng cao nửa người kia, lúc khiêng xuống xe phải dùng đến bốn người đàn ông lực lưỡng, có thể thấy được phần sính lễ này nặng đến mức nào.

Nhà họ Hạ ít người, nhưng nhà họ Tần đến rất đông, hòa vào nhau ăn chè trôi nước vô cùng náo nhiệt.

Một phần là do người nhà họ Hạ gói, phần lớn hơn là do đội ngũ đầu bếp đang bận rộn.

Tiếp theo là xem sính lễ và của hồi môn, không hề khoa trương khi nói rằng, toàn bộ khoảng đất trống của khu Kim Thu đều bị chiếm dụng. Đồ vàng trang sức xếp thành hai tầng trên dưới, có ba chiếc rương. Đồ ngọc, kim cương cũng xếp hai tầng trên dưới, tổng cộng hai chiếc rương gỗ lớn. Những chiếc rương đựng lụa là, quần áo, xếp thành một hàng dọc, dài tới mười mấy mét. Những chiếc rương chưa mở ra, bên trong đựng đồ cổ, thư họa, sổ đỏ…

Bây giờ cưới hỏi đã lược bỏ đi khâu nạp trưng, không cần phải tặng nhạn và hươu, nhưng Tần Mặc Hoài cảm thấy lễ vật đều là vật c.h.ế.t, cần một chút sinh khí tươi mới, cho nên chú chó Golden nhỏ mặc chiếc váy công chúa màu đỏ cũng có mặt trong đội ngũ hạ sính.

Hạ Vũ Trạch không thể ở yên một chỗ quá ba phút, toàn hội trường đều là bóng dáng của cậu.

Tuổi còn nhỏ, thích náo nhiệt, lại là em trai ruột duy nhất của Hạ Diên, người nhà họ Tần vô cùng thân thiện với cậu, dăm ba câu đã moi ra được sở thích của Hạ Vũ Trạch, ngay tại chỗ tặng cậu vài chiếc Porsche và Rolls-Royce, còn hẹn cậu đi cưỡi ngựa đánh bóng.

Hạ Vũ Trạch cảm thấy thứ này quá quý giá, hỏi Hạ Diên xem có thể nhận không.

“Em muốn thì cứ nhận, chuyện lớn gì đâu.”

“Chị, chị ruột! Kiếp sau em vẫn làm em trai chị!”

Hạ Vũ Trạch vui vẻ chạy lon ton, còn giống một chú chó vui vẻ hơn cả chú chó Golden nhỏ.

Nhờ chị gái mà trở thành phú nhất đại, bây giờ có một loại niềm vui đánh mất đi IQ

Hạ Diên ôm chú chó Golden nhỏ nghỉ ngơi trong khuê phòng, thân hình lười biếng tựa vào lưng ghế, sự thư thái, lười nhác, phong thái của chính cung nương nương mười phần.

Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, cơ thể cô đang từ từ suy yếu, dường như phải lấy mạng đổi mạng mới có thể sinh ra đứa bé này.

Đây đã là kết cục tốt nhất rồi, bởi vì vốn dĩ cô phải c.h.ế.t.

Tần Mặc Hoài bước vào phòng ngủ, lại đóng cửa lại, ngăn cách sự náo nhiệt ồn ào ở bên ngoài.

“Vợ.”

Giọng nói trầm thấp của hắn nhuốm màu vui sướng, lọt vào tai Hạ Diên, cũng giống như uống nước mật ong, nở một nụ cười ngọt ngào.

Hạ Diên: “Anh không cần ở bên ngoài tiếp khách sao?”

Động tác đứng dậy của cô hơi khó khăn, Tần Mặc Hoài bước nhanh tới, cánh tay vững vàng đỡ lấy eo cô.

“Đều là người nhà cả, bản thân họ còn náo nhiệt không xuể, không cần anh tiếp. Ngược lại là em…” Đôi mắt Tần Mặc Hoài thâm thúy, đánh giá từ trên xuống dưới, “Mới một ngày không gặp, sao anh cảm thấy cơ thể em nặng nề hơn nhiều vậy?”

Mí mắt Hạ Diên giật giật, đưa tay véo tai Tần Mặc Hoài vò xát, đôi mắt mèo sáng ngời kiêu ngạo: “Anh mới nặng nề! Anh là đồ ngốc nghếch! Anh dám nói em nặng nề, có quy củ hay không hả!”

Tần Mặc Hoài không hề phản kháng, thuận thế hôn một cái lên khuôn mặt trắng trẻo và khóe môi cô: “Anh vẫn luôn ngốc nghếch mà, chỉ biết yêu vợ thôi.”

Lúc này có người đẩy cửa bước vào, vừa vặn nghe thấy lời nói ngốc nghếch của Tần Mặc Hoài.

Khung cảnh nhất thời tĩnh mịch như tờ.

Ngón tay Tần Kha nắm thành nắm đấm, che miệng, một khuôn mặt diễm lệ phi giới tính, cười không phúc hậu: “Anh ba, ông nội tìm anh, để chị dâu nghỉ ngơi đi, một mình anh qua đó là được rồi.”

Tần Mặc Hoài không quấn quýt trong lòng Hạ Diên nữa, đứng dậy, anh tuấn cao ngất, lấy lại uy nghiêm của người lãnh đạo.

Hạ Diên chưa từng gặp Tần Kha, ánh mắt tò mò, nhưng lại lười mở miệng hỏi, Tần Kha nghĩ đến con mèo Ba Tư cao quý lạnh lùng lại mềm mại ở nhà.

Tần Kha cười: “Chào chị dâu ba, em là Tần Kha, xếp thứ năm trong nhà, chị có thể gọi em là Tiểu Kha hoặc Tiểu Ngũ.”

Cậu ta lại bổ sung thêm một câu: “Em là đàn ông.”

Hạ Diên: “Tiểu Ngũ, màu tóc và khuyên tai bạc của em rất hợp nhau đấy.”

Đây là lời khen ngợi đầu tiên Tần Kha nhận được sau khi về nước, cậu ta vừa định mở miệng nói gì đó, đã bị Tần Mặc Hoài đẩy ra ngoài.

-

Sau khi hạ sính kết thúc, nhà họ Tần lại khẩn trương chuẩn bị cho hôn lễ.

Hạ Diên dành phần lớn thời gian để ngủ, ngoại trừ việc thử váy cưới ra, thì không cần phải bận tâm bất cứ chuyện gì.

Một buổi tối nọ, Tần Mặc Hoài viết xong tấm thiệp mời cuối cùng, ngồi bên mép giường, nương theo ánh đèn bàn màu vàng cam không chói mắt, lặng lẽ nhìn Hạ Diên.

Hạ Diên nửa tỉnh nửa mê, hỏi: “Nhìn em làm gì, trên mặt nở hoa à? Anh mỗi ngày bận rộn như vậy, còn không mau ngủ sớm đi.”

“Anh chuẩn bị ngủ sớm đây.” Tần Mặc Hoài v**t v* khuôn mặt cô, đôi mắt thâm thúy thu liễm cảm xúc, “Nghe bác Vương nói, dạo này mỗi ngày em phải ngủ hơn mười bốn tiếng, bảo bối, có phải em ngủ hơi nhiều rồi không? Cơ thể không thoải mái nhất định phải nói cho anh biết được không?”

“Em không có không thoải mái, con lợn Hạ Vũ Trạch đó, nghỉ lễ mỗi ngày có thể ngủ hai mươi tiếng, bố mẹ đều không quản nó, em mới chỉ ngủ mười bốn tiếng thôi mà.”

Hạ Diên rũ mắt, mí mắt mỏng và mềm, lông mi thon dài, ý cười nhàn nhạt chảy xuôi nơi đáy mắt.

Không dám nhìn thẳng vào Tần Mặc Hoài, sợ khả năng quan sát khủng khiếp của hắn, sẽ trực tiếp nhìn thấu sự suy yếu và bí mật của cô.

Ngày mai không thể ngủ như vậy nữa, ít nhất cũng phải ra vườn dạo một vòng.

Lần dạo này, suýt chút nữa khiến Thánh Hải Trang Viên long trời lở đất.

-

Hạ Diên ngủ đến chín giờ sáng, ăn sáng dưới sự đồng hành của Tần Mặc Hoài. Cô không ốm nghén nữa, chỉ là ăn ít đi, xốc lại tinh thần trêu đùa chú chó Golden nhỏ, dùng hành động để nói cho Tần Mặc Hoài biết, cơ thể và tinh thần của cô không có vấn đề gì.

Tần Mặc Hoài yên tâm rồi, lái xe đến nhà cũ, chỉ có một tuần để chuẩn bị hôn lễ, cho nên hắn hơi bận, không muốn hôn lễ duy nhất trong đời có điều gì hối tiếc.

Mặc dù Tần Mặc Hoài đã rời đi, nhưng quản gia Vương, Tiểu Tình đều là tai mắt của Tần Mặc Hoài, nhất cử nhất động của cô đều sẽ được báo cáo cho Tần Mặc Hoài.

Hạ Diên ngủ trưa hai tiếng, dùng tay chống mí mắt thức dậy, tỏ vẻ bản thân bây giờ đang tràn đầy sức sống.

Chú chó Golden nhỏ ngậm quả bóng, muốn mẹ chơi cùng nó.

Hạ Diên dưới sự đánh giá của quản gia Vương, chơi cùng chú chó Golden nhỏ một lúc.

Cứu mạng, cô thật sự rất buồn ngủ, rất muốn đi ngủ, cơ thể này ngày qua ngày suy yếu, mặc dù không khoa trương đến mức rụng tóc, xuất hiện vết hoen tử thi, phát ra mùi xác c.h.ế.t, nhưng cũng không còn cách cái c.h.ế.t bao xa nữa.

“Tiểu Tương Quả, để ông Vương chơi cùng con nhé, mẹ muốn ra vườn dạo một lát.”

Quản gia Vương thấy phu nhân hoạt bát hiếu động, liền yên tâm, cầm quả bóng chơi cùng Tiểu Tương Quả.

Hạ Diên thở phào nhẹ nhõm, thong thả đi đến khu vườn nhỏ, bóng dáng mỏng manh biến mất trong bóng hoa rực rỡ.

Nửa tiếng sau, Tiểu Tình chuẩn bị xong tiệc trà chiều, đi tìm Hạ Diên, kết quả không thấy người đâu.

“Bác Vương! Cháu không tìm thấy phu nhân! Mau bảo mọi người cùng nhau giúp tìm xem!”