Chương 71 - Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Hạ Diên nằm trên giường siêu âm, Tần Mặc Hoài đứng bên ngoài, đối đầu với người ông nội đang rục rịch muốn thử.

Tần lão gia tử sắp tức thành cá nóc rồi.

Bên trong là chắt nội của ông, trước mặt là cháu trai ông, tại sao ông lại cảm thấy mình trong ngoài không phải người?

Thực ra Tần lão gia tử cũng biết tại sao, nhưng ông không hạ mình xuống xin lỗi Hạ Diên được.

Ông muốn gió được gió muốn mưa được mưa, lại là gia chủ đức cao vọng trọng của nhà họ Tần, xin lỗi cháu dâu thì ra thể thống gì?

Chuyện này cũng chưa từng có tiền lệ.

Tần lão gia tử hừ một tiếng.

Tần Mặc Hoài khẽ nhướng mày dài, không hiểu hôm nay ông nội qua đây rốt cuộc muốn làm gì.

Nếu muốn biết kết quả khám thai, chẳng qua chỉ là một cuộc điện thoại, cớ sao phải đích thân chạy tới "hừ hừ" vài tiếng.

Hắn không nhịn được mà xỉa xói: “Đứa bé chưa ra đời, ông chỉ có thể nhìn thấy Hạ Diên, ông lại không thích cô ấy, hôm nay qua đây để làm người ta chướng mắt sao?”

Tần lão gia tử trừng mắt, định dùng gậy chống nện xuống đất, nhớ ra bên trong vẫn đang kiểm tra, đành nhịn xuống cơn tức giận.

Tần Mặc Hoài khẽ cười khẩy, một thân âu phục màu đen lạnh kiểu Anh may đo thủ công, vóc dáng cao lớn thẳng tắp, tư thế một tay đút túi thanh lịch lười biếng, dường như đã hoàn toàn trút bỏ sự ngông cuồng và kiêu ngạo.

Triệt để lột xác thành một người nắm quyền độc đương một mặt, trầm tĩnh ổn định.

Trong lòng Tần lão gia tử tràn đầy sự an ủi, sự xuất hiện của đứa bé, đã ban cho Tần Mặc Hoài trách nhiệm và thân phận mới.

Cho dù bi kịch của Tần Kinh Dạ lặp lại, có đứa bé này, Tần Mặc Hoài sẽ không mất khống chế phát điên như Tần Kinh Dạ.

Sau khi siêu âm trong yên tĩnh xong, bác sĩ lên tiếng: “Người lớn và đứa bé đều tốt, kết quả kiểm tra cụ thể vài phút nữa sẽ có.”

Tần Mặc Hoài bước vào, chỉnh lại quần áo cho Hạ Diên, cúi người mang giày.

Cô nhớ lại lúc mình bị bệnh đến bệnh viện, hôm đó mặc chiếc quần khó cởi, đôi giày khó mang, bác sĩ lại giục cô rời đi, Hạ Diên luống cuống tay chân rời khỏi phòng khám, bị người ta dùng ánh mắt kỳ dị đánh giá. Lúc đó cô không cảm thấy có gì, sau này nhớ lại luôn cảm thấy khó xử, bởi vì một thân một mình, bởi vì cô độc.

Hạ Diên đứng dậy, ôm lấy eo Tần Mặc Hoài, rất dính người.

“Căng thẳng rồi phải không? Em bé rất khỏe mạnh đấy, không có chuyện gì cả.”

Tần Mặc Hoài hôn lên mái tóc cô, luôn cảm thấy vợ bây giờ rất mong manh, đây không phải là một hiện tượng tốt đẹp gì.

Hắn giống như làm ảo thuật, một đóa hoa hồng xanh lãng mạn thơm ngát nở rộ trước mặt Hạ Diên.

Sự chú ý của Hạ Diên bị bông hồng xanh thu hút, men theo ngón tay của Tần Mặc Hoài nhẹ nhàng nắm lấy cành hoa.

Không biết từ lúc nào, trong cuộc sống của cô đâu đâu cũng có thể nhìn thấy hoa hồng xanh, giống như Tần Mặc Hoài vậy.

Bác sĩ cảm khái, đây chính là chồng nhà người ta a: “Em bé rất khỏe mạnh, âm vang phôi thai và nhịp đập ống tim mọi thứ đều bình thường.”

Khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc Hoài mỉm cười, không sửa lại lời của bác sĩ.

Bảo bối của hắn là Hạ Diên.

Còn vị khách trọ trong bụng kia, có danh xưng chuyên dụng của riêng hắn, nhóc tì.

Tần lão gia tử ngoài cửa đã lấy được báo cáo kiểm tra, xem xong liền bị Tần Mặc Hoài rút đi.

“Ông nội, ông ăn cơm chưa?”

“Đương nhiên là chưa.”

Nếu họ mời ông ăn cơm, vậy thì ông sẽ cho họ một bậc thang, xoa dịu mối quan hệ giữa đôi bên.

Tần Mặc Hoài: “Ông gầy đi rồi, mau về nhà ăn cơm đi.”

Tần lão gia tử lạnh mặt.

Sớm muộn gì cũng bị một hai đứa không bớt lo này chọc tức c.h.ế.t!

-

Buổi chiều không có việc gì, Hạ Diên khuyên Tần Mặc Hoài đi làm, kẻo hắn lại chất đống công việc đến tối.

“Anh tăng ca buổi tối, ai rửa chân cho em, đọc truyện cho em nghe.”

“Anh chỉ có chút tác dụng này thôi sao?” Tần Mặc Hoài nhẹ nhàng vỗ vỗ chăn, đôi mắt phượng tùy ý tĩnh lặng, giống như một lãng tử phong lưu thu tâm về nhà làm ông bố bỉm sữa hai mươi tư hiếu.

Đứng đắn, lại không đứng đắn.

Hạ Diên vùi cả khuôn mặt nhỏ nhắn vào chiếc áo sơ mi sạch sẽ sảng khoái của hắn, chóp mũi và đôi môi cọ vào cơ ngực dày dặn đàn hồi, triệt để tận hưởng một phen.

Trước kia cô không dám tùy tiện sờ, Tần Mặc Hoài sẽ phát điên trên giường đòi ăn thịt người.

Bây giờ ỷ bụng làm càn

“Anh chỉ có một chút xíu tác dụng này thôi đó.”

“Phụ nữ mang thai thật tuyệt tình.”

Tần Mặc Hoài khẽ tặc lưỡi, đứng bên mép giường chỉnh lại chiếc áo sơ mi trắng bị vò rối, động tác không thấy vẻ cợt nhả, những ngón tay thon dài như bướm lượn hoa cài lại cúc xà cừ, có một loại thanh lịch năm tháng tĩnh lặng.

Mái tóc đen nhánh rối bời của Hạ Diên xõa đầy gối, trên chiếc cổ trắng ngần in một dấu hôn nhàn nhạt, ngay cả sự mờ ám cũng trở nên dịu dàng, bầu không khí kỳ diệu bao bọc lấy hai người, ai cũng không xen vào được.

Cô ngủ một lát, bò dậy tiếp tục viết bài hát, viết viết lại xuất hiện tên của Tần Mặc Hoài...

A a a, sắp phát điên rồi, đây là tình tiết phim truyền hình đ*ng d*c gì vậy.

Hạ Diên đỏ mặt, vò nát bản thảo bị hỏng thành một cục, thẹn quá hóa giận ném lung tung, không biết ném đi đâu mất.

Giây tiếp theo nhận được cuộc gọi của Dương Anh.

Làm cô giật mình, còn tưởng là Tần Mặc Hoài.

“Anh Anh?”

“Hu hu hu...” Tiếng khóc của Dương Anh vang lên: “Diên Diên, tớ không muốn chia tay với Chu Vĩ Kỳ. Tớ không biết nên tìm ai bàn bạc, họ đều không hiểu tớ, Vĩ Kỳ anh ấy không phải là phượng hoàng nam, anh ấy ngốc nghếch, tâm tư gì cũng viết hết lên mặt. Anh trai mắng tớ tự cam đọa lạc, chẳng lẽ nhất định phải môn đăng hộ đối mới tính là thông minh sao?”

Hạ Diên trầm ngâm một tiếng: “Anh Anh, nếu sau khi các cậu kết hôn anh ta ngoại tình, vứt bỏ cậu và đứa bé, cậu phải làm sao?”

Dương Anh: “Anh ấy dám!”

Hạ Diên: “Bây giờ anh ta đương nhiên không dám, nếu cậu vì muốn ở bên anh ta, mà cắt đứt quan hệ với nhà họ Dương thì sao?”

Dương Anh dường như nghe thấy chuyện gì lạ lùng lắm: “Sao tớ có thể vì Chu Vĩ Kỳ mà cắt đứt quan hệ với gia đình được, như vậy quá não yêu đương rồi!”

Hạ Diên cười híp mắt: “Cho nên nha, cậu có thể qua loa với gia đình, chỉ là chơi đùa với Chu Vĩ Kỳ thôi, có lẽ ngày tháng tích lũy, người nhà sẽ đồng ý cho các cậu kết hôn.”

Dương Anh trầm ngâm một tiếng: “Đây cũng là một cách.”

Quả nhiên là não yêu đương mà, lại cảm thấy cách này khả thi, Hạ Diên hùa theo Dương Anh nói một đống lời tốt đẹp.

Sau khi cúp điện thoại, Hạ Diên gọi vào số di động của Dương Dực.

“Tẩu tử tìm tôi có việc gì sao?”

“Vừa nãy Anh Anh gọi điện thoại cho tôi, nói chuyện của Chu Vĩ Kỳ.”

Dương Dực xoa xoa sống mũi: “Tẩu tử đang mang thai, cần tĩnh dưỡng, Anh Anh thật sự không hiểu chuyện, tôi sẽ nói chuyện đàng hoàng với con bé.”

Hạ Diên ám chỉ: “Ngàn vạn lần đừng, tôi đã khuyên can cô ấy rồi, ít nhất bây giờ cô ấy sẽ không bỏ trốn cùng Chu Vĩ Kỳ, cũng sẽ không làm ra chuyện mang thai ép các người thỏa hiệp.”

Dương Dực nghe xong tim giật thót, ba mẹ rất tức giận, mỗi ngày đều cãi nhau với em gái, nhưng chưa từng nghĩ đến việc hạn chế tự do của em gái.

Hạ Diên đã điểm tỉnh anh ta, nếu em gái mang thai con của Chu Vĩ Kỳ, ba mẹ sẽ thỏa hiệp sao?

Sau khi cúp điện thoại, Dương Dực dẫn người đi tìm Dương Anh, chặn Dương Anh và Chu Vĩ Kỳ lại ở cửa khách sạn KG.

Dương Dực nổi trận lôi đình, người tốt tính nổi giận, ai cũng không dám ho he.

Dương Anh bị nhốt ở nhà, Chu Vĩ Kỳ bị đưa về Bằng Thành, hai người đời này đừng hòng gặp lại nhau.

-

Hạ Diên giải quyết xong một tâm sự, tiếp tục viết bài hát.

Hệ thống: “Ký chủ.”

Đầu bút của Hạ Diên dừng lại: “Ngươi cuối cùng cũng sống lại rồi!”

Hệ thống: “Phát hiện giá trị tình yêu của nam chính điên cuồng đối với ký chủ đạt 100%, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ công lược!”