Chương 56 - Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Tần Mặc Hoài giúp cô chỉnh lại phần tay áo tua rua, che đi bờ vai trắng trẻo, lại để lộ ra vùng da đầy đặn thơm mềm quanh nách.

Anh rủ hàng mi dài, giống như gặp phải hợp đồng hàng chục tỷ nan giải, điều chỉnh lặp đi lặp lại đều không đạt được lý tưởng, lông mày hơi nhíu lại, cái bóng trên mặt đất dường như cũng trở nên dữ tợn một chút.

Mười phút sau, Hạ Diên nắm lấy đốt ngón tay thon dài lạnh lẽo của Tần Mặc Hoài, “Anh mà cứ bận rộn mãi thế này, chúng ta đừng tham gia tiệc gia đình gì nữa, ở nhà tử chiến với bộ quần áo này cho xong.”

Tần Mặc Hoài cúi người, hôn một cái lên phần thịt mềm mại trắng trẻo đầy đặn quanh nách cô, rồi lại nhẹ nhàng kéo ống tay áo tua rua che lại.

Lộ vai thì lộ vai vậy.

“Đòi mạng!” Hạ Diên nhỏ giọng hét lên, cô xách vạt váy ghép từ tua rua bạc và voan mỏng, dùng giày cao gót mũi nhọn đá vào bắp chân Tần Mặc Hoài, ngay cả động tác đánh người cũng thơm tho, anh kêu lên một tiếng đau đớn, vẽ nên một dấu chấm hết mập mờ cho trận ẩu đả nhỏ này.

Hạ Diên phát sầu, cô nghiêm túc thương lượng với Tần Mặc Hoài, trước mặt người ngoài đừng động tay động chân, riêng tư thân mật thế nào cũng tùy anh.

Không muốn bị người ta biết cô có một người chồng b**n th**.

Giọng nói cắn chữ mập mờ của Tần Mặc Hoài thong dong vang lên, “Anh vốn dĩ có thể.”

“...”

Khi nhìn thấy chiếc xe xuất hành, Hạ Diên hỏi: “Maybach sửa xong rồi à?”

Tần Mặc Hoài: “Chưa, đây là chiếc mới mua khác.”

Hạ Diên: “Chỉ vì tham dự một bữa tiệc?”

Tần Mặc Hoài: “Ừm, bữa tiệc trang trọng lái chiếc xe này thì tốt hơn.”

Hạ Diên lại học được rồi, mặc dù là kinh nghiệm vô dụng của giới siêu giàu.

Rời khỏi Tần Mặc Hoài cô liền không phải là công chúa nữa, càng không có khả năng lái Maybach.

“Đang thương cảm chuyện gì vậy?”

Đầu ngón tay Tần Mặc Hoài v**t v* đôi tai nhỏ của cô, vùng nhạy cảm bị người ta x** n*n, Hạ Diên nhịn không được run rẩy cơ thể, nửa người tê dại giống như bị điện giật.

Khả năng quan sát của anh thật mạnh mẽ, một ánh mắt là có thể bị anh nhìn ra điểm bất thường, Hạ Diên chu môi nói: “Nếu em đi đến nơi không có anh, phải làm sao để ngồi Maybach đây?”

Tần Mặc Hoài: “Vậy thì đừng rời khỏi anh.”

Anh vậy mà lại nghiêm túc suy nghĩ, lỡ như tình huống này xảy ra thì phải làm sao? Tình yêu dễ khiến người ta được mất nhất, Tần Mặc Hoài tự an ủi mình, anh sẽ không để tình huống này xảy ra.

Khoảnh khắc này Tần Mặc Hoài không khỏi nhớ tới Tần Kinh Dạ, thảo nào vị ‘trữ quân’ được tất cả danh lưu coi trọng lại phản bội nhà họ Tần, người không có vợ sao có thể không điên.

-

Nhà họ Chu.

Chu Mậu Nhi đã sớm sắp xếp lịch trình, tham gia bữa tiệc gia tộc, nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay là cô út của cô - Chu Uẩn.

Chu Uẩn là nhà sưu tầm tác phẩm nghệ thuật, từ thời đại học đã định cư ở Pháp, người nhà từ năm hai mươi lăm tuổi giục cưới, giục mãi đến năm bốn mươi tuổi, Chu Uẩn đều không kết hôn.

Chu Mậu Nhi rất sùng bái vị cô út tự do phóng khoáng này.

Cho đến thời gian trước, Chu Uẩn và Maxence của gia tộc Old money ở Pháp chớp nhoáng kết hôn, hai người tuổi tác tương đương, sở thích hợp nhau, lại không hẹn mà cùng giấu giếm thân phận yêu đương kết hôn, kết quả sau khi kết hôn thẳng thắn thân phận, người này còn giàu hơn người kia...

Các quý ông quý bà có mặt đều đang bàn tán về cặp đôi tân hôn yến nhĩ này.

Nếu đã nhắc đến tân hôn yến nhĩ, khó tránh khỏi có người nhắc đến tên Tần Mặc Hoài.

“Cùng là kết hôn chớp nhoáng, nhìn xem Chu Uẩn và Maxence thể diện biết bao.”

“Ông nói vậy, nếu Tần Mặc Hoài không đủ thể diện, vậy chúng ta càng không đủ thể diện rồi.”

“Cậu ta là người đủ thể diện, vô cùng cao quý, nhưng vợ cậu ta dường như là gái bán thức ăn nhanh.”

Sự cao nhã của giới thượng lưu, là dùng tiền đắp lên, là nổi trên bề mặt, là ảo tưởng tốt đẹp của thế giới bên ngoài về giới thượng lưu.

Bởi vì mẹ của Hạ Diên là bà Lương Mẫn tự cường tự lập kinh doanh một quán ăn nhanh, cho nên Hạ Diên đã bị giới thượng lưu gắn mác ‘gái bán thức ăn nhanh’, vô cùng nhục nhã.

“Tần Mặc Hoài mắt cao hơn đỉnh, sao lại kết hôn chớp nhoáng với gái bán thức ăn nhanh, nghe là biết thủ đoạn của cô ta rất lợi hại rồi.”

“Nếu thủ đoạn không lợi hại, cô ta sao có thể chen chân hất cẳng Âu Dương Tinh, trở thành cháu dâu trưởng nhà họ Tần.”

“Tần lão gia tử chưa thừa nhận cô ta đâu.”

Lúc này cửa bắt đầu xôn xao, bữa tiệc gia tộc của nhà họ Chu được tổ chức tại Khách sạn KG, Hạ Diên khoác tay Tần Mặc Hoài, hai người thậm chí không cần xuất trình thiệp mời đã được đón vào trong.

Tần Mặc Hoài luôn là tâm điểm trong đám đông, giống như mặt trăng so với những vì sao, không ai có thể tranh huy với vị thái tử gia tài mạo song toàn này.

Điều khiến các danh viện và phú ca kinh ngạc là, Hạ Diên đứng bên cạnh Tần Mặc Hoài không hề bị lu mờ, anh thanh quý lạnh lùng, cô thanh lịch như thơ; anh anh tuấn cao lớn, cô thanh trần thoát tục; anh khí trường mạnh mẽ, cô dịu dàng nội liễm...

Là sự châu liên bích hợp, bù trừ ăn ý có thể nhìn ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tần Mặc Hoài bưng một ly champagne, nhân viên phục vụ rõ ràng đã được dặn dò từ trước, ly còn lại trên khay là nước có ga chuẩn bị cho Hạ Diên.

Tần Mặc Hoài nhìn thấy vài vị trưởng bối và bạn bè quen thuộc, dẫn Hạ Diên qua chào hỏi.

Trong lúc xã giao lòng bàn tay Hạ Diên đổ mồ hôi, chỉ sợ nói sai làm trò cười.

Tần Mặc Hoài trước đó đã xin nhà họ Chu một bản danh sách khách mời, bảo Hạ Diên nhớ tên bọn họ một chút, nhưng Hạ Diên xem xong liền quên mất.

“Không sao đâu bảo bối, sau này chúng ta sẽ tham gia rất nhiều bữa tiệc, gặp nhiều em sẽ quen thôi.”

“... Thế này thì có khác gì cực hình đâu, đây chắc chắn là cách anh nghĩ ra để hành hạ em.” Hạ Diên nhỏ giọng lầm bầm.

Cô chưa từng tham gia bữa tiệc cao cấp nào, cả người không được tự nhiên, cũng không tìm thấy niềm vui, thà để cô mặc đồ nhân viên phục vụ bưng bê mâm, như vậy còn tự tại hơn một chút.

Tần Mặc Hoài không muốn miễn cưỡng cô, nhưng không dẫn cô ra ngoài lộ diện, ai biết ông nội có lại bày ra cho anh một ‘vị hôn thê’ nào nữa không.

Anh cúi đầu dỗ dành Hạ Diên, một hành động rất bình thường, rơi vào mắt người khác lại không phải là chuyện như vậy. Thái tử gia cao cao tại thượng vì tình yêu mà khom lưng, chiều chuộng một cô gái bán thức ăn nhanh lợi hại như vậy, dựa vào đâu chứ?

Khác với những người khác, Bùi Căng Thần đang ghen tị với Tần Mặc Hoài.

Tên nhóc này lẽ nào trong mệnh mang theo vợ?

Hắn mang theo hơi men, đôi mắt cáo phong lưu kiều diễm, dẫn Dương Dực và Chu Huyền đi tới.

“Mặc Hoài, cậu từng giao thiệp với gia tộc của Maxence, lại tinh thông tiếng Pháp, mau mau mau đi theo bọn tôi, đều nghe không hiểu Maxence nói gì, may mà cậu đến rồi.”

Ba người vây quanh Tần Mặc Hoài rời đi, Hạ Diên cũng đâu phải em bé không thể tự đi lại, đến mức phải canh chừng mọi lúc mọi nơi sao?

Hạ Diên cũng không muốn tiếp tục xã giao cùng Tần Mặc Hoài, cô định tìm một chỗ yên tĩnh ở lại, cho đến khi bữa tiệc kết thúc.

Vừa đi được vài bước, đã có năm sáu danh viện thiếu gia vây quanh.

“Hạ Diên, xin chào, vẫn luôn nghe danh đại danh của cô, rất vui cuối cùng cũng được gặp bản tôn của cô.”

“Cô nên gọi cô ấy là Tần thiếu phu nhân.” Có người nhắc nhở.

“Gọi Tần thiếu phu nhân, chẳng phải là gọi người ta già đi sao. Tôi là Ninh Khấu Nhi, chắc cô không biết tôi, tôi là em họ của Âu Dương Tinh, cô biết Âu Dương Tinh chứ?”

Âu Dương Tinh là vị hôn thê cũ của Tần Mặc Hoài, nếu Hạ Diên nói không biết, vậy thì quá giả tạo rồi. Nếu cô nói biết... đối phương trắng trợn khiêu khích, nhất định có lời phía sau chờ đợi cô.

Âu Dương Tinh với tư cách là nữ chính tiểu thuyết, người nhạt như cúc, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, cô ta không cần tranh phong ăn giấm, bởi vì có khối người ra mặt thay cô ta, ví dụ như Ninh Khấu Nhi trước mắt.

Hạ Diên lắc lắc chiếc ly pha lê, từ đầu đến chân tiên khí bồng bềnh, cái miệng nhỏ lại bôi độc, “Cô cũng tốt, tôi là Hạ Diên, không vui lắm khi quen biết cô.”

Ai không có tố chất người đó hưởng thụ:)

Chu Mậu Nhi chạy tới giải vây nghe thấy lời này, “...” Trạng thái tinh thần của Diên Diên thật đẹp đẽ nha!