Chương 113 - Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Tần Mặc Hoài có thói quen chạy bộ buổi sáng, không chỉ để rèn luyện vóc dáng, mà còn là một biểu hiện của sự tự kỷ luật.

Hắn ở vị trí cao, bày mưu tính kế là một mặt, mặt khác phải nghiêm khắc với bản thân.

Nếu Tần Mặc Hoài buông thả bản thân, hắn sẽ lập tức bị những người xuất sắc trong gia tộc họ Tần thay thế, càng sẽ mất đi quyền lực ngập trời.

Cái giá của sự buông thả rất đắt, nay đã có Hạ Tiểu Diên, Tần Mặc Hoài càng không cho phép mình thất thế.

Hắn muốn bảo vệ Hạ Tiểu Diên trăm năm bình an vô lo.

Theo sự phân phó của Tần tổng, Tần Ngũ xách hai hộp đồ ăn sáng bước vào phòng bệnh vip, theo sau là Hà Cần.

Nhân lúc Hạ Diên đang ngủ, Tần Mặc Hoài chạy quanh bệnh viện ba bốn vòng, lúc trở về cô vẫn đang ngủ say, thế là hắn đi tắm.

Hắn dùng khăn lau mái tóc đen ngắn cứng, giọng nói trầm khàn do một đêm không ngủ ngon: “Động tác nhẹ một chút.”

Sau khi Hạ Diên tỉnh dậy, sờ sờ bên cạnh, không có ai.

Cô khoác áo choàng ngủ, s* s**ng lung tung, mở cửa phòng ngủ.

Tần Mặc Hoài: “Qua đây ăn sáng.”

Hạ Diên đứng tại chỗ, khuôn mặt trắng trẻo ngái ngủ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “A Hoài, sao anh không bật đèn, bệnh viện mất điện rồi sao?”

Lời vừa dứt, không khí tĩnh lặng như tờ.

Tần Ngũ cảm thấy có chuyện chẳng lành, nín thở, nhìn về phía tiên sinh.

Hà Cần vẻ mặt ngơ ngác, không biết đã xảy ra chuyện gì, hùa theo Tần Ngũ giả làm chim cút.

Tần Mặc Hoài sải bước lớn đến bên cạnh Hạ Diên, ngón tay quơ quơ trước mắt cô, mắt Hạ Diên không có phản ứng.

Trái tim hắn chìm xuống.

Lẽ nào đây chính là giao dịch cô làm với Hệ thống?

Cái gì mà bày mưu tính kế, bình tĩnh thong dong, trong khoảnh khắc này đều biến mất tăm. Tần Mặc Hoài ôm chặt lấy Hạ Diên, một luồng lệ khí khó có thể nhổ bỏ trào ra từ lồng ngực, hắn vừa định nói gì đó, thì bị Hạ Diên ngắt lời.

“Em nhìn thấy rồi! Vừa rồi trước mắt đen kịt tê rần, chắc là do cơ thể quá yếu, bây giờ khỏi rồi.”

“…” Tần Mặc Hoài hung hăng hôn một cái lên trán cô, “Còn dám dọa anh, xem anh có đánh đòn mông em không.”

Hạ Diên kiều khí hừ hừ, đẩy hắn ra đi vào nhà vệ sinh.

Lúc này, Bùi Căng Thần dọc đường chịu đủ ánh mắt lườm nguýt gõ cửa, bước vào phòng bệnh.

“Tần lão tam, xem chúng tôi mang gì đến cho cậu này!”

Bùi Căng Thần đưa ra con búp bê hình người được bọc kín mít.

Hà Cần trợn mắt há hốc mồm.

Nghe nói lúc Tần tổng tâm trạng không tốt, luôn tìm Bùi thiếu luyện quyền, không phải đánh hỏng đầu Bùi thiếu rồi chứ?

Tặng búp bê bơm hơi, xác định không phải là sỉ nhục sao?

Tần Mặc Hoài tựa vào sô pha, xoa xoa sống mũi cao thẳng, buổi sáng này trôi qua cứ giật mình thon thót, tâm mệt.

Bùi Căng Thần quả quyết xé lớp vỏ bọc, giống như fan cuồng đi pr khắp nơi trong giới giải trí, giọng nói kích động: “Mau nhìn xem, cậu nhất định sẽ thích chiếc gối ôm này!”

Tần Mặc Hoài lười biếng liếc nhìn một cái, mu bàn tay nắm chặt sô pha nổi gân xanh, nụ cười âm u lạnh lẽo: “Bỏ đồ xuống, cậu có thể cút được rồi.”

Lúc này Hạ Diên từ nhà vệ sinh bước ra, nhìn thấy ‘chính mình’ trong tay Bùi Căng Thần.

Bùi Căng Thần kinh ngạc thất sắc, nháy mắt cộng não với Tần lão gia tử.

“Tần lão tam, cậu cuối cùng vẫn lầm đường lạc lối!” Anh ta lén lút hỏi, “Đây là ma thỉnh từ nước ta về, hay là thỉnh từ nước T về? Vẫn phải là cậu a, chân thực hơn nhiều so với chiếc gối ôm trong tay tôi.”

Hạ Diên hiểu rất rõ lời của Bùi Căng Thần, dù sao thì Tần lão gia tử cũng đã làm mẫu rồi.

Cô từng ngụm nhỏ ăn canh bóng cá táo đỏ, thỉnh thoảng lại mỉm cười với Bùi Căng Thần và Chu Huyền, hai người đàn ông cao một mét tám bị cô dọa cho không dám nhúc nhích.

Không ngờ họ lại sợ ma.

Hạ Diên nổi hứng chơi đùa, muốn qua đó dọa họ một trận.

Tần Mặc Hoài đè chân cô lại: “Ngoan ngoãn ăn sáng đi.”

Ánh nắng ngoài cửa sổ vừa đẹp, Phật chiếu lên người Hạ Diên, không có chút dấu hiệu hôi phi yên diệt nào.

Hơn nữa chiếc sô pha cô ngồi lún xuống, có trọng lượng, rõ ràng không phải là ma!

Tâm trạng Bùi Căng Thần phức tạp, nhất thời không phân biệt được ‘Hạ Diên c.h.ế.t đi sống lại’ và ‘Hạ Diên là ma’ cái nào đáng sợ hơn.

Chu Huyền tiếp nhận khá nhanh, ‘thù hận’ che mờ đôi mắt anh ta, mặc kệ Hạ Diên có phải c.h.ế.t đi sống lại hay không, cuối cùng cũng có người có thể trừng trị Ninh Khấu Nhi rồi!

“Chị dâu, khi nào chị rảnh rỗi, lại diệt uy phong của Ninh Khấu Nhi đi, cô ta lại bắt đầu chơi xúc xắc trong giới rồi, lần trước đem tôi… đem cả q**n l*t của tôi thắng đi mất rồi!”

Hạ Diên suýt thì bị sặc, ván cược thật kịch liệt thật tàn khốc, đến cả q**n l*t cũng không giữ được.

“Ninh Khấu Nhi không thuộc quyền quản lý của tôi, bây giờ tôi không có hứng thú với việc lắc xúc xắc, nếu các cậu quen biết chuyên gia điều trị ung thư phổi, có thể giới thiệu cho tôi.”

Cô chỉ muốn chữa bệnh cho Tần Mặc Hoài, trong nước không chữa được, thì ra nước ngoài thử xem.

Bùi Căng Thần và Chu Huyền đưa mắt nhìn nhau.

Tìm chuyên gia ung thư phổi làm gì?

Tần Mặc Hoài v**t v* chiếc gối ôm hình người, phóng một ánh mắt sắc lẹm qua: “Nếu các cậu rất rảnh, có thể ở lại cùng tôi luyện quyền.”

“Thế thì ngại quá!”

“Không thể quấy rầy cậu và chị dâu đoàn tụ được!”

“Chuyện tốt đẹp này nhường cho Dương Dực đi!”

Hai người chuồn mất.

Hạ Diên đột nhiên nói: “Chu Huyền có ý với Ninh Khấu Nhi sao?”

Chu Huyền chưa đi xa ngã nhào trên mặt đất.

-

Hạ Diên viết lời gặp phải nút thắt, Tần Mặc Hoài tổ chức một buổi tụ tập, mời vài vị tác giả viết lời tài danh cao nhã, giúp Hạ Diên vượt qua nút thắt này.

Hắn không biết viết lời, nhưng hắn sẽ nghĩ cách giúp Hạ Diên.

Chỉ cần cho đủ thời gian, bản thân Hạ Diên cũng có thể vượt qua rào cản này. Nhưng khoảng cách tuổi tác bày ra ở đây, Tần Mặc Hoài từ ‘sủng Hạ Diên’ thăng cấp thành ‘nuôi Hạ Diên’, căn bản không thể khoanh tay đứng nhìn.

Chiếc Maybach dừng sau vạch dừng xe, chờ một đèn xanh rất dài.

Có hai thiếu nữ thanh xuân tràn đầy sức sống, vừa uống trà sữa, vừa nói nói cười cười.

Hạ Diên đang ngủ bù, chỉ có Tần Mặc Hoài nhìn thấy cảnh này, hắn bảo tài xế tấp xe vào lề.

Tài xế: “Tiên sinh?”

“Tôi đi mua một ly trà sữa.”

Tài xế: “Tiên sinh, để tôi đi cho.”

“Không, tôi đích thân đi.”

Tần Mặc Hoài nghĩ đến ngày hôm đó, Hạ Diên rất ngưỡng mộ đám con gái uống trà sữa kia, cô có lẽ chỉ muốn một ly trà sữa, có lẽ thứ cô muốn là tự do.

Lúc đó hắn không phân biệt rõ ràng, tùy tâm sở dục dọa nạt cô, đe dọa cô.

Tần Mặc Hoài, mày thật đáng c.h.ế.t a…

Mày có thể không yêu Hạ Diên theo cách cô ấy muốn, nhưng mày nên yêu cô ấy bằng một cách thật tốt!

Tần Mặc Hoài đứng xếp hàng sau mấy cô gái nhỏ, cao lớn tuấn mỹ, hạc trong bầy gà, không ít người đang bàn tán về hắn.

Tổng tài bá đạo cũng đích thân đi mua trà sữa sao?

Có một cô em gái không cẩn thận nói ra tiếng lòng.

Tần Mặc Hoài: “Trà sữa tặng vợ, phải đích thân mua.”

Mọi người kinh hô, thật lãng mạn a!

Giống như tình tiết trong phim truyền hình vậy!

Tần Mặc Hoài xách ly trà sữa đậu đỏ trở lại xe, Hạ Diên đã tỉnh rồi.

“Anh đây là?”

“Vợ à, anh mua trà sữa cho em, còn nữa, xin lỗi em.”

Hạ Diên sững sờ.

Tần Mặc Hoài từng nói với cô rất nhiều lời xin lỗi, nhưng đều là tùy ý, nhẹ bẫng, là một phần của tình thú, Tần Mặc Hoài không coi là thật, Hạ Diên càng không thể coi là thật.

Nhưng lời xin lỗi này rất nghiêm túc, rất chân thành.

“Tại sao phải nói xin lỗi?”

Hạ Diên ôm ly trà sữa hút chùn chụt, sướng! Thực đơn dinh dưỡng cút đi, đồ ăn vặt muôn năm!

Tần Mặc Hoài: “Nền giáo dục tinh anh cao cao tại thượng đã trở thành một phần nhân cách của anh, cậy tài khinh người và không coi ai ra gì khắc sâu vào trong xương tủy, quay đầu nhìn lại những giọt nước mắt của chúng ta, giống như một con ác quỷ khoác lớp vỏ bọc hoa lệ đang yêu em, em nhất định đã chịu đựng rất vất vả, xin lỗi bảo bối.”

Dường như có thứ gì đó đang lột xác, con giao long tà ác bạo ngược, lột xác thành con rồng lẫm liệt chính khí, toàn thân tỏa ra sức quyến rũ kinh người.

“Anh còn là Tần Mặc Hoài không?” Ánh mắt Hạ Diên mờ mịt.