Chương 107 - Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Hạ Diên mỉm cười, nụ cười ngọt ngào không chút sơ hở, chậm rãi nhẹ nhàng hứa hẹn: “Một đời, ở bên anh.”

Cô sẽ dùng cả một đời của mình để ở bên Tần Mặc Hoài, không lừa hắn, chỉ là một đời của cô sẽ ngắn hơn một chút.

Đã từng nghĩ đến việc thú nhận với Tần Mặc Hoài, nhưng thú nhận xong thì sao, chỉ chuốc thêm đau buồn và lo âu.

Hạ Diên có sự ích kỷ của riêng mình, cô muốn vui vẻ hạnh phúc ở bên Tần Mặc Hoài mấy chục năm.

Có lẽ cô sẽ sinh thêm cho Tần Mặc Hoài một cô con gái, khai chi tán diệp, đông người nhiều việc, Tần Mặc Hoài sẽ không có nhiều thời gian để ý đến cô nữa.

Có lẽ là sự ngứa ngáy của năm thứ bảy, sự ngứa ngáy của năm thứ mười bảy… Tình cảm của hai người không còn tốt như trước nữa, đến lúc đó mới nói cho Tần Mặc Hoài biết sự thật, vẫn tốt hơn là đâm một nhát dao vào tim hắn khi hai người đang ngọt ngào thắm thiết.

Tần Mặc Hoài nhận được lời hứa, khuôn mặt hiếm khi lộ rõ vui buồn nay lại tràn ngập nụ cười.

Ngón trỏ thon dài cong lại, cưng chiều cạo nhẹ lên chóp mũi cao vút của cô.

“Vợ bảo bối, đừng lừa anh nữa. Nếu để anh phát hiện ra, em lại lừa anh, tuyệt đối sẽ không tha thứ cho em nữa đâu. Anh chưa đồng ý dọn về Thánh Hải Trang Viên, anh có thể về Bán Đảo biệt thự bất cứ lúc nào.”

Lời vừa dứt, chính Tần Mặc Hoài cũng cảm thấy không đúng vị.

Hạ Diên mỉm cười nhạt, hương thơm nức mũi, cô mềm mại hôn lên má Tần Mặc Hoài. Sau khi trở về lần này, cô đã chủ động hơn rất nhiều.

Cơ thể Tần Mặc Hoài hơi ngửa ra sau, cánh tay che chở vòng eo thon thả đang tựa tới của cô, trong mắt vỡ vụn tia sáng cưng chiều, cô vợ nhỏ quá dính người rồi.

Rất sợ lời hứa trịnh trọng, hành động thân mật, lại là một chiêu trò mới của cô, nhưng Tần Mặc Hoài chuyển niệm nghĩ lại, mặc kệ là chiêu trò cũ hay chiêu trò mới, hắn cũng đã yêu Hạ Diên mất rồi.

Cho dù phía trước là cái hố do cô đào, hắn cũng phải nhảy xuống.

Quản gia Vương đi tới, ho khan một tiếng: “Tần Ngũ đã đưa tiểu thiếu gia đến trường mẫu giáo rồi, chuyên gia dinh dưỡng và bác sĩ đã đợi ở phòng khách, hai vị mau qua đó đi.”

Chủ yếu là giúp Hạ Diên phục hồi sau sinh, vì là sinh thường, không có rắc rối về vết thương và tăng sinh, nhưng thể chất của cô quá yếu, những điều cần chú ý cũng không ít.

Ăn gì, rèn luyện như thế nào, Tần Mặc Hoài chủ yếu là thảo luận những vấn đề này với họ.

Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, xắn tay áo lên, để lộ nhất đoạn cẳng tay thon dài rắn chắc. Khí chất cao quý, chiếc khăn lụa đen quấn quanh cổ tay trái, bị người ta thắt thành một chiếc nơ bướm thật to, trung hòa đi áp bách cảm sắc bén mạnh mẽ trên người hắn.

Mỗi người phát biểu đều thao thao bất tuyệt, dường như sợ Tần Mặc Hoài chê bai họ không có thực tài, sẽ loại bỏ.

Hạ Diên bị niệm chú đến buồn ngủ, cô lặng lẽ tựa lưng ra sau ghế, mí mắt mỏng manh sụp xuống, ngủ gật.

Giống như một cây nấm nhỏ tự do sinh trưởng trong bóng tối, nhàn nhạt thanh thanh, cảm giác buông lỏng vứt bỏ sống c.h.ế.t ra sau đầu, dẫn trước mọi người mấy chục năm…

Tiếng thảo luận dừng lại.

Bàn tay Tần Mặc Hoài nâng má Hạ Diên, người đàn ông độc đoán chuyên quyền trong mắt người ngoài, lại dịu dàng gọi một tiếng ‘bảo bối’.

Những cặp đôi nhỏ đang trong thời kỳ cuồng nhiệt nghe xong cũng phải tê dại, cái này quá dính nhớp rồi!

Không ngờ ngài lại là một vị đại lão như vậy!

Hạ Diên không chịu tỉnh, bị Tần Mặc Hoài v**t v* má, cô chỉ cảm thấy đáng ghét, nhắm mắt quay đầu, hôn một cái lên lòng bàn tay hắn.

Bàn tay đáng ghét không còn v**t v* má cô nữa.

Khóe môi Tần Mặc Hoài bất giác cong lên: “Bảo bối ngoan, mọi người đều đang nhìn em kìa, nước dãi chảy ra hết rồi.”

Hắn biết, trước mặt mọi người hạ mình dỗ dành vợ, sẽ có vẻ không được uy nghiêm cho lắm.

Nhưng nếu là yêu sâu đậm, thì làm sao giấu được.

Trân trọng Hạ Diên, đã khắc sâu vào cốt nhục của hắn, dường như cũng di truyền cho thế hệ sau.

Hạ Diên lập tức tỉnh táo, sờ sờ miệng mình, trừng mắt nhìn Tần Mặc Hoài.

Anh mới ch** n**c dãi!

Ý cười của Tần Mặc Hoài ôn hòa trầm tĩnh: “Em muốn ăn gì, bây giờ cứ đề xuất với họ, nếu ba bữa một ngày đã được định ra rồi, em sẽ không còn cơ hội nữa đâu.”

Rõ ràng là giọng điệu dỗ dành trẻ con.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, họ thường xuyên phục vụ cho giới nhà giàu, ít nhiều cũng biết một số tin đồn bát quái của giới thượng lưu.

Tần tổng góa vợ nhiều năm, rất nhiều người thèm khát cái cây cổ thụ vô chủ này, đều muốn đưa một đóa hoa tơ hồng đến bám vào.

Vì e sợ thủ đoạn sấm rền gió cuốn của hắn, nên bà mối sẽ không trực tiếp tìm Tần Mặc Hoài, nếu bị hắn một ngụm từ chối, thì sẽ không còn đường vãn hồi nữa.

Thế là các bà mối đều đến nhà họ Tần, tìm Tần lão gia tử.

Chín mươi chín phần trăm bà mối đều thất bại trở về, nhưng cũng có hai ba bà mối lợi hại, thường xuyên đến cửa nhà họ Tần.

Thậm chí Âu Dương Tinh chưa kết hôn, cũng lại một lần nữa được nhắc đến.

Không biết là cô ta đang tạo thế cho mình, hay là vì nguyên nhân nào khác.

-

Trăn Bảo giật mình tỉnh giấc trong giờ ngủ trưa ở trường mẫu giáo, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo toát một lớp mồ hôi mỏng, đôi mắt đen láy ngây thơ mờ mịt.

Cô giáo vội vàng đi đến bên cạnh cậu bé, nhỏ giọng hỏi: “Trăn Bảo, con gặp ác mộng sao?”

Trăn Bảo gật đầu, lẩm bẩm: “Con mơ thấy mẹ không cần con nữa, cô giáo Tiểu Dương có thể gọi điện thoại về nhà cho con được không ạ?”

Cô giáo: “Đương nhiên là được, chúng ta đến văn phòng gọi điện thoại, đừng làm ồn các bạn nhỏ khác.”

Luôn là tài xế đưa đón Trăn Bảo, mấy ngày gần đây ba mẹ Trăn Bảo mới lộ diện, lái chiếc Maybach, sự quý phái giương nanh múa vuốt.

Mẹ của Trăn Bảo trẻ trung xinh đẹp, lần nào cũng dắt bàn tay nhỏ bé của Trăn Bảo, giao Trăn Bảo vào tay cô giáo, cho đến khi không nhìn thấy bóng dáng Trăn Bảo nữa mới lên xe.

Ba của Trăn Bảo rõ ràng ở trong xe, nhưng lại không xuống xe, tám phần mười là liên hôn lợi ích, nên không quan tâm đến người vợ trẻ và đứa con thơ.

Trăn Bảo đáng thương, thông minh như vậy, ngoan ngoãn như vậy.

Người nghe điện thoại là Tần Mặc Hoài.

Trăn Bảo dùng giọng sữa hỏi: “Ba ơi, mẹ ngủ dậy chưa ạ?”

Tần Mặc Hoài: “Sắp rồi. Có chuyện gì sao?”

Trăn Bảo rất vui: “Không có chuyện gì ạ, con mơ thấy mẹ biến mất, nên gọi điện thoại xác nhận một chút. Ba ngày nào cũng canh chừng mẹ vất vả rồi, Trăn Bảo sẽ mau lớn, cùng ba canh chừng mẹ.”

Tần Mặc Hoài: “…”

Sau khi cúp điện thoại, cô giáo Tiểu Dương dắt Trăn Bảo, đưa cậu bé về tiếp tục ngủ.

Sau khi hai người rời đi, cô giáo nữ đang giả vờ ngủ ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy thất vọng.

Cô ta hạ mình đến trường mẫu giáo hầu hạ đám tiểu tổ tông này, chính là để tạo quan hệ tốt với Trăn Bảo, chuẩn bị làm mẹ kế của cậu bé.

Kết quả đã có người nhanh chân hơn cô ta một bước!

Rốt cuộc là ai thủ đoạn lợi hại như vậy, đã thu phục được Trăn Bảo và Tần tổng.

Lẽ nào là ứng cử viên sáng giá Âu Dương Tinh?

-

Sau khi Hạ Diên ngủ dậy, ống tay áo ngắn trượt xuống theo làn da mịn màng, để lộ bờ vai nhỏ nhắn trắng trẻo gợi cảm.

Cô nhíu mày, hung dữ chất vấn Tần Mặc Hoài, gọi điện thoại với ai, quấy rầy giấc mộng đẹp của cô.

“Trăn Bảo.”

“…” Con trai bảo bối à, vậy thì không sao rồi.

Hạ Diên quay lưng về phía Tần Mặc Hoài thay quần áo, xuyên qua mái tóc đen dày như dệt, một mảng trắng ngần như mỡ ngỗng, thấp thoáng ẩn hiện.

Vài ngày sau, Tần Mặc Hoài tìm được một cặp ngọc mỡ cừu có màu sắc gần giống với màu da, mỗi lần chứng nghiện X cắn rứt tim gan, hắn lại hung hăng chà xát ngọc mỡ cừu…

Yết hầu Tần Mặc Hoài lăn lộn, bước vào phòng thay đồ, bấm số điện thoại của Tần Kinh Dạ.

“Ông nội bảy tám mươi tuổi rồi vẫn không chịu yên, chú có muốn cùng cháu, về dọa ông ấy một trận không.”

“Cũng được.” Tần Kinh Dạ thở dài một tiếng, “Chú và Doanh Tuyết đã bàn bạc qua, có một chuyện cháu nhất định phải biết.”