Chương 105 - Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Thời gian quay trở lại ngày Hạ Diên sinh con, cô rất thuận lợi sinh ra Trăn Bảo, cảm thấy không ổn liền đuổi hết bác sĩ và y tá ra ngoài.

Cô không kịp nói nhiều, chỉ nói với Tần Mặc Hoài hai chữ: “Đợi em.”

“Hạ Diên!” Người đàn ông hai mắt đỏ ngầu, giống như con thú bị dồn vào đường cùng.

“Đừng đi! Em đừng đi, em đã nói sẽ nghĩ cách ở lại, em đã hứa với anh rồi, sao em có thể… sao em có thể nuốt lời.”

“Bảo bối, đừng đi, xin em, anh cầu xin em.”

Tần Mặc Hoài muốn ôm lấy cô, giữ cô lại, cánh tay thon dài rắn chắc xuyên qua cơ thể ngày càng trong suốt của cô, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô biến mất.

Khuôn mặt đỏ bừng, gân xanh nổi lên trên trán, bi thương đến tột cùng Tần Mặc Hoài không nói nên lời, trước mắt tối sầm, ngất lịm đi.

Hạ Diên đi rồi, dường như cũng mang theo linh hồn của Tần Mặc Hoài.

Vương quản gia từng đánh bạo hỏi một câu: “Phu nhân tại sao lại biến mất rồi?”

Hốc mắt Tần Mặc Hoài tức thì đỏ hoe, cho dù có bày ra tư thế lạnh lẽo tàn nhẫn đến đâu, cũng không giấu được sự yếu ớt của hắn.

Hắn không đáp lại, Vương quản gia từ đó về sau không bao giờ nhắc đến Hạ Diên nữa.

Tiên sinh khổ mệnh a, bố mẹ qua đời năm hắn mười tám tuổi, vợ biến mất năm hắn hai mươi chín tuổi.

Sau khi Trăn Bảo ra đời, mỗi ngày một khác, từ một con khỉ ốm nhom trở nên trắng trẻo mập mạp.

Còn Tần Mặc Hoài ngày càng tiều tụy, đôi mắt phượng sâu thẳm kiêu kỳ đó, nay lõm sâu lợi hại, phảng phất như cái xác không hồn.

Cho đến khi Tần Mặc Hoài tìm thấy bức tuyệt bút Hạ Diên giấu đi trong chiếc hộp đựng đầy thẻ bài, hóa ra cô đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, cô chỉ quay về ba tháng.

Thế là trong ánh mắt khó hiểu của Vương quản gia và những người khác, Tần Mặc Hoài cắt tóc cạo râu, xốc lại tinh thần.

Ngoại trừ việc cho Trăn Bảo bú sữa, những công việc như thay tã, tắm rửa, dỗ ngủ đều do Tần Mặc Hoài làm.

Hạ Diên đã viết trong thư, trẻ con ba tháng tuổi trắng trẻo mập mạp là chơi vui nhất. Tần Mặc Hoài mỗi lần rửa mông rửa chân cho Trăn Bảo đều nghĩ, Trăn Bảo bây giờ có thể chơi được rồi, cô ấy có thể về sớm một chút.

“Trăn Bảo, mẹ con chỉ rời đi ba tháng, nhưng ba cảm thấy thời gian ba tháng rất dài, con có cảm thấy ba không có tiền đồ không?”

Trăn Bảo không biết nói, không thể đáp lại Tần Mặc Hoài.

Lúc tổ chức tiệc đầy tháng, Tần Mặc Hoài bảo Vương quản gia quay video toàn bộ quá trình, bởi vì Hạ Diên không muốn bỏ lỡ mọi khoảnh khắc quan trọng của Trăn Bảo, cô ấy về rồi có thể xem.

Buổi tối Vương quản gia cho Tần Mặc Hoài xem video, sau khi phát xong video tiệc đầy tháng, tự động phát liên tiếp đoạn video tiếp theo, bóng dáng Hạ Diên xuất hiện trong khung hình.

Hạ Diên nhìn ống kính, nụ cười ngọt ngào.

“Em đang chuẩn bị bánh kem cho anh Mặc Hoài.”

“Em sẽ cho rất nhiều đường, ngọt đến tận tâm can anh ấy.”

“Viết chữ gì lên bánh kem đây, ‘tuế tuế bình an, kiện khang trường cửu’ có phải quá tục tĩu không?”

Tần Mặc Hoài không chớp mắt, bàn tay đặt trên đầu gối hơi dùng sức, nỗi nhớ như chất độc ngấm vào xương tủy, khiến hắn đau đến mức không thốt nên lời.

Hắn muốn bảo Vương bá tắt video đi, nhưng lại bị ép xem rất nhiều video của Hạ Diên, cực hình tàn khốc nhất cũng chỉ đến thế mà thôi.

Tần Mặc Hoài mỗi ngày đều lặp đi lặp lại xem lịch, lại qua một ngày, khoảng cách đến ngày Hạ Diên trở về lại gần thêm một ngày.

Tất cả mọi người đều cảm thấy Tần Mặc Hoài không bình thường, nhưng hắn mỗi ngày đi làm tan làm đúng giờ, tập gym và chăm sóc con cái không bỏ sót việc nào, không ai nhìn ra hắn không bình thường ở đâu.

Vẫn là Dương Hủ và Bùi Căng Thần tìm ra vấn đề nằm ở đâu, nói chính xác là Vương quản gia tìm họ mách lẻo.

Hóa ra Tần Mặc Hoài mỗi đêm đều đua xe trên đường đèo, ban đầu là để giải tỏa áp lực, theo thời gian trôi qua, tốc độ lên tới bốn trăm km/h!

Dương Hủ kinh hãi: “Đây là giải tỏa áp lực hay là đùa giỡn với tính mạng?”

Bùi Căng Thần không nói hai lời, động dụng nhân mạch trong cả giới chính trị và thương nghiệp, phong tỏa con đường đèo đó.

Sau đó hai người tìm đến Lưu Minh, gã này là bác sĩ tâm lý của Tần Mặc Hoài, gã nhất định biết chút gì đó.

Lưu Minh: “Tôi có đạo đức nghề nghiệp, tôi không thể bán đứng Tần tổng a!”

Dương Hủ: “Tốc độ tối đa của xe đua F1 là ba trăm bảy mươi lăm km/h, Tần Mặc Hoài đã vượt qua tốc độ này rồi, anh muốn trơ mắt nhìn cậu ấy c.h.ế.t sao!”

Bùi Căng Thần: “Anh là bác sĩ tâm lý của Tần Mặc Hoài, Tần Mặc Hoài mà c.h.ế.t, Tần lão gia tử tuyệt đối sẽ tìm anh tính sổ.”

Lưu Minh cười khổ, nói: “Trong mắt hai người đó là tốc độ của xe đua, trong mắt tôi đó là tốc độ tinh thần sụp đổ của Tần tổng. Ngăn cản không có tác dụng đâu, Tần tổng không lúc nào không ‘đua xe’, sớm muộn gì cũng sẽ… xe hủy người vong.”

Dương Hủ ngày thường là một người đàn ông tốt tính, nghe thấy lời này không nhịn được quát lớn: “Anh nói bậy bạ gì đó!”

“Tôi không dám bịa đặt!” Lưu Minh vội vàng cầu xin tha thứ, đồng thời đưa ra một ví dụ sinh động hình tượng, “Hai vị có đọc tiểu thuyết tu tiên không? Thức hải của Tần tổng hiện tại là một mớ hỗn độn, núi lửa phun trào, lũ lụt tàn phá, vườn địa đàng tươi đẹp đã bị hủy hoại rồi.”

“Có những bệnh nhân có thể dưới sự giúp đỡ của bác sĩ tâm lý xây dựng lại vườn địa đàng tươi đẹp, nhưng Tần tổng không phải là bệnh nhân bình thường, tôi không giúp được ngài ấy.”

Bùi Căng Thần: “Không còn cách nào khác sao?”

Lưu Minh: “Có chứ! Cô Hạ có thể giúp Tần tổng xây dựng lại vườn địa đàng tươi đẹp.”

“…”

Nói nhảm.

Dương Hủ bình tĩnh nói: “Đều đừng vội, Vương bá đã tiết lộ với tôi, hai tháng nữa Hạ Diên sẽ trở về. Trước đó chúng ta trông chừng Tần lão tam, đợi cô ấy về là ổn thôi.”

Ngày tiệc trăm ngày của Trăn Bảo, thật trùng hợp lại là sinh nhật của Tần Mặc Hoài. Đã qua kỳ hạn ba tháng từ lâu, mấy ngày trước Hạ Diên đáng lẽ phải trở về rồi, nhưng mãi cho đến tiệc trăm ngày của Trăn Bảo, Hạ Diên vẫn bặt vô âm tín.

Đêm khuya, Tần Mặc Hoài nắm chặt ‘di thư’ của Hạ Diên, đi chân trần đến vườn hoa hồng kia.

Vương quản gia cảm thấy kỳ lạ, lặng lẽ đi theo sau Tần Mặc Hoài, nhìn thấy hắn lẩm bẩm tự nói với chỗ không người, tức thì rợn tóc gáy.

“Tiên sinh, ngài đang nói chuyện với ai vậy?”

Tần Mặc Hoài gầy đi nhiều, bộ đồ ngủ vốn dĩ cắt may vừa vặn nay trống rỗng, bị gió đêm thổi qua, giống như một thi thể diễm lệ không có linh hồn, ý cười dịu dàng: “Diên Diên về rồi, Vương bá không nhìn thấy cô ấy sao?”

“Tôi tắm xong, từ phòng tắm bước ra liền nhìn thấy Diên Diên về rồi, cô ấy cũng không nói chuyện với tôi, cứ một mực đi về phía này.” Giọng Tần Mặc Hoài cưng chiều, không giống đang nói đùa, “Ông xem, tôi ngay cả giày cũng không kịp đi.”

Vương quản gia quay lưng lau nước mắt, không đành lòng nói: “Tiên sinh, tiên sinh! Trước mặt ngài không có ai cả, tôi đi theo ngài suốt dọc đường, không nhìn thấy phu nhân.”

Trước mặt không có ai.

Không có Hạ Diên.

Tần Mặc Hoài nhìn chằm chằm bức tuyệt bút của Hạ Diên, nhìn rất lâu, hốc mắt rỉ ra vài giọt huyết lệ.

“Vương bá, tôi hình như nhìn không rõ nữa rồi, ông giúp tôi xem trên giấy viết gì. Đã nói xong rồi, rõ ràng đã nói xong rồi, ba tháng cô ấy sẽ trở về… tại sao lại lừa tôi…”

-

Hạ Diên vô thanh nghẹn ngào, nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực Tần Mặc Hoài, nước mắt không đáng tiền rơi xuống.

Cô không rõ Tần Mặc Hoài ba năm nay đã sống như thế nào, nhất định rất vất vả.

“Tần——” Hạ Diên sắp đau lòng c.h.ế.t mất rồi, “Tần, Mặc, Hoài.”

Hai tay cô nắm chặt thành nắm đấm, toàn thân đều đang dùng sức, vấp váp giải thích: “Không có, không lừa anh, ba tháng của em, là ba năm của anh.”