Chương 10 - Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Sau Khi Lấy Nhầm Chồng Điên, Tôi Mang Thai Rồi Giả Chết Bỏ Trốn

Mùa hè ngày dài, tà dương treo trên chân trời mãi không lặn.

Sân golf vô cùng náo nhiệt. Hạ Diên không có nhiều kinh nghiệm giao tiếp xã hội, cô chỉ quen biết Dương Anh, cũng chính là em gái của Dương Dực.

Dương Anh có một khuôn mặt tròn trịa, cười lên vô cùng ngọt ngào: “Chị dâu.”

Hạ Diên vội nói: “Chúng ta trạc tuổi nhau, cô gọi tên tôi là được rồi.”

Dương Anh: “Diên Diên, cô không thích đánh golf sao? Sao cứ đứng yên không nhúc nhích vậy.”

Không phải Hạ Diên không thích, mà là không biết.

Cô chơi thành thạo mấy loại nhạc cụ, nhưng những môn thể thao đốt tiền như golf và đua ngựa thì thực sự chưa từng tiếp xúc.

Dương Anh: “Tôi cũng không thích lắm, so với đánh golf, tôi muốn ngủ nướng hơn.”

Hạ Diên mỉm cười, trong đầu lướt qua một vài mảnh vỡ cốt truyện.

Dương Anh là một kẻ vô dụng trong thể thao, ghét nhất là vận động, nhưng lại kết duyên với huấn luyện viên thể hình Chu Vĩ Kỳ. Với cái giá là tuyệt giao với gia đình, cô ấy đã gả cho Chu Vĩ Kỳ.

Ban đầu hai người vô cùng ân ái. Sau khi sinh con, Dương Anh từ bỏ công việc, chuyên tâm chăm sóc con cái và gia đình, lao tâm khổ tứ bảy tám năm trời tự biến mình thành một bà cô già mặt vàng vọt.

Khi đứa trẻ bệnh nặng cần hàng triệu tệ chi phí điều trị, Chu Vĩ Kỳ quyết định ly hôn với Dương Anh, đứa trẻ giao cho Dương Anh. Cũng chính lúc này Dương Anh mới biết mỗi lần hắn đi tiếp khách, đi công tác đều sẽ chơi gái.

Dương Anh hối hận đến xanh ruột. Sau khi đứa trẻ bệnh c.h.ế.t, cô ấy cũng phát điên.

Hạ Diên nhìn khuôn mặt ngọt ngào tràn đầy sức sống của Dương Anh. Cô không dám tưởng tượng một cô gái tươi tắn như vậy, cuối cùng lại bị số phận và cuộc sống ép thành kẻ điên.

“Cô đừng thích…”

“Chúng ta nghỉ ngơi một lát đi.” Dương Anh nhìn về phía Hạ Diên, “Diên Diên, cô vừa nói gì cơ?”

Hạ Diên mỉm cười lắc đầu.

Chu Vĩ Kỳ vẫn chưa xuất hiện, cô không có bằng chứng, nói ra Dương Anh cũng phải tin mới được chứ.

Có hai nữ sinh rủ nhau đi vệ sinh, Hạ Diên lặng lẽ đi theo. Bọn họ chắc hẳn chính là những bia đỡ đạn bị cắt lưỡi.

Trong nhà vệ sinh, bọn họ vừa rửa tay vừa nói.

“Cái cô Hạ Diên đó là bạn gái của Tần tổng nhỉ.”

“Tần tổng yêu đương với cô ta, chẳng qua chỉ vì một vụ cá cược thôi.”

“Cô ta mà biết sự thật chắc khóc c.h.ế.t mất.”

Lúc Hạ Diên đọc đoạn cốt truyện này, đọc đi đọc lại hai lần vẫn không hiểu rõ, Tần Mặc Hoài có thực sự vì vụ cá cược mà thích Âu Dương Tinh hay không.

Chắc là vì tác giả muốn mượn tình tiết này để ngược tâm giằng co, lại sợ thực sự ngược chạy mất độc giả, nên đã xử lý mập mờ, là thật hay giả giao cho độc giả phán xét.

Vương quản gia thấy Hạ Diên thất vọng, liền hỏi cô bị làm sao.

Hạ Diên lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ trở nên ảm đạm, bước vào phòng ngủ một mình đau lòng, bóng lưng mảnh khảnh trông vô cùng cô đơn.

Vương quản gia cảm thấy vấn đề rất lớn, vội vàng đi tìm Tần Mặc Hoài.

Ban đầu Tần Mặc Hoài đưa Hạ Diên về Thánh Hải Trang Viên nuôi nhốt, hắn giống như một ác ma tìm kiếm vạn năm cuối cùng cũng có vợ, tính chiếm hữu bùng nổ. Tròn ba tháng Hạ Diên không bước ra khỏi Thánh Hải Trang Viên nửa bước.

Con chim hoàng yến bị nuôi nhốt không những không ảm đạm phai sắc, ngược lại càng thêm kiều mị diễm lệ, dung nhan như tiên.

Hạ Diên lấy thân nuôi ma, ngay cả sống c.h.ế.t và tự do cũng không màng, nay lại đau lòng đến mức không nói nên lời. Mọi người cảm thấy áp lực như núi, cuối cùng áp lực này truyền sang cho Tần Mặc Hoài.

Vương quản gia: “Tiểu thư trông rất không vui, chúng tôi hỏi cô ấy, cô ấy cũng không nói, chẳng lẽ là chơi không vui sao?”

Tần Mặc Hoài mím chặt môi mỏng.

Hắn đi đến cửa phòng gym, lại quay lại tắm rửa.

Ai bảo hắn nuôi một cô vợ có bệnh sạch sẽ chứ.

-

Cửa phòng ngủ bị đẩy ra, Tần Mặc Hoài rón rén bước đến bên giường.

Khuôn mặt trắng trẻo của Hạ Diên vùi vào chiếc gối lụa mềm mại, ánh mắt mông lung nhẹ nhàng chạm phải Tần Mặc Hoài, lập tức thong dong dời đi chỗ khác.

“Bảo bối.” Cánh tay Tần Mặc Hoài vòng qua eo cô.

Hạ Diên ‘anh anh’ trong lòng hai tiếng, vùng vẫy hai cái rồi mềm nhũn trong lòng hắn.

Người đàn ông này mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, nhưng vóc dáng không hề giống ông già chút nào. Cơ ngực nhô lên dày dặn căng mọng, dán chặt vào áo, cám dỗ người ta bóp một cái.

Tần Mặc Hoài hỏi: “Vì chuyện gì mà đau lòng, có thể nói cho anh nghe không?”

Hạ Diên ngồi trên đùi hắn. Đây thực sự là một tư thế rất tồi tệ, rất dễ cãi nhau một hồi lại biến thành ‘làm’ thật.

Cô ngồi xuống chiếc sô pha bên mép giường. Mái tóc dài màu quạ đến eo xõa tung trên mặt da màu trắng, từ đầu đến chân ngay cả sợi tóc cũng bị hắn nuôi dưỡng vô cùng tinh tế.

“Bây giờ có thể nói được chưa?” Tần Mặc Hoài không đuổi theo. Hắn chống một chân ngồi trên giường, vòng eo lười biếng tản mạn hơi cong xuống, như một cây cung kéo căng chờ phát động, ánh mắt gắt gao nắm chặt lấy cô.

Đáy mắt Hạ Diên đọng một vũng mưa bụi mông lung, những ngón tay xương thịt mịn màng bấu chặt lấy sô pha: “Anh giữ mình trong sạch hai mươi bảy năm, tại sao đột nhiên lại yêu đương với em? Em tưởng sức hấp dẫn của mình lớn, khuôn mặt và vóc dáng hợp ý anh, hóa ra không phải vậy. Anh cá cược với người ta, trong vòng ba tháng không tìm được bạn gái thì sẽ rải tiền khắp thành phố, anh không muốn thua nên mới quen em.”

Thực sự có một chút xíu đau lòng nha.

Đôi mắt phượng của Tần Mặc Hoài híp lại, một tia lệ khí thoáng qua rồi biến mất. Hắn lại ôm cô vào lòng, hai cánh tay nổi đầy gân máu như chiếc kìm. Hạ Diên vặn vẹo vòng eo ốm yếu vô lực vùng vẫy, chọc cho người đàn ông vỗ mạnh một cái vào cặp mông nhỏ.

Nước mắt Hạ Diên kìm nén từ lâu rơi xuống, giọng nói mềm mại nức nở không thành tiếng: “Anh đùa giỡn tình cảm của em, còn đánh em, đồ bạo chúa!”

Tần Mặc Hoài nhíu mày, giọng nói trầm thấp rất bình tĩnh: “Không đùa giỡn tình cảm của em. Nói cho anh biết, ai nhai rễ lưỡi trước mặt em?”

Hạ Diên: “Anh chính là đùa giỡn tình cảm của em! Anh dám làm còn sợ người ta nói, chẳng lẽ anh có thể cắt lưỡi người khác sao? Anh đáng lẽ nên cắt lưỡi của chính mình nhất!”

Cô tức đến phát run, dán chặt vào lồng ngực hắn. Một mảng trắng ngần mềm mại suýt chút nữa vượt qua hàm dưới đang căng cứng của hắn, mị hoặc kẻ bề trên.

Tần Mặc Hoài nhẹ nhàng vuốt lưng cô, sợ người nhỏ bé này tức đến ngất đi.

Chuyện này hắn không có cách nào biện bạch, vụ cá cược là thật, nhưng hắn thích Hạ Diên tuyệt đối không phải vì vụ cá cược.

“Anh thích em, tuyệt đối không liên quan đến vụ cá cược.”

“…Không tin.”

“Tin anh một lần được không?”

Tần Mặc Hoài hơi nổi nóng, khóe mắt xẹt qua một tia khát máu tàn nhẫn. Rốt cuộc là ai nói bậy bạ trước mặt cô?

Ngay khi hắn tưởng Hạ Diên sẽ bùng nổ, hàm dưới đang căng cứng lại bị hôn một cái.

Tần Mặc Hoài không kịp che giấu đôi mắt đầy lệ khí, nhìn chằm chằm xuống cô.

“Bảo bối?”

Hạ Diên vừa hừ hừ a a, vừa vặn vẹo vòng eo cọ xát với hắn. Dáng vẻ vừa nũng nịu vừa ngang ngược khiến trái tim Tần Mặc Hoài tê dại.

Đúng là ngay cả mạng sống và cảm xúc cũng bị người ta nắm chặt trong tay.

Giọng người đàn ông trầm khàn: “Không giận nữa à?”

Bàn tay mềm mại mịn màng của Hạ Diên đặt lên vai hắn, siết chặt, ôm lấy cổ hắn.

“Cho dù vụ cá cược là thật, em cũng nhận, ai bảo em thích anh như vậy. Bất luận anh có thích em hay không, em đều thích anh, đến c.h.ế.t không đổi. Em mới không thèm vì chút hiểu lầm này mà làm mình làm mẩy chia tay với người mình thích đâu.”

Yết hầu Tần Mặc Hoài lăn lộn, đôi mắt ngạo khí lẫm liệt ngập sương nóng. Bị vợ nắm thóp gắt gao, chỉ biết nhếch khóe môi l**m hôn vợ.

Hệ thống: Giá trị tình yêu của nam chính điên cuồng tăng lên 86%.

Hạ Diên không nghe thấy, cô đã bị hôn đến ngốc, làm đến ngốc rồi. Tại sao… không thể thuần ái một chút…