Trên đường về nhà, Du Ôn Thần bỗng lên tiếng:
“Bạn của em thú vị thật đấy.”
Cuộc nói chuyện trong nhà vệ sinh ban nãy anh nghe rõ mồn một.
Đơn giản là vì hai người kia "nói nhỏ" mà cửa còn chẳng thèm đóng, hơn nữa giọng của Vân Thiên còn to chẳng khác gì loa phóng thanh.
Dương Ngọc Dạng ngượng ngùng cười.
“Em còn tưởng anh sẽ thấy tụi em trẻ con.”
“Không đâu. Ai cũng có sở thích riêng của mình, anh hiểu mà.”
Dương Ngọc Dạng nhìn nghiêng gương mặt anh, tò mò hỏi:
“Vậy sở thích của anh là gì?”
Dạo gần đây cậu cũng cố tìm hiểu sở thích của Du Ôn Thần.
Nhưng nghiên cứu mãi vẫn chẳng tìm ra.
Du Ôn Thần liếc nhìn cậu.
“Em đoán thử xem?”
Sở thích của anh...
Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.
Làm sao Dương Ngọc Dạng đoán nổi, cậu đành bịa đại:
“Anh lúc nào cũng ở trong phòng làm việc, có phải thích đọc sách không?”
Mỗi lần về đến nhà, Du Ôn Thần đều vào phòng làm việc.
Ban đầu cậu tưởng anh bận công việc, nhưng nghĩ kỹ thì nào có ai làm việc đến tận khuya như vậy.
“Cũng xem là vậy. Anh thích ngắm một vài bức danh họa.”
“Đúng là gu của anh thanh lịch thật.”
Du Ôn Thần thích thưởng thức tranh nổi tiếng.
Còn cậu thì chỉ thích xem anime.
Du Ôn Thần khẽ cười.
“Mỗi người đều có sở thích riêng. Không có cái gì gọi là thanh lịch hay tầm thường cả.”
Dương Ngọc Dạng cảm thấy nói chuyện với anh rất dễ chịu.
Dường như Du Ôn Thần luôn chiều theo cậu, chưa bao giờ để cuộc trò chuyện rơi vào cảnh ngượng ngùng.
Về đến nhà, Dương Ngọc Dạng lấy bộ cosplay ra.
“Anh thử mặc trước xem.”
Du Ôn Thần cố tình giả ngốc.
“Nhìn có vẻ hơi phức tạp. Đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với kiểu quần áo này, không biết có mặc sai không.”
Dương Ngọc Dạng suy nghĩ một lát.
“Hay là em đứng ngoài cửa nhé. Nếu có chỗ nào anh không biết mặc thì gọi em vào giúp.”
“Em cứ vào phòng luôn đi. Chỉ cần quay lưng lại là được.”
Thật ra anh chỉ mong Dương Ngọc Dạng nhìn mình thêm vài lần.
Nếu Du Ôn Thần đã không ngại thì Dương Ngọc Dạng cũng chẳng ngại.
Cậu đi theo anh vào phòng rồi ngoan ngoãn quay lưng lại.
Du Ôn Thần mặc xong chiếc quần, sau đó bắt đầu diễn vai "chàng trai ngây thơ".
“Em có thể chỉ anh mặc thế nào không?”
Dương Ngọc Dạng quay người lại.
Chỉ một cái nhìn thôi cũng đủ khiến tim cậu rung lên lần nữa.
Lát nữa phải tranh thủ sờ một cái mới được!
Không được không được.
Làm vậy là thiếu đạo đức.
Nhưng...
Mỹ nam ở ngay trước mắt.
Đạo đức là cái gì?
Trong lòng thì giằng co dữ dội, nhưng tay vẫn thành thật giúp anh chỉnh từng món đồ, rồi lần lượt mặc từng lớp trang phục lên người anh.
Bộ cosplay này có khá nhiều chi tiết "chơi chiêu".
Ví dụ như phần áo cực kỳ ngắn, hoàn toàn không che nổi cơ bụng của Du Ôn Thần.
Vòng eo săn chắc cùng những múi cơ đầy sức mạnh khiến người ta chẳng thể rời mắt.
“Hình như hơi chật.”
Du Ôn Thần cử động thử cánh tay.
Thực ra không phải hơi chật...
Mà là chật quá mức.
Đôi mắt Dương Ngọc Dạng càng lúc càng mở to.
Quần áo càng ôm sát thì đường nét cơ bắp càng hiện rõ.
Lúc này từng múi cơ trên người Du Ôn Thần đều nổi bật đến mức khó tin.
“Sao thế? Không đẹp à?”
Thật ra Du Ôn Thần biết cậu rất hài lòng.
Nhưng anh vẫn cố tình hỏi với giọng điệu đầy vẻ vô tội, chỉ để được nghe cậu khen mình.
Mặt Dương Ngọc Dạng nóng bừng.
Cậu cảm thấy mình càng ngày càng mặt dày.
Đứng nhìn người ta lâu như vậy.
“Không phải đâu, đẹp lắm. Không đúng... là đẹp quá nên em mới không rời mắt được. Với gương mặt này của anh mà không đi cosplay hay gia nhập giới giải trí thì đúng là phí của trời.”
Nếu thật sự bước chân vào giới giải trí...
Chắc chắn sẽ càn quét tất cả.
“Chỉ cần người mình thích cũng thích là không hề lãng phí.”
Dương Ngọc Dạng nhìn anh một cái rồi lặng lẽ đổi chủ đề.
“Cũng đúng. Nếu quần áo chật thì em bảo họ đổi size lớn hơn nhé. Có cần em giúp anh cởi ra không?”
“Không cần. Em cũng thử mặc luôn đi. Nếu không vừa thì tiện đổi cùng một lần, đỡ phải chạy tới chạy lui.”
Ban đầu Dương Ngọc Dạng định sang phòng khác thay đồ.
Nhưng thấy Du Ôn Thần thản nhiên như vậy, nếu mình còn chạy đi chạy lại thì lại có vẻ làm màu quá.
Cậu cũng rất tự tin vào vóc dáng của mình.
Thế là cậu quay lưng về phía Du Ôn Thần rồi bắt đầu thay quần áo.
Lúc đầu, Du Ôn Thần còn âm thầm niệm trong lòng đạo lý của người quân tử.
Nhưng chẳng biết từ đâu lại xuất hiện một "tiểu nhân", ghé sát tai xúi giục:
"Cậu ấy đâu biết anh có quân tử hay không. Liếc một cái thì có sao đâu."
Có lẽ vì ở những phương diện khác anh quá biết kiềm chế.
Nên đứng trước Dương Ngọc Dạng...
Anh hoàn toàn chẳng có chút sức đề kháng nào.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mà lén nhìn vài lần.
Dương Ngọc Dạng lúc này gần như đã thay xong, đang chỉnh lại góc của bộ trang phục.
Cậu mặc một chiếc váy ngắn màu hồng pha phong cách cổ trang.
Phần áo trên che kín đáo, chỉ để lộ nửa cánh tay.
Nhưng phần váy dưới thì ngắn đến đáng kinh ngạc.
Ngay cả mặc ra ngoài cũng rất dễ hớ hênh, nên bộ đồ này chỉ thích hợp mặc trong nhà để chụp ảnh.
Đổi lại, người được lợi nhất lại là Du Ôn Thần.
Đôi chân của Dương Ngọc Dạng đẹp vô cùng. Không phải kiểu gầy gò quá mức, bắp đùi có chút đầy đặn vừa phải, cẳng chân thon dài, cân đối hoàn hảo.
Quan trọng nhất là làn da trắng lạnh bẩm sinh của cậu. Lớp da trắng đến chói mắt ấy khiến người ta gần như không thể dời mắt.
Dương Ngọc Dạng đứng trước gương ngắm nghía một lúc rồi hào phóng bước đến trước mặt Du Ôn Thần.
“Đẹp không?”
“Đương nhiên là đẹp rồi. Em rất hợp với bộ đồ này. Chỉ là... không được mặc ra ngoài.”
“Đương nhiên rồi. Váy ngắn thế này, mặc ra ngoài em còn sợ người ta bảo mình là kẻ b**n th** ấy chứ.”
Càng ngắm, Dương Ngọc Dạng càng thấy hài lòng, liền lấy điện thoại ra chụp vài tấm selfie trước gương.
Không biết từ lúc nào Du Ôn Thần đã đứng phía sau cậu. Dương Ngọc Dạng liền khoác tay anh, cùng chụp một tấm ảnh.
“Em đăng lên làm ảnh nhá hàng cho fan được không? Em sẽ che mặt anh lại.”
Cậu không biết Du Ôn Thần có ngại xuất hiện trên mạng hay không.
“Được chứ. Che hay không che cũng không sao.”
Thật ra anh còn rất muốn chính thức công khai thân phận người yêu của Dương Ngọc Dạng.
Suy nghĩ một lúc, Dương Ngọc Dạng vẫn làm mờ mặt anh.
Dù sao Du Ôn Thần cũng là người làm ăn lớn, lỡ sau này đối tác kinh doanh hiểu lầm thì không hay.
“À đúng rồi, nhân vật này còn phải cõng em lên vai nữa. Anh làm được chứ?”
Trong lòng Dương Ngọc Dạng vẫn hơi lo.
Lỡ không được thì biết làm sao.
Du Ôn Thần không trả lời, mà trực tiếp dùng hành động chứng minh.
Anh dễ dàng nhấc bổng cậu lên vai.
Dương Ngọc Dạng vừa ngồi lên đã giật mình.
“Thả em xuống trước! Mau thả em xuống!”
Một tay Du Ôn Thần giữ cánh tay cậu, tay còn lại vòng qua eo. Anh quyến luyến cảm giác ấm áp ấy, chẳng nỡ buông ra.
“Chẳng phải em sợ anh không làm được sao? Anh có thể giữ thêm một lúc để chứng minh.”
“Được rồi được rồi, anh giỏi, anh khỏe lắm! Mau thả em xuống trước đi, em hơi sợ độ cao.”
Du Ôn Thần lập tức đặt cậu xuống.
“Xin lỗi, anh không biết em sợ độ cao.”
Dương Ngọc Dạng xoa xoa hai bên thái dương. Sau khi bình tĩnh lại, cậu cười tươi.
“Thật ra cũng không sao. Chỉ là lúc mới lên hơi chưa quen thôi, sau đó thì ổn hơn nhiều. Anh khỏe thật đấy. Cõng em lên mà thở cũng chẳng gấp.”
Cậu từng nghĩ sức của Du Ôn Thần chắc không nhỏ.
Nhưng không ngờ lại khỏe đến mức này.
Du Ôn Thần cười nhẹ.
“Bình thường anh hay tập gym.”
Chỉ khi rèn luyện cơ thể thật tốt, anh mới có thể mang đến cho người mình yêu một cuộc sống hạnh phúc.
Dương Ngọc Dạng bóp bóp cánh tay mình.
“Em thấy mình nên học theo anh mới được. Em lười quá.”
Cậu thuộc kiểu "tập một ngày rồi nghỉ cả năm". Mỗi mùng Một Tết đều tự hứa năm nay nhất định sẽ luyện cơ bụng, nhưng đến mùng Hai là quên sạch.
“Dáng người của em như bây giờ là vừa đẹp rồi, không cần tập quá nhiều.”
“Không phải em lo ngoại hình đâu, chỉ là thể lực em hơi kém. Ba mẹ lúc nào cũng bảo em chẳng bằng hai người.”
Một người có thể ngủ đến tận trưa như Dương Ngọc Dạng thì đương nhiên thể lực chẳng thể tốt được.
Du Ôn Thần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Vậy sau này em tập gym với anh đi. Chăm chỉ rèn luyện để tăng thể lực.”
“Được luôn! Tối nay mình đi ngay!”
Hễ nghĩ ra là Dương Ngọc Dạng muốn làm ngay lập tức.
“Được.”
Biệt thự cũ của Du Ôn Thần có phòng gym, nhưng nhà mới vẫn chưa lắp đủ thiết bị, nên anh đưa cậu đến một phòng gym hội viên ở trung tâm thành phố. Bên trong có đầy đủ mọi loại máy móc tập luyện, còn có huấn luyện viên chuyên nghiệp luôn túc trực hướng dẫn.
Ngay trước khi bước vào, Du Ôn Thần đã nhắn tin cho ông chủ, nhờ cho toàn bộ huấn luyện viên nghỉ trước trong tối nay.
Những kiến thức về tập luyện anh đều nắm rõ.
Anh không cần người khác đến làm phiền.
Dương Ngọc Dạng thay bộ đồ thể thao, trên đầu đeo một chiếc băng đô màu hồng, để lộ vầng trán đầy đặn và mịn màng, trông vừa tràn đầy sức sống vừa đáng yêu.
“Mình bắt đầu từ đâu đây?”
“Khởi động trước, giãn cơ để tránh bị chuột rút trong lúc tập.”
Du Ôn Thần cầm tay hướng dẫn cậu từng động tác khởi động.
Dương Ngọc Dạng tập vô cùng hăng hái.
Chưa kịp đụng đến máy tập mà đã toát mồ hôi.
“Em hơi khát.”
Cậu nhìn quanh, hình như chẳng thấy chỗ nào b*n n**c.
Bình thường giờ này sẽ có người chủ động mang nước tới. Hôm nay vì Du Ôn Thần đã cho mọi người nghỉ nên không còn ai phục vụ nữa.
Du Ôn Thần lấy khăn lau mồ hôi cho cậu.
“Em đợi anh ở đây một chút. Anh đi lấy nước.”
“Em muốn uống Coca lạnh!”
“Trong lúc tập cố gắng đừng uống đồ lạnh. Ngoan nào.”
Dương Ngọc Dạng bĩu môi.
“Được rồi.”
Du Ôn Thần đi lấy nước, còn Dương Ngọc Dạng thì tò mò nghiên cứu từng loại máy tập.
Cậu cứ tưởng phòng gym chỉ có máy chạy bộ với tạ.
Không ngờ lại có nhiều thiết bị đến vậy.
“Xin chào, lần đầu đến phòng gym à?”
Một người đàn ông mặc đồ thể thao chẳng biết từ đâu bước tới, nở nụ cười đầy nhiệt tình bắt chuyện. Chỉ nhìn biểu cảm cũng biết anh ta đang muốn làm quen.
Dương Ngọc Dạng lịch sự đáp lại một câu rồi tìm cớ tránh sang chỗ khác.
Cậu không thích kiểu bắt chuyện như vậy.
Người đàn ông vẫn chưa chịu bỏ cuộc, tiếp tục đi theo phía sau.
“Cậu tên gì?”
Dương Ngọc Dạng chớp chớp mắt nhìn anh ta.
“Tôi có gọi đâu.”
“... Ý tôi là cậu tên là gì?”
“Lý Tam.”
Người đàn ông cười gượng.
“Đừng đùa nữa. Thế này nhé, tôi mời cậu chai nước, mình làm bạn được không?”
Hôm nay anh ta cũng đến tập luyện. Lúc ông chủ cho mọi người nghỉ, anh ta đang ở trong nhà vệ sinh nên không bị mời ra ngoài.
Vừa bước ra đã gặp Dương Ngọc Dạng.
Hiếm lắm mới gặp được một cậu trai đáng yêu như vậy, anh ta lập tức nảy sinh ý đồ khác.
Dương Ngọc Dạng đưa tay gãi gãi mũi.
Trông cậu giống người không mua nổi chai nước lắm sao?
“Xin lỗi nhé, tôi không uống nước. Tôi còn phải tập, phiền anh sang chỗ khác giúp.”
Cậu không muốn dây dưa với người này.
Bị từ chối hết lần này đến lần khác nhưng người đàn ông vẫn chưa chịu từ bỏ.
Anh ta quay về tủ đồ lấy chiếc ba lô của mình, lấy ra một chai nước và một viên thuốc. Lén bỏ viên thuốc vào trong chai, lắc đều rồi vặn nắp lại, sau đó tươi cười mang đến trước mặt Dương Ngọc Dạng.
“Nếu cậu không muốn kết bạn thì thôi. Coi như có duyên gặp nhau, tôi chỉ mời cậu uống chai nước thôi.”
Dương Ngọc Dạng nhìn thấy nắp chai đã bị mở sẵn thì càng không muốn uống.
“Xin lỗi, tôi thật sự không khát. Nếu anh khát thì tự uống đi.”
“Đừng làm mất hứng như thế chứ.”
Dương Ngọc Dạng đưa tay day day giữa mày. Nếu người đàn ông này còn tiếp tục dây dưa, cậu không chỉ "làm mất hứng" nữa, mà còn muốn đấm thẳng vào mặt hắn.
Thấy Dương Ngọc Dạng định bỏ đi, người đàn ông lập tức chớp lấy cơ hội, định từ phía sau ôm lấy cậu. Nhưng còn chưa kịp chạm vào người Dương Ngọc Dạng thì cổ áo đã bị ai đó túm lấy, ngay sau đó là một cú quật vai mạnh đến mức hắn đập thẳng xuống đất.
Hắn còn chưa hoàn hồn thì cằm đã bị bóp chặt. Chai nước vừa rồi bị người kia cưỡng ép đổ hết vào miệng hắn.
Du Ôn Thần lạnh lùng đổ sạch chai nước vào miệng đối phương. Dám ngang nhiên giở trò với Dương Ngọc Dạng ngay trước mặt anh, đúng là tự tìm đường chết.
Vốn dĩ anh đã vô cùng tức giận. Đến khi thấy cơ thể người đàn ông bắt đầu có phản ứng sau khi uống nước, anh lập tức hiểu trong chai đã bị bỏ thứ gì, lửa giận càng bùng lên dữ dội.
Hắn lại dám bỏ loại thuốc đó vào nước.
Rốt cuộc hắn định làm gì với Dương Ngọc Dạng?
Dương Ngọc Dạng cũng bị dọa không nhẹ. Ban nãy cậu chỉ nghi ngờ trong nước có vấn đề, không ngờ đối phương thật sự đã bỏ thuốc vào.
Du Ôn Thần siết chặt cổ người đàn ông.
“Đúng là chán sống.”
Hiếm khi anh nổi giận đến mức này, gân xanh trên mu bàn tay đều nổi lên rõ rệt.
Người đàn ông vùng vẫy điên cuồng nhưng hoàn toàn vô ích. Đúng lúc hắn tưởng mình sẽ chết tại đây thì Dương Ngọc Dạng vội vàng chạy tới giữ lấy Du Ôn Thần.
“Mau buông tay! Mau buông tay đi! Cứ thế này thì người ta chết thật mất!”
Cậu cứ tưởng Du Ôn Thần chỉ định dạy cho hắn một bài học, nào ngờ anh siết cổ lâu đến vậy vẫn không chịu buông.
Giọng nói của Dương Ngọc Dạng kéo Du Ôn Thần ra khỏi cơn giận dữ. Anh dần bình tĩnh lại, giọng nói cũng trở nên ôn hòa.
“Anh chỉ muốn dạy cho hắn một bài học thôi. Anh làm em sợ rồi phải không?”
Dương Ngọc Dạng nhát gan như vậy...
Anh không thể dọa cậu được.
Dương Ngọc Dạng lau mồ hôi trên trán.
“Không sao. Nhưng giờ xử lý người này thế nào?”
Du Ôn Thần đẩy gọng kính.
“Tất nhiên là giao cho cảnh sát.”
Hai người gọi cảnh sát đến đưa người đàn ông đi. Trước khi bị áp giải lên xe, hắn vẫn run cầm cập vì ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ của Du Ôn Thần.
Dương Ngọc Dạng nhìn theo bóng lưng hắn rồi giơ ngón giữa.
“Đáng đời! Làm chuyện như vậy thì đáng bị bắt!”
Hôm nay nếu Du Ôn Thần không có mặt...
Cậu thật sự không dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra.
Du Ôn Thần cố nén cơn giận trong lòng, dịu dàng hỏi:
“Em bị dọa rồi đúng không?”
“Em không sao đâu. Em gan lớn lắm. Tiếp tục tập thôi.”
Dương Ngọc Dạng nhanh chóng gạt chuyện này sang một bên.
Du Ôn Thần cũng như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục hướng dẫn cậu tập luyện.
Hai người tập đến mức mồ hôi đầm đìa mới trở về nhà.
Khi mỗi người đứng trong phòng tắm của mình, cả hai lại vô tình nghĩ đến cùng một chuyện.
Dương Ngọc Dạng xoa xà phòng tạo thành một đống bọt trong lòng bàn tay rồi ngẩn người nhìn chúng.
Nói thật...
Người đàn ông kia không khiến cậu sợ.
Điều làm cậu sợ là phản ứng của Du Ôn Thần.
Cậu thật sự có cảm giác rằng, nếu lúc đó mình không kịp ngăn lại...
Du Ôn Thần sẽ b*p ch*t người kia.
Lẽ ra đó phải là một chuyện rất đáng sợ.
Thế nhưng...
Cậu lại cảm thấy...
Du Ôn Thần vì mình mà như vậy...
Thật sự rất nam tính.
Thôi bỏ đi.
Không nghĩ mấy chuyện linh tinh đó nữa.
Du Ôn Thần chắc cũng không phải người bạo lực đến thế.
Du Ôn Thần đứng dưới làn nước lạnh, để nước xối lên người thật lâu.
Đến khi những đường gân nổi trên mu bàn tay dần biến mất, anh mới khẽ thở ra.
Sự chiếm hữu của anh đối với Dương Ngọc Dạng...
Dường như lại trở nên cực đoan hơn một chút.
Anh phải khống chế nó.
Không thể để Dương Ngọc Dạng sợ mình.