Chương 8 - Sau Khi Kết Hôn Theo Hợp Đồng, Tôi Được Tổng Tài Cưng Chiều

Sau Khi Kết Hôn Theo Hợp Đồng, Tôi Được Tổng Tài Cưng Chiều

Du Khoan Thân vội vàng đưa tay che mắt vợ, cười gượng:

“Ha ha... Đám trẻ bây giờ đúng là...”

Loại đồ này chẳng phải nên mang vào phòng rồi mới mở sao? Sao lại bày ra ngay giữa phòng khách thế này.

Dương Ngọc Dạng chỉ muốn khóc mà không có nước mắt, chẳng biết phải giải thích thế nào. Cậu thật sự không biết bên trong lại là mấy thứ đó.

Du Ôn Thần đi đến bên cạnh cậu.

“Sao vậy?”

Dương Ngọc Dạng lập tức đổ hết trách nhiệm lên đầu anh.

“Anh thật là! Mua nhiều thứ như vậy làm gì chứ? Cũng không nói trước với em một tiếng, làm ba mẹ giật mình rồi kìa.”

Du Ôn Thần mở nắp hộp nhìn lướt qua, lập tức hiểu ngay.

“Là lỗi của anh. Anh mang lên lầu trước nhé. Xin lỗi ba mẹ, người trẻ mà... mong ba mẹ thông cảm.”

Du Khoan Thân cười mà như không cười, còn Tô Hà thì đỏ bừng cả mặt.

Đúng là quá hồ đồ.

Mua nhiều như vậy... biết dùng đến bao giờ mới hết.

Dương Ngọc Dạng cũng ngại chẳng dám ở lại đối diện với hai người, vội vàng chạy theo sau Du Ôn Thần.

“Em lên với anh!”

Về đến phòng, cậu ôm mặt ngã vật xuống ghế sofa, than trời:

“Em thật sự không biết ba em lại tặng tụi mình thứ này. Ba mẹ anh có nghĩ em là người không đứng đắn không?”

Ngoài miệng thì cậu hay đùa mấy câu nửa kín nửa hở, nhưng thực chất vẫn là một mỹ thiếu niên chính trực đấy nhé.

Du Ôn Thần đưa tay xoa đầu cậu.

“Thật ra đây cũng là chuyện tốt. Như vậy sẽ càng khiến mọi người tin rằng chúng ta thật sự là một đôi, đúng không?”

Dương Ngọc Dạng nằm bẹp như một bông hoa vừa bị giày xéo.

“Chắc cũng chỉ biết tự an ủi như vậy thôi.”

Có lẽ vì cú sốc từ hộp quà kia, lần này Du Khoan Thân và Tô Hà chỉ ngồi một lúc rồi ra về.

Dương Ngọc Dạng khẽ thở phào.

Thế cũng tốt.

Đỡ phải ngượng.

Tiễn ba mẹ xong, Du Ôn Thần lấy lý do còn việc để vào phòng làm việc, thực chất là ngồi ngắm album ảnh của Dương Ngọc Dạng.

Còn Dương Ngọc Dạng thì chui vào phòng cosplay của mình, hí hoáy sắp xếp bộ trang phục cosplay mới vừa nhận.

“Alô, Vân Thiên? Muộn thế này gọi mình có chuyện gì vậy?”

Vân Thiên là cậu em cực kỳ đáng yêu quen từ hồi học đại học trong câu lạc bộ anime. Trong giới cosplay, cậu ấy nổi tiếng là "hoa hậu ngoại giao", hễ có tin tức gì là luôn biết đầu tiên.

“Dạng Dạng, cậu nhận được bộ cosplay của 《Thần Tarot》 gửi chưa?”

“Nhận rồi. Mình đang chỉnh lại đây. Chất lượng bộ lần này tốt ngoài sức tưởng tượng luôn, dùng xong mình còn muốn bỏ tiền mua lại.”

Bình thường cậu vẫn nhận lời mời cosplay chính thức từ các hãng. Phía đối tác cung cấp trang phục và thù lao, mời cậu hóa thân thành những nhân vật nổi tiếng.

Có lúc họ tặng luôn bộ đồ, có lúc chụp xong phải hoàn trả.

Vân Thiên cười lấy lòng.

“Ở chỗ mình còn một bộ đẹp hơn nữa, cậu có muốn xem không?”

“Được chứ. Cậu mặc rồi chụp ảnh cho mình xem đi.”

“Khụ khụ... Chắc mình không mặc được nữa rồi. Có thể nhờ cậu cứu nguy thay mình không...”

Lúc này Vân Thiên mới nói ra mục đích thật sự.

“Ý gì vậy? Chẳng phải cậu nhận tiền rồi sao? Không làm thì phải đền gấp mười lần đấy.”

“Chính vì phải đền gấp mười nên mình mới cầu cứu cậu đây. Hôm nay mình lỡ ngã gãy chân, bó bột dày như cái giò heo luôn. Mà nhân vật này lại phải để lộ chân nên mình mặc không nổi. Dạng Dạng, cứu mình với QAQ.”

Trong giới cosplay, chỉ có cậu và Dương Ngọc Dạng đều có thể hóa thân thành cả nhân vật nam lẫn nữ.

Nếu Dương Ngọc Dạng không giúp thì thật sự hết cách.

“Trời ơi! Bao lâu chân cậu mới khỏi? Có cần mình tìm người đến chăm sóc không?”

“Không cần đâu, bạn trai mình chăm rồi. Chỉ là chắc phải ngồi xe lăn cả tháng. Mà nửa tháng nữa phải nộp ảnh rồi, mình chắc chắn không kịp. Dạng Dạng, cậu không thể thấy chết mà không cứu chứ?”

Dương Ngọc Dạng đương nhiên không thể từ chối.

“Được thôi. Nhưng mình nhớ nhân vật của cậu là nhân vật cặp đôi mà. Người còn lại là bạn trai cậu à?”

“Ừ. Chỉ có một tư thế thân mật thôi, cậu chỉ cần ngồi lên vai anh ấy là được.”

“Cậu chắc anh ấy vác nổi mình chứ?”

“Chắc... được mà. Bình thường anh ấy bế mình nhẹ tênh.”

“Chị gái à, hình như cậu quên mất sự chênh lệch giữa hai đứa mình rồi.”

Dương Ngọc Dạng nhìn thì gầy nhưng nặng hơn sáu mươi lăm ký, còn Vân Thiên chỉ hơn bốn mươi lăm ký.

Hoàn toàn không có tính so sánh.

Vân Thiên lúc này mới sực nhớ.

“Đúng ha! Sao mình quên mất chuyện này nhỉ. Tối nay mình bảo anh ấy thử vác cả mình lẫn con chó nhà mình xem sao. Mai mình liên lạc lại.”

“Được. Cậu nghỉ sớm đi, nhớ giữ gìn cái chân, đừng để nặng thêm.”

Hơn một tiếng sau khi cúp máy, Vân Thiên lại gọi tới, giọng gần như sắp khóc.

“Xong rồi... Giờ cả bạn trai mình cũng không cosplay được nữa.”

“Anh ấy cũng bị gãy chân hả?!”

“Không. Vừa nãy mình bảo anh ấy thử bế con Husky nhà mình trước. Ai ngờ nó tưởng tụi mình đang chơi với nó, đạp trúng cổ anh ấy. Bọn mình vừa từ bệnh viện về, bác sĩ dặn nửa tháng tới đừng vận động mạnh. Giờ thì một đứa què chân, một đứa lệch cổ.”

“... Hai người đúng là cặp đôi thần điêu hiệp lữ luôn. Về đến nhà chưa? Có cần mình cho xe qua đón không?”

“Về thì về rồi... Nhưng bộ cosplay này phải làm sao đây?”

Ban đầu chỉ thiếu một người.

Giờ thì thiếu cả hai.

Dương Ngọc Dạng xoa trán.

“Cậu đừng lo trước đã. Để mình nghĩ cách. Nếu thật sự không được thì mình sẽ giúp hai cậu trả tiền bồi thường.”

“Không cần! Cùng lắm hai đứa mình ra đường bán thân kiếm tiền!”

Vân Thiên không phải không có tiền, chỉ là quá xót.

Dù sao cũng phải đền gấp mười lần.

“Đừng nói linh tinh nữa. Mau nghỉ ngơi đi. Mai mình liên hệ mấy người bạn xem ai còn lịch trống.”

“Hu hu... Yêu cậu nhất.”

Sau khi cúp máy, Dương Ngọc Dạng nghiêm túc xem lại danh sách bạn bè.

Bạn của cậu thì không ít.

Nhưng người có thể cosplay được nhân vật của bạn trai Vân Thiên thì lại chẳng có mấy ai.

Nhân vật đó yêu cầu vóc dáng cực kỳ khắt khe: phải cao, phải vạm vỡ, có cơ bụng, đường nét cơ bắp rõ ràng, hơn nữa còn không được mặc áo cơ giả.

Mấy người bạn của cậu tuy cũng có tập gym, nhưng cơ chỉ ở mức vừa phải, lên ảnh sẽ không nổi bật.

Haiz... giờ biết làm sao đây?

Chẳng lẽ để bạn trai của Vân Thiên nghiêng cổ cõng mình chụp ảnh?

Dương Ngọc Dạng trằn trọc đến tận mười hai giờ đêm vẫn chưa ngủ. Du Ôn Thần trở về phòng, thấy cậu còn thức liền hỏi:

“Gặp chuyện phiền lòng sao?”

Dương Ngọc Dạng ôm chiếc gối hình Tiểu Dạng rồi kể lại toàn bộ sự việc.

Du Ôn Thần trầm ngâm suy nghĩ.

Thật ra... anh có thể cõng Dương Ngọc Dạng.

Bỗng nhiên, đầu óc Dương Ngọc Dạng lóe lên một ý tưởng.

“Nhân vật đó không lộ mặt. Anh nói xem, em có nên ra phòng gym tìm một huấn luyện viên thử không? Huấn luyện viên chắc cõng nổi em nhỉ?”

Du Ôn Thần lại hỏi một đằng trả lời một nẻo.

“Cho anh xem ảnh thiết kế gốc đi.”

Dương Ngọc Dạng đưa cho anh xem ảnh thiết lập chính thức. Đó là một người đàn ông cao lớn đeo mặt nạ, vác người yêu ngồi trên vai.

Nhân vật ngồi trên vai mặc váy rất ngắn, chỉ vừa chạm đến gốc đùi.

Ánh mắt Du Ôn Thần lập tức trở nên nguy hiểm.

Anh tuyệt đối không cho phép Dương Ngọc Dạng mặc váy ngồi trên vai người khác.

“Có lẽ... anh có thể thử.”

Dương Ngọc Dạng kinh ngạc.

“Anh á?”

Du Ôn Thần thong thả cởi cúc áo ngủ.

“Vóc dáng của anh chắc cũng đáp ứng yêu cầu.”

Ánh mắt Dương Ngọc Dạng vô thức dời xuống dưới.

Cậu nhìn đến mức ngẩn người.

Lần trước thấy Du Ôn Thần mặc đồ ngủ, cậu đã cảm thấy dáng người anh rất đẹp rồi.

Lần này tận mắt thấy anh cởi áo, mới biết còn vượt xa tưởng tượng.

Bảo sao ông anh họ của cậu ngày nào cũng gào lên đòi "nam mama".

Giờ đến cậu cũng muốn có một "nam mama" rồi.

Du Ôn Thần cong môi, giọng nói mang theo chút trêu chọc.

“Hài lòng không?”

“Hài lòng, hài lòng... suýt ch** n**c miếng luôn.”

Dương Ngọc Dạng thật sự cảm thấy mình sắp ch** n**c dãi.

Trong giới cosplay không thiếu người có thân hình đẹp.

Nhưng chưa từng có ai khiến tim cậu rung động như Du Ôn Thần.

Quan trọng nhất vẫn là gương mặt.

Một khuôn mặt nho nhã, nhã nhặn như thế...

Lại đi cùng một thân hình mạnh mẽ, đầy cơ bắp.

Cảm giác tương phản ấy đúng là quá cuốn hút.

“Khụ khụ... Có làm phiền anh quá không? Em tìm thêm người khác cũng được.”

Dù rất muốn chụp cùng Du Ôn Thần, cậu vẫn lo sẽ làm lỡ thời gian của anh.

Một ông chủ lớn như Du Ôn Thần, chỉ cần bàn chuyện làm ăn vài phút cũng là mấy triệu tệ.

“Không phiền. Nhân tiện chúng ta còn có thể chụp ảnh chung, để ba mẹ anh xem.”

Ba mẹ luôn là cái cớ bất biến.

“Vậy ngày mai anh rảnh không? Nếu rảnh thì đi cùng em đến nhà bạn em lấy đồ nhé.”

“Chỉ cần em cần, anh sẽ luôn có thời gian.”

Dương Ngọc Dạng luôn cảm thấy mỗi lời Du Ôn Thần nói đều như đang ngầm ám chỉ điều gì đó.

Nhưng lại sợ mình tự mình đa tình.

Du Ôn Thần nhìn đồng hồ rồi kéo chăn đắp lại cho cậu.

“Vấn đề giải quyết rồi thì ngủ sớm đi.”

“Ừm. Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Như mọi khi, vừa đặt lưng xuống giường là Dương Ngọc Dạng ngủ thiếp đi.

Trong lúc mơ màng, cậu lờ mờ cảm thấy có người khẽ chạm vào môi mình.

Đang định mở mắt thì cảm giác ấy lập tức biến mất.

Cậu chỉ nghĩ mình đang nằm mơ rồi tiếp tục ngủ.


Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, hai người cùng đến nhà Vân Thiên.

Tình trạng của Vân Thiên và bạn trai còn thảm hơn Dương Ngọc Dạng tưởng.

Lẽ ra người chăm bệnh phải là bạn trai cậu ấy.

Kết quả bây giờ, bạn trai nằm bất động trên giường, còn Vân Thiên lại phải ngồi xe lăn đẩy qua đẩy lại để lấy đồ chăm sóc anh.

“Để mình thuê giúp hai cậu một người giúp việc nhé. Chứ thế này thì làm sao được?”

Vân Thiên xua tay từ chối.

“Thôi đừng. Cậu còn lạ gì Trương Cơ nữa. Có người lạ trong nhà là anh ấy khó chịu như có rận bò khắp người ấy.”

Trương Cơ chính là bạn trai của cậu.

Một người mắc chứng sợ giao tiếp xã hội rất nặng.

Hai người có thể yêu nhau đúng là một kỳ tích.

“Oa! Đây là coser mới trong giới hả? Sao đẹp trai dữ vậy?”

Vân Thiên vừa nhìn thấy Du Ôn Thần bước vào sau Dương Ngọc Dạng thì lập tức sáng cả mắt.

Dương Ngọc Dạng còn đang nghĩ nên giới thiệu thế nào thì Du Ôn Thần đã chủ động đưa tay ra.

“Xin chào. Tôi là bạn trai của Dạng Dạng. Cậu cứ gọi tôi là Ôn Thần là được.”

May mà Vân Thiên đang ngồi xe lăn.

Nếu đứng được, chắc cậu ấy đã lao tới bóp cổ Dương Ngọc Dạng.

“Cậu có bạn trai đẹp trai thế này mà bây giờ mới nói với mình!”

Dương Ngọc Dạng sờ mũi.

“Mới quen nhau không lâu thôi. Giờ chẳng phải em dẫn anh ấy đến cho cậu gặp rồi sao?”

“Nói mau! Hai người quen nhau từ bao giờ? Sao không cho mình kiểm định trước? Mà thôi... đẹp trai thế này thì khỏi cần kiểm định. Nhớ mời mình ăn cơm!”

Du Ôn Thần cũng rất nhiệt tình với bạn của cậu.

“Chắc chắn rồi. Tối nay cậu muốn ăn gì, để tôi đặt bàn.”

“Thôi, đợi mình khỏi hẳn rồi tính.”

Vân Thiên chỉ thuận miệng đùa thôi, chứ lần đầu gặp mặt đã để người ta mời cơm thì cũng ngại.

“Đồ cosplay ở đây này. Hai người mang về thử xem có vừa không. Nếu chật còn đổi size lớn hơn được. Chuyện lần này nhờ hai người cả đấy. Nếu thành công, mình nhất định mời hai người ăn một bữa!”

Nói xong, Vân Thiên còn chắp hai tay trước ngực, vẻ mặt vô cùng thành khẩn.

Dương Ngọc Dạng và Du Ôn Thần thu dọn đồ rồi chuẩn bị ra về.

Trước khi đi, họ còn không quên giới thiệu cho hai người vài bác sĩ chấn thương chỉnh hình rất giỏi.

“Mau khỏe nhé. Đến lúc đó còn đi hội chợ truyện tranh cùng nhau.”

“Mình cũng muốn khỏe lắm chứ, xem cái chân này có chịu cố gắng không đã. À đúng rồi Dạng Dạng, cậu đẩy mình vào nhà vệ sinh được không?”

Dương Ngọc Dạng không nghi ngờ gì, liền đẩy xe lăn đưa cậu ấy vào.

Nào ngờ Vân Thiên vốn chẳng hề muốn đi vệ sinh.

Vừa vào trong, cậu ấy lập tức kéo tay Dương Ngọc Dạng, mặt đầy phấn khích hỏi nhỏ:

“Anh đẹp trai kia... có khỏe không?”

Dương Ngọc Dạng theo thói quen khoác lác:

“Không khỏe bằng mình.”

Gương mặt Vân Thiên lập tức xị xuống.

“Đến cậu mà còn không bằng thì chắc không ổn rồi.”

Dương Ngọc Dạng: ?

Ý gì đây?

"Cái gì mà đến mình còn không bằng chứ?"