Chương 4 - Sau Khi Kết Hôn Theo Hợp Đồng, Tôi Được Tổng Tài Cưng Chiều

Sau Khi Kết Hôn Theo Hợp Đồng, Tôi Được Tổng Tài Cưng Chiều

Du Ôn Thần tiếp tục hỏi:

“Vậy các người muốn bao nhiêu tiền viện phí?”

Sắc mặt anh vẫn bình thản, giọng nói cũng vô cùng ôn hòa.

Thế nhưng chẳng hiểu sao, hai người đối diện lại vô thức thấy căng thẳng.

Sau khi đẩy qua đẩy lại một hồi, một người lấy hết can đảm lên tiếng:

“Ít nhất cũng phải năm mươi nghìn tệ!”

Dương Ngọc Dạng cười khẩy.

Vết thương bé tí như vậy mà dám đòi năm mươi nghìn, đúng là mở miệng không biết ngượng.

Du Ôn Thần khẽ nhướng mày.

“Tôi có thể cho các người năm trăm nghìn.”

Hai người lập tức cười đến híp cả mắt.

Năm trăm nghìn!

Chừng đó đủ để bọn họ tiêu xài thoải mái hơn nửa năm không cần đi làm.

“Điều kiện là... các người tiếp tục để Dương Ngọc Dạng đánh. Đánh đến khi cậu ấy vui thì thôi.”

“...”

Bọn họ nghe nhầm rồi phải không?

Ngay cả Dương Ngọc Dạng cũng không ngờ Du Ôn Thần lại nói như vậy.

Cậu còn tưởng cùng lắm anh chỉ thiên vị mình một chút.

Không ngờ anh lại ngang nhiên đến thế.

Làm cậu... ngại quá.

“Thưa sếp... ngài đang đùa đúng không?”

Một người cười gượng hỏi.

Du Ôn Thần nhìn thẳng vào hắn.

“Cậu nghĩ sao?”

“Chuyện này... cậu ta đánh người là sự thật. Chẳng lẽ ngài định thiên vị cậu ta sao? Nếu ngài làm vậy thì sau này chẳng phải công ty sẽ thành thiên hạ của cậu ta à? Những streamer khác mà biết chắc chắn sẽ không ở lại!”

Hắn còn định dùng những streamer khác để ép Du Ôn Thần đổi ý.

Du Ôn Thần cười như không cười.

“Công ty này đúng là thiên hạ của cậu ấy.”

“Bởi vì sau khi cậu ấy mua lại công ty thì giao cho tôi quản lý.”

“Tôi là kẻ được cậu ấy bao nuôi.”

“Các người đánh ông chủ của tôi, còn mong có thể toàn thân rút lui sao?”

“Khụ... khụ khụ...”

Dương Ngọc Dạng suýt sặc nước bọt.

Anh đúng là dám nói thật.

Người phụ trách cũng giật mình.

Ông biết gia cảnh Dương Ngọc Dạng không đơn giản.

Nhưng không ngờ lại không đơn giản đến mức này, chớp mắt một cái đã trở thành ông chủ của mình.

Hai kẻ xui xẻo kia cũng không ngờ lần này lại tự bê đá đập chân mình.

Bây giờ bọn họ đâu còn dám hô hào đuổi Dương Ngọc Dạng khỏi công ty nữa.

Có thể bình an rút lui đã là may lắm rồi.

Du Ôn Thần giao việc xử lý cho người phụ trách rồi giữ Dương Ngọc Dạng ở lại một mình.

“Bọn họ không đụng vào cậu chứ?”

Vừa không còn người ngoài, giọng nói của anh lập tức trở nên dịu dàng.

“Không có. Hôm nay cảm ơn anh nhé. Nhưng đừng nói chuyện này cho bố mẹ tôi biết được không? Không thì họ chắc chắn sẽ mắng tôi.”

Âu Huyễn Hoa nhất định sẽ nói:

"Đồ ngốc! Sao phải tự mình ra tay? Không biết bỏ tiền thuê người khác đánh à?"

“Ừ, tôi sẽ không nói.”

Du Ôn Thần lấy một hộp sữa đưa cho cậu.

“Ngồi xuống nghỉ một lát đi.”

“Cảm ơn. Mà sao anh lại đột nhiên mua công ty này vậy?”

Việc kinh doanh của Du Ôn Thần đều rất lớn.

Sao tự nhiên lại hứng thú với một công ty livestream nhỏ như thế này?

Du Ôn Thần kéo ghế cho cậu ngồi.

“Đã kết hôn rồi thì đương nhiên tôi phải để ý đến môi trường làm việc của cậu. Nếu không để bố mẹ tôi biết, họ sẽ mắng tôi.”

Dương Ngọc Dạng cười trêu:

“Người thành đạt như anh cũng sợ bị bố mẹ mắng à?”

“Nếu không thì sao tôi lại vội kết hôn như vậy?”

“Câu đùa lúc nãy của anh hơi quá rồi đấy. Còn bảo anh là trai bao của tôi nữa. Tôi không gánh nổi đâu.”

Du Ôn Thần chỉ cười.

“Nếu nói thẳng chúng ta ở bên nhau thì chưa biết chừng sẽ có người bàn tán sau lưng cậu. Còn nói tôi là trai bao của cậu thì cùng lắm họ chỉ nói tôi vài câu thôi, không sao cả.”

Dù sao anh cũng không livestream.

Người khác muốn nói gì thì cứ nói.

Dương Ngọc Dạng giả vờ cúi đầu uống sữa để che đi khóe môi đang cong lên.

Người đàn ông này...

Chu đáo thật.

“Tôi không thể ngày nào cũng đến đây. Sau này tôi sẽ cử một người sang hỗ trợ quản lý. Cậu không cần lo chuyện vận hành công ty, chỉ cần làm điều mình thích là được.”

Dương Ngọc Dạng lau khóe miệng.

“Làm phiền anh rồi.”

Từ lúc hai người “kết hôn” đến giờ, mọi chuyện đều do Du Ôn Thần sắp xếp.

Còn cậu giống hệt một con cá muối.

Thỉnh thoảng chỉ cần trở mình một cái là đủ.

“Sau này đừng nói mấy lời khách sáo như vậy nữa. Nghe xa lạ lắm. Nếu để bố mẹ tôi nghe thấy, họ lại không vui.”

Bố Du, mẹ Du: Đúng thế, ngày nào chúng tôi cũng không vui.

Dương Ngọc Dạng gật đầu.

“Được, sau này tôi sẽ không nói nữa. Nếu anh cần gì cũng có thể nói với tôi. Tuy tôi không giỏi như anh, nhưng trong khả năng của mình, tôi nhất định sẽ cố gắng giúp.”

Nhận của người ta nhiều như vậy, cậu cũng thấy ngại.

Du Ôn Thần nhìn chăm chú vào cậu.

“Điều tôi cần nhất đương nhiên là... cậu giúp tôi tiếp tục diễn cho tốt, đừng để bố mẹ tôi phát hiện.”

Tim Dương Ngọc Dạng khẽ hẫng một nhịp.

Sao cậu cứ cảm thấy câu nói này... có hàm ý gì đó.

Chắc là cậu nghĩ nhiều thôi.

Người ưu tú như Du Ôn Thần, có thể để mắt tới cậu ở điểm nào chứ?

Thấy cậu uống hết hộp sữa, Du Ôn Thần cũng không giữ người lại.

“Cậu đi làm việc trước đi. Trưa nếu rảnh thì cùng ăn một bữa.”

“Được, xong việc tôi sẽ nhắn anh.”

“Ừ.”

Dương Ngọc Dạng trở về phòng làm việc của mình, nằm phịch xuống chiếc ghế hình mèo lông xù rồi bắt đầu suy nghĩ.

Mình có thể báo đáp Du Ôn Thần bằng cách nào đây?

Càng nhận nhiều thì càng nợ nhiều.

Lỡ sau này nợ ngập đầu...

Chẳng lẽ chỉ còn cách lấy... mông để trả nợ?

Mà người ta chưa chắc đã thèm.

Thôi.

Làm việc xong rồi tính tiếp.

Dương Ngọc Dạng mở phòng livestream.

Chỉ trong vài phút đã có mấy chục nghìn người tràn vào.

【Dê Dê ơi, cậu đi đâu vậy? Có phải bị Sói Xám ăn thịt rồi không QAQ!】

【Hóa ra đây là cảm giác bạch nguyệt quang trở về. Tôi vốn đã mê streamer khác rồi, vừa thấy Dê quay lại là lập tức chạy về.】

【Mau lên tiếng đi! Để bọn tôi xác nhận người sau màn hình đúng là cậu. Đừng có tùy tiện tìm người khác tới lừa bọn tôi nhé! Bọn tôi chỉ cần Tiểu Dê Vàng thôi!】

Dương Ngọc Dạng bĩu môi.

“Xì, Tiểu Dê Vàng cái gì chứ. Tôi là Tiểu Dê Trắng mới đúng.” Cậu lập tức phản bác bình luận của khán giả.

 

Cậu không livestream lộ mặt.

Trên màn hình chỉ hiện một nhân vật anime có ngoại hình khá giống cậu. Cậu chỉ cần ngồi sau camera biểu cảm thế nào thì nhân vật đó cũng sẽ làm theo biểu cảm tương ứng.

Ngày thường, cậu chủ yếu trò chuyện, pha trò và chơi game trong phòng livestream.

Hình tượng mà cậu xây dựng trước khán giả là một streamer có giọng nói ngọt ngào, đầu óc hơi "đen tối", nhưng trong lòng lại là một "Tiểu Dê Vàng" chỉ mê chuyện tình yêu thuần khiết.

【Aaaa! Đúng là Dê của tôi rồi! Tôi cứ sợ cậu giống mấy streamer dùng avatar ảo khác, bỏ avatar rồi chạy mất.】

【Vừa nghe thấy giọng này là tôi lại... cứng rồi!】

“Này này này! Giữa ban ngày ban mặt mà nói linh tinh gì thế? Tôi là streamer đứng đắn, không làm nội dung gợi dục đâu nhé. Đừng hại phòng livestream của tôi bị khóa.”

Hôm nay Dương Ngọc Dạng đặc biệt nghiêm túc.

Bởi vì Du Ôn Thần cũng đang ở công ty này.

Nhỡ anh nổi hứng xem livestream của cậu thì sao?

Đừng giống lần đầu bố cậu xem livestream của cậu rồi tạo ra một màn hiểu lầm dở khóc dở cười.

Lúc đó Dương Ngọc Dạng đùa với fan rằng mình muốn tìm một fan để cùng đi xăm hình.

Bố Dương lập tức hét lên:

“Vợ ơi! Con trai nói nó muốn tìm fan để bán thân!”

Kết quả, Dương Ngọc Dạng vừa về đến nhà đã suýt bị mẹ làm thành... dê nướng nguyên con.

Quả nhiên cậu đoán không sai.

Du Ôn Thần thật sự đang xem livestream của cậu.

Chỉ có điều anh chưa bao giờ bình luận.

Mỗi lần vào phòng livestream, việc đầu tiên anh làm là tặng chín món quà đắt tiền nhất, sau đó lặng lẽ ẩn mình, chỉ để nghe giọng của "vợ".

“Ơ, sao anh lại tặng nhiều quà thế nữa?”

Dương Ngọc Dạng đau đầu nhất chính là vị fan này.

Những người khác cùng lắm chỉ tặng vài tệ, vài chục hay vài trăm tệ tiền quà.

Riêng vị đại ca này, mỗi lần xuất hiện là ném hơn một trăm nghìn tệ.

Quan trọng là...

Ngày nào anh cũng đến.

Từ lúc Dương Ngọc Dạng bắt đầu livestream đến nay, một mình anh đã tặng gần năm triệu tệ tiền quà.

【Đại ca top 1 quen thuộc lại xuất hiện rồi.】

【Đại ca top 1 chỉ cần bấm nhẹ một cái là bằng cả năm lương của tôi.】

【Dê Dê à, tôi cho cậu một lời khuyên: liên hệ với đại ca đi... mặc ngược quần giữ nhiệt.】

(Mặc ngược quần giữ nhiệt là tiếng lóng trên mạng Trung Quốc, ám chỉ "hy sinh nhan sắc để lấy lòng đại gia".)

Dương Ngọc Dạng mặc kệ đám người đang trêu chọc, nghiêm túc nói:

“Lần sau anh còn tặng nhiều quà như thế nữa thì tôi sẽ không cho anh vào phòng livestream đâu.”

Hiếm khi vị đại ca top 1 lên tiếng:

“Tôi sẽ đổi tài khoản phụ.”

Dương Ngọc Dạng: ...

Rốt cuộc người này có mục đích gì vậy?

Chẳng lẽ thật sự muốn cậu... mặc ngược quần giữ nhiệt?