Vốn dĩ đây là buổi hẹn hò của hai người.
Không hiểu sao lại biến thành bữa tụ tập của sáu người.
Cả bàn cộng lại có đến 799 cái tâm nhãn.
Cái bị trừ đi... chính là của Tư Ly.
“Sao mọi người không ăn vậy? Buffet ở đây ngon lắm đó. Hay hôm nay mình ăn ở đây cả ngày luôn đi?”
Tư Ly vui vẻ ăn hết con hàu béo ngậy, mọng nước.
Nếu là ngày thường, Dương Ngọc Dạng chắc chắn rất vui khi ăn cùng cậu.
Nhưng hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên của cậu với Du Ôn Thần.
Cậu muốn được ở riêng với anh cơ... QAQ
Mộ Quân Du cũng vậy.
Đã mấy ngày rồi anh chưa được hẹn hò riêng với Tư Mậu.
Mộ Tuân thì liên tục uống nước.
Đã bảo hôm nay là thế giới của hai người.
Vậy mà Tư Ly còn rủ cả đống người đến ăn từ sáng đến tối.
“Sao mọi người chẳng ai nói gì thế?”
Tư Ly tò mò nhìn từng người.
Tư Mậu là người duy nhất có thể trị được cậu, chủ động lên tiếng:
“Em lại muốn giống lần trước, ăn no quá phải vào viện à?”
Tư Ly ngượng ngùng cúi đầu.
“Lần này em sẽ biết chừng mực hơn.”
“Ăn xong thì về nhà ngay, đừng chạy lung tung bên ngoài.”
“Đừng mà. Hôm nay đông vui thế này. Hay cả nhóm chơi kịch bản nhập vai đi, vui biết bao.”
Thấy cậu mềm cứng đều không ăn, Tư Mậu quyết định...
Đạp cậu một cái dưới gầm bàn.
Cho ngoan.
Ngồi đối diện, Mộ Tuân cũng định lén đạp cậu một cái.
Ý là...
Đừng rủ mọi người nữa.
Anh muốn ở riêng với em.
Kết quả...
Hai người lại đạp trúng chân nhau.
Tư Mậu tưởng đó là chân Tư Ly.
Anh giẫm mạnh xuống.
Đến mức này rồi thì em cũng nên hiểu ý chứ.
Mộ Tuân lại tưởng Tư Ly đang cố tình khiêu khích mình.
Lửa giận bốc lên.
Đồ nhóc thối!
Anh còn chẳng nỡ giẫm em mạnh như thế.
Vậy mà em dám giẫm anh!
Anh lập tức đạp trả.
Tư Mậu nhướng mày.
Gan lớn rồi.
Còn dám đạp lại mình?
Thế là...
Dưới gầm bàn.
Người này đạp người kia.
Người kia đạp lại người này.
Cuối cùng Tư Ly cũng thấy có gì đó không đúng.
Cậu cúi xuống nhìn.
“Hai người làm gì mà đạp qua đạp lại thế? Luyện Phật Sơn Vô Ảnh Cước à? Coi chừng phải vào viện đấy.”
Lúc này Tư Mậu và Mộ Tuân mới phát hiện...
Cả hai đều đạp nhầm người.
Hai người lập tức rút chân về.
“Xin lỗi anh hai.”
“Không sao.”
Dương Ngọc Dạng chợt nảy ra ý tưởng.
Cậu kéo Du Ôn Thần đứng dậy.
“Bọn em phải đưa anh ấy đến bệnh viện thay băng nên không chơi tiếp với mọi người được nữa. Để hôm khác rảnh rồi tụ tập nhé!”
Tư Ly tiếc nuối.
“Vậy cũng được.”
Dương Ngọc Dạng khoác tay Du Ôn Thần đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa đã thở phào một hơi.
“Cuối cùng cũng trốn được rồi. Cái tên ngốc đó đúng là chẳng biết nhìn sắc mặt ai cả. Không nhận ra tất cả chúng ta đều đang đi hẹn hò sao?”
Du Ôn Thần bật cười.
“Tư Ly là sinh vật đơn bào, không thể trách cậu ấy được.”
“Anh đưa em sang chỗ khác chơi nhé?”
“Được.”
Chỉ cần được ở bên anh.
Ở nhà cũng đủ vui rồi.
Du Ôn Thần đưa cậu đến một công viên dành cho các cặp đôi.
Ở đó có khu làm đồ thủ công.
Cũng có rất nhiều trò chơi giải trí.
Đúng lúc có một cặp đôi đang chụp ảnh cưới.
Dương Ngọc Dạng liền đứng lại xem một lúc.
“Muốn chụp không?”
Du Ôn Thần hỏi.
“Tất nhiên là muốn rồi. Em còn muốn thay luôn ảnh cưới của bọn mình nữa.”
Lần trước chụp ảnh đăng ký kết hôn...
Cậu cười cứng như tượng sáp.
“Đợi đến lúc tổ chức hôn lễ, mình chụp lại.”
Vừa nghe đến hai chữ hôn lễ...
Dương Ngọc Dạng đã không nhịn được vui vẻ.
Hồi tham dự đám cưới của Mộ Quân Du, cậu còn nghĩ...
Không biết bao giờ mình mới kết hôn.
Không ngờ...
Chồng lại tự tìm đến nhanh như vậy.
Hai người yêu nhau, hẹn hò liên tục suốt mấy ngày.
Đến ngày thứ năm...
Bị lãnh đạo nhà trường gọi điện giục.
Lúc này họ mới nhớ ra chuyện quay video quảng bá.
Dương Ngọc Dạng rất mong được cùng Du Ôn Thần quay phim.
Sáng sớm đã đưa anh đến trường.
Du Ôn Thần bị thầy giáo cũ gọi đi trò chuyện.
Còn Liễu Nam Tình thì giúp Dương Ngọc Dạng trang điểm.
Cô cố tình vẽ cho cậu dữ dằn hơn một chút.
Cho hợp với hình tượng đại ca trường học.
“Chị Nam Tình, chị mang thai mấy tháng rồi, hay cứ ở nhà nghỉ đi.”
Dương Ngọc Dạng đứng im không dám nhúc nhích.
Sợ lỡ va phải bụng cô.
Liễu Nam Tình cất cây chì kẻ mày đi.
“Ngày thường chị sẽ không đến đâu.”
“Nhưng hôm nay có chuyện rất quan trọng.”
“Chuyện gì vậy?”
Dương Ngọc Dạng lập tức dựng đôi tai hóng chuyện.
“Lát nữa sẽ có người cầu hôn.”
“Em có muốn cùng chúc phúc không?”
Hai mắt Dương Ngọc Dạng sáng rực.
“Có chứ! Có chứ! Ai cầu hôn vậy?”
“Một người bạn.”
“Người được cầu hôn vẫn chưa biết đâu.”
“Em cũng đừng nói ra.”
“Có người biết, có người chưa biết.”
“Vậy bọn em phải chúc mừng thế nào?”
“Người được cầu hôn sẽ tham gia quay video quảng bá hôm nay.”
“Lát nữa em cứ phối hợp với chị.”
“Chị bảo làm gì thì em làm cái đó.”
Dương Ngọc Dạng liên tục gật đầu như giã tỏi, trong lòng tràn đầy mong chờ.
Đây là lần đầu tiên cậu được chứng kiến một màn cầu hôn, nghĩ thôi đã thấy k*ch th*ch.
Không bao lâu sau, Du Ôn Thần cũng quay lại.
Anh không cần trang điểm, chỉ thay một bộ quần áo là được.
Vừa nhìn thấy anh mặc bộ đồ phong cách học viện, Dương Ngọc Dạng lập tức bị đánh trúng đúng gu.
Đây chẳng phải chính là hình tượng đàn anh dịu dàng mà hồi đại học ngày nào cậu cũng tưởng tượng sao?
Quyết định rồi, tối nay nhất định sẽ mơ về bộ dạng này.
Các cảnh quay khá vụn vặt nhưng không khó, cũng chẳng đòi hỏi diễn xuất gì nhiều.
Hơn nữa, ánh mắt hai người nhìn nhau vốn đã đầy vẻ mập mờ, nên hầu như cảnh nào cũng quay một lần là đạt.
Điều phiền nhất chỉ là Dương Ngọc Dạng cứ quay xong một cảnh lại phải thay một bộ quần áo, tạo hình thay đổi theo thân phận của nhân vật.
Bận rộn cả ngày, mãi đến lúc mặt trời sắp lặn mới hoàn thành việc quay phim.
“Dạng Dạng, em thay thêm một bộ nữa là xong.”
Liễu Nam Tình mang đến một bộ lễ phục chỉnh tề.
Dương Ngọc Dạng ngạc nhiên.
“Cảnh cuối chẳng phải quay xong rồi sao? Sao còn phải thay đồ nữa?”
Liễu Nam Tình hạ giọng:
“Em quên rồi à? Còn màn cầu hôn nữa. Bạn chị muốn cầu hôn lúc hoàng hôn phủ kín bầu trời, như vậy mới lãng mạn.”
Dương Ngọc Dạng đầy vẻ ngưỡng mộ.
“Wow, lãng mạn thật!”
“Thay nhanh lên, đừng bỏ lỡ.”
“Em đảm bảo rất nhanh.”
Sợ bỏ lỡ khoảnh khắc lãng mạn ấy, Dương Ngọc Dạng thay quần áo với tốc độ nhanh nhất rồi chạy ra.
Liễu Nam Tình vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo, ấn cậu ngồi xuống trước bàn trang điểm rồi chỉnh lại tóc.
“Chúng ta còn không ra xem cầu hôn sao?”
“Không vội, mặt trời vẫn chưa lặn hẳn. Đợi đến lúc lặn rồi đi.”
“Thế sao còn chỉnh tóc cho em?”
“Em chỉ đi xem thôi mà, đâu muốn cướp spotlight của người ta.”
Liễu Nam Tình thuận miệng bịa một lý do.
“Vì chị nói với người được cầu hôn là còn phải quay thêm một cảnh nữa. Nếu không người đó đi mất thì sao.”
“À à, hóa ra người được cầu hôn là nhiếp ảnh gia.”
Liễu Nam Tình cũng không giải thích.
Sau khi chỉnh tóc xong, cô còn định trang điểm thêm cho cậu.
Nhưng gương mặt của Dương Ngọc Dạng quá hoàn hảo.
Không trang điểm lại còn đẹp hơn.
“Tìm được người yêu đẹp như em, Du Ôn Thần độc thân ba mươi năm cũng đáng.”
Liễu Nam Tình cất túi đồ trang điểm đi.
Dương Ngọc Dạng ngượng ngùng đáp:
“Anh Hải tìm được người vợ xinh đẹp như chị cũng là phúc lớn.”
Liễu Nam Tình búi tóc lên.
“Được rồi, đừng thương mại thổi phồng nhau nữa.”
“Đứng lên đi, chúng ta ra tìm mọi người.”
“Ơ, Ôn Thần đâu rồi?”
Dương Ngọc Dạng nhìn quanh.
“Không biết, chắc đang giúp việc bên ngoài. Chúng ta ra trước đi.”
Liễu Nam Tình đưa cho cậu một bó hoa.
“Lát nữa, hễ thấy có người quỳ xuống cầu hôn thì em đưa bó hoa này cho người được cầu hôn.”
“Họ không quen em, nên để em cầm thì người đó sẽ không nghi ngờ.”
“Vâng! Cứ giao cho em!”
Dương Ngọc Dạng ôm chặt bó hoa, hệt như một chiến sĩ sắp ra trận.
Sân vận động là nơi ngắm hoàng hôn đẹp nhất.
Bầu trời màu hồng nhạt khiến màn cầu hôn sắp diễn ra càng thêm lãng mạn.
Trong mắt Dương Ngọc Dạng hiện lên vẻ ngưỡng mộ.
Ai mà chẳng muốn được cầu hôn dưới bầu trời đẹp như thế này chứ.
Không biết từ lúc nào, Du Ôn Thần cũng đã thay sang một bộ lễ phục chỉnh tề.
Anh chậm rãi bước về phía Dương Ngọc Dạng.
Ngoài anh ra, Mộ Quân Du, Tư Ly và mọi người cũng đều có mặt.
Dương Ngọc Dạng còn thấy kỳ lạ.
Sao mọi người lại đến đây?
Lại chuẩn bị cùng nhau đi chơi sao?
Cho đến khi...
Du Ôn Thần quỳ xuống một gối.
Dương Ngọc Dạng mới như chợt hiểu ra điều gì.
Du Ôn Thần lấy ra một chiếc hộp nhẫn bằng nhung đỏ.
“Dạng Dạng.”
“Giữa chúng ta vẫn còn thiếu một lời cầu hôn chính thức.”
Dương Ngọc Dạng lập tức che miệng.
“Sao anh không nói trước với em? Ít nhất cũng phải để em chuẩn bị tâm lý chứ.”
Mộ Quân Du đứng bên cạnh cười nói:
“Báo trước thì còn gì là bất ngờ nữa. Em đúng là ngốc thật, đến giờ mới nhận ra.”
Du Ôn Thần mở hộp nhẫn.
Dù trong lòng đã nắm chắc mười phần, anh vẫn không giấu nổi sự căng thẳng.
“Dạng Dạng...”
“Em có đồng ý lấy anh không?”
Tư Ly là người đầu tiên hô lớn:
“Đồng ý đi!”
Các sinh viên đang xem náo nhiệt trên sân cũng đồng thanh hò reo theo.
Trong tiếng reo hò ấy...
Dương Ngọc Dạng khẽ gật đầu.
Du Ôn Thần còn chưa kịp vui mừng.
Thì Tư Ly và Mộ Quân Du đã nhảy cẫng lên reo hò trước.
Hai người còn lấy ra hai ống pháo giấy cỡ lớn bắn lên trời để chúc mừng.
Giữa cơn mưa ruy băng đầy trời...
Du Ôn Thần nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn lên ngón tay Dương Ngọc Dạng.
Rồi đứng dậy ôm chặt lấy cậu.
Ngay khoảnh khắc ôm được Dương Ngọc Dạng vào lòng...
Thân thể Du Ôn Thần vẫn khẽ run lên.
Anh sợ...
Lần này cũng giống như trước.
Chỉ là một giấc mơ của riêng mình.
Nhưng lần này...
Khác hẳn.
Dương Ngọc Dạng cũng ôm chặt lấy anh.
Ghế sát bên tai anh, c** nh* giọng nhưng vô cùng kiên định:
“Em yêu anh.”
-HẾT-