Chương 18 - Sau Khi Kết Hôn Theo Hợp Đồng, Tôi Được Tổng Tài Cưng Chiều

Sau Khi Kết Hôn Theo Hợp Đồng, Tôi Được Tổng Tài Cưng Chiều

Du Ôn Thần bình thản đá nhẹ Tư Ly một cái dưới gầm bàn.

Tư Ly lập tức chữa cháy:

“Ý tôi là, nếu hai chúng ta quen nhau từ trước thì chắc chắn tôi sẽ thầm thích cậu.”

Dương Ngọc Dạng cũng không nghĩ nhiều.

“Cậu quá khen rồi. Cậu cũng đẹp trai lắm.”

Hai người rất hợp tính, chẳng mấy chốc đã chuyển sang một chủ đề khác và trò chuyện rôm rả.

Du Ôn Thần thu dọn bát đũa trên bàn, nhìn đồng hồ rồi nói:

“Anh phải đi họp rồi. Hai người cứ ngồi đây nói chuyện nhé. Tiểu Ly, đừng nói linh tinh nữa, biết chưa?”

Tuy nét mặt anh vẫn rất ôn hòa, nhưng trong mắt Tư Ly, anh chẳng khác nào một con hổ cười. Cậu chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu.

“Biết rồi ạ!”

Để tránh lỡ miệng lần nữa, Tư Ly vội chuyển chủ đề sang chuyện cosplay.

“Cảm ơn cậu đã đồng ý giúp mình!”

“Người một nhà cả mà, khách sáo gì chứ. Mà nói thật, nét vẽ của cậu rất độc đáo. Nếu chịu tiết chế hơn một chút thì chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám ở trong nước.”

Dương Ngọc Dạng vẫn muốn góp ý cho cậu.

Tư Ly chống nạnh.

“Đây không phải vấn đề có tiết chế hay không, mà là vấn đề nguyên tắc. Từ nhỏ mình đã thề sẽ vẽ hết những cảnh từng bị kiểm duyệt. Giờ lớn rồi, nhất định phải thực hiện ước mơ thuở bé!”

“... Được rồi.”

Nghĩ theo một góc độ khác, Dương Ngọc Dạng lại thấy những người như Tư Ly rất đáng kính trong mắt nhiều fan truyện tranh.

Mấy năm gần đây việc kiểm duyệt quá gắt gao, khiến nhiều bộ truyện mất đi ý nghĩa ban đầu, càng đọc càng thấy nhạt.

“Thế sao cậu không tự cosplay luôn? Mình thấy nếu cậu tự cosplay nhân vật của mình thì chắc chắn cũng nổi tiếng.”

Dương Ngọc Dạng nghiêm túc đưa ra lời khuyên.

Cậu nhớ trước đây từng có một tác giả tự cosplay nhân vật trong truyện của mình, chỉ sau một đêm đã tăng hơn một triệu người theo dõi.

Tư Ly chống cằm, thở dài.

“Bạn trai mình không đồng ý. Nếu không thì mình cosplay từ lâu rồi.”

“Cậu có bạn trai rồi?”

“Có chứ. Tất cả các anh đẹp trai tóc trắng trong thế giới anime đều là người yêu của mình.”

“...”

Hóa ra chỉ là một "mộng nam".

Tư Ly thầm khâm phục khả năng ứng biến của mình.

May mà Dương Ngọc Dạng không phát hiện.

Thực ra hiện tại cậu vẫn chưa có bạn trai.

Chỉ là đang trong giai đoạn mập mờ với một người.

Hai người vẫn còn đang kéo co, chưa biết có thành đôi hay không, nên cậu quyết định tạm thời giấu đi, đợi khi thành công rồi hẵng nói.

Hai người ríu rít trò chuyện trong phòng làm việc của Du Ôn Thần suốt cả buổi chiều, đến tối còn hẹn nhau về nhà xem anime.

Thấy hai người sắp ngồi sát vào nhau luôn rồi, Du Ôn Thần liền khéo léo ám chỉ Tư Ly nên về.

“Tiểu Ly, lâu rồi em chưa gặp anh trai mình, không nhớ anh ấy à?”

Tư Ly lập tức bĩu môi.

“Anh Ôn Thần, anh còn lạ gì thái độ của anh em đối với em. Hôm nay anh ấy còn bảo em đừng về nhà ngủ, kẻo làm phiền thế giới hai người của anh ấy với Mộc Mộc. Đàn ông các anh ấy mà, có người yêu rồi là đều như thế.”

“...”

Đàn ông các anh?

Chẳng lẽ Tư Ly không phải đàn ông?

“Vậy tối nay em ở đâu? Để anh đưa em về.”

Đến mức này thì gần như là đuổi khéo rồi.

Nhưng Dương Ngọc Dạng nhanh hơn một bước.

“Hôm nay Tiểu Ly hẹn xem anime với em mà. Đương nhiên là về nhà em ở rồi. Vừa hay cậu ấy ngủ cùng phòng với em, bọn em sẽ thức trắng đêm tâm sự.”

Kể từ khi Mộ Quân Du và Tư Mậu ở bên nhau, đã chẳng còn ai thức khuya xem anime rồi trò chuyện cùng Tư Ly nữa.

Quá kích động, cậu hoàn toàn không nhận ra sắc mặt Du Ôn Thần đã đen chẳng khác gì mực.

Suốt quãng đường về, hai cậu thanh niên líu ríu nói không ngừng.

Đến tận khi về tới nhà vẫn còn trò chuyện rôm rả.

Trong khi đó, Du Ôn Thần đứng bên cạnh, âm thầm suy nghĩ xem nên xử lý Tư Ly thế nào cho thật tự nhiên.

Đúng lúc ấy, điện thoại anh nhận được tin nhắn của Tư Mậu.

Tư Mậu: Tiểu Ly nói tối nay sẽ ở chỗ cậu. Làm phiền cậu rồi.

Du Ôn Thần trả lời gần như ngay lập tức:

Du Ôn Thần: Biết là làm phiền mà cậu còn không mang nó về?

Tư Mậu đáp:

Tư Mậu: Vì nó về nhà tôi cũng chỉ làm phiền thôi.

Vốn dĩ anh đã lên kế hoạch tận hưởng buổi tối riêng tư với Mộc Mộc, đương nhiên không muốn bị Tư Ly phá hỏng.

Không những từ chối đón em trai về, anh còn cố tình chọc tức Du Ôn Thần.

Tư Mậu: Thật ra để nó ở chỗ cậu cũng chẳng sao. Dù gì giữa cậu và Dương Ngọc Dạng cũng chưa có tiến triển thực chất gì mà.

Du Ôn Thần hít sâu một hơi rồi nhắn lại:

"Lập tức đến đưa người đi. Nếu không, tôi không đảm bảo lúc cậu ta rời khỏi đây vẫn còn nguyên vẹn."

Tư Mậu chỉ đáp đúng hai chữ:

"Tùy cậu."

Gửi xong tin nhắn, anh ôm vợ đi mất.

Du Ôn Thần cất điện thoại, trong lòng thầm quyết định nhất định phải nghĩ cách xử lý hai anh em nhà này.

“Bọn em về phòng xem anime đây, anh có muốn xem cùng không?”

Dương Ngọc Dạng chạy tới rủ Du Ôn Thần.

Anh còn chưa kịp trả lời thì Tư Ly đã chen ngang:

“Anh Ôn Thần chắc chắn không xem đâu. Đi mau đi, em sốt ruột lắm rồi.”

“Vậy nhé, bọn em đi đây.”

Dương Ngọc Dạng nghĩ cũng đúng. Một người chững chạc như Du Ôn Thần sao có thể ngồi xem anime với bọn họ được.

Cậu nháy mắt với anh một cái rồi bị Tư Ly kéo thẳng vào phòng.

Gân xanh trên mu bàn tay Du Ôn Thần nổi lên.

Tư Ly đúng là nên cảm ơn ông trời đã ban cho cậu ta một gương mặt trông rất "thụ", nếu không hôm nay chắc chắn đã bị đánh rồi.

Đúng rồi...

Ba mẹ anh thích khuôn mặt của Tư Ly lắm.

Trong đầu Du Ôn Thần lập tức nảy ra một kế hoạch.

Ban đầu anh định gọi ba mẹ sang ngay, nhưng nghe tiếng cười vui vẻ của Dương Ngọc Dạng vang lên từ căn phòng nhỏ, anh lại chần chừ.

Thôi vậy.

Cứ để hai người xem xong đã.

Đến tối rồi tách họ ra cũng chưa muộn.


Bộ anime Tư Ly chọn là một bộ anime người lớn của nước ngoài.

Mà đã là anime người lớn thì đương nhiên sẽ có một vài cảnh thân mật.

May là mỗi cảnh đều rất ngắn, không quá ba mươi giây.

Dương Ngọc Dạng đỏ bừng cả mặt.

Trong khi đó, Tư Ly lại xem rất thích thú.

“Cậu đỏ mặt cái gì? Có hở hang gì đâu.”

“Thế này mà còn chưa hở hả?”

“Chẳng lẽ bình thường cậu không xem?”

Ở nước ngoài, Tư Ly xem quen rồi nên thấy mấy cảnh này chẳng đáng là gì.

“Có xem chứ... nhưng chưa từng xem cùng người khác.”

Tư Ly khoác vai cậu.

“Đây là phim người lớn chứ có phải phim khiêu dâm đâu, ngại cái gì. Xem nhiều học hỏi thêm, sau này kiểu gì cậu với anh Ôn Thần cũng dùng đến.”

Dương Ngọc Dạng lí nhí như muỗi kêu:

“Làm chuyện đó chắc chết mất...”

Nhất là với cấp độ như Du Ôn Thần...

Chắc lấy luôn cái mạng của cậu.

“Hả? Cậu nói gì?”

“Không... không có gì.”

Thấy cậu cứ né tránh, Tư Ly hỏi thẳng:

“Từ lúc kết hôn đến giờ hai người vẫn chưa... làm gì nhau à?”

“Chưa! Cậu cũng biết bọn mình là kết hôn theo thỏa thuận mà. Sao có thể... làm chuyện đó được.”

Tư Ly trầm ngâm.

“Vậy cậu hiểu không?”

“Hiểu cái gì?”

“Kiến thức về chuyện ấy.”

Dương Ngọc Dạng cứng đầu đáp:

“Biết sơ sơ.”

Thật ra cậu chỉ giỏi nói mấy câu đùa bỡn thôi.

Chứ bản thân lại cực kỳ ngây thơ.

Nếu không thì cũng chẳng vì một giấc mơ mà thành ra như sáng nay.

Tư Ly búng tay một cái.

“Để anh truyền ít kinh nghiệm cho.”

Dương Ngọc Dạng kinh ngạc.

“Cậu nhiều kinh nghiệm lắm à?”

Nhìn Tư Ly còn ngây thơ hơn cả cậu cơ mà.

Tư Ly vuốt chòm râu tưởng tượng, làm ra vẻ cao thâm khó lường.

“Cậu nghĩ mấy bộ truyện của tôi được vẽ thế nào? Không tích lũy kinh nghiệm thì chẳng lẽ tự tưởng tượng ra à?”

“Nhưng cậu còn chưa có bạn trai, lấy đâu ra kinh nghiệm?”

“Xem video.”

“... À.”

Ra là kiểu kinh nghiệm đó.

Thế thì cậu cũng có mà.

Tư Ly lấy một chiếc điện thoại dự phòng từ trong túi ra.

“Trong này đều là bí mật nho nhỏ của tôi. Cho cậu mượn thưởng thức hai ngày, nhớ ngày kia trả lại.”

Đúng là đồi trụy!

Dương Ngọc Dạng âm thầm khinh bỉ trong lòng.

Sau đó...

Vẫn rất thành thật đưa bàn tay đầy "tội lỗi" ra, nhét chiếc điện thoại dự phòng vào túi mình.