Chương 12 - Sau Khi Kết Hôn Theo Hợp Đồng, Tôi Được Tổng Tài Cưng Chiều

Sau Khi Kết Hôn Theo Hợp Đồng, Tôi Được Tổng Tài Cưng Chiều

“Hả?”

Dương Ngọc Dạng bị câu "biến giả thành thật" bất ngờ của Du Ôn Thần làm giật mình, theo phản xạ suýt ch** n**c miếng... À không, là để lộ vẻ căng thẳng.

Đúng là Du Ôn Thần rất đẹp trai, dáng người cũng cực phẩm, lại giàu có, còn mang khí chất "nam mama" mà cậu thích...

Nhưng mà... nhưng mà...

Nhìn dáng vẻ bối rối của cậu, Du Ôn Thần không nhịn được bật cười.

“Ý anh là làm một dấu hôn thật, coi như biến giả thành thật. Nếu em không ngại thì có thể để lại một dấu trên cổ hoặc cổ tay anh.”

Ban nãy đúng là anh từng nảy sinh suy nghĩ khác.

Nhưng thấy Dương Ngọc Dạng sợ hãi, anh chỉ đành từ bỏ.

“Em... em không biết làm.”

Khuôn mặt Dương Ngọc Dạng đỏ bừng.

Mọi hiểu biết của cậu về chuyện này đều học từ tiểu thuyết và truyện tranh, hoàn toàn không có chút kinh nghiệm thực tế nào.

Du Ôn Thần bất đắc dĩ cười.

“Vậy phải làm sao đây? Anh cũng không biết.”

“Anh lớn thế này rồi mà cũng không biết sao?”

Dương Ngọc Dạng nhìn anh như đang nhìn người ngoài hành tinh.

Du Ôn Thần không nhịn được đưa tay véo má cậu.

“Ai nói lớn tuổi thì nhất định phải biết?”

“Em cứ tưởng mấy tổng tài như anh tháng nào cũng thay vài người...”

Dương Ngọc Dạng càng nói càng nhỏ.

Nhà cậu chưa từng có chuyện linh tinh như vậy, nhưng từ nhỏ vẫn thường nghe ba mẹ kể ai đó nuôi tình nhân, ai đó bao nuôi người khác, rồi dặn cậu tuyệt đối đừng học theo.

Thế nên cậu cứ nghĩ ngoài người nhà mình ra thì những người khác đều gần giống vậy.

“Xin lỗi... Em không có ý nghi ngờ anh đâu. Anh đừng giận nhé.”

Thấy sắc mặt Du Ôn Thần thay đổi, Dương Ngọc Dạng lập tức ngoan ngoãn xin lỗi.

Du Ôn Thần đẩy gọng kính.

“Anh không giận. Chỉ là muốn nói với em rằng mỗi người đều có cách sống khác nhau.”

Quả thật, phần lớn những người xung quanh anh đều giống như lời Dương Ngọc Dạng vừa nói.

Có người thay bạn tình nhanh đến mức một ngày đổi một người.

Nhưng anh mắc chứng "ưa sạch" trong chuyện tình cảm.

Anh không thể chấp nhận kiểu quan hệ như vậy.

“Thật sự xin lỗi mà QAQ.”

Dương Ngọc Dạng nằm úp mặt lên ghế sofa xin lỗi anh.

Lúc cúi đầu, khóe môi cậu lại lặng lẽ cong lên.

Không hiểu vì sao...

Biết Du Ôn Thần chưa từng tìm người khác...

Cậu bỗng có cảm giác như mình vừa nhặt được một báu vật.

“Được rồi, ngồi dậy đi.”

Du Ôn Thần không nỡ để cậu nằm như vậy mãi.

“Để anh nghĩ thêm xem. Chắc chắn sẽ có cách khiến ba mẹ em tin tưởng chúng ta.”

Buổi tối, sau khi tắm xong, Dương Ngọc Dạng áp sát vào bức tường, chăm chú nghe ngóng động tĩnh bên phòng đối diện.

Du Ôn Thần bật cười trước hành động đáng yêu ấy.

“Em đang làm gì vậy?”

“Suỵt... Em nghe xem ba mẹ em ngủ chưa.”

“Cách âm ở đây khá tốt, chắc em không nghe thấy đâu.”

Dương Ngọc Dạng lại vô cùng chắc chắn.

“Nếu không có gì bất ngờ thì trong vòng năm phút nữa em sẽ nghe được.”

Du Ôn Thần cũng tò mò ghé lại.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng Âu Huyễn Hoa mắng Dương Nghĩa:

“Đi tắm ngay!”

Ngay sau đó là giọng nũng nịu của Dương Nghĩa.

“Nhưng người ta sợ tắm ở chỗ lạ lắm. Em tắm cùng anh đi.”

“Tránh ra! Tôi tắm rồi!”

“Tắm thêm lần nữa mà.”

Dương Ngọc Dạng nổi hết da gà.

“Xin lỗi nhé... Ba em bình thường hơi... phong tình quá.”

Nhiều lúc cậu cũng xấu hổ vì ông bố của mình.

Du Ôn Thần mỉm cười.

“Thú vị mà.”

Nếu Dương Ngọc Dạng cũng có thể quấn lấy anh đòi tắm cùng...

Thì anh thật sự phải cảm tạ ông trời.

Bên phòng đối diện náo nhiệt một lúc rồi bỗng yên tĩnh hẳn.

Du Ôn Thần đang định bảo Dương Ngọc Dạng về giường nghỉ thì cậu bỗng nói:

“Không đúng.”

“Hửm?”

“Ba em mà hơn mười phút không giở trò thì chắc chắn đang làm chuyện nghiêm túc.”

“Chuyện gì?”

“Ví dụ như... hai người cũng đang nghe lén bọn mình.”

Vừa dứt lời, ngoài cửa đã vang lên tiếng hai chú mèo Phạn Phạn và Châu Châu kêu meo meo, xen lẫn giọng Dương Nghĩa xua đuổi:

“Đi đi đi, mau đi chỗ khác.”

Dương Ngọc Dạng chớp mắt với Du Ôn Thần.

“Thấy chưa? Em bảo rồi mà. Hai người cũng đang nghe lén.”

Chỉ khác là...

Ba mẹ cậu còn táo bạo hơn.

Đứng sát ngay ngoài cửa để nghe.

Du Ôn Thần suy nghĩ một lúc rồi đi mở cửa.

Dương Nghĩa và Âu Huyễn Hoa đã nhanh chóng trốn sang căn phòng bên cạnh.

Anh cố tình để hé cửa một khe nhỏ rồi quay trở lại.

“Anh làm gì vậy?”

“Họ đã muốn nghe... thì mình cứ để họ nghe cho đủ.”

Du Ôn Thần cảm thấy đây là một ý hay.

Dương Ngọc Dạng vẫn chưa hiểu.

“Cho họ nghe cái gì?”

Du Ôn Thần nhìn cậu.

“Em nghĩ đêm tân hôn của một cặp vợ chồng mới cưới thì thường làm gì?”

Đáp án quá rõ ràng.

“Nhưng... nhưng hai mình đâu có...”

“Chẳng phải em diễn rất giỏi sao?”

Du Ôn Thần ngầm nhắc.

Chưa từng ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy chứ.

Dương Ngọc Dạng vừa ngượng vừa hồi hộp.

“Lỡ ba mẹ mở cửa xông vào thì sao?”

Cửa phòng còn chưa khóa.

Nếu mẹ cậu đẩy cửa bước vào thì mọi chuyện sẽ bại lộ ngay.

Du Ôn Thần bình tĩnh đáp:

“Không đâu. Mẹ em là người biết chừng mực. Mà cho dù có định vào thì ba em cũng sẽ ngăn lại.”

Dương Ngọc Dạng do dự rất lâu.

Cuối cùng vẫn quyết định thử một phen.

Dù sao cũng đã đến nước này.

Biết đâu... trong nguy hiểm lại tìm được đường sống.

 

Những tiếng r*n r* đứt quãng từ trong phòng vọng ra ngoài. Dương Nghĩa và Âu Huyễn Hoa lại lén bước ra khỏi phòng.

“Bà xã, thế này là đủ rồi chứ? Hai mình đừng nghe nữa.”

Đến cả Dương Nghĩa cũng thấy ngượng.

Lén nghe con trai với con rể làm chuyện riêng tư...

Nghĩ thế nào cũng thấy mình quá b**n th**.

Âu Huyễn Hoa lại chẳng dễ bị qua mặt như vậy.

“Tôi không tin. Cố tình để hé cửa như thế, rõ ràng là muốn diễn cho chúng ta xem. Tôi phải tự vào xem mới được.”

Dương Nghĩa vội giữ bà lại.

“Bà xã, làm vậy sao được? Dạng Dạng sẽ xấu hổ lắm.”

“Nó thì có gì phải xấu hổ? Từ đầu đến chân chỗ nào của nó mà tôi chưa từng nhìn qua?”

“Nhưng còn Ôn Thần nữa. Ngoan nào, mình về phòng đi.”

“Không được! Anh buông tôi ra!”

Dương Nghĩa dứt khoát vác bổng vợ lên vai mang đi.

Tuyệt đối không cho vợ có cơ hội nhìn người đàn ông khác.

Trong phòng, Dương Ngọc Dạng diễn đến khàn cả giọng. Đợi mãi không còn nghe thấy động tĩnh ngoài cửa nữa mới nhỏ giọng hỏi:

“Được rồi chứ?”

Du Ôn Thần ngồi trên ghế sofa, lấy tập tài liệu che lên đùi mình.

“Chắc họ đi rồi. Em ra khóa cửa đi, anh vào tắm.”

“Được.”

Dương Ngọc Dạng rón rén đi đến cửa. Xác nhận bên ngoài không còn ai, cậu lập tức khóa cửa lại.

Lúc quay vào phòng, Du Ôn Thần đã vào phòng tắm.

Dương Ngọc Dạng cũng chẳng nghĩ nhiều. Uống một ngụm nước cho đỡ khàn giọng rồi ngả lưng xuống giường ngủ ngay.

Đứng dưới vòi sen, Du Ôn Thần tiếp tục tắm nước lạnh.

Kể từ ngày Dương Ngọc Dạng chuyển đến ở cùng, tần suất anh phải tắm nước lạnh rõ ràng tăng lên đáng kể.

Dòng nước lạnh buốt chảy dọc theo gương mặt. Du Ôn Thần nhắm mắt, cố gắng đè nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.

Bình thường chỉ cần đứng dưới nước lạnh khoảng mười phút là đủ bình tĩnh.

Nhưng hôm nay...

Đến gần hai mươi phút mà vẫn không thể hoàn toàn lấy lại bình tĩnh.

Anh tắt vòi nước.

Ánh mắt vô thức dừng lại ở chiếc giỏ đựng quần áo trong góc phòng.

Trong đó là bộ quần áo Dương Ngọc Dạng vừa thay ra.

Cuối cùng...

Lý trí vẫn thua trước những cảm xúc khác.

Đến khi Du Ôn Thần bước ra khỏi phòng tắm, Dương Ngọc Dạng đã sắp mơ sang giấc mơ thứ ba.

Nhìn người mình yêu ôm chiếc gối hình cừu ngủ say với dáng vẻ ngây thơ đáng yêu, Du Ôn Thần không nhịn được tự khinh bỉ bản thân vì những suy nghĩ vừa rồi.

Tiện thể...

Anh còn ghen với chính chiếc gối hình cừu đang được cậu ôm.

Đằng nào tối nay, những chuyện nên làm hay không nên làm trong lòng anh cũng đều đã nghĩ cả rồi.

Thêm một việc nữa...

Chắc cũng không sao.

Du Ôn Thần nhẹ nhàng rút chiếc gối hình cừu khỏi vòng tay Dương Ngọc Dạng, ném xuống đất, còn khéo léo tạo hiện trường như thể chính Dương Ngọc Dạng đã đá nó rơi xuống.

Chiếc gối cừu: ?

Không còn ôm gì trong lòng, Dương Ngọc Dạng theo thói quen đưa tay tìm kiếm thứ khác để ôm.

Du Ôn Thần lập tức nằm xuống cạnh cậu.

Cuối cùng...

Anh cũng được người mình yêu ôm vào lòng.

Anh cứ lặng lẽ ngắm Dương Ngọc Dạng ngủ đến hơn ba giờ sáng mới chợp mắt.

Sáng hôm sau, hiếm hoi lắm anh mới không dậy sớm.

Ngược lại, Dương Ngọc Dạng bị buồn tiểu làm tỉnh giấc.

Cậu định đi vệ sinh rồi quay lại ngủ tiếp.

Vừa mở mắt...

Đập vào mắt cậu là cúc áo ngủ của Du Ôn Thần đã bung ra khá nhiều, để lộ toàn bộ phần cơ ngực và cơ bụng săn chắc.

Dương Ngọc Dạng trợn tròn mắt.

Hóa ra...

Dậy sớm còn có phúc lợi thế này.

Quyết định rồi!

Sau này cậu cũng sẽ dậy sớm.