Nhiệt độ ngoài trời lên tới ba mươi tám độ, nhưng cũng không thể sưởi ấm trái tim đã nguội lạnh của Dương Ngọc Dạng.
Lần này mẹ cậu thật sự ra tay, cắt đứt toàn bộ nguồn tài chính của cậu.
Hai chú mèo Ragdoll cậu nuôi đã đói đến mức meo meo không ngừng, quấn quýt quanh chân chủ, l**m đi l**m lại chiếc hộp thức ăn trống trơn sạch bóng, trông vừa đáng thương vừa tội nghiệp.
Tiểu Dạng vốn yếu ớt, nhưng làm cha thì phải mạnh mẽ!
Vì hai đứa con lông lá trong nhà, cậu quyết định...
Ra đường xin ăn!
Dù thế nào cậu cũng không chịu cúi đầu trước người nhà. Cậu còn trẻ như vậy, mới không muốn bị nhốt vào "nấm mồ hôn nhân".
Dương Ngọc Dạng chuẩn bị một hồi, đeo khẩu trang và kính râm che kín mặt, tiện tay đập vỡ một cái bát trong nhà, rồi ôm cây đàn nhị ra cửa ga tàu điện ngầm biểu diễn kiếm tiền.
Mông còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, trước mặt cậu đã xuất hiện một đôi giày da được đánh bóng loáng.
Không cần ngẩng đầu lên nhìn, cậu cũng biết người tới là ai.
Dương Ngọc Dạng chẳng buồn chào hỏi, tiếp tục kéo khúc Ánh Trăng Phản Chiếu Suối Nhị Tuyền, tiếng đàn ai oán như khóc như than.
Dương Nghĩa bịt chặt hai tai:
"Đừng kéo nữa! Với trình độ của con thì chẳng khác gì oan hồn chết ba ngày bò lên khỏi mộ. Lát nữa dọa khách qua đường sợ đến tè ra quần, người ta bắt đền ngược thì khổ. Bố nói này tổ tông, con không thể cúi đầu nhận sai với mẹ con một câu sao? Thế chẳng phải mọi chuyện đều xong rồi à?"
Dương Ngọc Dạng dừng màn "gọi hồn", hừ một tiếng đầy bất mãn.
"Cúi đầu là phải kết hôn, con mới không muốn."
Dương Nghĩa cũng chẳng ngại bộ vest bị bẩn, ngồi xếp bằng xuống cạnh cậu.
"Kết hôn là chuyện tốt mà. Con xem anh họ con vừa mới cưới xong, đi dự đám cưới của nó chẳng lẽ con không thấy muốn kết hôn chút nào sao?"
Dương Ngọc Dạng cười giả lả:
"Thế trước đó bố đi dự đám tang ông Ba, bố có thấy muốn chết luôn không?"
Dương Nghĩa đưa tay cốc nhẹ lên đầu cậu.
"Thằng nhóc hư này! Nói chuyện với bố kiểu gì thế hả?"
Dương Ngọc Dạng lập tức đổi sang bộ dạng ngoan ngoãn, chui vào lòng bố vừa khóc lóc vừa gào lên:
"Bố à! Chẳng phải bố bảo trong nhà mình bố là người quyết định sao? Bố phải làm chủ cho con chứ! Con mấy ngày rồi chưa được ăn thịt. Hai đứa cháu ngoan của bố cũng sắp chết đói rồi."
Dương Nghĩa đau lòng thở dài.
"Con cũng biết mà. Khi cả nhà cùng một ý thì bố quyết. Còn khi ý kiến không thống nhất... thì mẹ con quyết."
Dương Ngọc Dạng lập tức trở mặt.
"Thôi bỏ đi, trông chờ bố cũng vô ích. Con tiếp tục bán nghệ kiếm tiền vậy."
"Được rồi, bố cũng không khuyên nữa."
Thấy con trai bạc tình bạc nghĩa như thế, Dương Nghĩa phủi mông đứng dậy định đi.
Dương Ngọc Dạng nhìn theo bóng lưng ông mà hét lớn:
"Bố thật sự mặc kệ con à? Con chết đói thì không sao, nhưng hai đứa cháu ngoan của bố chết đói thì làm thế nào?"
Dương Nghĩa lại quay trở về, lấy từ ví ra hai trăm tệ đưa cho cậu.
"Mua đồ hộp cho hai đứa cháu ngoan của bố."
"Thế còn con?"
"Vẫn câu nói đó, chỉ cần con chịu cúi đầu với mẹ là mọi chuyện sẽ ổn. Không thì bố cũng chẳng giúp được."
Đúng là số phận của một người sợ vợ. Con trai thì phải thương, vợ lại càng phải cưng. Muốn chiều vợ, chỉ còn cách để con trai chịu khổ.
"Được! Bố cứ chờ đấy! Đợi ngày con dẫn mười vạn thiên binh thiên tướng trở về, chính là ngày hai người hối hận!"
Dương Nghĩa lắc đầu, đến lúc này rồi mà thằng nhóc vẫn còn mắc bệnh tuổi mới lớn.
"Đây, thêm hai tệ nữa. Cầm mà đi tàu điện về nhà. Khi nào thật sự không sống nổi nữa thì tìm bố."
Đôi mắt Dương Ngọc Dạng sáng lên.
"Bố sẽ cho con tiền sao?"
"Bố sẽ dạy con cách nhịn ăn nhịn uống để sống qua một tháng."
"... Đi đi đi!"
Lần này Dương Nghĩa thật sự bỏ đi, chỉ còn lại Dương Ngọc Dạng ngồi đó giận đến phồng má.
Cậu thật sự không hiểu nổi.
Mẹ cậu là một người phụ nữ hiện đại, thông minh như thế, sao lại đi tin lời của một thầy bói chứ!
Nói cho cùng, chuyện này đều tại anh họ Mộ Quân Du. Tự nhiên lại giới thiệu cho mẹ cậu cái gì mà đại sư xem tướng.
Kết quả, vị đại sư đó vừa nhìn thấy cậu đã phán rằng nếu trong năm nay không kết hôn thì sẽ xảy ra đại họa.
Mẹ cậu lập tức hoảng hốt, nhất quyết ép cậu cưới vợ.
Cậu không chịu, nên mới rơi vào hoàn cảnh thê thảm như bây giờ.
Đúng lúc Dương Ngọc Dạng đang ôm đầy oán khí, chỉ hận không thể xông sang b*p ch*t Mộ Quân Du, thì điện thoại của đối phương gọi tới.
"Em yêu, em vẫn ổn chứ?"
Mộ Quân Du rất áy náy về chuyện này, nhưng giọng điệu lại cực kỳ vui vẻ, bởi vì lúc này anh đang đi du lịch ngọt ngào cùng người yêu.
Oán khí của Dương Ngọc Dạng lúc này đủ nuôi sống mười Tà Kiếm Tiên.
"Tốt nhất bây giờ anh chuyển cho em một triệu tệ, nếu không thì sau này đừng có xuất hiện trước mặt em."
"Một triệu cũng chẳng đủ để em tiêu đâu, chỉ giải quyết được trước mắt chứ không giải quyết tận gốc. Hay là em chịu nhường dì một bước đi. Không thì sang chỗ mẹ anh ở tạm cũng được, nhưng bố anh thế nào thì em biết rồi đấy."
Bố của Mộ Quân Du luôn xem Dương Ngọc Dạng như con trai thứ năm của mình, giờ cũng đang sốt ruột lo chuyện cưới xin cho cậu, chắc chắn sẽ không giúp cậu.
"Thế nên anh gọi điện chỉ để cười nhạo em à?"
"Tất nhiên là không. Là anh họ của em, anh chỉ cho em một con đường sáng."
"Nói đi. Nếu bảo em cúi đầu thì khỏi cần."
"Bạn của chồng anh có một người, hiện giờ cũng đang bị gia đình thúc cưới. Hay là hai người gặp mặt thử xem, nếu hợp thì thử một chút?"
Dương Ngọc Dạng cau mày.
"Thế chẳng phải vẫn là đi xem mắt sao?"
"Không không không. Không phải xem mắt."
"Thế là gì?"
"Kết hôn luôn."
"..."
"Chuyện này còn vô lý hơn ấy chứ."
Vốn dĩ cậu đã không muốn kết hôn, thế mà Mộ Quân Du còn xúi cậu đi cưới.
"Đương nhiên là kết hôn giả rồi. Hai người cứ nói chuyện trước, nếu thương lượng được thì chẳng phải mọi chuyện đều giải quyết xong sao? Bạn của Tư Mậu thì em cứ yên tâm, tuyệt đối đáng tin. Nếu không hợp thì cùng lắm chỉ mất chút thời gian, còn hơn việc em đang phải ngồi ngoài đường bán hát kiếm sống."
Dương Ngọc Dạng im lặng không đáp.
Mộ Quân Du tiếp tục nói:
"Em suy nghĩ kỹ đi. Lần này dì thật sự quyết tâm rồi. Nếu em vẫn không đồng ý thì anh cũng hết cách. Cùng lắm chỉ có thể cho em ít tiền để ăn cơm. Còn đống nhân vật hai chiều em thích, rồi tiền mua goods hay cosplay thì anh chịu, không lo nổi."
Dương Ngọc Dạng là một otaku chính hiệu. Mua figure, goods và đồ cosplay đã trở thành thói quen từ lâu.
Đúng lúc loạt goods mới vừa mở bán, vậy mà trong túi cậu lại chẳng còn một xu, sốt ruột đến phát điên.
"Anh cúp máy trước nhé."
Mộ Quân Du còn bận quay về ôm ấp người yêu.
"Khoan đã!"
"Bạn của Tư Mậu... vậy chẳng phải cũng lớn tuổi lắm rồi sao? Đến giờ vẫn chưa kết hôn à?"
Cậu mới chỉ gặp Tư Mậu một lần. Ấn tượng duy nhất là rất đẹp trai, nhưng khí chất lại quá chững chạc, trưởng thành đến mức khiến cậu có cảm giác mình có thể gọi đối phương một tiếng... chú.
Mộ Quân Du khó chịu tặc lưỡi:
"Thằng nhóc này ăn nói kiểu gì thế? Chồng anh phương diện nào cũng mới mười tám tuổi hết, được chưa."
"... Cấm lái xe."
"Hừ, không thèm nói chuyện với em nữa. Lát anh gửi số điện thoại cho em. Nếu suy nghĩ kỹ rồi thì tự liên lạc với người ta nhé. À đúng rồi, nếu thật sự thành thì ban đêm nhớ cẩn thận một chút."
Đồng tử Dương Ngọc Dạng hơi giãn ra.
"Tại sao? Đối phương là b**n th** à?!"
Với nhan sắc chim sa cá lặn của mình, cũng không phải không có khả năng đối phương nổi tà tâm với cậu.
"Anh là sợ tên b**n th** như em sẽ làm gì người ta ấy. Người ta đẹp trai lắm. Đừng có nửa đêm lén c** q**n người ta, đến lúc bị báo cảnh sát bắt đi, tuổi còn trẻ đã phải khóc sau song sắt."
Dương Ngọc Dạng cúp máy. Cậu biết ngay từ miệng Mộ Quân Du chẳng thể thốt ra lời hay ý đẹp gì. Cậu là một nam sinh đại học thuần khiết, hai mươi hai tuổi rồi mà ngay cả tay đàn ông còn chưa nắm qua, b**n th** chỗ nào chứ?
Mộ Quân Du vui vẻ dựa vào lòng Tư Mậu.
"Chắc là thành đấy."
Tư Mậu móc ngón út vào ngón út của anh, cười như không cười.
"Du Ôn Thần đẹp trai lắm à?"
Mộ Quân Du ghé tới hôn anh một cái.
"Em chẳng qua là giúp bạn anh nói vài câu thôi mà. Em còn chẳng để ý anh ta trông thế nào, trong mắt em chỉ có mình anh."
Tư Mậu vô cùng hài lòng.
"Ừm, vất vả cho em rồi."
"Nhưng nói trước nhé, em chỉ giúp một tay thôi. Nếu sau này anh ta không hợp với Tiểu Dạng thì em nhất định sẽ đứng về phía em ấy, giúp em ấy ly hôn."
Lần này, hai người hợp sức bày ra một ván cờ, muốn tác hợp Dương Ngọc Dạng với Du Ôn Thần.
Vốn dĩ Mộ Quân Du không định xen vào chuyện này, nhưng đại sư xem bói Trang Chấn đã nhiều lần cam đoan rằng Dương Ngọc Dạng và Du Ôn Thần đúng là trời sinh một đôi.
Nghĩ đến việc trước đây Trang Chấn từng se duyên cho mình và Tư Mậu, cộng thêm Du Ôn Thần quả thật là người tuấn tú lịch thiệp, phong độ hơn người, cuối cùng Mộ Quân Du vẫn quyết định giúp.
Chỉ mong lần này anh không làm sai, hai người đó thật sự hợp nhau.
...
Dương Ngọc Dạng trở về nhà, dùng số tiền Dương Nghĩa vừa cho để mua đồ hộp cho mèo. Sau khi cho hai bé Ragdoll ăn no, cậu vừa v**t v* bộ lông mềm mượt của chúng vừa thở dài.
"Các con nói xem, bố phải làm thế nào đây?"
Dương Ngọc Dạng vô cùng rối rắm.
Dù là kết hôn thật hay kết hôn giả thì chuyện này đối với cậu cũng quá xa vời. Nhưng cứ tiếp tục như bây giờ cũng không phải cách, chẳng lẽ mãi mãi không về nhà?
Bản thân cậu cũng có công việc, là streamer của một nền tảng livestream lớn. Vì chuyện này mà công việc cũng bị ảnh hưởng, fan hâm mộ gào khóc đòi cậu quay lại đến khản cả cổ.
Sau khi do dự suốt nửa ngày, cuối cùng cậu vẫn gửi lời mời kết bạn cho người kia.
Đối phương nhanh chóng chấp nhận, đồng thời hẹn gặp cậu vào sáng hôm sau.
Thái độ của người kia rất tốt, lời lẽ cũng vô cùng lịch sự, nhưng Dương Ngọc Dạng vẫn thấy không thoải mái.
Dù chỉ là giả, nhưng đây vẫn là kết hôn, quyết định như vậy có phải quá qua loa rồi không?
Thế nhưng cậu đã đồng ý, cũng không thể phút chót thất hẹn.
Nhìn hai chú mèo đang nằm dài thoải mái dưới đất, trong đầu Dương Ngọc Dạng bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo.
Sáng hôm sau, cậu cố tình ăn mặc lôi thôi nhếch nhác, mang theo hai bé mèo đến khách sạn đã hẹn.
Cậu đã tính kỹ rồi, chỉ cần chưa chết đói thì sẽ tiếp tục cứng đầu đến cùng, tuyệt đối không cúi đầu trước thế lực hắc ám! Cậu không tin chỉ vì không kết hôn mà thật sự xảy ra chuyện gì.
"Phạn Phạn, Cháo Cháo, hạnh phúc tương lai của bố đều nằm trong tay hai đứa đấy. Lát nữa người ta vừa bước vào thì hai đứa cứ làm loạn lên nhé, nhưng đừng cào bị thương người ta."
Dương Ngọc Dạng định dùng chiêu này để khiến đối phương tự rút lui.
Đến lúc đó nếu người ta không vui, cậu sẽ thuận nước đẩy thuyền nói rằng nếu anh không thích mèo thì chúng ta không thể sống cùng nhau được, rồi nhân cơ hội chuồn luôn.
Tuy hơi ngại thật, nhưng vẫn còn hơn là từ chối thẳng.
Phạn Phạn và Cháo Cháo gật gật cái đầu lông xù, vẻ mặt đầy kiêu hãnh như đang nói:
Bố cứ yên tâm giao cho bọn con!
Đúng chín giờ, cánh cửa phòng riêng được mở đúng hẹn.
Vừa nghe thấy động tĩnh, Phạn Phạn và Cháo Cháo lập tức lao tới, dùng đôi chân nhỏ cào cào vào ống quần đối phương.
"Đây là mèo của cậu sao? Đáng yêu quá."
Du Ôn Thần không hề khó chịu, ngược lại còn ngồi xổm xuống, dịu dàng v**t v* lưng hai bé mèo.
Dương Ngọc Dạng nhìn đến ngây người.
Đẹp trai thế này là muốn lấy mạng người ta à?
Du Ôn Thần không hề nghiêm nghị, già dặn như cậu tưởng tượng.
Ngược lại, anh tao nhã ôn hòa, nụ cười trên gương mặt dịu dàng như gió xuân. Giọng nói trong trẻo của một người đàn ông trẻ tuổi khiến người khác bất giác nảy sinh cảm giác thân thiết.
Điểm khiến Dương Ngọc Dạng rung động nhất chính là cặp kính của anh.
Theo cậu, người khác đeo kính gọng vàng đều giống nhân viên bán bảo hiểm, chỉ riêng Du Ôn Thần mới đeo ra được vẻ cấm dục khó diễn tả bằng lời.
Chết rồi...
Không lẽ cậu thật sự sắp biến thành b**n th** rồi?
"Xin chào, tôi là Du Ôn Thần."
Sau khi chơi với mèo đủ rồi, Du Ôn Thần đứng dậy, đưa tay về phía cậu.
Dương Ngọc Dạng vội vàng bắt tay, lắp bắp đáp:
"X... xin chào."
Khi hai lòng bàn tay chạm vào nhau, trong mắt Du Ôn Thần thoáng hiện lên vài phần cảm xúc khác lạ, nhưng anh vẫn kiềm chế, không tiến thêm bước nào.
Phạn Phạn thì đã hoàn toàn đầu hàng dưới chiếc quần tây của anh, nằm ngửa cả bụng ra, chờ anh đẹp trai xoa bụng.
Chỉ còn Cháo Cháo vẫn kiên trì giữ vững niềm tin cuối cùng.
Tên đàn ông này đến cướp bố của bọn mình!
Xem bản lĩnh của Dương Cháo Cháo đây!
Một cú vẫy đuôi thần thánh sẽ đánh lui hắn!
Cháo Cháo nhảy lên bàn, lấy đà rồi lao mạnh về phía Du Ôn Thần, định húc ngã anh.
Đáng tiếc còn chưa kịp chạm tới người thì đã bị Dương Ngọc Dạng túm gáy xách lên.
"Sao con chẳng chịu nghe lời gì thế? Lỡ đụng trúng người ta thì sao? Thật là, chẳng hiểu chuyện chút nào."
Nói xong, cậu nhét thẳng Cháo Cháo vào túi đựng mèo.
Cháo Cháo: ???
Rõ ràng vừa nãy chính bố bảo con làm loạn mà!!
Con muốn làm loạn!
Con thật sự muốn làm loạn đây!