Lúc nửa đêm.
Bạc Thính Uyên dùng khăn lông ấm lau người sạch sẽ cho Ôn Từ Thư, rồi bản thân cũng nhanh chóng đi tắm rửa.
Khi trở lại bên mép giường, Ôn Từ Thư đã ngủ say sưa.
Có lẽ vì trong người hơi khô nóng nên cậu đạp lệch chiếc chăn ra, để lộ một chân ở bên ngoài.
Lúc nãy chiếc đai vòng đùi màu đen được đeo hơi lâu, cho nên khi Bạc Thính Uyên tháo nó ra, trên làn da non mềm của cậu đã hằn lên một vệt đỏ vô cùng rõ rệt, đến giờ phút này vẫn chưa tan đi.
Hắn xốc chăn lên giường, lòng bàn tay khẽ xoa xoa lên dấu vết đang ửng đỏ kia.
"Ưm..." Ôn Từ Thư khẽ hừ nhẹ rồi xoay người rúc vào bên cạnh hắn, bàn tay gác lên cánh tay đối phương.
Bạc Thính Uyên nghiêng người ôm trọn lấy cơ thể mềm mại, ấm áp của cậu vào lòng.
Thời gian hiển thị đã quá nửa đêm, thế nhưng hắn chẳng hề buồn ngủ, ngược lại tinh thần còn phá lệ tỉnh táo.
Hắn nằm gối đầu nhìn sang, nương theo luồng ánh sáng cực kỳ mờ ảo trong phòng mà đăm đăm nhìn ngắm Ôn Từ Thư, từ đôi mày mắt hòa nhã, yên bình đến sống mũi thẳng tắp, thanh tú, rồi dừng lại trên bờ môi mềm mại
Phần môi dưới có chút sưng mọng lên.
Lúc nãy Bạc Thính Uyên có phần hơi mất kiểm soát, nhưng hắn lại lo lắng việc hoàn toàn ngậm chặt bờ môi để hôn sâu sẽ khiến cậu có cảm giác nghẹt thở, vì thế hắn đem hết d*c v*ng răng môi của mình mà dày vò lên cánh môi cậu.
Cũng may là mọi chuyện vẫn bình yên vô sự.
Bạc Thính Uyên cúi người dịu dàng hôn cậu, trong đôi mắt màu xanh lục u tối ngập tràn dư vị của sự đ*ng t*nh.
Nhưng mà, hắn không thể ngờ được rằng, đến tận lúc mặt trời mọc, cơ thể Ôn Từ Thư thế mà lại xuất hiện triệu chứng không khỏe.
Bạc Thính Uyên chợt bừng tỉnh, chuông cảnh báo trong lòng tức tốc reo vang khi hắn cảm nhận được thân thể cậu đang quá nóng, liền lập tức bảo dì giúp việc mang nhiệt kế lên phòng.
Vừa đo thử, cậu đã bị sốt nhẹ.
Bạc Thính Uyên lấy ra vài miếng dán hạ sốt, lần lượt dán lên trán, sau gáy, trước ngực cùng những vị trí có nhiệt độ hơi cao trên người Ôn Từ Thư.
Sau đó, hắn bưng một ly nước ấm đến, ngậm một ngụm nước rồi cúi xuống mớm sang cho Ôn Từ Thư, khẽ gọi: "Từ Thư?"
Trên đôi gò má của Ôn Từ Thư hiện lên sắc đỏ hồng không bình thường.
Cơ thể cậu có chút bài xích với hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực hắn, bàn tay nhỏ liền đẩy đẩy sang bên cạnh, khó chịu thốt lên khe khẽ: "Nóng quá..."
Bạc Thính Uyên chỉ đành để cậu nằm xuống giường trước, đồng thời dặn dò dì giúp việc mời bác sĩ Trần đến một chuyến gấp.
Ôn Từ Thư vừa mới khỏi bệnh chưa được bao lâu, hôm nay lại đột ngột sốt nhẹ, trên dưới trong nhà dĩ nhiên ai nấy đều vô cùng căng thẳng.
Bác sĩ Trần đến rất nhanh.
Sau khi tiến hành kiểm tra sơ bộ, cậu chỉ có triệu chứng sốt nhẹ mà thôi. Vị bác sĩ liếc nhìn sắc mặt u ám, ngập tràn vẻ lo âu của vị đại thiếu gia Bạc gia, trong lòng bỗng có chút do dự và khó xử.
Thực ra trước khi bác sĩ đến, Bạc Thính Uyên đã kịp thay cho Ôn Từ Thư một bộ quần áo mặc ở nhà dài tay chỉnh tề.
Thế nhưng bác sĩ Trần dù sao cũng là người có kinh nghiệm đầy mình, cho dù không nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào thì ông vẫn có thể đoán ra được đôi ba phần câu chuyện.
Bạc Thính Uyên thấy ông có vẻ muốn nói lại thôi, bèn chủ động giơ tay mời ông ra ngoài phòng nói chuyện riêng, để dì Chung ở lại trong phòng chăm sóc cho cậu.
Dì Chung cũng là người từng trải, vừa nhìn một cái là liền đoán được ngay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Dì cầm chiếc khăn ấm lau mặt cho nhị thiếu gia, trong lòng thầm nghĩ: Xem ra cứ chia phòng ra ngủ riêng thì vẫn tốt hơn.
-
Bên ngoài cửa.
Thân là một người làm ngành y, bác sĩ Trần cũng không có gì phải né tránh hay uyển chuyển, ông thẳng thắn góp ý: "Đại thiếu gia, tình trạng sức khỏe của Ôn tiên sinh như thế nào chắc ngài là người rõ nhất. Sau này trong chuyện sinh hoạt vợ chồng của hai người, có lẽ phải tiến hành một cách từ từ, tuần tự từng bước một chứ không thể nóng vội quá được đâu."
Ánh mắt đằng sau lớp tròng kính của Bạc Thính Uyên vô cùng trầm lặng: "Ừm, tôi biết rồi. Cảm ơn lời nhắc nhở của bác sĩ."
"Đó là bổn phận của tôi mà."
Bác sĩ Trần khẽ liếc nhìn vào bên trong cánh cửa, nói tiếp: "Sau khi dùng thuốc hạ sốt xong thì cứ theo dõi thêm tình hình xem sao. Chiều nay tôi sẽ quay lại đây một chuyến nữa. Hiện tại tình trạng của cậu ấy cũng không tính là quá nghiêm trọng, ngài xin cứ yên tâm."
Bạc Thính Uyên gật đầu ghi nhận.
Đúng lúc này quản gia Từ vừa vặn đi tới, hắn bèn nhờ ông tiễn bác sĩ xuống lầu.
Sau đó, hắn xoay người đi trở vào phòng.
Tại lối đi giữa cầu thang, quản gia Từ nhíu mày đầy vẻ quan tâm, hỏi nhỏ: "Bác sĩ Trần, tiên sinh nhà chúng tôi tình hình sao rồi?"
"À, có lẽ là do ban đêm bị nhiễm lạnh thôi."
Bác sĩ Trần giải thích, "Cơ địa của Ôn tiên sinh vốn hơi yếu một chút, nhìn chung vẫn cần phải nghỉ ngơi, tẩm bổ nhiều hơn."
"Đúng là thế thật."
Quản gia Từ không hề nghi ngờ gì thêm, liền hỏi han một chút về việc chăm sóc thường ngày. Bác sĩ Trần tỉ mỉ dặn dò lại một lượt rồi mới rời đi.
Lúc quay trở lại phòng khách, ông quản gia thầm nghĩ: Có nên liên hệ với tiểu thiếu gia đang ở dưới nông trại không nhỉ?
Vừa hay dì Chung từ trên lầu bước xuống, câu đầu tiên dì nói chính là: "Đại thiếu gia dặn là chú tạm thời đừng nói cho Nhất Minh biết. Cứ đợi đến lúc thằng bé tự về nhà rồi tính sau, ngài ấy sợ thằng bé lại lo lắng."
Quản gia Từ gật gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ mười mươi. Chú liền vội vàng rảo bước đi về phía nhà bếp để dặn dò mọi người chuẩn bị bữa sáng.
-
Tại phòng ngủ.
Dưới tác dụng cùng lúc của miếng dán hạ sốt và thuốc hạ sốt, Ôn Từ Thư chậm rãi tỉnh lại.
Cậu làm sao có thể ngờ được rằng chỉ sau một đêm trôi qua, bản thân mình thế mà lại đổ bệnh.
Đôi mắt ướt át vì phát sốt khẽ chuyển động qua lại, rồi chạm phải ánh mắt ngập tràn sầu lo của Bạc Thính Uyên. "Anh..."
Mức độ khàn đặc của giọng nói thốt ra bấy giờ khiến cho cả cậu lẫn Bạc Thính Uyên đều đồng thời sững sờ.
"Đừng nói chuyện vội, uống chút nước ấm trước đã."
Bạc Thính Uyên ôm lấy cậu, xoay người lấy chiếc ly nước đặt trên tủ đầu giường, cẩn thận đút cho cậu vài ngụm.
Khi dòng nước trôi xuống, cổ họng cậu lại truyền đến một cảm giác đau rát nhẹ như bị xé rách.
Ôn Từ Thư cau mày, né tránh miệng ly rồi khẽ lắc đầu ra hiệu bảo hắn cất đi.
Cậu không hiểu nổi vì sao cổ họng mình lại khó chịu đến mức này, đầu ngón tay khẽ chạm lên yết hầu: "A --"
Bạc Thính Uyên nhẹ nhàng che môi cậu lại, dịu dàng hôn lên thái dương: "Sốt nhẹ nên cổ họng khó chịu là chuyện rất bình thường thôi, không sao đâu, hạ sốt là sẽ ổn cả."
Ôn Từ Thư rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của hắn, đầu óc mơ màng nghĩ ngợi:
Chẳng lẽ là do đêm qua về sau cậu không kìm nén được mà r*n r* quá nhiều nên mới dẫn tới cớ sự này sao?
Rồi còn cả trận sốt nhẹ bất thình lình này nữa, rốt cuộc là bị làm sao thế không biết?!
Cậu tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại, vừa cảm thấy thẹn thùng lại vừa có chút tủi thân.
Bạc Thính Uyên hỏi nhỏ: "Những chỗ khác trên cơ thể thấy thế nào rồi?"
"Những chỗ khác sao?"
Ôn Từ Thư lí nhí lặp lại theo lời hắn, tầm mắt hướng về phía đôi mắt đối phương.
Giọng nói khàn đặc, yếu ớt không còn chút sức lực nào của cậu nghe vào tai lại càng khiến người ta phải đau lòng khôn xiết.
Bạc Thính Uyên nắm chặt lấy bàn tay cậu dán lên bên gáy mình mà xoa xoa: "Đêm qua tôi đã vệ sinh sạch sẽ cho em rồi, không phát hiện thấy có chỗ nào bị thương cả, nhưng tôi chỉ sợ bản thân mình kiểm tra chưa được kỹ lưỡng."
"..."
Ôn Từ Thư im lặng.
Gương mặt vốn đang sốt nhẹ của cậu bấy giờ hệt như bị ai đó châm vào một mồi lửa, lập tức bùng cháy hừng hực.
Cả người cậu trườn xuống dưới như một chú cá nhỏ, suýt chút nữa là đã đem chính mình vùi chặt vào trong chăn cho đỡ ngượng chết đi được.
Mãi một lúc lâu sau, cậu mới dùng chất giọng khàn khàn lên tiếng chất vấn: "Lúc em ngủ anh đã lén làm những trò gì rồi hả?"
Đôi mắt đỏ hồng còn vương chút hơi nước trông vô cùng yếu ớt, đáng thương.
Bạc Thính Uyên cúi xuống định hôn cậu, đang chuẩn bị mở miệng giải thích thì lại bị những ngón tay thon dài, mảnh khảnh của Ôn Từ Thư chặn đứng ngay trên bờ môi.
Ôn Từ Thư: "Thôi bỏ đi, anh đừng nói cho em biết thì hơn."
"Vậy em tiếp tục ngủ đi, đừng nói chuyện nữa."
Bạc Thính Uyên xoa xoa gò má cậu, "Hôm nay tôi không đến công ty đâu."
Ôn Từ Thư tức đến mức cạn lời.
Hu hu, tại sao mọi chuyện lại thành ra cái dáng vẻ này cơ chứ!
-
Thế nhưng cậu lại chẳng thể nào ngủ tiếp được nữa.
Trong đầu cứ ngập tràn những chuyện tình ái ái muội đêm qua, khiến cả người cậu cứ bồn chồn hệt như bị gai châm, nhích tới nhích lui liên tục trong lòng hắn.
Bạc Thính Uyên ôm lấy cậu qua một lớp chăn, dịu giọng hỏi: "Cơ thể lại bị mệt mỏi, khó chịu giống hệt như lần trước đúng không? Để tôi xoa bóp cho em."
"Anh --" Ôn Từ Thư định nói gì đó nhưng rồi lại đột ngột dừng bặt, khẽ giọng: "Ừm."
Xoa thì xoa vậy, dù sao thì hiện tại cậu cũng đang bị đau lưng mỏi gối rã rời thật.
Chờ đến khi được xoa bóp đến mức cơ thể đã thoải mái hơn đôi chút, cậu lại sực nhớ tới một chuyện khác, bèn ngước mắt nhìn hắn: "Mấy thứ đồ kia đâu rồi?"
Bạc Thính Uyên đáp: "Vẫn ở trong phòng để quần áo."
Ôn Từ Thư vừa ngỡ ngàng lại vừa thẹn thùng đến mức cuống quýt quay đầu đi, giấu nhẹm chiếc cằm vào bên trong chăn.
Hắn vậy mà lại biết thừa là cậu đang hỏi về cái gì cơ đấy!
"Đêm qua anh -- ưm ..."
Cậu vừa định mở miệng định tội thì đã bị Bạc Thính Uyên nhanh tay che miệng lại, chỉ có thể phát ra những tiếng "ư ư" đầy đáng thương và bất lực.
Cái tên đáng ghét này, đã thế lại còn không cho cậu nói nữa chứ!
Bạc Thính Uyên khẽ nhíu mày dặn dò: "Đợi bao giờ cổ họng khỏi hẳn rồi hẵng nói tiếp. Ngoan nào."
Ôn Từ Thư thầm nghĩ trong lòng: Mình có phải là con của hắn đâu mà bảo ngoan là mình phải ngoan cơ chứ?!
Thế là cậu liền bày ra trò con nít, nhấc chân lên nhẹ nhàng giẫm lên mu bàn chân hắn, rồi dùng lòng bàn chân di di mấy cái cho bõ ghét.
Bạc Thính Uyên thấy cậu vẫn còn chút sức lực để hờn dỗi với mình thì tảng đá đè nặng trong lòng mới phần nào được nhẹ nhõm đi kha khá.
-
Sau khi dì giúp việc mang bữa sáng lên, Bạc Thính Uyên vốn có ý muốn đút cho cậu ăn, đến mức bát cũng đã bưng lên sẵn rồi.
Thế nhưng Ôn Từ Thư lại tự mình chống tay ngồi dậy, tựa lưng vào gối đầu, dùng chất giọng khàn đặc để bảo: "Để em tự làm."
Cậu rũ mắt xuống, đến cả tầm mắt cũng chẳng thèm hướng về phía Bạc Thính Uyên.
Cơ mà Bạc Thính Uyên vẫn bất động thanh sắc.
Ôn Từ Thư bất đắc dĩ đành phải khẽ ngước hàng mi lên nhìn.
Bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt Bạc Thính Uyên trông vô cùng thâm trầm. Ôn Từ Thư giơ tay ra, vẫn giữ ý định muốn tự mình húp cháo.
Nào ngờ, Bạc Thính Uyên lại đứng dậy đặt bát cháo trở lại trên bàn, rồi làm ra một hành động khác thường là kéo ngăn kéo ra, lấy từ bên trong ra một món đồ gì đó.
Ôn Từ Thư nghi hoặc nhíu mày. Ai mà biết được, chờ đến lúc hắn quay trở lại bên mép giường thì đã nắm chặt lấy hai cổ tay của cậu.
Đến khi dải lụa màu xanh lục đậm quấn vòng lên cổ tay trắng ngần của mình, đôi mắt cậu mới từ từ trừng lớn vì kinh ngạc.
Ánh mắt đằng sau lớp tròng kính của Bạc Thính Uyên chăm chú nhìn đăm đăm vào cổ tay anh, động tác thắt nút lại vô cùng nhẹ nhàng, nhu hòa.
Sau đó, hắn một lần nữa bưng bát cháo lên, từng thìa từng thìa một đút tới tận bên môi cậu.
Ôn Từ Thư trố mắt tròn xoe nhìn hắn trân trân, cái miệng nhỏ chỉ biết từng ngụm từng ngụm nhấm nháp nuốt chửng.
Hắn vậy mà lại dám trói chặt một người bệnh như cậu lại sao? Trên đời này làm gì có cái đạo lý như thế cơ chứ?
Ăn được một nửa, cậu tủi thân gục xuống mắt, ngón tay thon dài khẽ chọc chọc vào chân Bạc Thính Uyên.
Những lúc Bạc Thính Uyên giữ im lặng, ánh mắt của hắn trông thực sự lạnh lùng đến đáng sợ.
Ôn Từ Thư hết cách, chỉ có thể hơi hé mở khuôn miệng, không phát ra tiếng mà mấp máy gọi một câu: "Daddy~"
Bạc Thính Uyên mặc kệ cho cậu vừa chọc vừa cấu, lại vừa ra sức năn nỉ ỉ ôi, hắn hoàn toàn không hề lay chuyển mà tiếp tục đút cho cậu ăn nốt một phần ba bát cháo còn lại.
Ôn Từ Thư rốt cuộc cũng ăn xong, chóp mũi khẽ "hừ" mạnh một tiếng rõ to, rồi nghiêng người định xoay mặt về phía bên kia giường để trốn tránh.
Thế nhưng cậu còn chưa kịp nằm xuống hẳn thì đã bị một đôi bàn tay to lớn ấn giữ, để cậu nằm ngay ngắn, bình ổn trên gối đầu.
Ôn Từ Thư giơ đôi bàn tay đang bị khép chặt của mình lên, quơ quơ trước mặt Bạc Thính Uyên, không phát ra tiếng mà ra hiệu bảo hắn cởi trói ra cho mình.
Dải lụa màu xanh lục buông thõng bên cánh tay, trông hệt như hai chiếc lá trúc non thanh tú, trang nhã đang phủ lên trên một lớp tuyết trắng xóa mịn màng.
Bạc Thính Uyên đăm đăm nhìn chăm chú vào cậu, hắn cúi đầu đặt một nụ hôn lên làn da non mịn nơi cổ tay, thấp giọng bảo: "Nếu bệnh tình của em mà còn chuyển biến nghiêm trọng hơn chút nữa, có lẽ sẽ phải cần bác sĩ tiến hành kiểm tra cả những bộ phận khác đấy."
Ôn Từ Thư: "..."
Ngọn lửa hờn dỗi trong lòng lập tức bị dập tắt ngúm, biểu cảm trên gương mặt cậu nháy mắt liền bị đờ đẫn, đóng băng tại chỗ.