Chương 94 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Ôn Từ Thư hệt như người vừa làm chuyện xấu, trốn chui trốn lủi ở trong phòng tắm gội rửa một hồi rõ lâu.

Cậu vừa xối nước ấm, vừa tưởng tượng ra cảnh Bạc Thính Uyên không mặc quần áo, trực tiếp tròng bộ dây đai da kia vào người, rồi thắt đai vòng qua đùi.

Dưới làn hơi nước nóng hầm hập, cậu cứ nghĩ đến việc chuyện này sắp sửa xảy ra ngay sau đây là hai bên má lại càng lúc càng nóng bừng lên.

Ôn Từ Thư tắm rửa một hồi lâu, mãi mới chịu cọ tới cọ lui bước ra ngoài.

Ánh đèn bên phía phòng ngủ của Ôn Từ Thư đều đã được tắt đi từ trước, chỉ còn lại ánh trăng sáng bạc từ bên ngoài cửa sổ sát đất chiếu rọi vào bên trong.

Ở phía bên kia bức bình phong, phòng ngủ của Bạc Thính Uyên ngược lại đang bật đèn sáng.

"Người đâu rồi?"

Ôn Từ Thư bọc chiếc áo ngủ đi qua đó, nhìn thấy cửa phòng tắm đang đóng chặt, bên trong mơ hồ truyền ra tiếng động của người đang tắm rửa.

Còn chiếc hộp hình trái tim lúc nãy đâu rồi?

Ôn Từ Thư xoay người, nương theo ánh đèn nhanh chóng đảo mắt tìm kiếm một vòng quanh phòng ngủ.

Trên bàn có đặt chiếc hộp đựng đồng hồ do cậu chọn, còn trên tủ đầu giường thì đã bày sẵn chiếc đồng hồ mới.

Thế nhưng, chiếc hộp hình trái tim màu trắng kia lại hoàn toàn mất tăm mất tích.

Ôn Từ Thư bỗng có chút nôn nóng: Chẳng lẽ là Bạc Thính Uyên không thích, nên trực tiếp vứt xó không thèm mang vào đây luôn rồi sao?

Tiêu rồi, hắn có khi nào lại nghĩ mình là một tên b**n th** không đấy?

Cậu vội vàng rảo bước về lại phòng sinh hoạt chung bên phía mình, bật đèn lên tìm kiếm khắp nơi, nhưng kết quả vẫn là không thu hoạch được gì.

Đúng lúc này, tiếng bước chân khẽ khàng truyền đến.

Đôi mắt đen láy của Ôn Từ Thư đảo qua đảo lại, cậu nhanh trí nghĩ ra một kế: Hay là mình cứ vờ như bên phía quầy chuyên doanh giao nhầm đồ, bảo rằng món mình đặt mua thực chất là quần áo bình thường nhỉ?

Bạc Thính Uyên sải bước đi tới trước mặt cậu: "Em làm rơi món đồ gì mà phải tìm kiếm thế?"

Ôn Từ Thư xoay người lại tại chỗ, vừa định mở miệng nói về chuyện chiếc hộp, nhưng đôi mắt vô tình thoáng lưu ý đến lồng ngực ẩn hiện dưới vạt áo ngủ của hắn, đầu óc nháy mắt liền bị kẹt cứng: "Á..."

Cậu lại chẳng hề hay biết, bản thân mình trong mắt Bạc Thính Uyên bấy giờ cũng là một dáng vẻ mê người đến nhường nào.

Sắc mặt Ôn Từ Thư mịn màng như đóa hoa đào ngày xuân trắng muốt thoảng thấu sắc hồng, vài lọn tóc đen còn vương chút hơi nước ướt át dán chặt bên vành tai, dưới cổ.

Chiếc áo ngủ thắt lỏng lẻo phủ lên làn da mềm mại, dưới vạt áo lộ ra hai ống chân thon dài. Quanh thân cậu đều toát ra một mùi hương mềm mại, thơm ngọt sau khi vừa mới tắm gội xong.

Giữa lúc cậu còn đang lắp ba lắp bắp, chần chừ chưa biết nói sao, Bạc Thính Uyên đã tiến lên một bước, cúi đầu chạm nhẹ vào bờ môi hồng nhuận trong suốt của cậu.

Cánh tay hắn dọc theo eo Ôn Từ Thư trượt xuống dưới, dùng lực bế bổng cặp chân dài của cậu lên, ôm gọn cậu vào lòng rồi còn xốc nhẹ lên trên một cái.

"Ơ kìa?"

Ôn Từ Thư theo thói quen vươn tay choàng qua ôm lấy bả vai hắn, hai chân cũng đã vô cùng thuần thục mà kẹp chặt lấy bên hông đối phương, nhẹ giọng hỏi: "Chiếc hộp hình trái tim lúc nãy đâu rồi?"

Ánh mắt cậu chạm phải đôi mắt màu xanh lục sâu thẳm của Bạc Thính Uyên, cố tìm cách nhìn trộm biểu cảm của hắn để xem hắn thích hay ghét món quà đó.

"Ở bên phía tôi." Bạc Thính Uyên bế cậu đi về phía phòng ngủ, tiện tay tắt luôn ánh đèn đi.

"Ồ."

Ôn Từ Thư vẫn chẳng nhìn ra được manh mối gì, bèn bảo: "Nhưng lúc nãy em có thấy đâu. Anh để chỗ nào thế?"

Bạc Thính Uyên hơi dừng bước, nhìn cậu đáp: "Phòng để quần áo."

"..."

Hai bên tai Ôn Từ Thư lập tức vang lên tiếng ù ù, đồng tử trong đôi mắt đen khẽ rụt lại.

Cái căn phòng để quần áo kia, quả thực là nơi đã từng xảy ra rất nhiều chuyện khiến người ta không thể nào lường trước được.

Phần thắt lưng vốn đang thả lỏng tự nhiên của cậu vô thức căng lên, cậu bay nhanh tìm từ để hỏi: "Vậy anh... anh mở ra xem chưa?"

Bạc Thính Uyên không đáp lời, hắn chỉ đưa tay đẩy bức bình phong khép lại, rồi tiếp tục sải bước hướng về phía phòng để quần áo.

Ôn Từ Thư buông thõng hai chân đung đưa, bờ môi mím chặt.

Cái bản lĩnh nhìn mặt đoán ý ít ỏi của cậu khi đặt trước mặt Bạc Thính Uyên thì căn bản chẳng có chút tác dụng nào, hoàn toàn không thể nhìn thấu được thái độ của hắn.

Thôi bỏ đi. Ôn Từ Thư dứt khoát đầu hàng tại chỗ.

"Sao anh lại cái vẻ mặt này thế? Là chiếc hộp... đống quần áo đó, anh không thích à?"

Bạc Thính Uyên bước vào phòng để quần áo, thuận tay khép hờ cánh cửa lại.

"Quần áo sao?"

Sống lưng Ôn Từ Thư căng thẳng, cậu chuẩn bị đem hết kỹ năng diễn xuất tích lũy suốt cả đời này ra để áp dụng, cố tình nghiêng đầu ra vẻ tự nhiên tự tại: "Ơ? Không phải quần áo thì là cái gì?"

Bạc Thính Uyên thuận thế hỏi vặn lại: "Em chọn đồ đó cho ai?"

"Cho anh chứ ai."

Ôn Từ Thư nói một cách đầy hiển nhiên, "Chẳng phải em đã bảo là mua cho anh tận hai phần quà liền sao? Đúng không nào."

Lúc này, tầm mắt cậu đã nhìn thấy chiếc hộp màu trắng đặt ở bên cạnh ghế sofa, bèn giả vờ như không biết mà hỏi: "Chẳng lẽ đó không phải quần áo sao?"

Bạc Thính Uyên ngồi xuống chiếc ghế sofa: "Là quần áo."

"Hửm?"

Cơ mà lần này thì đến lượt Ôn Từ Thư đực mặt ra.

Ánh mắt cậu như có tia chớp xẹt qua, một tay chống lên thành ghế sofa, ngồi thẳng dậy với vẻ vô cùng gượng gạo.

Không lẽ bên phía quầy chuyên doanh giao nhầm đồ thật đấy chứ?

Bốn mắt nhìn nhau, Bạc Thính Uyên giơ tay nhấc nắp hộp lên, khều ngón tay nâng chiếc quần nhỏ bằng ren màu đen lên hỏi: "Cái size này là mua cho tôi sao?"

"Cái gì đây trời?"

Tròng mắt Ôn Từ Thư suýt chút nữa thì rớt ra ngoài.

Cậu giật phắt lấy món đồ, cúi đầu nương theo vầng sáng nhẹ từ chiếc đèn đặt dưới đất chiếu lên để nghiêm túc nghiên cứu.

Bạc Thính Uyên liền nhìn thấy hai bên gò má của cậu đỏ ửng lên một cách mắt thường cũng có thể dễ dàng nhìn thấy được.

Ôn Từ Thư nhéo nhúm vải ren cùng sợi dây buộc chỉ thô hơn sợi tóc một chút, đầu ngón tay run rẩy liên hồi.

Đến lúc ngước mắt lên nhìn hắn, mặt cậu đã đỏ gắt như thể vừa mới đánh một lớp má hồng đậm: "Em... cái này... không phải em mua cái này đâu á!"

Cái thương hiệu này làm ăn kiểu gì thế không biết?

Giao hàng mà cũng có thể giao sai cho được sao?

Bạc Thính Uyên giơ tay lên, mu bàn tay hắn chậm rãi m*n tr*n qua gò má nóng bừng, xuống đến cằm, cuối cùng dùng ngón tay cái đặt dưới môi cậu khẽ xoa nhẹ: "Vậy rốt cuộc là em đã mua cái gì?"

"Em..." Ôn Từ Thư thật sự ngượng đến mức khó mở lời.

Cậu cúi đầu nhìn cái chiếc quần ren nóng bỏng tay trong góc, dù sao thì đồ cũng đã giao sai rồi, chi bằng cứ dứt khoát đổ hết tội lỗi lên đầu thương hiệu kia cho xong, "Thì liền mua quần áo mà..."

Dáng vẻ sốt ruột, nói năng lí nhí này của cậu ngoài ý muốn lại vô cùng câu người.

Bạc Thính Uyên nghiêng mặt áp sát tới, chạm chạm vào bờ môi đang nói dối của cậu: "Mua cho tôi sao?"

"Tất nhiên là mua cho anh rồi."

Ôn Từ Thư ngửa người ra sau, đăm đăm nhìn vào đôi mắt hắn: "Anh không nghĩ là em tự mua cái này về để... để..."

Cậu cầm chiếc quần nhỏ lên, ngượng ngùng đến mức chẳng thể thốt hết câu.

Trong cơn hoảng loạn, ánh mắt cậu dao động vô định, nói năng cũng bắt đầu lộn xộn cả lên: "Khoan đã, sao anh lại không đeo kính thế?"

Bạc Thính Uyên giữ lấy cằm cậu, bờ môi khẽ m*n tr*n, thấp giọng hỏi: "Em muốn tôi đeo à?"

Lúc này Ôn Từ Thư ngược lại thật sự hy vọng hắn đeo kính vào, bằng không hắn sẽ cứ liên tục tỏa ra thứ tín hiệu cực kỳ nguy hiểm như hiện tại vậy.

Thế nhưng Bạc Thính Uyên đã một câu kéo phăng cậu trở lại thực tại: "Nếu món em mua cho tôi là quần áo, vậy đống này là em tự chọn cho chính mình sao?"

Hắn nhẹ nhàng nhéo nhéo cằm Ôn Từ Thư, kéo gương mặt của hai người đồng thời hướng về phía chiếc hộp màu trắng.

Bên trong hộp, bộ dây đai bằng da thật màu đen cùng đai vòng qua đùi đang tỏa ra thứ ánh sáng bóng bẩy, nhu nhuận.

Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng nuốt nước bọt ực một cái vì kinh ngạc của Ôn Từ Thư bỗng trở nên rõ mồn một.

Hưm, tình cảnh này thì nên bịa tiếp thế nào cho hợp lý đây ta?

Nhưng mà rõ ràng là cậu muốn nhìn Bạc Thính Uyên mặc cơ mà!

Ôn Từ Thư đánh liều nén lòng, ghé sát vào bên sườn mặt hắn, lí nhí thì thầm: "Nếu em bảo đây chính là quần áo em mua cho anh, anh có tin không?"

Bạc Thính Uyên nhẹ bẫng hỏi ngược lại: "Quần áo sao?"

Ôn Từ Thư chưa bao giờ khẳng định chắc nịch đến thế: "Ừm, là quần áo!"

"Ồ --" Bạc Thính Uyên như suy tư gì đó mà vỡ lẽ ra, "Nếu thứ này là dành cho tôi, vậy món này là của em à?"

Hắn nâng cổ tay Ôn Từ Thư lên, đẩy chiếc quần nhỏ đang nằm trong tay cậu lên cao một chút: "Kích cỡ rất vừa vặn."

Ôn Từ Thư: ...?

Cái loại quần có thể tháo rời sợi dây buộc ở hai bên hông này thì có kích cỡ gì đáng để bàn tới chứ?

Nhưng chuyện đó không quan trọng, cậu túm lấy vạt áo ngủ của Bạc Thính Uyên: "Thế anh có muốn thử món quà em mua không?"

Bạc Thính Uyên: "Thử thế nào?"

"Thì là..." Ôn Từ Thư vươn tay ra với tới chiếc hộp, cầm bộ dây đai có phần dây thắt chéo quanh eo lên, khẽ khàng bảo: "Anh phải c** q**n áo ra trước thì mới thử được, cái này là đồ mặc sát người."

Lời còn chưa nói hết, hai bên má của chính cậu đã lại đỏ gay lên trước.

Hoàn toàn là đang mang vẻ mặt nghiêm túc để nói mấy lời ái muội trêu người.

Bạc Thính Uyên khều lấy chiếc quần nhỏ trong tay cậu, cũng dùng ngữ khí vô cùng đứng đắn mà đáp lại: "Món này của em xem ra cũng phải c** q**n áo ra mới thử được đấy."

Giọng điệu này của hắn phảng phất như đang ở trong một cuộc họp để nghiên cứu về dự án đầu tư vậy.

Ôn Từ Thư nhìn chiếc quần ren đang bị kéo căng ra, đờ người ra mất chừng hai giây.

"Em..."

Cậu cảm nhận được cánh tay của Bạc Thính Uyên hệt như một chú mãng xà, vừa nặng nề lại vừa chậm rãi siết chặt lấy vòng eo mình, ngay sau đó bờ môi mỏng của hắn đã đè nặng lên môi cậu.

"Chỉ bắt một mình tôi c** đ* ra thử cho em xem, còn em thì muốn lén lút thử một mình không cho tôi xem sao? Ý em là như vậy à?"

Luồng hơi thở nóng bỏng phả ngay bên tai, vô cùng ngứa ngáy trêu người.

Ôn Từ Thư bấy giờ mới hoàn toàn hoàn hồn và hiểu ra được ẩn ý:

Bạc Thính Uyên là đang muốn bàn chuyện giao dịch với cậu đây mà.

Quả không hổ là người nối nghiệp duy nhất của gia tộc được đích thân Bạc lão thái gia chọn trúng. Đúng là một tên gian thương bẩm sinh!

-

Bạc Thính Uyên kiên nhẫn chờ đợi, bờ môi hắn như có như không m*n tr*n bên vành tai cậu, hít hà thật sâu mùi hương mềm mại, thơm ngọt, đồng thời lẳng lặng cảm nhận nhịp tim đang đập loạn xạ, phập phồng của đối phương.

"Ưm..." Ôn Từ Thư tựa trán vào hõm vai hắn, "Nhưng mà... em chưa từng mặc loại này bao giờ..."

Bạc Thính Uyên ôn nhu hôn cậu: "Để tôi giúp em."

Ôn Từ Thư ngửa đầu, ôm lấy hắn rồi chà xát bờ môi quấn quýt, thẳng đến khi bản thân không còn quá mức thẹn thùng, thẳng đến khi cơ thể hoàn toàn mềm nhũn ra, cậu mới được hắn đỡ ngồi quỳ dậy.

Đến lúc bàn tay Bạc Thính Uyên có ý định luồn vào bên dưới vạt áo ngủ, Ôn Từ Thư vội vàng giơ tay che mắt hắn lại, hấp tấp bảo: "Để em tự làm, anh không được nhìn đâu."

Cậu hoảng loạn ngó nghiêng khắp nơi tìm kiếm, rồi nhoài người dậy vươn tay lấy một bộ quần áo trong tủ.

Sợi dây đai thắt lưng của áo ngủ vốn đã lỏng lẻo, vạt áo trước ngực nương theo động tác rướn người của cậu liền tự nhiên buông lơi.

Bạc Thính Uyên đặt hai lòng bàn tay giữ chặt bên hông Ôn Từ Thư, hắn vừa khẽ ngước đầu lên thì chóp mũi đã chạm phải lồng ngực cậu.

Bờ môi mỏng lập tức áp sát vào da thịt, nương theo động tác lấy đồ của cậu mà dọc đường hôn xuống dưới.

"Shh..." Ôn Từ Thư dùng lực giật phắt bộ quần áo ra, lung tung chụp thẳng lên mặt hắn để che lại.

Chóp mũi cao thẳng của đối phương đỉnh ra một độ cong trên lớp vải, tự nhiên lại khiến Ôn Từ Thư nhớ tới chuyện xảy ra vào đêm hôm ấy, cậu vô thức nín thở.

Bạc Thính Uyên cách một lớp quần áo, xuyên qua luồng ánh sáng mờ ảo, dùng tầm mắt phác họa lại cơ thể trắng ngần, mềm mại của cậu.

Mu bàn tay hắn chậm rãi m*n tr*n, lưu luyến v**t v* dọc theo hai bên hông eo mịn màng.

"Bép" một tiếng động nhỏ vang lên, Ôn Từ Thư vỗ bay bàn tay hắn ra.

Bạc Thính Uyên dù đang bị che khuất khuôn mặt nhưng vẫn cứ tiếp tục s* s**ng lên, thậm chí còn đầy kiêu ngạo mà hơi hếch hông một cái.

Tầm mắt Ôn Từ Thư dời xuống dưới, lườm hắn một cái sắc lẹm. Lúc nãy cậu đã cảm nhận được rồi, nhưng không ngờ mọi chuyện lại đã trở nên... rõ ràng đến mức này.

Bản thân cậu thực chất cũng có chút phản ứng, nhưng vẫn chưa đến mức như hắn.

Cậu ngồi nghiêng trên đùi Bạc Thính Uyên, nhấc chân lên cởi bỏ món đồ trên người ra trước, rồi thay bằng chiếc quần nhỏ bằng ren kia.

Có điều, lượng vải của thứ này đúng là ít đến đáng thương, chính Ôn Từ Thư tự nhìn còn thấy đỏ cả mặt, thật sự là, khó coi chết đi được.

Cái ngành công nghiệp thời trang biến chuyển từng ngày, hóa ra là để dùng vào việc phát triển mấy thứ đồ này đấy à?!

Sợi dây buộc ở một bên hông vừa mảnh vừa trơn, Ôn Từ Thư khẩn trương tới mức đầu ngón tay run rẩy liên hồi, thắt hai lần liền mà vẫn chưa xong.

Nào ngờ, ngay lúc cậu đang cúi đầu nỗ lực thì Bạc Thính Uyên đã kéo phăng bộ quần áo trên mặt ra: "Để tôi."

Tay Ôn Từ Thư run lên một cái, suýt chút nữa là xoay người bỏ chạy thẳng.

Bạc Thính Uyên ôm lấy cậu, để người tựa nghiêng vào lòng mình, một cánh tay vòng qua vòng eo thon nhỏ của cậu, chậm rãi thắt lại sợi dây mảnh.

Lớp ren thêu hoa màu đen ôm sát lấy làn da trắng muốt, tự khắc toát ra một sự gợi cảm, câu người khó lòng tả xiết.

Ôn Từ Thư định khẽ thu hẹp cặp chân dài lại, nhưng một bên đầu gối đã bị hắn ấn giữ, chỉ có thể duy trì tư thế ngồi cưỡi.

Bạc Thính Uyên giơ tay vén vạt áo ngủ đang rũ xuống che bớt tầm nhìn sang hai bên, thấp giọng bảo: "Kích cỡ rất vừa vặn."

Ôn Từ Thư: "..."

Cậu vùi mặt vào cổ hắn, nhỏ giọng hỏi: "Chỉ có mỗi kích cỡ vừa vặn thôi sao?"

Bạc Thính Uyên ngắm nghía chiêm ngưỡng một hồi: "Màu sắc cũng rất đẹp."

Ôn Từ Thư giơ tay nện nhẹ vào lưng hắn một cái: "Được rồi, đến lượt anh."

Cứ như thể hai người đang chơi một trò chơi nhỏ dành cho người lớn vậy, anh tới tôi lui, không ai chịu nhường ai.

Bạc Thính Uyên cũng không hề thoái thác, hắn vớ lấy bộ quần áo lúc nãy rồi chụp lên mặt Ôn Từ Thư.

Ôn Từ Thư đầy vẻ không hài lòng mà lầm bầm: "Anh không cho em nhìn thì biết cách thắt đai không đấy?"

Bạc Thính Uyên không tỏ ý kiến, tầm mắt hắn dừng lại trên bờ môi ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi, đầu ngón tay chậm rãi miết qua.

Ôn Từ Thư cảm nhận được động tác cùng ánh nhìn đăm đăm của hắn liền hít vào một hơi thật sâu, ra sức mím mím bờ môi vốn đang khô khốc.

Giữa bầu không khí ái muội khó dung nạp này, Ôn Từ Thư cảm giác được hắn đang cách một lớp áo sơ mi mà hôn lên.

Bờ môi của hai người ngăn cách bởi một tầng vải, lại càng thêm khát khao, thèm muốn lẫn nhau.

Một bàn tay của Bạc Thính Uyên che chở phía sau lưng cậu, bàn tay còn lại thì đã trượt xuống bên hông, dọc theo sợi dây buộc mảnh dẻ mà ra sức n*n b*p, dời đổi.

Ôn Từ Thư ở trong sự giam cầm bức bối nhường ấy lại phảng phất như phải chịu một sự cám dỗ còn lớn hơn gấp bội so với trước kia.

Cậu nhắm nghiền mắt, không ngừng đưa đầu lưỡi ra ý đồ l**m qua lớp áo sơ mi đã thấm đẫm vệt nước.

Vì quá mức nhập tâm nên ngay cả khi Bạc Thính Uyên lột phăng chiếc áo ngủ trên người ra, cậu cũng chẳng hề phản ứng lại, chỉ biết một mực rúc sâu vào lòng ngực hắn.

Đến lúc Bạc Thính Uyên một phát kéo tuột chiếc áo sơ mi xuống, hai người rốt cuộc mới chạm vào nhau một cách chân thực nhất.

Hệt như một ngọn núi lửa bất chợt phun trào, nụ hôn nồng nhiệt nháy mắt liền được nhấn sâu hơn.

Khi Ôn Từ Thư đang nhắm nghiền mắt bỗng cảm nhận được những chiếc dây đai bằng da lạnh ngắt dán lên da thịt mình thì đã không còn kịp nữa rồi.

"Ơ kìa?"

Cậu kinh ngạc mở to đôi mắt đang dâng lên những làn nước gợn sóng, ngỡ ngàng phát hiện ra Bạc Thính Uyên thế mà lại đang mặc thứ đồ kia lên người mình.

Cánh tay Bạc Thính Uyên vòng qua cơ thể cậu, nắm lấy phần dây thắt chéo quanh eo nhẹ nhàng thu lực, rồi nhanh nhẹn cài khóa lại ở phía sau lưng.

Những chiếc đai bằng da thuộc màu đen tuyền buộc chặt trên làn da mịn màng như mỡ đông của cậu, quả thực là một khung cảnh câu hồn đoạt phách.

Một bàn tay Ôn Từ Thư đẩy bả vai hắn ra, khẽ th* d*c bảo: "Anh... Không phải thế đâu á."

Bạc Thính Uyên ghé sát hôn lấy môi cậu, giọng nói trầm khàn toát lên sự quyến rũ đầy dụ hoặc: "Không phải mặc thế này sao?"

Trong nhịp thở dồn dập, Ôn Từ Thư vừa tìm cách đẩy hắn ra, nhưng đồng thời lại bị câu dẫn đến mức chủ động dán lên môi hắn, khát khao có thêm được một chút ngọt ngào.

Eo cậu khẽ cựa quậy, bộ dây đai thắt không quá chặt, thế nhưng dáng vẻ này của chính mình hiện tại trông thật sự là quá mức tột cùng, gấp đến độ đuôi mắt rớm lên sắc hồng rực: "Bạc Thính Uyên!"

Bạc Thính Uyên hôn ngấu nghiến bờ môi cậu, thẳng đến khi hôn cho người ta đến mức đầu óc mơ mơ màng màng mới chịu buông ra.

Hắn cầm lấy chiếc vòng đai chân tròng vào từ mắt cá chân cậu rồi chậm rãi đẩy dần lên phía trên đùi.

Cả người Ôn Từ Thư xụi lơ, căn bản không cách nào phản kháng nổi.

Lòng bàn chân cậu ra sức miết chặt xuống mặt sàn, không còn mặt mũi nào để nhìn cảnh tượng này nữa, cậu đành phải chủ động ngửa cổ lên hôn hắn để trốn tránh.

Bạc Thính Uyên bế bổng người đứng dậy, sải bước nhanh ra khỏi phòng để quần áo.

Hắn muốn ở trên giường được ngắm nhìn thật kỹ cơ thể tràn ngập sự cám dỗ này.

Quả thực, khi Ôn Từ Thư bị đặt nằm xuống giường, cậu xấu hổ đến mức hai chân cứ cựa quậy, miết nhẹ vào tấm ga trải giường, đôi mắt đen láy ngập nước lay động ra những phong cảnh kiều diễm, thướt tha.

Cậu đọc hiểu được cơn sóng gió đang cuộn trào nơi đáy mắt Bạc Thính Uyên, vừa khát khao lại vừa có chút sợ hãi: "Anh đừng nhìn nữa mà. Ôm em một cái đi. Ưm ..."

Bạc Thính Uyên nghiêng mình hôn xuống, lòng bàn tay lướt nhẹ trên da thịt cậu.

Làn da Ôn Từ Thư quá non mịn, hễ cấu véo mạnh tay một chút là hắn lại đau lòng, thế nhưng dục niệm tích tụ đang rục rịch trong cơ thể lại khiến hắn chỉ muốn đem người lật qua lật lại mà hung hăng nhào nặn một phen.

Ôn Từ Thư đều có thể cảm nhận được rõ ràng, hôm nay lực tay của hắn đặc biệt mạnh, nhất là những lúc xoa bóp chân và eo cậu, cứ như thể hắn đã hoàn toàn mất khống chế, không tài nào thu bớt lực lại được.

Khi những ngón tay lần đầu tiên len lỏi thâm nhập vào bên trong, Ôn Từ Thư né tránh bờ môi hắn để hít vào một hơi thật sâu.

Bạc Thính Uyên cảm giác được nhịp tim của cậu thoáng có chút dồn dập liền chủ động thả chậm động tác, từ từ dẫn dắt.

Chỉ một lát sau, Ôn Từ Thư đã bắt đầu thích ứng.

Bạc Thính Uyên ngồi dậy tựa lưng vào đầu giường, bế cậu lên để đổi sang một tư thế ôm khác, để Ôn Từ Thư ngồi gọn trong lòng mình.

Ôn Từ Thư dang rộng hai đầu gối, gục đầu bên ngực hắn, nương theo lực đạo từ ngón tay hắn mà khẽ vặn vẹo vòng eo với biên độ nhỏ.

"Ưm... Bạc Thính Uyên ~" Ôn Từ Thư khẽ hừ nhẹ, nũng nịu gọi tên hắn.

Bạc Thính Uyên dừng động tác lại, có chút khẩn trương hỏi: "Em không thoải mái ở đâu sao?"

Ôn Từ Thư lắc lắc đầu: "Không phải do tim đâu."

Cậu có chút ngượng ngùng khó mở lời, "Anh... anh đổi ngón tay khác được không?"

Bạc Thính Uyên chưa hiểu được ý cậu, vừa hôn cậu vừa hỏi: "Sao thế?"

Ôn Từ Thư vùi sâu mặt vào lồng ngực hắn, nhỏ giọng nỉ nôi: "Chiếc nhẫn..."

Bạc Thính Uyên lập tức phản ứng lại, hắn rút ngón tay ra, nhanh nhẹn tháo chiếc nhẫn trên tay đặt lên tủ đầu giường, sau đó mới tiếp tục tiến hành.

Ôn Từ Thư xấu hổ đến mức chẳng buồn ngẩng đầu lên, cứ rúc ở trong lòng hắn mà rầm rì, r*n r*.

Không lâu sau, điều nằm ngoài dự liệu của cậu chính là, bản thân mình đã hoàn toàn biến thành một miếng bọt biển sũng nước, bị Bạc Thính Uyên lặp đi lặp lại mà vắt vặn, vậy mà vẫn cứ liên tục rỉ nước ra ngoài.

Cậu bất chợt nhớ tới giấc mơ mình từng kinh qua.

Trong mơ có chú mãng xà mắt xanh lục, có đóa hoa hồng đỏ thắm, cùng với những giọt sương mai trượt dài...

Hai người dây dưa không rõ, chính như tình yêu cùng d*c v*ng đang đan chéo vào nhau một cách nồng nàn, mãnh liệt.

Đến khi chú mãng xà chui tọt vào giữa những cánh hoa hồng, Ôn Từ Thư ngửa cổ ra sau, trong lòng thế nhưng lại dâng lên một sự thôi thúc muốn bật ra tiếng thở dài thật sâu.

Cảm giác thỏa mãn chưa từng có khiến cho da đầu cậu chạy qua một luồng tê dại.

Bạc Thính Uyên kiểm soát tốt tiết tấu, bàn tay hắn từ đầu đến cuối đều áp chặt lấy phía sau lưng bên trái của Ôn Từ Thư, bởi hắn còn hiểu rõ tốc độ nhịp tim của cậu hơn chính bản thân cậu nữa.

Bên cạnh sự thỏa mãn tột cùng, Ôn Từ Thư còn cảm nhận được một thứ cảm giác an toàn tuyệt đối, khiến cậu tình nguyện đem hết thảy mọi thứ của bản thân giao phó vào tay Bạc Thính Uyên.