Chương 9 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chu Húc quả không hổ danh với hai chữ "trù thần" mà Chu Vi đã trêu ghẹo.

Chỉ với một giỏ trứng gà, anh có thể biến tấu thành năm món ăn với hương vị hoàn toàn khác biệt: cà chua xào trứng, canh trứng nước tương, bánh trứng hành lá, trứng ốp la sốt cay và ớt xanh xào trứng.

Ngoài những món từ trứng, trên bàn còn có món Địa tam tiên vùng Đông Bắc thơm nồng mùi tương, dưa chuột trộn, bí đỏ hấp và rau xanh xào sơ.

Tuy tất cả đều là món chay nhưng vì đều là rau củ vừa mới hái nên khi bày lên bàn, trông chúng không khác gì sản phẩm của nhà hàng cao cấp, đủ cả sắc, hương và vị.

Ôn Từ Thư kinh ngạc cảm thán: "Thầy Chu, tay nghề của anh tốt thật đấy."

Có thể biến những nguyên liệu đơn giản nhất thành đủ loại món ăn phong phú thế này thực sự cần có thực lực.

Chu Húc nhướng mày cười: "Chuyên nghiệp mà lị."

[ Nhìn phong phú quá đi, đúng chất cơm nhà luôn. ]

[ Muốn cầm đũa nhập tiệc quá, sao cơm hộp của tôi vẫn chưa giao tới nhỉ? ]

[ Chu Húc mấy năm nay ít xuất hiện, không lẽ là ở nhà luyện trù nghệ sao? ]

Sở Hàm gắp thức ăn cho mấy đứa trẻ, vừa nói: "Bình thường ở nhà cũng khó mà ăn được đồ tươi ngon thế này. Các con ăn nhiều rau củ vào, ăn ít cơm một chút cũng không sao."

Bạc Nhất Minh đang nhai đồ ăn ngon lành trong miệng, dùng sức gật đầu.

Sau khi nuốt xuống, cậu nhóc mới hỏi: "Chú ơi, hằng ngày ở nhà chú đều làm nhiều món ngon thế này cho Tiểu Thất ạ?"

Tiểu Thất đang ngồi trong lòng ba liền lắc đầu, thở dài như một ông cụ non: "Ngày nào cũng làm luôn ạ."

Chu Húc xoa đầu con trai: "Ba nấu cơm cho con mà còn không chịu à!"

Tiểu Thất chu môi, cầm chiếc thìa nhỏ xúc một ít canh trứng bỏ vào miệng, rồi nhấp môi làm vẻ đáng yêu với chú nhỏ tóc dài.

Cậu bé vừa phồng má vừa ngọ nguậy người làm nũng.

Ôn Từ Thư cong đôi mắt cười: "Tiểu Thất bảo bảo phải ngoan ngoãn ăn cơm nhé ~"

Tiểu Thất vui sướng rúc mặt vào lòng ba trốn đi.

Chu Húc nói: "Tôi thấy mấy con gà trong chuồng khá ổn đấy, lát nữa ăn xong tôi sẽ đi bắt một con về xử lý, để tối nay chúng ta có canh gà uống."

Anh giơ tay vỗ nhẹ lên vai Bạc Nhất Minh: "Nhất Minh, đi bắt gà với chú thấy thế nào?"

Bạc Nhất Minh gật đầu cái rụp, đầy vẻ mong đợi: "Có phải là lại sắp được ăn thịt gà ngon không ạ?"

Chu Húc cười: "Đương nhiên rồi, để chú nghiên cứu xem làm vị gì khác đi. Hay là bắt luôn hai con nhỉ? Dù sao tổ chương trình cũng đâu có cấm."

"Vâng ạ!"

Bỗng nhiên, Tiểu Thất giơ bàn tay nhỏ lên, nãi thanh nãi khí kháng nghị: "Không được đâu ạ! Gà trống đáng yêu lắm mà ~"

Nhung Nhung cũng đặt chiếc thìa nhỏ xuống, đồng tình với Tiểu Thất: "Chú ơi, đừng bắt gà trống được không ạ?"

Cô bé phản ứng rất nhanh nhạy, chỉ tay vào bát canh trứng: "Nếu không ngày mai sẽ chẳng có trứng gà ngon để ăn nữa đâu."

[ Nhung Nhung nói đúng quá! Đúng là bảo bối thông minh ~ ]

[ Các nhóc tì đều lương thiện quá đi, làm lòng chị đây mềm nhũn rồi ~ *Trừ cái ông nhóc Minh đang gật đầu lia lịa kia ra!* ]

[ Nhóc Minh thì có lỗi gì chứ, nhóc chỉ muốn ăn thịt gà thôi mà. ]

Chưa đợi Chu Húc kịp lên tiếng, Tinh Tinh đang gắp khoai tây sợi bỗng lặng lẽ bồi thêm một câu: "Vậy thì bắt vịt đi ạ, vịt không đẻ ra trứng gà đâu."

"Hửm?"

Nhung Nhung và Tiểu Thất đồng thời phát ra tiếng nghi hoặc nhỏ, cả hai đều nhìn về phía Tinh Tinh.

Hai đứa nhỏ cộng tuổi lại mới vừa bằng một mình Bạc Nhất Minh liếc nhìn nhau một cái, rồi đồng thanh gật đầu.

Nhung Nhung vui vẻ nói: "Được ạ, vậy chú và anh Nhất Minh đi bắt vịt đi."

Tiểu Thất cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng thấy chị đã nói vậy nên lập tức gật đầu theo: "Tiểu Thất cũng đi nữa nhé ~ Tiểu Thất đi bắt vịt vịt ~"

Ôn Từ Thư đang ăn cơm phải cố gắng nhịn lắm mới không để bật cười thành tiếng.

[ Nhung Nhung ơi! Vừa rồi chị đây còn khen em là bé ngoan mà! Đồ nhóc xấu tính nhà em! ]

[ Hóa ra vịt không có quyền được sống sao? Dựa vào cái gì chứ! ư]

[ Gà trống: Lêu lêu lêu lác ~~~ ]

[ Vịt vịt: ? Không biết đẻ trứng gà là lỗi của tôi chắc? Cạp cạp -- ]

Ăn cơm xong, Ôn Từ Thư cùng Sở Hàm cùng nhau rửa bát.

Cậu đang định mở vòi nước trực tiếp như lúc rửa rau ban nãy, thì một đôi găng tay rửa bát dùng một lần được đưa tới trước mặt.

Sở Hàm vừa đeo đôi của mình vừa giải thích: "Tôi mang từ nhà đi đấy, cứ sợ có việc gì cần dùng đến. Da tay cậu còn đẹp hơn cả tôi nữa, đừng để nước rửa bát làm hỏng tay."

"Cảm ơn chị Sở." Ôn Từ Thư khách khí đáp.

Hai người chia nhau đứng ở hai bồn rửa lớn.

Sở Hàm bảo Ôn Từ Thư cứ rửa qua nước rửa bát là được, còn cô sẽ phụ trách công đoạn tráng lại lần đầu.

Ôn Từ Thư cầm chắc chiếc đĩa sứ trắng cô đưa sang, nghiêm túc cọ rửa sạch sẽ lớp bọt mịn trên bề mặt.

[ Sở Hàm nổi tiếng là có gương mặt điện ảnh, đúng kiểu nhỏ bằng bàn tay luôn. Ba nhỏ à, cậu cao hơn người ta mà sao mặt cũng nhỏ y hệt vậy! ]

[ Hai "người vợ" dịu dàng thế này, chia cho tôi một người được không? *Tôi chọn ba nhỏ nhé, chủ yếu là chưa thấy kiểu đại mỹ nhân này bao giờ, đặc biệt muốn sở hữu luôn...* ]

[ Ba nhỏ và chị Sở đều là của tôi hết. Ba nhỏ ở nhà với tôi, chị Sở ra ngoài đóng phim kiếm tiền... ]

[ Mấy lầu trên còn ngồi đó mà chọn à? Lại đây, há mồm ra tôi cho uống thuốc chuột hết bây giờ! ]

Trong lúc rửa bát, Ôn Từ Thư bắt đầu cảm thấy khát nước dữ dội. Sau khi giúp thu dọn xong xuôi nhà bếp, cậu rót một ly nước ấm, hơi ngửa mặt lên uống ực một hơi hết sạch.

Nhưng vẫn không hết khát.

Lúc nãy khi dùng bữa, Ôn Từ Thư đã phát hiện ra khẩu vị này đối với cậu có chút đậm đà.

Cậu vốn quen ăn cơm thanh đạm ở nhà lâu ngày, nên đột ngột ăn những món nhiều dầu mỡ, đậm màu đậm vị sẽ thấy không quen.

Lúc đó cậu đã rất lưu tâm, ít đụng vào những món quá mặn nhưng không ngờ...

Ôn Từ Thư nhấp nhấp bờ môi vẫn còn khô khốc, lại rót thêm một ly nước ấm nữa. Một tay cậu tựa vào mép bàn bếp, tiếp tục ngửa đầu chậm rãi uống.

Những giọt nước trong vắt thấm ướt khóe môi, khiến đôi môi trông càng thêm mềm mại.

[ Oa nga oa nga ~ Cái cổ thiên nga trắng ngần của vợ kìa, xương quai xanh gợi cảm quá, chẹp chẹp, muốn hôn lên đó một cái ghê. ]

[ Trời đất ơi, niềm hạnh phúc của ba lớn nhóc Minh, tôi không dám tưởng tượng nổi luôn. ]

[ Hạnh phúc cái gì? Nghĩ cái gì đấy? Đây là chương trình tống nghệ cha con, đứa nhỏ nhất mới có 4 tuổi thôi đó. Tiết chế lại đi! ]

[ Tiết chế cái gì cơ? Em gái à, đừng có giả vờ nữa. Thừa nhận là đầu óc cô cũng không trong sáng gì đi! ]

Ở phía bên kia, cạnh chuồng gia cầm.

Bạc Nhất Minh đang cùng Chu Húc nghiên cứu xem nên phối hợp thế nào để bắt vịt.

Đột nhiên, Bạc Nhất Minh đứng thẳng người dậy: "Chú chờ cháu một chút ạ!"

Cậu nhóc cúi đầu nghịch chiếc đồng hồ trên tay trái, thấy có một tin nhắn mới gửi đến.

Sau khi mở ra quét mắt nhìn một cái, cậu lập tức nói: "Chú đợi cháu một tí, cháu đi tìm ba nhỏ đã."

"Đi đi." Chu Húc cũng không vội, anh vẫn đang mải nghiên cứu xem con vịt nào trông béo tốt hơn.

Anh nhìn về phía Tinh Tinh và những người khác đang thả cần câu bên căn nhà gỗ nhỏ cạnh hồ, không nhịn được mà lẩm bẩm một mình: "Hay là bắt hai con nhỉ, nửa con hầm canh, nửa con làm vịt xào bia, còn lại một con thì tẩm ướp cả đêm, trưa mai làm món vịt quay da giòn."

Nhóc tì trong lòng anh ngay lập tức ngẩng đầu lên, nhìn ba bằng ánh mắt như hổ rình mồi.

Chu Húc vội lấy lòng bàn tay che tai con lại: "Tiểu Thất ngoan, con không nghe thấy gì hết nhé."

-

Trong phòng bếp.

Ôn Từ Thư đang định rót ly nước thứ ba thì một bóng dáng nhỏ nhắn mang theo hơi nóng của buổi chiều ập tới.

Cánh tay cậu bị giữ lại.

"Ba nhỏ, vừa mới ăn cơm xong không được uống quá nhiều nước đâu ạ."

Bạc Nhất Minh ngẩng đầu, khuôn mặt tràn đầy vẻ quan tâm hỏi: "Ba khát nước lắm ạ?"

Ôn Từ Thư ôn nhu đáp: "Ba vừa mới bắt đầu rót thôi, chỉ uống một chút, không uống nhiều đâu."

Bạc Nhất Minh lắc lắc chiếc đồng hồ trên cổ tay trái, trong đôi mắt sáng rực hiện lên vẻ cạn lời: "Ba nhỏ, sao ba lại còn nói dối trẻ con thế ạ?"

[ Có người vừa gửi tin nhắn cho bé Minh đúng không, là ai nhỉ, là ai đây ta? ]

[ Không phải chứ, vợ hắn chỉ là khát nước thôi mà, có cái gì mà phải cuống lên thế? Tôi phục sát đất luôn! ]

[ Tiểu Thất vừa bảo ba mình là kẻ bám người, hóa ra nhà nhóc Minh cũng có một ông y hệt, cười chết mất. ]

[ Lần trước tôi bị hóc xương cá, người nhà còn bảo tự đi bệnh viện đi, vậy mà ở đây có người uống thêm hai ngụm nước thôi cũng được chăm sóc tận răng *hu hu hâm mộ đến chết mất*. ]

[ Cũng không rõ sức khỏe vợ tôi không tốt ở chỗ nào. Nếu là đau dạ dày thì sau khi ăn mà uống nhiều nước như vậy đúng là không ổn đâu nha. ]

[ Vợ ơi nhìn em này, em sẽ không nhờ nhóc Minh truyền tin đâu, em sẽ xông thẳng vào hiện trường livestream để ôm hôn nâng niu anh luôn. ]

[ ? ]

Ôn Từ Thư lập tức phản ứng lại được, chắc chắn là Bạc Thính Uyên đã bảo con trai ngăn mình lại.

Chẳng lẽ hôm nay hắn xem livestream toàn bộ tiến trình sao?

Cậu dùng ngữ khí thương lượng nói: "Vậy ba nhịn một chút, nửa tiếng sau mới uống thêm được không?"

Bạc Nhất Minh như sực nhớ ra điều gì, xoay người chạy tới mở tủ lạnh, lẩm bẩm một mình: "Dưa mật chắc là giải khát được nhỉ."

Cậu nhóc lấy ra hai miếng dưa mật đã cắt sẵn: "Ba nhỏ, ba ăn cái này đi, không được uống nước nữa."

Ôn Từ Thư cầm lấy một miếng định đưa cho khỉ con.

Ngày thường trông cậu nhóc như một chú khỉ con hiếu động hay gào thét, nhưng vào thời khắc mấu chốt lại tỏ ra rất chín chắn và hiểu chuyện.

Bạc Nhất Minh không từ chối miếng dưa. Thế nhưng, ngay khi vừa cắn miếng đầu tiên, cảm nhận được hơi lạnh lan tỏa trong khoang miệng, cậu nhóc liền giật phăng miếng dưa trên tay ba nhỏ lại.

Ôn Từ Thư ngơ ngác nhìn miếng dưa vừa đến tay đã bay mất: "Hửm?"

Bạc Nhất Minh cúi đầu, lầm bầm: "Dưa lạnh lắm, ba nhỏ không được ăn đâu. Ba lớn mà biết cũng sẽ không cho ba ăn cái này đâu."

Ôn Từ Thư không nhịn được mà bật cười: "Thế là con định để ba đứng nhìn con ăn à?"

Bạc Nhất Minh nhìn hai miếng dưa mật trên hai tay, đột ngột giơ tay lên, lấy tốc độ sét đánh không kịp bịt tai gặm một đường từ trái sang phải.

Cậu nhóc giơ hai miếng vỏ dưa trống không lên, lắc lắc: "Xong rồi, hết sạch rồi ạ."

Ôn Từ Thư: "..."

Con cái nhà ai mà ngốc thế này cơ chứ!

Ừm, nhất định là do gen của Bạc Thính Uyên có vấn đề rồi.

[ Nhóc làm cái gì vậy hả? Chẳng phải là muốn giúp ba nhỏ giải khát sao? ]

[ Nhìn thì có vẻ là chăm sóc sức khỏe cho ba nhỏ, nhưng thực chất là đang chăm sóc cái miệng mình đúng không nhóc Minh? ]

[ Nhóc Minh: Tóm lại là ba cứ đứng yên đừng động đậy, dù thế nào cũng không thể để ba ăn đồ lạnh được. ]

Dưới ánh mắt trêu chọc của ba nhỏ, Bạc Nhất Minh mới hậu tri hậu giác nhận ra dưa mật chỉ cần để bên ngoài một lát là sẽ bớt lạnh ngay.

Đôi mắt hổ phách lén lút rũ xuống, cậu nhóc mặt không đổi sắc ném vỏ dưa vào thùng rác, rồi lại giống như người máy di chuyển về phía tủ lạnh, lấy ra một miếng khác.

Sau khi đi một vòng, cậu đặt miếng dưa ngay trong tầm tay của ba nhỏ.

Toàn bộ quá trình trông cậu nhóc cứ như một chú khỉ con đang dâng hiến chuối cho vị trưởng lão trong bộ tộc vậy.

Ôn Từ Thư nhịn cười không nổi, đưa tay xoa xoa mái tóc của con trai. Bị nhóc tì này náo loạn một phen, cậu thực sự cũng suýt quên luôn cả chuyện mình đang khát nước.

Dưới sự giám sát gắt gao của Bạc Nhất Minh, Ôn Từ Thư đợi đến khi miếng dưa không còn quá lạnh mới cầm lên cắn một miếng.

Dưa mật tươi vừa mới hái từ sáng sớm, hương vị thanh ngọt vô cùng.

Đúng lúc này, một bóng dáng nhỏ nhắn chạy chậm tới, nấp sau cánh cửa kính sát đất, lặng lẽ ló đầu vào thám thính.

Bạc Nhất Minh tiến lên phía trước, cúi người hỏi: "Em gái à? Em muốn ăn dưa mật không?"

Cậu nhóc định đưa tay ra ôm Nhung Nhung, nhưng cô bé vốn rất ít khi để người ngoài ôm mình nên bèn rụt rè lùi lại một bước, sau đó chạy nhanh đến bên cạnh Ôn Từ Thư.

"Nhung Nhung đừng sợ nhé. Anh trai chỉ là hơi nhiệt tình quá thôi."

Ôn Từ Thư dỗ dành, rồi bảo con trai: "Nhất Minh, con lấy cho em Nhung Nhung một miếng đi."

Nhung Nhung lắc đầu, bím tóc đung đưa theo nhịp, tay nhỏ vẫn nắm chặt vạt áo của chú nhỏ: "Chú nhỏ ơi, mẹ bảo chúng ta cùng đi câu cá ạ. Chú đi cùng bọn con nhé?"

Hóa ra cô bé tới để mời cậu đi câu cá.

Ôn Từ Thư gật đầu, nhanh chóng giải quyết nốt miếng dưa mật.

Lúc này, Tinh Tinh thở hồng hộc chạy đến ngoài cửa bếp, hai cánh tay gầy nhỏ chống lên đầu gối, đôi mắt đen nhánh nhìn về phía Bạc Nhất Minh: "Chú Chu bảo là --"

"Ôi! Em quên mất." Bạc Nhất Minh chột dạ lè lưỡi, lon ton tiến lên phía trước: "Ba nhỏ, vậy con đi theo chú Chu và các em bắt vịt đây, ba cứ đi câu cá chơi đi ạ."

Nói xong, cậu nhóc lại nhảy nhót quay lại, khom lưng nghiêm túc dặn dò Nhung Nhung: "Em gái ơi, ba nhỏ của anh trông cậy cả vào em đấy nhé."

Ôn Từ Thư thuận tay nhéo nhẹ vành tai con trai, khẽ nói: "Đừng có coi ba như trẻ con thế chứ."

Nhung Nhung vừa rồi còn có chút rụt rè, giờ đôi mắt lại hiện lên vẻ hăng hái, dùng sức gật đầu một cái: "Em biết rồi anh ơi."

Ngón tay nhỏ nhắn của cô bé còn dùng sức siết chặt lấy áo của chú nhỏ hơn nữa.

[ Vợ tôi thật sự siêu cấp ôn nhu, tôi chịu không nổi nữa rồi. ]

[ Nếu tôi mà có người vợ thế này, tôi cũng sẽ lo lắng anh ấy uống nhiều nước quá sẽ khó chịu! Thật lòng luôn đấy. ]

[ Ba lớn của nhóc Minh: Chỉ cần tôi còn sống thì các người đừng hòng mơ tưởng! ]

Bạc Nhất Minh lúc này mới tiến lên, nắm lấy bàn tay đang chống trên đầu gối của Tinh Tinh, nhanh như chớp chạy vụt ra ngoài.

"Xông lên nào, đi bắt vịt con thôi!"

Tinh Tinh từ lúc tham gia chương trình và gặp Bạc Nhất Minh đến nay, đã không nhớ nổi đây là lần thứ mấy mình bị tóm tay lôi đi như thế này.

Vừa rồi cậu bé nghe thấy Bạc Nhất Minh gọi "em gái" một cách tự nhiên như vậy thì vẫn còn thấy khó hiểu, sao người anh trai này có thể thân thiết với bất kỳ ai như thế nhỉ?

Mở miệng ra là chú, dì, em gái, em trai. Tinh Tinh cảm thấy nếu là mình phải gọi người khác như vậy thì sẽ kỳ cục lắm.

Cậu bé bất giác ngước mắt nhìn người anh đang chạy phía trước, đúng lúc Bạc Nhất Minh quay đầu lại, nụ cười còn rực rỡ và chói mắt hơn cả ánh mặt trời.

[ Là tôi nhìn nhầm sao? Tinh Tinh hình như cứ lén quan sát nhóc Minh suốt ấy? ]

[ Anh trai soái khí tỏa nắng và cậu em trai nội tâm u buồn à! Nếu không phải tuổi của hai đứa cộng lại còn chưa bằng size giày của tôi thì tôi đã "đẩy thuyền" từ lâu rồi. ]

[ Chị em nhịn xuống, tôi đã nhịn cả ngày rồi đây. ]

[ Nếu các chị đã âm thầm "nhập ngũ" thì em gái đây cũng xin gia nhập đại quân luôn.]

Sau đó, nhân lúc Chu Húc đang mải nói chuyện với Tiểu Thất, Tinh Tinh nhịn không được hỏi: "Tại sao anh lại tham gia chương trình này?"

Theo như cậu bé biết, trong chương trình đều là các phụ huynh ngôi sao mang theo con nhỏ đến tham dự.

Chỉ có Nhất Minh và ba của nhóc là không hoạt động trong giới giải trí.

Bạc Nhất Minh ghé sát lại gần cậu bé, cười trêu chọc: "Tinh Tinh, em phải gọi anh là anh trai (ca ca) thì anh mới nói cho nghe nhé."

Tinh Tinh mím môi, đúng là đồ anh trai ngốc nghếch! Nhưng cậu bé thật sự rất tò mò, thế nên mới lí nhí nói một câu trong miệng.

"Cái gì cơ?"

Bạc Nhất Minh nghiêng tai về phía cậu, "Anh không nghe thấy gì hết, em lặp lại lần nữa đi, nhanh lên!"

Tinh Tinh đành phải miễn cưỡng lẩm bẩm lại một lần: "Nhất Minh ca ca."

Bạc Nhất Minh vui sướng nhảy cẫng lên: "Oa! Tuyệt quá, Tinh Tinh chịu gọi anh là ca ca rồi nhé ~"

Tinh Tinh nắm lấy ông anh đang nhảy nhót loạn xạ: "Anh vẫn chưa nói đâu đấy."

Bạc Nhất Minh thẳng thắn giải thích: "Bởi vì anh muốn làm đại minh tinh, vốn dĩ định đi tham gia một chương trình tuyển chọn tài năng, nhưng hai ba của anh không đồng ý. Sau đó, ba nhỏ mới dắt anh cùng báo danh chương trình này này. Ba bảo nếu anh được chọn thì cả nhà cùng tham gia, còn nếu anh không được chọn thì..."

Cậu nhóc nhún vai, "Chắc là sẽ mời gia sư về bổ túc tiếng Anh cho anh đấy."

[ Ba nhỏ của nhóc dắt nhóc đi báo danh luôn hả? Đúng là người ba thần tiên. ]

[ Xem cái chương trình này, lúc thì tôi thấy mình thiếu một người vợ, lúc lại thấy mình thiếu một người ba, phục sát đất luôn. ]

[ Trời đất ơi, nhóc Minh à, nhóc không thực sự nghĩ là nhóc "tự mình" trúng tuyển đấy chứ? ]

[ Cái sự tự tin của nhóc Minh, chia cho tôi một chút thì tốt biết mấy. ]

[ Nhóc Minh đừng đi thi tuyển tú làm gì, cho ba nhỏ của nhóc đi đi, chỉ cần lộ mặt thôi là đủ quét sạch đối thủ rồi. ]

Tinh Tinh nghe xong thì nhíu mày, nhìn cậu bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Bạc Nhất Minh túm lấy cậu bé, cười hỏi: "Sao thế? Có phải em cũng thấy anh nên đi tham gia tuyển tú không? Anh nhất định sẽ nổi tiếng lắm đúng không?!"

Tinh Tinh lắc đầu, chỉ hỏi một câu hoàn toàn chẳng liên quan.

"Nhưng anh là con lai mà, cũng phải học bổ túc tiếng Anh sao?"

Bạc Nhất Minh dậm chân: "Giờ tiếng Anh phải viết từ vựng mà, khó lắm luôn ấy!"

Tinh Tinh: "..."