Chương 89 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Hai người đi thang máy xuống lầu, cửa vừa mới mở ra, Bạc Nhất Minh đã nhảy tót tới, gương mặt tràn ngập niềm vui hân hoan.

Ôn Từ Thư tiến lên phía trước, choàng tay ôm lấy bả vai con: "Sao tự dưng lại vui vẻ thế này?"

Bạc Nhất Minh ngửa đầu lên, hệt như một chú lạc đà không bướu nhỏ đang vươn dài cổ ra làm nũng, giọng điệu ngọt xớt: "Ba nhỏ ơi ~~~~~"

Ôn Từ Thư thuận thế gãi gãi cằm nhóc con: "Ừm, con nói đi."

"Hay là tối nay mình đón em Tinh Tinh sang nhà mình chơi luôn được không ba?"

Bạc Thính Uyên lên tiếng hỏi con trai: "Ba mẹ của Tinh Tinh có biết chuyện này chưa?"

Bạc Nhất Minh dùng sức gật đầu lia lịa.

Ôn Từ Thư nhìn sang Bạc Thính Uyên: "Hay là chúng ta cùng đi đón Tinh Tinh nhé?"

Cậu lại cúi đầu nhìn nhìn cậu con trai nhỏ, "Thời gian cũng còn kịp mà, hay là đón em về nhà mình ăn tối luôn?"

"Được ạ!" Bạc Nhất Minh vui sướng đến mức muốn bay lên, nhóc con đầy vẻ trẻ con chạy vòng quanh hai ông bố hẳn hai vòng.

Ôn Từ Thư thấy Bạc Thính Uyên im lặng không nói gì, cứ ngỡ là hắn có ý kiến khác, bèn lặng lẽ nháy mắt với hắn một cái.

Bạc Thính Uyên khẽ lắc đầu, chỉ dặn dò con trai: "Nhất Minh, con qua nói với quản gia Từ và dì Chung một tiếng, nhờ mọi người chuẩn bị một chút."

"Dạ! Con muốn cùng Tinh Tinh ngủ trong lều trại cơ!"

Bạc Nhất Minh chạy đi được một đoạn lại quay người lại nói, "Ba ơi, mười lăm phút nữa tụi mình xuất phát được không ạ?"

Bạc Thính Uyên gật đầu đồng ý.

Hắn đỡ Ôn Từ Thư ngồi xuống chiếc ghế sofa phòng khách để nghỉ ngơi chờ đợi, rồi bảo người giúp việc đi lấy một chiếc áo khoác tới cho cậu.

Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, cả nhà ba người cùng ngồi lên chiếc xe thuyên chuyển chuyên dụng rộng rãi, thoải mái để đi đến nhà của Tinh Tinh.

Suốt dọc đường đi, Bạc Nhất Minh hưng phấn nói cười không ngớt, nhóc con chợt nhớ ra điều gì liền gọi điện nhờ quản gia Từ giúp mình chuẩn bị sẵn cây vợt tennis mới.

"Quản gia Từ ơi, ông tìm giúp cháu cây vợt tennis màu xanh lam với nha."

Ôn Từ Thư ngồi ở giữa hai cha con, dáng vẻ lười biếng dựa đầu vào vai Bạc Thính Uyên, nghe thấy những lời này thì khẽ bật cười.

Người bạn mới lần đầu tiên đến nhà làm khách, quả nhiên là nhóc con muốn mang hết những thứ tốt nhất của mình ra để chiêu đãi rồi.

Bạc Nhất Minh cúp điện thoại, liếc nhìn ba nhỏ một cái rồi lầm bầm mách: "Ba lớn nhìn xem kìa, ba nhỏ cười nhạo lời con nói đó!"

Bạc Thính Uyên ôn tồn giảng giải: "Ba nhỏ là đang vui mừng thay cho con thôi."

"Đúng thế còn gì nữa ~"

Nụ cười trên môi Ôn Từ Thư càng đậm hơn, cậu đưa tay nhéo nhéo gò má của con trai, "Đồ ngốc nhỏ này."

"Hi hi ~"

-

Cả ba người đã đến nơi.

Hôm nay cả hai vợ chồng Sở Hàm đều bận rộn, Tinh Tinh được ông bà ở nhà chăm sóc.

Ôn Từ Thư cũng đã trao đổi trước với Sở Hàm nên việc đón cậu bé diễn ra vô cùng thuận lợi.

Tinh Tinh vừa nhìn thấy hai người ba của Nhất Minh liền lễ phép chào hỏi gọi chú, sau đó ngoan ngoãn nắm chặt lấy tay của anh trai.

Hai đứa trẻ đi sát rạt bên nhau, Tinh Tinh bị sự phấn khích của Bạc Nhất Minh lây lan đến mức bước chân cũng muốn nhún nhảy theo.

Chờ đến khi lên xe, Tinh Tinh liền nhìn thấy chiếc ghế an toàn màu trắng quen thuộc

Đây chính là chiếc ghế mà lần trước đi nông trại, anh trai Nhất Minh đã đặc biệt chuẩn bị riêng cho cậu bé.

Tinh Tinh lặng lẽ cúi đầu, có chút ngượng ngùng.

Bạc Nhất Minh một mặt vừa giúp em cài khóa an toàn, một mặt vừa líu lo: "Tinh Tinh ơi em không cần thẹn thùng đâu nhen, hai ba của anh đều không có ai cười em đâu nha."

Ôn Từ Thư ngồi ở hàng ghế sau cười thầm trong bụng: Con không vạch trần ra thì nói không chừng Tinh Tinh người ta còn chẳng nghĩ ngợi gì đâu đấy.

Cậu vừa đảo mắt một cái liền thấy Bạc Thính Uyên đang lặng yên nhìn về phía mình.

Ôn Từ Thư tinh nghịch cố ý nhướng nhướng đôi mày thanh tú hai cái, dùng ánh mắt để hỏi: Nhìn gì mà nhìn?

Ánh hoàng hôn từ bên ngoài cửa xe hắt vào, làm cho mái tóc đen dài đang xõa tung trước ngực anh ánh lên những tia sáng rực rỡ, lung linh.

Bạc Thính Uyên khẽ lắc đầu, chỉ im lặng nâng bàn tay cậu lên áp sát vào môi mình, nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn.

Đôi mắt hắn dưới ánh tà dương như phủ một lớp quầng sáng kỳ diệu chỉ có ở ngọc lục bảo.

Ôn Từ Thư chỉ mới nhìn một cái liền không đúng lúc mà nghĩ sang chuyện khác: Ví dụ như, tối nay Nhất Minh và Tinh Tinh ngủ chung với nhau rồi, vậy chẳng phải cậu và Bạc Thính Uyên sẽ có nhiều thời gian riêng tư ở bên nhau hơn sao?

Nghĩ đến đây, cậu vội vàng quay mặt đi chỗ khác, đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

-

Buổi tối.

Tranh thủ lúc dì Chung dẫn hai đứa nhỏ đi tắm rửa và đánh răng, Ôn Từ Thư tự tay dọn dẹp và trải lại tấm đệm trong lều trại một lượt, rồi lấy ra hai chiếc gối nhỏ hình cá heo đã chuẩn bị sẵn xếp ngay ngắn vào góc.

Chờ đến khi Tinh Tinh ngoan ngoãn bò vào trong lều, Ôn Từ Thư liền dịu dàng bảo: "Tinh Tinh, sau này chiếc gối và chăn nhỏ này sẽ được cất riêng ở đây, để dành mỗi lần con sang nhà chú nhỏ chơi đều dùng nhé."

"Con cảm ơn chú nhỏ ạ."

Tinh Tinh mới tắm xong, trên người mặc bộ đồ ngủ nhỏ có kiểu dáng tương tự như của anh Nhất Minh.

Cậu bé cực kỳ thích hai chiếc gối đôi đáng yêu này, nếu không phải vì có chú nhỏ ở đây thì nhóc con đã nhào tới ôm chầm lấy chúng rồi.

Bạc Nhất Minh lúc này cũng bò vào lều, trên tay hoa hoa hai chiếc mũ ngủ nhỏ nhắn.

Đây là loại mũ mà lần trước đi khách sạn Ôn Từ Thư từng chuẩn bị cho nhóc con, vì quá thích nên lúc rời khách sạn nhóc con đã cố tình cầm thêm một chiếc nữa mang về.

Ôn Từ Thư mỉm cười bảo: "Lại đây nào, để ba đội lên cho con và Tinh Tinh."

"Vâng ạ ~"

Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn ngồi quỳ trước mặt ba nhỏ, hai mắt nhắm nghiền, hai tay chắp lại trước ngực hệt như đang cầu nguyện: "Con cảm ơn ba nhỏ nhiều lắm ạ ~"

Tinh Tinh thấy thế cũng học theo anh trai, nhóc con ngồi quỳ bên cạnh, bộ dạng nghiêm túc như thể đang tham gia một buổi lễ đăng quang, gương mặt tràn đầy mong đợi mà nhắm mắt, ngửa đầu lên.

Ôn Từ Thư bật cười khúc khích, nhẹ nhàng đội mũ lên đầu cho hai đứa trẻ rồi căn chỉnh lại một chút cho ngay ngắn.

Cậu lấy điện thoại ra chụp một tấm hình: "Tinh Tinh ơi, chú nhỏ gửi tấm ảnh này cho mẹ của con xem nhé. Có được không?"

"Được ạ."

Tinh Tinh ngước mắt nhìn Nhất Minh đang đội mũ ngủ, những đường nét lai Tây thanh tú trên gương mặt giúp nhóc con trông vừa sành điệu lại vừa đẹp trai hệt như một chàng hoàng tử nhỏ bước ra từ truyện cổ tích.

Cậu bé lại đưa tay sờ sờ vào chiếc chóp mũ dài đang rũ xuống trên đỉnh đầu mình, nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, lúc tụi mình ngủ là chiếc mũ này sẽ bị rớt ra ngoài đúng không?"

"Đúng rồi đó nhen!"

Bạc Nhất Minh cười tít mắt rồi cúi đầu, cố tình lắc qua lắc lại để cái chóp mũ đung đưa qua lại chọc cho em trai cười.

Nhìn hai đứa trẻ bắt đầu quấn quýt chơi đùa cùng nhau, Ôn Từ Thư dặn dò thêm vài câu rồi vui vẻ bước ra khỏi lều trại.

Sau khi gửi tấm ảnh qua cho Sở Hàm, cậu còn đăng thêm một bức hình chụp bóng lưng hai đứa nhỏ đang đội mũ ngủ lên tài khoản Tiểu Hồng Thư của mình kèm theo dòng trạng thái: 

[ Một cặp anh em nhỏ siêu cấp đáng yêu. ]

 

[ Ủa? Bà xã ơi, mấy ngày không gặp mà bạn đã sinh con thứ hai luôn rồi đó hả? *hông phải đâu nha 🤣* ]

[ Là nhóc Minh với bé Tinh Tinh kìa! Đồ ngủ đôi rồi lại còn mũ ngủ đôi nữa chứ ~ Hi hi, cặp đôi Khải - Minh - Tinh tỏa sáng lấp lánh chính thức lên sàn! ]

[ Hình như là chiếc lều trại từng xuất hiện trong chương trình thực tế đúng không ta? Tinh Tinh sang nhà nhóc Minh chơi rồi sao? *Ba nhỏ ơi, con cũng muốn đi nữa mờ ~ ăn vạ ăn vạ ~ ]

[ Mommy ơi cuối cùng bạn cũng nhớ ra là mình có tài khoản để đăng bài rồi đó hả? Bạn có biết là tụi tui nhớ bạn nhiều lắm không hả! ]

[ Ba nhỏ hứa với con đi, đừng có tự dưng đột ngột lặn mất tăm như vậy được không? Làm tụi con cứ ngỡ show thực tế vừa rồi chỉ là một giấc mơ thôi á. ]

 

Nhìn thấy những người bạn mạng dù chưa từng một lần gặp mặt ngoài đời lại dành cho mình sự quan tâm chân thành đến thế, Ôn Từ Thư không khỏi dâng lên một nỗi cảm động vô cớ.

Cậu liền vui vẻ chọn trả lời một vài bình luận mang đầy thiện ý:

[ Cảm ơn bạn momo đã quan tâm nhé, sau này thỉnh thoảng tôi sẽ lên đây đăng ảnh nha .]

 

Khi Bạc Thính Uyên bước vào phòng, hắn khẽ liếc mắt nhìn người đang có tâm trạng vô cùng vui vẻ trên ghế sofa, rồi sải bước đi đến trước cửa lều trại hỏi: "Nhất Minh, hai đứa chuẩn bị đi ngủ chưa?"

"Dạ chưa đâu ạ!"

Bạc Nhất Minh nhanh nhảu bò ra ngoài, ló nửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn, "Ba lớn có chuyện gì thế ạ?"

Bạc Thính Uyên giơ tay lên véo nhẹ vào chiếc má phúng phính của con trai: "Không có gì, buổi tối con nhớ chăm sóc tốt cho Tinh Tinh nhé."

"Vâng ạ!"

Bạc Nhất Minh nghiêng nghiêng đầu, nói thêm, "Ba lớn buổi tối cũng phải chăm sóc thật tốt cho ba nhỏ đó nha."

Ngồi trên ghế sofa, Ôn Từ Thư khẽ nheo nheo mắt nhìn sang: Hửm? Thằng bé này nói cái gì cơ?

Bạc Nhất Minh lễ phép chúc ba lớn ngủ ngon xong liền đem "cánh cửa" lều trại kéo kín lại từ bên trong, tiếp tục rúc vào cùng Tinh Tinh thì thầm to nhỏ.

Ôn Từ Thư hai tay ôm chiếc điện thoại, trân trân nhìn Bạc Thính Uyên đang thẳng bước tiến về phía mình.

Ơ kìa? Sao tự dưng cậu lại có cảm giác cục diện lúc này đang bắt đầu trở nên nóng bỏng và gấp gáp hơn rồi thế này?

Bạc Thính Uyên cúi người xuống, dứt khoát bế bổng cậu lên.

Ôn Từ Thư giật mình thảng thốt, hai bắp chân khẽ quẫy quẫy vài cái, ý muốn nhắc nhở hắn là trong lều vẫn còn hai đứa nhỏ.

Thế nhưng cánh tay mạnh mẽ của Bạc Thính Uyên đã gắt gao siết chặtcậu anh vào lồng ngực vạm vỡ, đồng thời khẽ ghé sát tai cậu ra hiệu: "Suỵt."

Ôn Từ Thư nháy mắt bị tắt lửa, cậu ngoan ngoãn tựa cằm vào hõm vai của hắn.

Bạc Thính Uyên sải bước đi đến cửa, hắn chừa ra một tay để nhẹ nhàng khép cánh cửa phòng ngủ lại.

Ôn Từ Thư vì sợ bị ngã nên hai tay vội vàng vòng qua ôm chặt lấy bả vai hắn.

Vốn dĩ cậu đang thở phào nhẹ nhõm vì đã rời khỏi căn phòng có hai đứa nhỏ, ai ngờ đâu bên tai lại đột ngột vang lên tiếng bước chân rõ mồn một khiến cả người cậu nháy mắt cứng đờ.

Dì Chung vừa bưng một đĩa trái cây từ dưới lầu lên tới lầu ba, mới vừa rẽ qua góc cua liền chạm mặt ngay hai chồng chồng họ.

Dì lập tức nhìn thẳng về phía trước, bước đi thoăn thoắt coi như không nhìn thấy gì hết.

Bạc Thính Uyên thì vẫn vô cùng tự nhiên dặn dò một câu: "Dì Chung, buổi tối làm phiền dì tốn chút tâm sức trông chừng Nhất Minh với Tinh Tinh giúp chúng tôi."

Dì Chung lên tiếng nhận lời: "Được."

Giọng điệu của dì bình tĩnh đến mức hệt như thể dì chỉ nhìn thấy mỗi một mình Bạc Thính Uyên đang đứng ở đó vậy.

Ôn Từ Thư chỉ còn cách chôn chặt mặt vào trong lòng ngực Bạc Thính Uyên để giả vờ ngủ, chỉ dám hí hí một bên mắt để lặng lẽ quan sát tình hình.

Chờ đến khi nhìn thấy dáng vẻ dì Chung đã quay lưng về phía hai người để đi về phòng, cậu mới nắm lỏng bàn tay thành quả đấm nhỏ, khẽ nện nhẹ vào lưng Bạc Thính Uyên một cái trách móc.

-

Tiến vào phòng ngủ.

Ôn Từ Thư thấy hắn vẫn chưa chịu buông mình xuống, liền nghi hoặc hỏi: "Anh bế em đi đâu thế?"

Bạc Thính Uyên đáp: "Không còn sớm nữa, đi rửa mặt đánh răng thôi."

Hắn dùng chân đá văng cánh cửa phòng tắm, ôm người sải bước đi vào.

Ôn Từ Thư cũng không có ý kiến gì, chỉ là đến lúc hắn đặt cậu đứng vững trên mặt đất rồi, người đàn ông này vẫn cứ đứng im bên cạnh chứ không chịu rời đi.

Cậu nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong gương, phảng phất như xuyên thấu qua lớp trang phục đen tuyền đang bao bọc lấy thân hình vạm vỡ kia, lồng ngực tức khắc cảm thấy nóng bừng như lửa đốt.

Lòng bàn tay Bạc Thính Uyên áp lên một bên sườn mặt cậu, ngón tay cái khẽ lướt qua bờ môi mỏng đang hơi mím lại: "Từ Thư."

"Hửm?" Ôn Từ Thư không thể không ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt sâu hoắm không thấy đáy của hắn, "Anh nói đi."

Bạc Thính Uyên khẽ nhíu mày, chậm rãi mở lời: "Thuốc của tôi uống hết rồi."

Ôn Từ Thư sực nhớ tới lọ thuốc đã chẳng còn lại bao nhiêu viên lúc ở khách sạn bờ biển, lại nghĩ đến cảnh tượng đêm ngày hôm qua, cậu tức khắc buột miệng thốt ra: "Vậy từ nay về sau không uống nữa có được không?"

Đôi mắt lục bảo phía sau lớp tròng kính của Bạc Thính Uyên khẽ chớp động một cái.

Ôn Từ Thư không thể nhìn thấu được ánh mắt ấy rốt cuộc mang ý nghĩa gì.

Cậu chủ động nghiêng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay ấm áp của hắn: "Anh muốn nói điều gì thì cứ nói cho em biết đi."

"Tối hôm qua em đều nhìn thấy hết rồi đúng không?"

Câu hỏi trầm thấp đầy dịu dàng này làm cho Ôn Từ Thư bỗng chốc trợn tròn đôi mắt.

Hắn... hắn... hắn...

Chẳng lẽ ngay từ tối hôm qua hắn đã phát hiện ra cậu rồi sao? Hay là dựa vào tình huống nào để phán đoán ra thế này?

Nhịp thở của Ôn Từ Thư bắt đầu dồn dập hẳn lên, những ngón tay đang đặt trên khuỷu tay hắn ra sức bấu chặt lấy lớp áo sơ mi, trong phút chốc cứ vô thức mân mê thớ vải, vừa thẹn thùng lại vừa do dự.

Bạc Thính Uyên có thể nhìn ra được cảm xúc của cậu đang có sự biến động kịch liệt, liền lên tiếng trấn an: "Là do tôi đã không chủ động thẳng thắn với em."

Ôn Từ Thư mím mím bờ môi khô khốc, chuyện đã đến nước này thì cũng chẳng còn cần thiết phải săm soi xem hắn phát hiện ra mình bằng cách nào nữa.

Cậu trực tiếp hỏi thẳng vào vấn đề: "Anh bắt đầu phải uống loại thuốc đó từ khi nào?"

"Sau khi Nhất Minh ra đời." Bạc Thính Uyên rũ mắt, đôi chân mày rậm lại nhíu chặt.

Ôn Từ Thư thấy hắn tựa hồ như vẫn chưa nói hết câu, phảng phất như đang vướng mắc một nút thắt tâm lý nào đó trong lòng, nên cậu chỉ lặng im chờ đợi hắn nói tiếp.

Bàn tay Bạc Thính Uyên khẽ dùng thêm vài phần lực để xoa xoa má cậu, rồi đột ngột chuyển sang dùng tiếng Pháp để nói:

[ Em đã cho tôi cơ hội được có được em, nhưng rồi sau đó lại hoàn toàn cự tuyệt tôi. ]

"Em..."

Trong lòng Ôn Từ Thư đột nhiên chùng xuống, vừa định mở lời giải thích điều gì đó thì đã bị hắn cúi đầu nụ hôn chặn đứng ở bờ môi. "Ưm..."

Cậu nhanh tay tháo chiếc kính mắt của Bạc Thính Uyên xuống, nắm chặt ở trong lòng bàn tay.

Trong nháy mắt, Bạc Thính Uyên đã bế bổng cậu đặt ngồi lên bệ bồn rửa tay, ngửa đầu nồng nhiệt hôn cậu.

Nụ hôn của hắn hệt như một người đang nỗ lực giải cơn khát, tùy ý hấp thu tất cả những gì mà bản thân hằng khát vọng bấy lâu.

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa phút ngắn ngủi, Ôn Từ Thư vậy mà lại ngoài ý muốn cảm nhận được một sự phóng túng bản thân một cách không thèm che giấu từ người đàn ông này.

Người ngoài có lẽ khó lòng mà tưởng tượng nổi, những hành động này lại đến từ một Bạc Thính Uyên ngày thường luôn lãnh đạm, quy củ và không chút cẩu thả.

Bàn tay Bạc Thính Uyên áp chặt sau lưng cậu, trong lúc cảm nhận được nhịp tim đang đập dồn dập liên hồi, hắn ngậm lấy ch**c l*** *m **t ngọt ngào của cậu, thấp giọng hỏi: "Đêm nay tắm chung với tôi nhé?"

Ôn Từ Thư hoàn toàn chìm đắm trong luồng hơi thở mãnh liệt của hắn, khẽ bật ra một tiếng ưng thuận gần như là nỉ non: "Ừm."