Chương 85 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Cả ngày hôm đó, Bạc Nhất Minh đều quấn quýt ở bên hai ba ba, muốn chơi cái gì liền được chơi cái đó.

Mỗi một dấu chân nhỏ nhóc con để lại trên bãi cát trắng mịn màng đều tràn ngập niềm vui sướng và hạnh phúc.

Sau giờ nghỉ trưa, Bạc Nhất Minh nhận được một cuộc điện thoại: "Tinh Tinh hả?!"

Hóa ra lúc nãy nhóc con vừa nhờ ba nhỏ gửi mấy bức ảnh mình đi lướt sóng sang cho mẹ của Tinh Tinh.

"Ba nhỏ ơi, con muốn nói chuyện bí mật với em Tinh Tinh một lát nha."

Ôn Từ Thư nhìn biểu cảm hớn hở, rạng rỡ nháy mắt hiện lên trên gương mặt con trai, cậu mỉm cười khẽ gật đầu đồng ý.

Bạc Thính Uyên lên tiếng dặn dò: "Đừng chạy đi xa quá."

Chờ cậu con trai nhỏ chạy ù đi rồi, hắn mới ra hiệu cho đội vệ sĩ phía sau nhanh chóng bước theo để trông chừng.

Sóng biển vỗ về rì rào, tiếng gió thổi qua rặng cây từng hồi lao xao.

Bạc Nhất Minh vừa nhảy nhót chân sáo vừa ríu rít khoe: "Hôm nay cả hai ba ba đều ở lại chơi với anh suốt luôn á, anh sắp học được môn lướt sóng rồi, hôm nào quay lại anh dạy cho em có được không?"

Tinh Tinh hỏi: "Anh ơi, thế bao giờ thì anh mới về ạ?"

"Chắc là qua một ngày nữa."

Bạc Nhất Minh cũng không quá chắc chắn, "Biết thế này lúc ấy em cứ ở lại đây với anh có phải tốt không, tụi mình cùng nhau chơi."

"Thế chờ anh về rồi, tụi mình lại đi nông trại chơi nhé?"

"Được nha ~" Bạc Nhất Minh vừa đồng ý xong liền nhanh trí nảy ra một ý tưởng, "Hay là thế này, chờ anh về đến nơi, vừa xuống máy bay là anh sẽ đi đón em luôn, rồi em sang nhà anh ngủ lại qua đêm chơi nhé."

Nhóc con ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Hai ba ba của anh nhất định là sẽ đồng ý thôi, còn ba mẹ em chắc là cũng không phản đối đâu nhỉ?"

Dù sao thì lần trước chuyện nhóc con một mình sang nông trại ngủ lại qua đêm cũng đã nhận được sự ủng hộ từ các người lớn rồi mà.

"Dạ được ạ."

Tinh Tinh vui vẻ nhận lời ngay, "Lát nữa em sẽ nói với ba mẹ luôn."

"Ừm!" Bạc Nhất Minh cười tủm tỉm dựa lưng vào thân cây dừa, nghiêng nghiêng đầu cọ cọ mái tóc vào đó.

Xem ra bất kể ngày mai có được sắp xếp như thế nào đi chăng nữa, thì tất thảy đều khiến cho nhóc con cảm thấy vô cùng háo hức và khát khao đón chờ.

-

Ôn Từ Thư đang xuất thần nhìn theo bóng dáng nhảy nhót chân sáo của chú khỉ con, thì đột nhiên được Bạc Thính Uyên ôm lấy kéo nửa nằm xuống, cậu liền thuận thế gối đầu lên đùi hắn một cách đầy thoải mái và hưởng thụ.

Cậu vừa nheo nheo mắt chuẩn bị tận hưởng cảm giác dễ chịu này, thì tai lại nghe thấy tiếng hắn thấp giọng hỏi nhỏ: "Còn khó chịu lắm không?"

Lúc chuẩn bị ra ngoài, Bạc Thính Uyên đã cố ý chọn cho cậu một chiếc áo mỏng nhẹ, rộng rãi để giúp cậu thay ra.

Nếu không phải Ôn Từ Thư kịp thời ngăn cản, hắn thậm chí còn tính sai người đi mua thuốc mỡ về bôi.

Ôn Từ Thư nhắm nghiền hai mắt, chẳng thèm buồn trả lời.

Bất chợt, một bàn tay to rộng của hắn lại áp lên eo Ôn Từ Thư, cậu giật nảy mình vội vàng giơ tay đè chặt lấy mu bàn tay hắn, chợt mở bừng mắt ra: "Đừng mà!"

Tuy rằng cả khu vực này đều thuộc quyền sở hữu riêng của khách sạn, hoàn toàn không có một bóng dáng du khách nào khác, thế nhưng ở cách đó không xa vẫn còn đội vệ sĩ đang đứng canh gác cơ mà.

Lòng bàn tay Bạc Thính Uyên khẽ nhéo nhẹ mạn sườn cậu hai cái, thần sắc thoáng hiện một nét trêu chọc: "Em nghĩ tôi định làm cái gì thế?"

Ôn Từ Thư: "..."

Dĩ nhiên là lo lắng anh lại muốn vạch quần áo của em ra rồi chứ sao!

Bạc Thính Uyên rũ mắt, bàn tay trượt dần lên phần cổ thon dài, mảnh khảnh của cậu. Làn da bị chạm vào một cách mềm nhẹ, Ôn Từ Thư theo bản năng hơi ngửa cổ lên để đón nhận động tác của hắn.

Hành động này khiến cho ngón tay cái đang đặt nơi đường cằm của Bạc Thính Uyên hơi chút dùng lực, m*n tr*n từng chút một.

Ôn Từ Thư nhạy cảm nhận ra một luồng d*c v*ng khó nhịn đang nhen nhóm, cậu đột ngột mở mắt, một lần nữa nhỏ giọng nhắc nhở: "Đang ở bên ngoài đấy nhé."

"Ừm."

Bạc Thính Uyên nhàn nhạt đón nhận lời nhắc nhở ấy, ánh mắt sâu thẳm găm chặt vào bờ môi mềm mại đang mấp máy hé mở của cậu.

Hắn cố gắng đè nén luồng khí nóng rực đang cuồn cuộn dâng lên trong lòng, khẽ ngẩng đầu nhìn về phía phương xa.

Biển khơi rộng lớn cứ miệt mài đẩy từng đợt bọt sóng màu trắng xóa tràn vào bờ cát. Mỗi một lần sóng vỗ để lại dấu vết đều dâng cao và tiến xa hơn lần trước.

Ôn Từ Thư chú ý tới yết hầu tròn trịa của hắn khẽ trượt lên lộn xuống, cậu như thể cũng bị lây nhiễm thứ cảm xúc ấy, cõi lòng bỗng chốc rạo rực, xao động không yên.

Trong cơn gió biển càng lúc càng khô nóng, hai người họ rõ ràng vẫn ngồi im phăng phắc như hai bức tượng điêu khắc, thế nhưng từ trên thân thể cả hai đều không hẹn mà cùng tỏa ra một sự thôi thúc mãnh liệt, khao khát được ôm ấp và hôn môi đối phương.

Ôn Từ Thư xoay người hướng về phía thân thể Bạc Thính Uyên, cậu áp mặt vào lớp áo của hắn, bàn tay lại nắm lấy cổ tay đang đặt nơi bên gáy của hắn rồi chậm rãi kéo xuống, áp chặt vào bên mạn sườn mình.

Trong nháy mắt, bàn tay to rộng của hắn cách một lớp quần áo mỏng manh, giữ chặt lấy vòng eo mềm mại, thon gọn mà hung dung x** n*n không ngừng.

Luồng d*c v*ng không thể phát tiết, lúc này nhờ vào sự tiếp xúc dán sát giữa lòng bàn tay và da thịt mà phần nào được giảm bớt, xoa dịu.

Ôn Từ Thư choàng tay ôm lấy thắt lưng hắn, thẹn thùng vùi chặt mặt vào ngực hắn không chịu ló ra.

Giữa tiếng sóng biển vỗ về rì rào vào bờ cát, toàn thân cậu đều bị bao bọc bởi hương vị hormone nam tính độc quyền của Bạc Thính Uyên.

Ôn Từ Thư bị hắn x** n*n đến mức gân cốt rã rời, mềm nhũn cả người, chỉ biết gắt gao cắn chặt bờ môi dưới để đè nén đi tiếng r*n r* suýt chút nữa là bật ra khỏi cổ họng.

Ngay khoảnh khắc Bạc Nhất Minh đang tung tăng chạy về phía hai vị ba ba, Bạc Thính Uyên cúi đầu hôn nhẹ lên thái dương cậu, ngón tay cái lướt qua đuôi lông mày, trầm giọng hỏi nhỏ: "Tối nay chúng ta tự nấu cơm nhé?"

Tông giọng trầm thấp mộc mạc ấy có chút khản đặc một cách đầy ẩn ý, nghe như tiếng gió ấm xào xạc lướt qua, gợi cảm và quyến rũ chết người.

"Ừm..."

Ôn Từ Thư đáp lại bằng một tiếng r*n r* mềm nhũn, cậu vẫn đang chìm đắm trong dư âm của luồng ái dục mập mờ vừa rồi mà chưa thể thoát ra được, giọng điệu vừa mềm mại lại vừa ngọt ngào pha chút nũng nịu: "Anh nấu cơm nha, chứ em là chỉ biết ngồi ăn thôi đấy."

Bạc Thính Uyên đỡ cậu ngồi dậy.

Nhìn thấy cậu con trai nhỏ đang lao vun vút về phía này, Ôn Từ Thư khẽ né tránh một chút, thế nhưng vòng tay nơi thắt lưng của hắn ngược lại càng siết chặt hơn.

Cậu chẳng còn cách nào khác đành nửa dựa vào người hắn, dứt khoát gác cằm lên bờ vai hắn làm điểm tựa.

Đuôi mắt cậu khẽ nheo lên, ánh nhìn lướt nhanh qua làn môi của Bạc Thính Uyên, rồi lại dịch lên trên chạm phải đôi mắt thâm trầm, sâu hoắm của hắn.

Ôn Từ Thư liền vội vàng nóng bừng mặt quay đi chỗ khác, chuyển hướng sang nhìn chú khỉ con nhà mình.

"Nhất Minh, con với Tinh Tinh vừa nói chuyện bí mật gì thế?"

Bạc Nhất Minh ngồi phịch xuống bên cạnh, ôm lấy quả dừa lớn rồi ra sức hút một ngụm thật to.

Nước dừa thanh mát ngọt lịm vừa vào miệng, nhóc con liền sảng khoái thở phào một hơi, sau đó đem toàn bộ kế hoạch hẹn gặp Tinh Tinh sau khi trở về kể lại cho hai ba ba nghe không sót một chữ.

Trên gương mặt Ôn Từ Thư ngập tràn nụ cười dịu dàng: "Vậy thì hôm tới máy bay vừa hạ cánh, chúng ta sẽ trực tiếp đi đón Tinh Tinh luôn nhé."

Bạc Nhất Minh giơ cao quả dừa lên quá đỉnh đầu, phấn khích reo hò: "Đón Tinh Tinh về nhà mình chơi thôi nào!"

Ôn Từ Thư bật mí thêm: "Còn có một tin vui nữa nè, tối nay ba lớn của con sẽ đích thân vào bếp trổ tài đấy nhé."

"Oa!" Đôi mắt Bạc Nhất Minh sáng lấp lánh như sao sa, "Ba lớn ơi, con muốn ăn cơm hải sản ạ!"

"Ừm."

Bạc Thính Uyên nghiêng mặt sang bên cạnh, nhìn ngắm gương mặt tuấn mỹ đang nở nụ cười hòa nhã vui vẻ của cậu, "Còn em? Em muốn ăn món gì?"

Ôn Từ Thư nhìn vào đôi mắt màu xanh lục thẫm của hắn, phảng phất như bản thân đang bị cuốn vào một trận xoáy nước sâu hoắm, trong một bận đã quên mất cả cách phát ra ngôn từ.

Phải mất nửa phút sau cậu mới hoàn hồn trở lại: "Em... Em không có món nào đặc biệt muốn ăn cả."

Cậu vừa chống tay đứng dậy vừa nói tiếp, "Anh nấu món gì thì em ăn món đó."

Bạc Thính Uyên lại quay sang trò chuyện với con trai, bảo nhóc con nghĩ thêm vài món mình thích ăn nữa.

Trong lúc trò chuyện, cánh tay hắn lại tự nhiên vòng qua, kéo người vừa mới đứng xê ra một chút trở về sát bên cạnh mình.

Dưới bóng hoàng hôn đang dần ngả về thềm tây, Bạc Nhất Minh tung tăng đi trước dẫn đường cho hai ba ba, nhóc con vừa nhảy chân sáo vừa lẩm nhẩm kể tên các món ăn khoái khẩu.

Hai vị ba ba sóng vai bước đi bên cạnh nhau, những ánh mắt thỉnh thoảng chạm nhau giữa hai người đều chất chứa biết bao tình cảm quyến luyến, đong đầy.

-

Nửa tiếng sau.

Trong lúc Bạc Nhất Minh đang quẫy nước tủm tỉm dưới bể bơi, hai ba ba thì ở trong bếp cùng nhau chuẩn bị bữa tối cho nhóc con.

Trên bờ có quản gia Từ, dì Chung cùng đội vệ sĩ đứng trông chừng.

Mỗi một ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào vị tiểu thiếu gia dưới nước, chỉ sợ nhóc con xảy ra một chút sơ suất nhỏ nào.

Chẳng mấy chốc, quản gia Từ đã cầm sẵn chiếc khăn tắm lớn đi tới bên bờ nói: "Tiểu thiếu gia, bơi thế chắc cũng hòm hòm rồi nhỉ? Đừng bơi nhiều quá kẻo mệt, dễ bị chuột rút chân lắm đấy."

"Uỳnh" một tiếng, Bạc Nhất Minh ngửa đầu ra sau rồi xoay người nhào lộn một vòng dưới nước đầy tinh nghịch: "Quản gia Từ ơi, con mới bơi có hai lượt qua lại thôi mờ."

Nói đoạn, nhóc con lại tiếp tục lặn ngụp xuống.

Dì Chung lên tiếng: "Thằng bé mệt là tự khắc sẽ bò lên bờ thôi, ông không phải cuống lên thế đâu."

Quản gia Từ nhìn cái bể bơi vô cực thênh thang này, trong lòng tổng thấy nó chẳng an toàn bằng bể bơi ở nhà chút nào.

-

Bên trong căn bếp kiểu Tây.

Không gian lúc này chỉ có riêng hai người.

Món chính của buổi tối ngày hôm nay là cơm hải sản do cậu con trai nhỏ đích thân gọi món, ngoài ra còn có thêm một vài món ăn kèm cùng canh súp thanh mát.

Vừa rồi quản gia Từ đã nhờ bếp trưởng của khách sạn gửi tới các loại nguyên liệu tươi ngon đã được sơ chế sạch sẽ, gọn gàng.

Trong lúc Bạc Thính Uyên đang bận rộn chuẩn bị, Ôn Từ Thư thi thoảng lại liếc nhìn hắn một cái.

Ánh mắt cậu luôn vô tình chạm vào gương mặt của hắn, hoặc giả là dừng lại trên cánh tay đang vén cao tay áo của người đàn ông kia.

Ôn Từ Thư thầm tặc lưỡi cảm thán ở trong lòng, Bạc Thính Uyên khi chuyên chú nấu cơm cư nhiên lại gợi cảm đến một cách đầy bất ngờ.

Bạc Thính Uyên nghiêng mặt sang nhìn cậu: "Lại đây với tôi."

"Hả?"

Ôn Từ Thư cứ ngỡ hắn muốn mình nếm thử hương vị thức ăn nên liền ngoan ngoãn bước qua.

Ai ngờ cậu vừa mới tới gần, hắn đã nhanh như chớp cúi xuống hôn nhẹ lên má cậu một cái rõ kêu.

Trong lòng cậu ngọt ngào như rót mật, thế nhưng ngoài mặt lại cố tình phụng phịu hỏi vặn lại: "Anh cứ chuẩn bị bữa tối cho em và Nhất Minh một cách qua loa như thế này đấy à? Chẳng có một chút tâm huyết nào cả."

Vừa dứt lời, Ôn Từ Thư liền phát giác sâu trong đáy mắt hắn đã dâng lên một thần sắc dị thường nhưng vô cùng quen thuộc.

Cậu nhanh chóng xoay người định chạy trốn, thế nhưng đã không còn kịp nữa rồi.

Cánh tay Bạc Thính Uyên siết chặt lấy vòng eo thon gọn của cậu rồi kéo mạnh vào lòng, hắn đặt một nụ hôn nồng đượm lên vùng da sau tai, tông giọng lộ ra vẻ nghiêm nghị, trầm thấp hỏi: "Đây là cách em báo đáp cho bữa tối tôi đang chuẩn bị đấy sao?"

Nếu là người khác nghe thấy giọng điệu này của hắn, chỉ sợ sẽ nghĩ rằng hắn đang chuẩn bị nổi trận lôi đình.

Thế nhưng Ôn Từ Thư lại không kìm được mà bật ra tiếng cười khẽ.

Cậu xoay người lại trong vòng tay hắn, hai tay chủ động ôm lấy thắt lưng đối phương, đặt một nụ hôn lên má.

Cậu cũng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn lúc này, chỉ nhỏ giọng bảo: "Vất vả cho Bạc tổng quá rồi. Đi nghỉ dưỡng mà vẫn phải xuống bếp làm cơm."

Ánh mắt Bạc Thính Uyên phía sau lớp tròng kính lộ ra nét uy nghiêm và sắc bén: "Chỉ bày tỏ bằng miệng thôi sao?"

Ôn Từ Thư nhướng nhướng mày: "Chẳng lẽ anh còn muốn em phải quẹt thẻ thanh toán chi phí nữa à?"

Bạc Thính Uyên siết chặt thắt lưng cậu: "Thế em định trả cho tôi bao nhiêu nào?"

Nửa thân trên của Ôn Từ Thư hơi ngửa ra sau, cậu tựa hồ đang nghiêm túc tính toán xem bữa cơm này có giá trị ra sao: "Ừm để xem nào..."

Đúng lúc này, một tiếng gọi lanh lảnh bỗng chốc phá tan bầu không khí ngọt ngào giữa hai người.

"Ba nhỏ ơi! Ba lớn ơi!"

Bạc Nhất Minh lon ton chạy tót vào trong bếp, vừa bước đến cửa đã ngửi thấy mùi thơm nồng đượm của món cơm hải sản: "Oa, tụi mình được ăn cơm tối chưa ạ?!"

"Được rồi đó, con đến chuẩn giờ luôn. Ra ăn cơm thôi nào."

Ôn Từ Thư nhanh nhẹn bưng đĩa thức ăn đi thẳng ra ngoài, khéo léo né tránh ánh mắt rực lửa của Bạc Thính Uyên.

-

Sau khi cả nhà ba người cùng nhau thưởng thức món cơm hải sản mỹ vị, Bạc Thính Uyên nhận được một cuộc điện thoại công việc nên đã đi vào phòng nghỉ để giải quyết.

Ôn Từ Thư thì đi rửa mặt đánh răng trước, cậu dự định sẽ đi ngủ sớm một chút để đảm bảo ngày mai có thể thức dậy ngắm bình minh đúng giờ.

Trong lúc lấy quần áo để tắm rửa, ánh mắt cậu vô tình quét qua chiếc vali hành lý của Bạc Thính Uyên.

Chuyến đi này họ mang theo tổng cộng bốn chiếc vali, hai chiếc dùng chung cho cả nhà, còn hai chiếc tách riêng để đựng vật dụng cá nhân của mỗi người.

Ôn Từ Thư chợt nhớ lại buổi tối thứ Sáu tuần trước, vào khoảnh khắc cậu con trai nhỏ lôi cuốn truyện cổ tích ra, Bạc Thính Uyên cũng đã cầm theo một cuốn sách.

Cậu lại nghĩ đến lời nói đùa vui vẻ ở trong bếp lúc chạng vạng tối nay.

Hay là, mình đọc thơ cho Bạc Thính Uyên nghe để làm quà cảm ơn hắn nhỉ?

Ôn Từ Thư khẽ mỉm cười, vươn tay mở chiếc vali hành lý ra.

Tập thơ được đặt nghiêng, cắm ngay ngắn ở chiếc túi vải áp sát bên hông trái của vali. Khi Ôn Từ Thư rút cuốn sách ra, cậu lại vô tình để ý thấy ở tận góc dưới cùng của chiếc túi có một vật hình tròn nhỏ nhô lên.

Nó có hình dạng của một chiếc lọ nhỏ.

Ôn Từ Thư sực nhớ đến chuyện Bạc Thính Uyên phải uống thuốc định kỳ.

Chẳng lẽ anh ấy vẫn chưa dừng thuốc sao?

Ngay lập tức, cậu rơi vào một nỗi hoang mang, bối rối.

Thế nhưng chẳng phải hai ngày nay Bạc Thính Uyên đều bảo rằng hắn có phản ứng đó sao?

Ôn Từ Thư vừa cảm thấy lo lắng một cách vô cớ, lại vừa có chút nôn nóng trong lòng, cậu âm thầm lấy lọ thuốc nhỏ kia ra.

Phía ngoài chiếc lọ màu trắng là một nhãn mác hoàn toàn bằng tiếng Anh.

Chiếc lọ cầm rất nhẹ, bên trong chắc là chẳng còn lại mấy viên. Ôn Từ Thư vốn không am hiểu các thuật ngữ chuyên ngành trong lĩnh vực y dược, cậu liền nhanh chóng rút điện thoại ra để chụp lại ảnh nhãn thuốc.

Sau khi cất lọ thuốc về vị trí cũ, cậu dứt khoát cắm trả tập thơ nghiêng vào túi như ban đầu, vờ như bản thân chưa từng đụng vào chiếc vali này.

Ngồi xuống bên mép giường, Ôn Từ Thư dùng điện thoại để tra cứu các thông tin liên quan đến loại thuốc đó.

"Ức chế hưng phấn thần kinh", "Ức chế h*m m**n".

Ôn Từ Thư nhất thời không tài nào phản ứng kịp.

Đây chẳng phải nên là thuốc điều trị chứng rối loạn lo âu sao? Tác dụng phụ của nó mới có khả năng làm ảnh hưởng đến chức năng sinh lý chứ?

Tại sao công dụng chủ yếu của chính loại thuốc này lại là ức chế h*m m**n cơ chứ?

Vì cái gì mà phải ức chế nó?

Đầu óc Ôn Từ Thư hoàn toàn rối tung lên thành một cuộn chỉ rối.

Đúng lúc này, ngoài cửa phòng bỗng truyền đến tiếng bước chân vô cùng vui vẻ, rộn rã.

Cậu vội vàng bấm tắt màn hình điện thoại rồi cất gọn sang một bên.

Bạc Nhất Minh lúc này đang đội một chiếc mũ nhỏ vô cùng đáng yêu, nhóc con nhào tót vào lòng ba nhỏ làm nũng: "Ba nhỏ ơi ~ Con thơm chưa nè?"

Ôn Từ Thư cúi đầu hôn nhẹ lên thái dương của con trai: "Ừm, thơm phức luôn."

"Hi hi ~"

Hai ba con nhanh chóng chui vào ổ chăn của mỗi người.

Đầu óc Ôn Từ Thư lúc này có chút mất hồn mất vía.

Bạc Nhất Minh cứ ngỡ là ba nhỏ đang buồn ngủ lắm rồi, bèn ríu rít giục cậu nằm xuống.

"Ba nhỏ ơi, để con kể chuyện cho ba nghe, ba mau ngủ đi nha. Lát nữa ba lớn có qua thì con sẽ nhắc ba ấy đi nhẹ nhàng, nhất định không làm ba thức giấc đâu ạ."

"Ừm, Nhất Minh ngoan quá cơ ~"

Ôn Từ Thư nằm bên cạnh con trai, tai nghe tiếng nhóc con bắt đầu bập bẹ đọc truyện, nhưng trong lòng lại không ngừng suy nghĩ: Chẳng lẽ từ trước đến nay đều do chính mình đã hiểu lầm rồi sao?

Nhưng không phải chính miệng Bạc Thính Uyên từng nói rằng, chứng bệnh hắn mắc phải là rối loạn lo âu chia ly thể nhẹ đó sao?

Hay nói cách khác, hắn vốn không hề nói dối, mà chỉ là đang che giấu một chứng bệnh khác?

Đột nhiên, trong đầu Ôn Từ Thư chợt lóe lên vô vàn ký ức về những hành vi của Bạc Thính Uyên mỗi khi hai người tình đến nồng đượm.

Ngay cả ban ngày, những lúc hắn vô tình dùng lòng bàn tay x** n*n người cậu, dường như đều mang theo một thứ dùng lực như đang cố gắng kiềm chế, dồn nén.

Thậm chí, sâu trong ánh mắt của Bạc Thính Uyên lúc nào cũng ẩn hiện thứ d*c v*ng có tính chất xâm chiếm cực kỳ mạnh mẽ.

Mọi manh mối chắp vá bấy lâu nay dần dần trở nên rõ ràng mồn một hơn bao giờ hết.

Lúc này Ôn Từ Thư mới bừng tỉnh nhận ra bản thân hoàn toàn đoán ngược mất rồi.

Thân thể của Bạc Thính Uyên không những chẳng có vấn đề gì, mà e là còn khỏe khoắn đến mức quá tải nữa kìa.