Chương 78 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Phía ngoài cửa căn hộ, Ôn Từ Thư nhẹ nhàng quẹt thẻ rồi vặn tay nắm cửa, động tác vô cùng khẽ khàng vì sợ làm thức giấc nhóc con ở trong phòng.

Thế nhưng vừa mở cửa ra, hai người liền nhìn thấy một chiếc ghế sofa vốn không thuộc về khu vực lối vào nhà.

Trên chiếc ghế da màu trắng, một cậu thiếu niên gầy gò đang đứng chân trần.

Gương mặt nhỏ nhắn đen xì như đít nồi. Đôi mắt lạnh tanh phóng ra hai luồng sáng sắc lẹm, chằm chằm quét qua quét lại trên người hai vị ba ba.

"Cục cưng, con dậy rồi à!"

Ôn Từ Thư thầm kêu không xong, cảm giác này chẳng khác nào thời đi học trốn nhà đi chơi, lúc về lại bị cha mẹ bắt quả tang tại trận.

Bạc Nhất Minh dậm chân, hét lớn một tiếng: "Hiện tại tình huống đang cực kỳ nghiêm trọng! Hai ba dám bỏ lại một đứa trẻ vị thành niên ở trong một khách sạn xa lạ!"

 

[ Nói có sách mách có chứng luôn kìa! Vỗ tay hoan hô nhóc Minh nào! ]

[ Ba nhỏ đúng là một người thẳng thắn, đáng yêu thật sự, đối diện với cậu con trai chín tuổi mà mặt mũi cũng đầy vẻ chột dạ thế kia sao? Muốn ôm hôn một cái quá đi thôi! ]

 

Bạc Thính Uyên nhìn cậu con trai nhỏ đang cố gồng mình lên để tạo ra khí thế "bề trên", lên tiếng giải thích: "Hai ba có việc đi ra ngoài một lát."

"Đi làm gì mới được chứ!"

Bạc Nhất Minh cứ nói một câu lại dậm chân một cái, dùng cách này để bày tỏ nội tâm đang nổi trận lôi đình của mình.

Ôn Từ Thư dự tính nếu Bạc Thính Uyên mà thật thà khai ra chuyện hai người ra bờ biển ngắm bình minh, chắc chắn sẽ chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.

Cậu liền nhanh nhảu cướp lời: "Hai ba ra ngoài bãi biển đi dạo một chút thôi."

Bạc Thính Uyên ngước nhìn cậu con trai đang đứng trên cao, lời nói thấm thía bảo:

"Nhất Minh, trước tiên để ba nhỏ của con uống chút nước ấm đã được không? Vừa rồi ngoài kia lộng gió lạnh lắm. Ba nhỏ đêm qua cũng chưa ngủ đủ giấc nữa."

"Ơ?"

Bạc Nhất Minh bĩu môi, phụng phịu nhảy phóc xuống ghế, nhóc con túm chặt lấy ba nhỏ kéo về phía ghế sofa trong phòng khách: "Thế sao ba lớn còn dắt ba nhỏ ra ngoài làm gì chứ? Ba lớn mau đi rót nước ấm đi ạ!"

Lúc con trai nhảy xuống đất, Bạc Thính Uyên đã đưa tay ra đỡ nhóc con một cái, sau đó hắn rảo bước về phía quầy bar trong phòng khách để lấy nước ấm.

Ôn Từ Thư thì mở rộng chiếc chăn đang quấn trên người ra, ôm trọn nhóc con vào lòng. "Cục cưng thức dậy không nhìn thấy hai ba nên bị hoảng sợ đúng không?"

"... Dạ ~"

Bạc Nhất Minh kéo vạt chăn vùi đầu vào lòng ba nhỏ, sụt sùi nức nở đầy tủi thân:

"Con sợ đến mức cứ ngỡ mình đang gặp ác mộng cơ, thế là con cứ đi vòng quanh giường tìm mãi tìm mãi, rồi lại chạy sang các phòng khác tìm hoài tìm hoài mà chẳng thấy ai hết trơn, hu hu hu... mommy ơi..."

Giọng điệu mềm nhũn, nũng nịu y hệt như một chú thú nhỏ non nớt khiến người ta không khỏi dâng lên niềm xót thương, yêu chiều.

Ôn Từ Thư xót con đến mỏi nhừ cả lòng, cậu ôm lấy nhóc con rồi hôn liên tiếp lên tóc, trong lòng dâng lên niềm tự trách vô hạn.

Cậu bắt đầu tự mắng nhiếc bản thân sao có thể bỏ mặc nhóc con ở nhà để đi ngắm bình minh cơ chứ, đúng là quá thiếu trách nhiệm rồi.

"Ba xin lỗi, cục cưng, từ nay về sau hai ba tuyệt đối không làm như thế này nữa đâu."

Bạc Nhất Minh nghe thấy ba nhỏ nói lời xin lỗi, trong lòng đã sướng rơn đến nở hoa.

 

[ Ôi chao thương quá, tủi thân quá đi mất thôi, Minh Minh ơi lại đây dì ôm cái nào, mắt dì cũng đỏ hoe lên rồi đây này. ]

[ ? Mấy lầu trên mới vào hả? nhóc con đang đổi giọng nũng nịu để lừa mommy đấy ạ! Thế mà mọi người cũng tin sái cổ cho được? ]

[ Cái gì mà chạy quanh giường tìm mãi tìm hoài chứ, rõ ràng là vừa đấm túi bụi vào cái gối ôm thì có? ]

[ Ba phần tình cảm chân thật, bảy phần thêm mắm dặm muối, thế này cũng đâu tính là nói dối đâu cơ chứ! Nhóc Minh cũng nắm thóp mommy gắt gao quá cơ ~ ]

 

Bạc Thính Uyên mang nước ấm lại, đưa đến bên môi Ôn Từ Thư, dỗ ancậu h uống vài ngụm.

"Em có muốn đi ngủ tiếp một lát không?"

"Em không buồn ngủ nữa."

Ôn Từ Thư đang tính nói thêm chuyện khác thì nhóc con trong lòng cậu đã lén hí một con mắt ra ngoài.

Bạc Nhất Minh nhìn chằm chằm ba lớn, vươn hai cánh tay nhỏ ra đẩy đẩy đôi chân dài của hắn.

"Ba lớn xích ra đi, đừng có lại gần ba nhỏ, ba lớn là nhân vật nguy hiểm!"

Bạc Thính Uyên đưa tay xoa xoa phần tóc sau gáy của con trai một cái, sau đó lùi lại ngồi vào chiếc ghế sofa đơn bên cạnh.

Bạc Nhất Minh vặn vẹo người né tránh: "Hừ!"

Ôn Từ Thư ôm lấy nhóc con, vừa dịu dàng xin lỗi vừa nói biết bao nhiêu lời đường mật, lại còn hứa hẹn hôm nay sẽ luôn ở bên cạnh chơi cùng nhóc con.

Nghe đến mức Bạc Nhất Minh sắp sửa không giữ nổi vẻ mặt nghiêm túc nữa, nhóc con suýt chút thì bật cười thành tiếng, đành phải liên tục chúi đầu vùi sâu vào trong chăn, lý nhí lên tiếng bằng giọng mũi ồm ồm: "Còn ba lớn thì sao ạ? Ba hoàn toàn không có một chút trách nhiệm nào hết sao?"

 

[ Cái thằng bé này cũng lắm mưu nhiều kế thật đấy, đặc biệt thích nghe mommy kiên nhẫn, dịu dàng dỗ dành mình như thế này đúng không? ]

[ Mommy khẳng định là đã nhận ra nhóc Minh cũng không đến mức đau lòng như vậy rồi, nhất định là vì bản thân anh ấy cảm thấy áy náy nên mới muốn dỗ dành con mà thôi. ]

 

Bạc Thính Uyên ngồi bên cạnh, lặng im lắng nghe những lời nói nhẹ nhàng mềm mại như gió xuân của Ôn Từ Thư, dán chặt ánh mắt ngắm nhìn cậu đang toàn tâm toàn ý dỗ dành đứa nhỏ.

Suốt ngần ấy năm qua, Bạc Thính Uyên đã không biết bao nhiêu lần cố công tìm hiểu xem lý do vì sao Ôn Từ Thư bấy giờ lại bất chấp, dốc hết cả mạng sống ra đánh cược cũng phải giữ bằng được đứa nhỏ này lại.

Nhưng rồi về sau hắn nhận ra rằng có rất nhiều chuyện, nếu cứ dùng lý tính để mổ xẻ phân tích thì hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì cả, cuộc đời này vốn dĩ coi trọng nhất chính là sự trải nghiệm và cảm nhận.

Ví như ngay giờ phút này đây, từng câu từng chữ, từng cái nhíu mày hay nụ cười của Ôn Từ Thư, thảy đều khiến cả người cậu toát ra một thứ tình yêu thương thuần khiết đến mức gần như thánh thiện.

Bạc Thính Uyên chưa từng hoài nghi một điều rằng, việc có thể chứng kiến khung cảnh này, việc có thể sở hữu được thiếu niên này trong đời, đối với bản thân hắn đã là một sự may mắn đến tột cùng rồi.

 

[ Sao ánh mắt của ba lớn bỗng nhiên lại trở nên chuyên chú và thâm tình đến thế kia? Hắn đang nhìn cái gì vậy nhỉ? ]

[ Mọi người thử tắt tiếng đi mà xem, khung cảnh này giống hệt như daddy đang xuyên qua dòng thời gian đằng đẵng để nhìn ngắm mommy vậy đó, mẹ ơi tôi nổi hết cả da gà da vịt lên rồi này. ]

[ Hai người này đều sở hữu vẻ ngoài hoàn mỹ mười phân vẹn mười, lại còn thấu hiểu và làm chủ linh hồn độc nhất vô nhị của đối phương nữa, thật sự là quá mức ngọt ngào rồi! ]

 

Đến giờ tất cả các khách mời cùng ngồi tập trung ăn sáng, dáng vẻ bám người dính như sam của Bạc Nhất Minh dĩ nhiên là lập tức bị mọi người phát hiện ra ngay.

Ban đầu bé Tiểu Thất đang tung tăng lao về phía chú nhỏ, định bụng muốn có được một cái ôm ấm áp, kết quả lại bị anh trai Nhất Minh nhanh tay đón đầu bế thốc nhóc con đặt ngồi vào chiếc ghế dành cho trẻ em.

Bé Tiểu Thất: ?.?

Ôn Từ Thư chỉ đành tiến lên phía trước khom người xoa xoa mái tóc của Tiểu Thất: "Tiểu Thất ngoan ~ Để chú nhỏ lại thơm má con một cái nhé."

Bé Tiểu Thất chủ động chìa bên má bánh bao búng ra sữa của mình ra, vui vẻ thơm thơm áp má với cậu.

Chu Húc lên tiếng hỏi: "Nhất Minh làm sao thế này? Đang giận dỗi gì với ba nhỏ của con đấy à?"

"Dạ đâu có đâu ạ." Bạc Nhất Minh kéo tay ba nhỏ ngồi vào vị trí.

Ban đầu Bạc Thính Uyên định ngồi ở bên cạnh Ôn Từ Thư, kết quả lại bị nhóc con lén lút đẩy sang phía bên kia của mình.

Cứ như vậy, Bạc Nhất Minh liền nghiễm nhiên ngồi chắn ngay vào giữa hai ba ba. Nhóc con nhìn sang bên trái rồi lại ngó sang bên phải, trông cũng chẳng có vẻ gì là hạnh phúc cho lắm.

Nhóc hếch cằm lên lý nhí lầm bầm: "Bây giờ hai ba đã biết là mình cũng có con nhỏ chưa ạ? Hừ ~ Cứ hở ra là lại quên khuấy đi mất, trẻ con mà bị bỏ rơi là sẽ tự chạy đi mất tiêu luôn đó nha."

Ôn Từ Thư lặng lẽ nhìn lướt qua nhóc con đang ngồi giữa, ánh mắt đầy ăn ý chạm phải Bạc Thính Uyên, hai người nhìn nhau mỉm cười.

 

[ Nhóc Minh ơi, hai vị ba ba đang nhân lúc con ở ngay trước mặt mà âm thầm đưa tình, liếc mắt đưa tình với nhau kìa! Bắt quả tang họ đi con! ]

[ Càng nhìn nhóc Minh lại càng thấy đáng yêu xỉu, lúc đầu mới xem tôi còn tưởng nhóc con tinh nghịch quá mức, có phần hơi tăng động cơ, tôi thật là tội đáng muôn chết mà. ]

 

Trong lúc mọi người đang dùng bữa sáng, đạo diễn của tổ chương trình đã gửi đến bảng nhiệm vụ cho lịch trình ngắn ngày hôm nay.

Chu Vi cầm tấm thẻ lên đọc: "Hôm nay chúng ta cần hoàn thành hạng mục di chuyển qua các đảo nhỏ. Sau khi lên đảo, mọi người tìm lấy thẻ nhiệm vụ, hoàn thành các thử thách nhỏ tương ứng là được."

Đi kèm còn có một tấm bản đồ lộ trình giữa các đảo nhỏ, ghi rõ ràng các điểm check-in và sự sắp xếp cụ thể cho mọi người.

Sở Hàm lên tiếng hỏi: "Đây là cuộc thi đấu giữa các gia đình với nhau sao? Có yêu cầu gì đặc biệt không?"

Chu Vi nhìn lướt qua một lượt: "Không có đâu, trên này viết là đồng lòng hiệp lực, chắc là chúng ta sẽ cùng hợp tác để hoàn thành đấy."

"Tuyệt vời quá!" Sở Hàm vô cùng thích hình thức này.

Trước khi đến tham gia chương trình, cô đã cố ý hỏi thăm tổ sản xuất xem có thiết lập các phần thi đua giữa các gia đình hay không, vì cô rất lo lắng bé Tinh Tinh sẽ bị ép buộc cuốn vào những vòng xoáy thắng thua không đáng có.

Chồng của Chu Vi nhìn vào tấm bản đồ: "Nhưng mà di chuyển giữa các đảo thế này, là tụi mình phải tự chèo thuyền đi sao? Khoảng cách này nhìn qua không hề gần đâu nha."

Chu Húc cũng thò đầu qua ngó thử một cái: "Biết thế này thì ở nhà tôi đã dành ra một tuần để tập thể hình rồi mới đến đây."

Trong lúc họ đang mải mê nghiên cứu lịch trình, Bạc Thính Uyên lại đang nhắn tin cho trợ lý để sắp xếp công tác hậu cần cho đội vệ sĩ đi theo bảo vệ ngày hôm nay.

Hắn liếc nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại rồi lên tiếng trước: "Thời gian không còn sớm nữa, hay là chúng ta xuất phát trước? Đi đến điểm mục tiêu đầu tiên thôi."

"Được được, đi thôi nào!"

Chu Húc đẩy ghế đứng dậy, nhìn người đàn ông cao lớn mét chín trước mặt, trêu chọc: "Ba lớn của nhóc Minh à, tôi thấy hôm nay phần lớn sức lực là phải trông cậy vào anh rồi đấy."

Bạc Thính Uyên rất mực phối hợp đáp lời: "Được, tôi sẽ cố gắng hết sức."

Mọi người phản ứng lại được thảy đều bật cười gật đầu.

Trước khi xuất phát, Bạc Thính Uyên nhìn thấy cậu con trai nhỏ của mình vẫn còn đang bĩu môi phụng phịu.

Hắn giơ tay xoa nhẹ mái tóc của nhóc con, trầm giọng bảo: "Nhất Minh, lát nữa đến nơi là có thể đi bơi rồi, ba bơi cùng con nhé."

Bạc Nhất Minh tức khắc ngẩng phắt đầu lên, trong mắt ngập tràn niềm vui sướng: "Ba lớn, thật vậy ạ?"

"Ừm."

"Tuyệt vời! Con đi chuẩn bị đồ bơi đây!"

Bạc Nhất Minh nhảy cẫng lên, chút bực bội nho nhỏ vừa rồi nháy mắt đã bay sạch sành sanh.

Ôn Từ Thư mỉm cười thầm nghĩ, chú khỉ con nhà mình đúng là dễ dỗ thật đấy.

 

[ Nháy mắt là dỗ xong luôn rồi? Minh Minh ơi cốt khí của con bay đi đâu mất rồi? ]

[ Không hổ là ba lớn, liếc mắt một cái đã thấu suốt con trai đang nghĩ ngợi điều gì. ]

 

Mọi người đều không cần tự lái xe, mà cùng ngồi vào chiếc xe điện ngắm cảnh màu trắng với mấy anh thợ quay phim, vừa tận hưởng gió biển thổi lồng lộng vừa tiến về phía trước.

Trên xe, mẹ của Tiểu Thất đầy tiếc nuối lên tiếng: "Sáng sớm nay tụi mình không dậy nổi, bình minh hôm nay chắc chắn là đẹp lắm đây."

Nương theo chủ đề này, mọi người bắt đầu trò chuyện rôm rả, thân thiện với nhau.

Duy chỉ có Ôn Từ Thư ngồi ở hàng ghế cuối cùng là giữ im lặng, tuyệt nhiên không hề tham gia vào câu chuyện.

Cho đến khi Bạc Nhất Minh ngồi ở hàng phía trước chậm rãi ngoảnh mặt nhìn lại.

Ôn Từ Thư nháy mắt chạm phải một đôi mắt "thông suốt tất thảy" vô cùng thông thái: "..."

Cậu lặng im cúi đầu. Bàn tay đang bị Bạc Thính Uyên nắm chặt khẽ siết nhẹ lấy cậu như trấn an.

Bạc Thính Uyên giơ bàn tay còn lại lên, đỡ lấy đầu con trai rồi xoay nhóc con hướng về phía trước: "Đừng nghịch ngợm, không an toàn đâu."

Bạc Nhất Minh hướng mặt về phía trời xanh mây trắng mà nhe ra mấy chiếc răng sữa trắng bóc: Ngao ngao ngao ngao ngao --

Một lúc sau, nhóc con đột ngột quay phắt đầu lại, đưa ra mệnh lệnh: "Sáng mai con muốn đi ngắm bình minh."

Ôn Từ Thư vội vàng nhận lời ngay: "Được chứ, tối nay tụi mình có thể đi ngủ sớm một chút, ngày mai cả nhà ba người chúng ta cùng đi xem nhé, được không?"

Cậu bấu bấu gò má nhỏ của con trai, "Cục cưng thấy được không nào?"

Bạc Nhất Minh bĩu môi, lại muốn sà vào lòng ba nhỏ để nũng nịu.

Nhóc con gật đầu cái rụp đầy dứt khoát, lúc này mới chịu thỏa mãn.

Bạc Thính Uyên như thể không quá tán đồng với ý kiến này, hắn liếc nhìn cậu một cái, trầm giọng bảo: "Dậy sớm nhiệt độ thấp lắm."

Ôn Từ Thư thấy vậy liền vội vàng chọc chọc vào lòng bàn tay hắn, rồi lại khẽ khều khều vào chiếc nhẫn cưới đeo ở ngón áp út, đầu ngón tay cứ thế cọ cọ gãi gãi quanh vùng da gần chiếc nhẫn.

"Ừm." Bạc Thính Uyên nắm gọn lấy các ngón tay cậu, không phản đối thêm câu nào nữa.

Thế nhưng, một chi tiết tương tác nhỏ xíu đầy tình tứ này đã bị anh quay phim ngồi ở phía bên kia xe ngắm cảnh trọn vẹn ghi lại không sót một khung hình.

 

[ Mommy đang làm nũng với daddy kìa (≧≦) ]

[ Xem một cái chương trình về em bé thôi mà cư nhiên lại làm tôi muốn có người yêu đến phát điên, cứu tôi với. ]

[ A a a phải bế thốc chú mèo nhà tôi lên mà ra sức nựng cho bõ tức mới được, ngọt ngào chịu không nổi luôn á! ]