Đêm hôm đó, chỉ có duy nhất căn hộ của gia đình nhóc Minh là tắt sạch sành sanh mọi ống kính máy quay phát sóng trực tiếp.
Tiểu Thất và Nhung Nhung vì tuổi còn quá nhỏ nên lần lượt đi theo ba và mẹ ngủ ở phòng ngủ chính.
Người bạn đời không hoạt động trong ngành giải trí của hai gia đình này thì nghỉ ngơi ở căn phòng ngủ nhỏ và không bật máy quay.
Bé Tinh Tinh thì ngủ riêng một mình và phòng của cậu bé vẫn luôn được phát sóng trực tiếp, phòng ngủ chính là của cha mẹ và máy quay tại đây đã được tắt vào khoảng trước sau 0 giờ đêm.
Khán giả thảy đều bày tỏ sự thấu hiểu đối với ba tổ gia đình kia, đồng thời lại rủ nhau lên mạng mạng xã hội để ồ ạt "tấn công" gia đình nhóc Minh.
Tài khoản Tiểu Hồng Thư của Ôn Từ Thư đành phải hứng chịu các đợt oanh tạc luân phiên từ cư dân mạng.
[ Hu hu, đấm thùm thụp vào ngực hai vị ba ba nè! Tức chết tôi mất thôi. ]
[ Tận mười hai tiếng đồng hồ không được ngắm nhìn đại mỹ nhân, tôi sống không nổi mất. ]
[ Tôi bấm ngón tay tính toán rồi, trách nhiệm chuyện này hoàn toàn thuộc về daddy. ]
Dưới bài đăng mới nhất của tài khoản momo - người từng tung tin hành lang về tình hình của Bạc Thính Uyên ở công ty trước đây, lúc này ngập tràn các loại bình luận hóng hớt, bàn tán của cư dân mạng.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, khi ông chủ đã đi ngủ thì vị momo này vẫn còn chăm chỉ trả lời bình luận, ý đồ nỗ lực vớt vát lại chút thể diện cho sếp mình.
[ Bạc tổng nhà bạn ở công ty cũng bá đạo như thế này luôn á hả?! ]
momo: [ Các chị em ơi! Tha thứ cho Bạc tổng nhà chúng tôi chỉ là người bình thường đi mà! Dẫu cho chúng tôi cũng vô cùng muốn vây xem gia đình ba người của sếp, nhưng xin hãy cho người bình thường như Bạc tổng một chút không gian riêng tư nha ha ha. ]
[ Chủ thớt ơi, bạn có thông tin nội bộ gì về câu chuyện tình yêu của Bạc tổng với đại mỹ nhân để bật mí cho tụi này biết không? ]
momo: [ == Tôi chỉ là một nhân viên quèn ở tầng đáy thôi, tôi cũng phải đợi đến lúc chương trình phát sóng mới biết mommy có diện mạo ra sao đấy chứ. *Cơ mà đêm nay tôi mới nghe các nhân viên kỳ cựu kể lại, mười năm trước là lần đầu tiên Bạc tổng về nước, sếp vốn lớn lên ở Pháp từ nhỏ, vậy mà hồi đó đã nói tiếng Trung khá tốt rồi*. ]
[ Mười năm trước á?? Nhóc Minh chẳng phải năm nay mới chín tuổi thôi sao? ]
momo: [ Ừm ừm, nghe bảo mười năm trước sếp vừa chuẩn bị kết hôn lại vừa chuẩn bị tiếp quản công ty, thành gia lập nghiệp cả hai việc không để lỡ việc nào. ]
[ Tôi hiểu rồi. Daddy tình cờ gặp mommy ở Paris, thế là lặn lội về nước tìm bằng được mommy rồi bày ra cái buổi xem mắt, kế đó dựa vào vẻ ngoài xuất chúng, vóc dáng cực chuẩn cùng điều kiện tài sản kếch xù để lấy lòng mommy và gia đình bên vợ, thế là hai người dắt tay nhau bước vào lễ đường kết hôn? ]
momo: [ Á chà...... Chuyện này thì tôi chịu thôi, phỏng chừng các nhân viên lâu năm cũng chẳng thể biết được những nội dung chi tiết đến mức ấy đâu. Dù sao thì năng lực quản lý của Bạc tổng đúng là có phần vượt trội hơn người thật. ]
Ngay bên dưới bài đăng này, bỗng nhiên xuất hiện vài lượt bình luận bằng tiếng Trung từ các tài khoản có địa chỉ IP tại Pháp.
[ Ngơ ngác luôn, tôi vừa vô tình dò hỏi từ chỗ người bạn học thì biết được mẹ của Bạc tổng vậy mà lại là bà Elena, người đứng đầu Tập đoàn Thời trang danh tiếng, đúng là đỉnh thật sự. Đây là ảnh chụp trang viên của gia tộc họ ở bên này nè *Hình ảnh*. ]
Trong bức ảnh là một tòa lâu đài trang viên mang phong cách Tân Phục hưng. Cấu trúc đối xứng hoàn mỹ của tòa đại trạch chủ thể mang lại một cảm giác vô cùng trang nghiêm, bề thế và trật tự.
Những bức tượng điêu khắc cao vút nơi cổng lớn, đài phun nước nữ thần ở vị trí trung tâm, cùng thảm cỏ rộng mênh mông bát ngát phía sau tòa nhà thảy đều như đang tuyên cáo về sự lừng lẫy của gia tộc này.
Một cư dân mạng khác cũng có địa chỉ IP ở nước ngoài vào bổ sung:
[ Đây là công trình kiến trúc được chính phủ xếp hạng cấp bậc kỳ quan hoa viên đấy. Nhà tôi vẫn còn giữ cuốn tạp chí phỏng vấn từ nhiều năm trước, bà Elena có nhắc tới việc mình không kết hôn, nhưng bà có một người con trai độc nhất mang hai dòng máu Trung - Pháp, và anh ấy là niềm tự hào của bà. ]
[ Nếu bạn bảo đây là một cung điện có lịch sử lâu đời nào đó của nước Pháp thì tôi cũng tin sái cổ luôn ấy *Hình ảnh biểu cảm bàng hoàng*. ]
[ Nếu Bạc tổng là con trai duy nhất của bà Elena, vậy thì nhóc Minh nhà mình chẳng phải là người thừa kế của siêu hào môn hai nước hay sao? Thằng bé cứ ngày ngày vô tư ăn ăn uống uống thôi cũng đủ sống an nhàn mười mấy đời không phải lo nghĩ đến tiền rồi nhỉ? ]
Dựa vào thông tin bà Elena nắm quyền hành tại Tập đoàn thời trang lớn, một số cư dân mạng cuối cùng cũng soi ra được nhãn hiệu của những bộ quần áo và phụ kiện mà ba nhỏ mặc mỗi lần lên hình.
Hầu hết chúng đều là trang phục hoặc đồ may đo cao cấp thuộc các thương hiệu ngách của tập đoàn này.
Ngay cả một chiếc mũ cói Panama trông có vẻ bình thường, giá khởi điểm cũng đã từ năm chữ số trở lên.
[ Tôi hoàn toàn không hiểu nổi cái tầm giá này luôn, bộ ga trải giường mà mommy bỏ lại ở chỗ tổ chương trình trong tập một ấy, có phải cũng có giá bốn năm chữ số không vậy? ]
[ Mấy blogger thời trang trên Tiểu Hồng Thư chắc đang vui sướng đến phát điên rồi, sắp sửa có một loạt video bóc giá đồ mặc cùng kiểu và video đập hộp cho xem. ]
[ Đúng vậy, dù không mua nổi đồ cùng kiểu chuẩn chỉnh, nhưng chỉ cần bắt chước theo phong cách phối đồ cùng hệ hình với mommy thôi là lượng tương tác cũng đủ bùng nổ rồi. ]
Trên thực tế, tình hình ngoài đời thực còn rầm rộ hơn những gì cư dân mạng tưởng tượng nhiều.
Một bộ phận blogger đã bắt đầu rục rịch khoe ảnh chụp màn hình đặt hàng trên trang chủ chính thức, kèm theo lịch sử trò chuyện chốt đơn với các bên trung gian mua hộ hàng châu Âu để thu hút sự chú ý của người dùng, đồng thời làm video nhá hàng trước cho buổi mở hộp sắp tới.
-
Sáng sớm ngày hôm sau, đã có không ít khán giả túc trực để chờ xem phát sóng trực tiếp.
[ Tính khí lúc ngủ dậy của tôi cọc cằn lắm, hy vọng daddy có thể cho tôi ngắm mỹ nhân mommy ngay và luôn! Bằng không là tôi nổ tung mất thôi. ]
[ ? Dù tôi cũng đang hóng đây, nhưng tôi nghĩ ít nhất phải tầm 8-9 giờ thì chương trình mới bắt đầu phát sóng chứ. ]
Bên trong căn hộ.
Bạc Thính Uyên nhìn cậu con trai nhỏ đang nằm nghiêng người ngủ say sưa ở bên cạnh, hắn sửa lại chăn cho nhóc con, thuận tay kéo nhẹ tấm chăn lên đến ngang gáy.
Sau đó, hắn xoay người sang bên trái, lặng im ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Ôn Từ Thư.
"Bạc Thính Uyên, em muốn ngắm bình minh trên biển."
Đêm qua trước khi đi ngủ, Ôn Từ Thư đã nép vào lòng hắn và nói như vậy.
Bạc Thính Uyên liền chiều theo ý cậu, bảo rằng nếu tự tỉnh dậy được thì đi, còn không thì để lần sau.
Ôn Từ Thư lúc ấy còn chọc chọc vào mặt hắn, thương lượng thêm rằng có thể xem bình minh xong rồi quay về ngủ nướng tiếp.
Lúc này, ngón tay Bạc Thính Uyên khẽ vuốt qua mái tóc dài có chút rối bời của cậu, hắn cúi đầu hôn lên bờ môi mềm mại đang vô thức hơi cong lên.
Ban đầu hắn chỉ định thử đánh thức Ôn Từ Thư dậy, nhưng vừa chuyển biến suy nghĩ, hắn liền ngậm lấy bờ môi dưới đầy đặn của cậu mà chậm rãi nhấm nháp.
Vòng tay Ôn Từ Thư tự nhiên ôm lấy eo hắn, chủ động đón nhận nụ hôn.
Thời điểm học tiếng Trung, Bạc Thính Uyên từng bắt gặp những từ ngữ kiều diễm như "ôm lòng ôm ngọc".
Giờ này khắc này, những con chữ trên trang giấy đã hóa thành sự cám dỗ đầy chân thực ngay trước mắt.
Thế nhưng, ngay khi hắn vừa cạy mở bờ môi Ôn Từ Thư.
Hàng mi của Ôn Từ Thư khẽ run lên bần bật, cậu mở mắt ra hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Bình minh trên biển của cậu đâu rồi?
Giọng điệu của Bạc Thính Uyên mang theo vài phần lười nhác và quyến rũ: "Vẫn còn sớm, hơn bốn giờ thôi."
Dứt lời, đầu lưỡi hắn lại tiến vào giữa đôi môi cậu, chậm rãi trêu đùa.
Ôn Từ Thư mới vừa tỉnh giấc nên đầu óc dĩ nhiên còn chút mơ màng, cậu nương theo kỹ thuật môi lưỡi ngày một điêu luyện của hắn mà chìm đắm vào sự hưởng thụ êm ái như đang ngâm mình trong suối nước nóng, cả người lâng lâng, bay bổng.
Đến khi tầm mắt mơ màng rốt cuộc cũng lấy lại tiêu cự, cậu mới quay mặt đi, làm ra vẻ uất ức hỏi: "Rõ ràng là đều đã tỉnh cả rồi, vậy mà anh chỉ lo cho bản thân mình vui vẻ, chẳng thèm đoái hoài gì đến chuyện em muốn đi ngắm bình minh cả, ưm..."
Cậu buồn bã mếu máo, rụt người cọ cọ vào sâu trong chăn.
Bạc Thính Uyên nghe thấy hai chữ "vui vẻ", trong mắt lập tức nhiễm đầy ý cười.
Bàn tay hắn ôm lấy vòng eo mảnh mai mềm mại của cậu, dịu dàng xoa vuốt, rồi đặt một nụ hôn lên mái tóc dài: "Nhiệt độ ngoài bờ biển rất thấp, gió lại lớn."
"Anh lúc nào cũng có lý do."
Giọng nói nghẹn ngào mang theo vài phần không cam lòng cùng tủi thân, "Dù sao thì ý muốn của em có quan trọng đâu chứ. Ôi chao..."
Eo bị xoa mạnh một cái, cậu vặn vẹo người tìm cách né tránh.
Bỗng nhiên, cả hai người đều nghe thấy tiếng cậu con trai nhỏ nằm ở phía ngoài cùng đang chép chép miệng, nhìn động tĩnh dường như còn sắp sửa lật người.
Bầu không khí nháy mắt rơi vào tĩnh lặng.
Ôn Từ Thư lúc này mới sực nhớ ra, đây là đang nằm chung một giường với chú khỉ con cơ mà!
Thế thì vừa rồi cậu đang phát điên cái gì không biết? Không phải, thế còn Bạc Thính Uyên sáng sớm ra đang làm cái gì vậy chứ?
Cậu vừa thẹn vừa giận, trở tay một cái liền cấu mạnh vào cổ tay Bạc Thính Uyên, rồi đẩy hắn ngồi dậy.
Bạc Thính Uyên còn muốn chạm vào liền bị cậu không một tiếng động mà gạt phắt tay ra.
Hai vợ chồng ở trên giường dưới giường diễn một vở kịch câm ấu trĩ: anh ôm - em trốn.
Đến khi nhanh chóng đánh răng rửa mặt xong xuôi để ra ngoài, Bạc Thính Uyên kiểm tra lại trang phục của Ôn Từ Thư, rồi khoác thêm cho cậu một chiếc chăn, lúc này mới yên tâm rời đi.
"Ơ, chờ em một chút!"
Ôn Từ Thư đi lấy chiếc máy quay thu nhỏ và micro, vẫy vẫy trước mặt Bạc Thính Uyên, "Bên chương trình chắc chắn không thể ngờ được tụi mình lại đi ngắm bình minh sớm như thế này đâu."
Khán giả xem đài đúng là không lường trước được, gia đình tắt máy quay sớm nhất tối qua, cư nhiên lại bật phát sóng trực tiếp ngay vào thời điểm mặt trời còn chưa mọc.
Khung hình mở ra là một vùng biển rộng lớn, an lành cùng bầu trời màu xanh lam sương mù.
Ôn Từ Thư tiến lại gần trước ống kính, vẫy vẫy tay: "Chào buổi sáng mọi người? Có ai ở đó không ạ? Chúng tôi đi ngắm bình minh đây."
Cậu mỉm cười ngước mắt nhìn Bạc Thính Uyên một cái, "Có điều Nhất Minh vẫn còn đang ngủ, nên chỉ có tôi và ba lớn của nhóc con ra đây thôi."
Máy quay được cài trên cổ áo của Bạc Thính Uyên.
Chiếc chăn dày quấn quanh bờ vai Ôn Từ Thư, giữ lại mái tóc dài không m*t buộc gọn gàng của cậu, những sợi tóc rối bời khiến cậu trông vô cùng phóng khoáng và lười nhác.
Bạc Thính Uyên sợ cậu lạnh, liền lấy thêm một chiếc chăn mỏng khác trùm l*n đ*nh đầu, bao bọc cậu kỹ càng đến tận mũi.
Ôn Từ Thư chỉ lộ ra duy nhất một đôi mắt, nụ cười rạng rỡ như hoa.
[ Oa oa oa mommy ơi tôi canh được rồi! Trời đất ơi, là bình minh trên biển kìa! ]
[ Trời ạ! Hai người kết hôn mười năm rồi mà vẫn lãng mạn như thế này sao? *nhóc Minh bị bỏ rơi ở nhà chắc khóc ngất mất thui*. ]
[ Mommy của tôi đúng là hack tuổi mà, đây là ba của nhóc tì chín tuổi thật đấy hả? Trông chẳng khác nào nam sinh đại học tràn đầy thanh xuân vậy? ]
[ Dẫu biết là cũng thích ngắm khung cảnh ấm áp của cả nhà ba người, nhưng góc nhìn của daddy mang lại cảm giác nhập vai đỉnh thật sự, cứ như chính tôi đang hẹn hò với mommy vậy đó *không phải đâu nha*. ]
[ Lén lút đi ngắm bình minh cùng với daddy, mommy trông vui vẻ hẳn ra kìa, hạnh phúc quá đi mất ~ ]
Nửa tiếng trước khi mặt trời mọc, vừa vặn lại là thời điểm thủy triều xuống trong tháng này.
Trong lúc nước biển rút ra xa, bãi cát lộ ra trông đặc biệt bằng phẳng và mịn màng, lượng nước biển còn sót lại đọng dọc theo bờ cát cấu thành một tấm gương kính khổng lồ uốn lượn phẳng lặng.
Trước khi mặt trời ló rạng, những áng mây triều trên bầu trời rực sắc hồng tím soi bóng xuống mặt gương cát, dệt nên một cảnh tượng đối xứng vô cùng tráng lệ và mỹ lệ.
Trong khoảnh khắc ấy, cả đất trời như hòa làm một, một màu xanh thẳm nối liền giữa biển và bầu trời.
Ôn Từ Thư bỗng nhiên nhanh chân lùi lại phía sau một bước để né tránh ống kính máy quay, cậu ngửa đầu đặt lên má hắn một cái hôn, khóe môi cong lên nở nụ cười không một tiếng động.
Còn Bạc Thính Uyên thì ngay lúc cậu thò mặt lại gần đã gạt ống kính máy quay sang hướng khác, bàn tay còn lại thì đỡ sau gáy, thoáng làm cho nụ hôn này thêm phần sâu đậm.
Ôn Từ Thư nhớ rõ mồn một mọi lời đối thoại giữa hai người đêm qua - từng câu từ Bạc Thính Uyên đã nói, từng ánh mắt mà hắn đã nhìn cậu.
Thậm chí đến tận bây giờ khi nghĩ lại, cậu vẫn cảm thấy vô cùng động lòng.
[ Bình minh đẹp quá chừng, tôi ngắm được rồi, cơ mà mommy đâu rồi nhỉ? Sao bỗng dưng chẳng nghe thấy tiếng động gì nữa thế này? ]
[ Suỵt, người lớn đang hôn nhau đấy, trẻ con đừng có lên tiếng. ]
[ Ha ha ha ha ha, lầu trên đúng là người từng trải có khác, thế mà cũng đoán được là hai người họ đang hôn nhau cơ đấy. ]
[ Đẹp quá là đẹp luôn, làm phép tính tròn thì xem như tôi cũng đang có mặt tại hiện trường để chứng kiến khoảnh khắc này rồi nha. *Tuần sau tôi cũng đi du lịch mới được, tôi muốn đến đúng địa điểm này của mommy và daddy để ngắm một trận bình minh tuyệt mỹ*. ]
Đúng lúc này, ống kính máy quay ở trong phòng mới vừa được bật lên.
Bạc Nhất Minh với mái tóc rối xù như tổ quạ đang ngồi thẫn thờ ở giữa giường lớn, xung quanh ngoài gối và chăn ra thì chẳng thấy bóng dáng của hai ba ba đâu nữa.
Nhóc con không thốt ra lấy một lời, thế nhưng ngọn lửa giận dữ trong đôi mắt đã bừng bừng thiêu đốt, hai bàn tay đặt trên chăn từ từ nắm chặt lại thành nắm đấm.
Giây tiếp theo, hai nắm đấm nhỏ luân phiên dốc sức đấm huých kịch liệt vào chiếc gối ôm.
[ Ha ha ha ha hai vị ba ba đã lén lút bỏ con lại để đi ngắm bình minh rồi kìa ~ nhóc Minh ngoan không giận không giận nha. ]
[ Tôi lại cứ muốn xem xem hai vị ba ba định giải thích cho đứa nhỏ một câu công đạo thế nào đây, sắp có trò hay để xem rồi nha ~ ]