Chương 73 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chỉ trong nửa phút ngắn ngủi từ lúc Ôn Từ Thư và Bạc Thính Uyên quay lại xe, khán giả đang xem livestream đã điên cuồng spam bình luận, phủ kín cả màn hình phát sóng, thậm chí còn đồng bộ leo lên nhiều bài hot.

Bởi vì lúc Ôn Từ Thư xuống xe đi rửa tay rồi nói chuyện với Bạc Thính Uyên, cậu không tắt micro.

Thế nên người xem nghe rõ mồn một toàn bộ cuộc đối thoại của hai người.

 

[ "Bạc Thính Uyên, hôn một cái đi?" Tôi bị chương trình lừa vào đây để ăn cơm chó hả ? ]

[ A a a a a, ngoài đời ba nhỏ vừa dịu dàng vừa ngọt ngào, tôi cũng muốn có một bà xã làm nũng đòi hôn như vậy! ]

[ Daddy vậy mà chỉ đáp "Ừ, biết rồi"? Lạnh nhạt thế có ổn không? Lôi ra ngoài đánh một trăm gậy! ]

[ Lúc này chẳng phải nên ôm bà xã lên hôn luôn sao? Daddy không biết hôn thì để tôi! ]

[ Daddy dùng giọng trầm đầy gợi cảm nói gì vậy? Không phải tiếng Anh, có ai hiểu không? ]

[ Là tiếng Pháp, hình như là "Đợi đến tối" đó. ]

[ ??? Là bảo chờ đến tối mới hôn á? Cái này...cái này là thứ chúng tôi được phép nghe sao? ]

[ Tối hôn? Hôn kiểu gì? Hôn ở đâu? Có thể livestream không? ]

[ Tình thú giữa chồng chồng hả? Lúc như vậy còn nói tiếng Pháp? Hê hê hê... tự dưng bắt đầu nghĩ đến mấy cảnh đặc biệt, chẳng lẽ cũng...]

 

Trên xe.

Ôn Từ Thư ngồi vào ghế phụ.

Đến khi thấy Bạc Thính Uyên đưa tay tắt micro, cả người cậu mới khựng lại, cổ họng bật ra một âm tiết ngập ngừng: "Ờ..."

Cậu cúi đầu nhìn chiếc micro, rồi tuyệt vọng chậm rãi ngẩng lên nhìn gương mặt lạnh lùng trầm tĩnh quen thuộc của Bạc Thính Uyên, ánh mắt run run.

Bạc Thính Uyên khẽ nhíu mày. Thấy phản ứng của Ôn Từ Thư, hắn lập tức hiểu ra, đưa tay nắm lấy cổ tay cậu, siết nhẹ rồi xoa xoa an ủi: "Không sao."

Ôn Từ Thư lặng lẽ hất tay hắn ra, quay mặt đi, lén dịch nửa người về phía cửa kính, cố gắng giấu mình đi.

-- A a a a a a a a a a!

Giây tiếp theo, Bạc Thính Uyên nắm lấy tay cậu kéo đến bên môi.

Lúc cậu định rút về thì bị giữ chặt, rồi hắn cúi xuống hôn lên mu bàn tay cậu, thấp giọng dỗ dành: "Thật sự không sao."

Ôn Từ Thư dè dặt hỏi: "Thật sao?"

Câu này không hẳn là hỏi Bạc Thính Uyên, mà giống như đang hỏi người xem hơn.

Bạc Thính Uyên dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc, cố gắng trấn an hắn: "Chúng ta là vợ chồng hợp pháp."

"Ồ... hình như đúng thật."

Nhìn thấy sự dịu dàng an ủi trong mắt hắn, Ôn Từ Thư cũng dần bình tĩnh lại.

- Đúng vậy mà! Bọn họ là chồng chồng hợp pháp!

 

[ Daddy nói đúng đó, mommy đừng ngại nữa~~~]

[ Bà xã mềm mại quá đi mất, muốn trèo cao, muốn có được, muốn bắt nạt ghê ~~ *không dám tưởng tượng daddy có bà xã như vậy thì sung sướng cỡ nào*. ]

 

Bạc Nhất Minh ngồi ghế sau không hiểu chuyện gì, nhào lên phía trước hỏi: "Ba nhỏ, ba không khỏe sao?"

Ôn Từ Thư lí nhí như muỗi kêu: "Không..."

Chỉ là vì sai lầm của chính mình, tự làm mình chịu một đòn chí mạng thôi.

Bạc Nhất Minh còn định hỏi tiếp, nhưng Bạc Thính Uyên chủ động chuyển đề tài: "Nhất Minh, con muốn ăn gì ngon? Giờ chúng ta đi ăn cơm. Ăn xong nghỉ ngơi một lát, ba dẫn con đi chơi mô tô nước."

"Oa, thích quá!"

Vừa rồi đứng trên đài ngắm cảnh, Bạc Nhất Minh đã chăm chú nhìn đội thuyền buồm trắng trên vịnh, "Con muốn ra bến tàu ăn hải sản!"

Đã đến biển chơi, cậu nhóc đương nhiên rất muốn thử mấy trò trên biển.

Ôn Từ Thư túm lấy ngón tay Bạc Thính Uyên: "Còn em? Em chơi gì?"

Mấy trò quá k*ch th*ch trên biển thì chắc chắn cậu không chơi được.

Bạc Thính Uyên đáp: "Để xem lát nữa sóng gió thế nào. Nếu ổn thì chúng ta có thể ngồi thuyền buồm, lênh đênh một lúc."

Ôn Từ Thư gật đầu.

Thấy cậu đã dần bình tĩnh lại, Bạc Thính Uyên khẽ gật đầu.

Hắn nhìn gương mặt cậu con trai nhỏ trong kính chiếu hậu, hạ giọng hỏi: "Thuyền trưởng?"

Bạc Nhất Minh reo lên: "Thuyền phó nghe lệnh, lập tức xuất phát đi ăn hải sản!"

Ôn Từ Thư mím môi cười khẽ.

Gió biển lùa vào xe, ấm áp bao lấy cậu.

 

[ Ngọt quá đi mất, vừa là một cặp đôi ngọt ngào vừa là một gia đình hạnh phúc, tôi sắp thành yêu quái đau mắt đỏ rồi. ]

[ Mommy từng nói là xem mắt mới quen daddy, hóa ra thật sự có chuyện cưới trước yêu sau sao? Mẹ ơi, tiểu thuyết thành sự thật rồi! Không thể tin nổi! ]

-

Sau bữa tiệc hải sản thịnh soạn, Ôn Từ Thư chọn một quán cà phê ven biển gần đó ngồi nghỉ, còn Bạc Thính Uyên thì dẫn con trai đi chơi mô tô nước, khoảng cách cũng không xa.

Ôn Từ Thư vừa ngồi xuống đã thấy hắn không biết lấy đâu ra một chiếc ống nhòm màu đen.

"Anh mua từ lúc nào vậy?"

Bạc Thính Uyên không trả lời thẳng, chỉ nói: "Bọn tôi sẽ quay lại nhanh thôi."

Bạc Nhất Minh thì ghé lên lưng ghế sofa, ghé sát tai ba nhỏ thì thầm: "Ba nhỏ, lát nữa nhớ nhìn tụi con đó nha~"

Ôn Từ Thư đưa tay xoa tóc cậu nhóc: "Biết rồi. Bám sát ba lớn, đừng để sóng cuốn đi."

"Sao có thể được!"

Bạc Nhất Minh nhảy dựng lên, hớn hở nói: "Con là thuyền trưởng dũng cảm và giỏi nhất mà!"

Bạc Thính Uyên khoác vai con trai, nhìn Ôn Từ Thư thêm một cái rồi mới rời đi.

Khi hắn ngoái lại, Ôn Từ Thư giơ tay lên, dùng khẩu hình nói: Chơi vui nhé.

Đợi hai người bước xuống bãi cát, cậu chỉnh ống nhòm đến độ rõ nhất rồi dõi theo bóng dáng họ.

 

[ Vì mommy sức khỏe không tốt nên mới không chơi mô tô nước được hả? Tiếc ghê. ]

[ Món tráng miệng mommy gọi nhìn ngon quá trời, a ô, cắn một miếng. ]

Ngoài bãi biển.

Bạc Thính Uyên trao đổi vài câu với người cho thuê mô tô nước, rồi để Bạc Nhất Minh chọn một chiếc phối màu trắng bạc cực ngầu.

Dặn dò xong mấy câu, Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn đáp: "Con biết rồi. Ba lớn cứ chơi trước một vòng đi, con sẽ không tự ý xuống nước đâu."

Nhóc quay đầu chỉ về phía tầng hai quán cà phê: "Ba nhỏ đang ở đó giám sát con đó."

"Ngoan."

Bạc Thính Uyên cũng nhìn xa xa về phía Ôn Từ Thư.

Ôn Từ Thư đương nhiên thấy rõ, liền giơ tay vẫy vẫy, ra hiệu mình đã nhìn thấy.

Qua ống nhòm, cậu thấy Bạc Thính Uyên lên chiếc mô tô nước trước cùng một người hướng dẫn. Người kia hình như đang chỉ hắn cách khởi động và điều khiển.

Ôn Từ Thư hơi tò mò.

Chẳng lẽ Bạc Thính Uyên định tự lái?

Nhưng cậu biết hồi thiếu niên hắn hẳn là kiểu người tràn đầy năng lượng như khỉ con, rất giỏi các môn vận động, nên biết lái cũng chẳng lạ.

Quả nhiên không bao lâu sau, huấn luyện viên đổi chỗ với hắn, để Bạc Thính Uyên cầm lái.

Mặt biển bị xé ra thành hai luồng nước trắng xóa, như đôi cánh dang rộng của chiếc mô tô nước.

Bạc Nhất Minh nhìn bóng dáng hơi nghiêng người về phía trước, mạnh mẽ như chim ưng lao đi, không nhịn được reo lên: "Oa! Ba lớn ngầu quá!"

Một nhân viên lái thuyền cạnh đó hỏi: "Ba cháu vốn biết lái rồi à? Kỹ thuật nhìn ổn lắm đó."

Bạc Nhất Minh gật đầu: "Ba lớn cái gì cũng biết hết đó. Cưỡi ngựa, đấu kiếm, đánh tennis cũng siêu giỏi luôn!"

Nhân viên kia bật cười, nghe ra rõ niềm tự hào trong giọng non nớt của cậu bé.

Vì cả nhà ba người tách ra hoạt động nên nhiếp ảnh gia ở lại quán cà phê quay ba nhỏ cùng Minh nhóc, còn tổ của Bạc Nhất Minh thì dùng camera mini.

Ban nãy chính Bạc Nhất Minh đòi gắn lên người mình để quay.

Vì vậy, khán giả được xem từ đúng góc nhìn của cậu nhóc, vừa thấy cảnh ba lớn lái mô tô nước, vừa nghe rõ giọng nói của cậu.

 

[ Cưỡi ngựa? Đấu kiếm? Ba lớn lợi hại dữ vậy sao? ]

[ Với chiều cao với thân hình đó, làm gì mà chẳng giỏi. *Chỉ là hôn thì không được, nhất quyết phải chờ đến tối thôi* ]

-

Cùng lúc đó, tại quán cà phê.

Nhân viên tầng một đầy vẻ áy náy, ngăn vị khách đang định đi lên lầu hai lại: "Thật xin lỗi, hôm nay tầng hai của chúng tôi đã được bao trọn."

Ngay cửa cầu thang quả thật có đặt một tấm biển tam giác màu trắng, nhắc khách dừng bước.

Vị khách chỉ lên phía trên: "Ơ? Nhưng tôi thấy dưới mái che trên đó hình như vẫn có người đang ngồi uống nước mà?"

Hai người đàn ông ngồi gần đó thoáng chú ý đến động tĩnh bên này.

Nhân viên giải thích: "Đó là nhân viên của chúng tôi ạ."

Cô đưa thực đơn tới, mỉm cười nói tiếp: "Là thế này, nếu quý khách dùng đồ ở tầng một, chúng tôi sẽ tặng kèm một phần trà chiều trị giá 188."

"Thật sao?"

Vị khách kia chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi, vốn cũng không nhất thiết phải lên tầng hai, chỉ là thấy ngồi trên đó ngắm biển chắc hẳn rất đẹp.

Không ngờ lại được một bất ngờ nho nhỏ như vậy, anh ta vui vẻ nhận lời, đeo balo ngồi xuống chiếc ghế dài hướng biển ở tầng một.

Nhân viên đi chuẩn bị đồ ăn thức uống, còn hai người đàn ông vừa để ý bên này cũng đồng thời thả lỏng hơn.

-

Sau khi chạy vài vòng cùng người hướng dẫn, mô tô nước lại quay về gần chiếc thuyền nhỏ.

Bạc Thính Uyên đưa tay bế con trai đặt ngồi vào ghế phía trước, cẩn thận kiểm tra lại áo phao trên người nhóc một lần nữa, siết chặt từng dây đai rồi nghiêm túc dặn dò vài câu.

Được vòng tay thon dài mạnh mẽ cùng lồng ngực rắn chắc của ba lớn bao bọc phía sau như một bức tường bảo vệ, Bạc Nhất Minh thấy cực kỳ yên tâm.

Nhóc nóng lòng giục: "Ba lớn, mau chạy đi, con sẽ không nghịch đâu."

Mô tô nước gầm lên rồi từ từ lướt đi.

"Hả? Chậm vậy sao?"

Bạc Nhất Minh hơi thất vọng, giục tiếp, "Ba lớn, sao không chạy nhanh hơn?"

Bạc Thính Uyên vẫn giữ chắc con trai, thong thả tăng tốc: "Nhất Minh, con làm quen trước đã, không cần vội."

Ôn Từ Thư cầm ống nhòm dõi theo hai cha con trên mặt biển. Nhìn tốc độ từ chậm dần tăng lên rồi lao vút đi, tim cậu cũng như bị nhấc bổng lên.

Cũng may chỉ một quãng ngắn. Sau khi trải nghiệm xong, chiếc mô tô nước lại trở về tốc độ vừa phải.

Từ xa nhìn lại, con khỉ nhỏ rõ ràng vô cùng hài lòng, ngồi trong lòng ba lớn vung tay reo hò, phấn khích không thôi.

Lúc hai cha con xuống khỏi mô tô nước, quần áo đều đã bị sóng biển làm ướt sũng.

Bạc Nhất Minh ríu rít kể lể sự phấn khích của mình: "Ba lớn, mai chúng ta lại chơi nữa được không? Tuyệt quá đi mất!"

Bạc Thính Uyên vuốt mái tóc ướt nhẹp của con ra sau, nhận khăn từ nhân viên rồi lau mặt lau cổ cho cậu: "Đi thôi, chúng ta đi thay đồ."

Còn bản thân hắn cũng khoác một chiếc khăn tắm trắng lên vai.

Qua góc quay từ camera của Bạc Nhất Minh, khán giả có thể nhìn rõ chiếc sơ mi đen dính sát vào cánh tay và thân trên của Bạc Thính Uyên, làm những đường nét cơ ngực cơ bụng càng hiện rõ.

Hai cha con thay đồ xong thì đi gặp Ôn Từ Thư.

Bạc Thính Uyên xách túi đựng quần áo ướt.

Đến quán cà phê, hắn đưa túi cho vệ sĩ đang chờ ở khu nghỉ tầng một.

Ôn Từ Thư thấy hai người trở lại thì mỉm cười vẫy tay.

Bạc Nhất Minh vui vẻ chạy tới, ôm cổ ba nhỏ, cọ cọ mặt: "Ba nhỏ, k*ch th*ch lắm luôn!"

Đáng tiếc là ba nhỏ không thể chơi cùng.

"Lúc nãy ba lớn lái mô tô nước ngầu lắm, ba nhỏ có thấy không?"

Ôn Từ Thư liếc nhìn Bạc Thính Uyên một cái: "Đương nhiên thấy rồi. Nhất Minh cũng rất ngầu. Đi thôi, chúng ta đi chỗ khác chơi tiếp."

Lúc cả nhà ba người đi xuống lầu, Ôn Từ Thư bị Bạc Thính Uyên nắm lấy tay.

Cậu hơi khó hiểu quay sang nhìn.

Bạc Thính Uyên giơ tay ra hiệu để nhiếp ảnh gia đi theo Bạc Nhất Minh xuống trước.

Nhiếp ảnh gia tưởng hai người muốn nói riêng chuyện gì đó nên lướt qua họ, đi xuống lầu trước.

Lần này, Ôn Từ Thư vội vàng tắt micro của cả hai.

"Sao vậy? Anh không khỏe à?"

Lời còn chưa dứt, cậu đã bị cánh tay Bạc Thính Uyên siết chặt kéo vào lòng, cơ thể hai người áp sát khít không một kẽ hở.

Giữa tiếng sóng biển buổi chiều, Bạc Thính Uyên cúi xuống, chóp mũi khẽ cọ nơi thái dương cậu, hít sâu một hơi: "Nước đào có ngon không?"

Lúc ngồi xuống, Ôn Từ Thư tùy ý gọi một ly nước đào.

Cậu thành thật đáp: "Không ngon lắm."

Bị ôm quá chặt, giọng cậu nghe hơi nghèn nghẹn.

"Vậy sao?"

Môi Bạc Thính Uyên khẽ chạm nơi khóe môi cậu, nhẹ nhàng v**t v*.

Lúc này Ôn Từ Thư mới phản ứng ra vì sao từ nãy đến giờ không có vị khách nào lên tầng hai.

Hiển nhiên khi đi trao đổi, Bạc Thính Uyên đã bao trọn cả tầng này.

Cậu khẽ nói: "Nhiếp ảnh gia chắc đang tìm chúng ta đó, còn có Nhất Minh nữa."

"Ừ."

Bạc Thính Uyên buông cậu ra, chỉnh lại cổ áo cho cậu.

Ôn Từ Thư nhìn bàn tay hắn. Động tác dịu dàng như vậy khiến cậu chẳng hiểu hắn định làm gì, bèn nghi hoặc hỏi: "Hửm?"

Bạc Thính Uyên dùng tiếng Pháp hỏi: "Tôi có thể đổi ý không?"

"Cái gì cơ?" Ôn Từ Thư chớp mắt.

Bạc Thính Uyên vòng tay xuống eo cậu, chậm rãi kéo người sát vào lòng hơn: "Tôi không muốn đợi đến tối nữa."

Ôn Từ Thư khựng lại, mím môi.

Động tác vô thức ấy lại giống như một tín hiệu ngầm chỉ hai người mới hiểu.

Bạc Thính Uyên nắm tay cậu, đặt lên gọng kính của mình.

Ôn Từ Thư vừa tháo kính cho hắn vừa khẽ nói: "Không được lâu đâu, nếu không Nhất Minh với nhiếp ảnh gia sẽ..."

"Ưm!"

Cậu đột ngột mở to mắt, rồi lập tức chìm vào nụ hôn sâu bất ngờ ấy, chậm rãi nhắm mắt lại.

Hơi thở của Bạc Thính Uyên như sóng biển xanh tràn lên bờ cát trắng, mạnh mẽ mà vẫn dịu dàng.

Cánh tay Ôn Từ Thư đặt bên eo anh siết chặt, cảm nhận rõ sức mạnh tỏa ra từ cơ thể ấy.

Khi nãy cầm ống nhòm, cậu còn đang âm thầm cảm thán vóc dáng của Bạc Thính Uyên - cánh tay và đôi chân thon dài, cơ bắp cân đối, như bức tượng David dưới lưỡi đục của Michelangelo, cơ thể tràn đầy sức mạnh và hormone.

Còn lúc này, cậu bị đôi tay mạnh mẽ ấy ôm siết chặt, gần như muốn khảm cậu vào cơ thể hắn, biến cậu thành một phần của Bạc Thính Uyên.

Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở Ôn Từ Thư dần trở nên dồn dập.

Đôi mắt xanh thẫm của Bạc Thính Uyên chăm chú nhìn dáng vẻ nhắm mắt đắm chìm của cậu.

Lúc này, hàng mày tuấn tú của Ôn Từ Thư khẽ nhíu lại, thần sắc mê say, rõ ràng là dáng vẻ vẫn chưa thấy đủ.

Điều đó khiến Bạc Thính Uyên chỉ muốn hôn dữ dội hơn nữa, thậm chí muốn hôn đến khi khóe mắt cậu đỏ lên.

Lòng bàn tay Bạc Thính Uyên áp trên ngực cậu, cảm nhận nhịp tim đang đập loạn, từng bước có chủ đích công thành chiếm đất.

Mãi đến khi Ôn Từ Thư bừng tỉnh, đưa tay đẩy vào eo hắn muốn tránh ra.

Nhưng không đẩy nổi.

Đầu lưỡi cậu còn bị trừng phạt như thể cố ý, bị m*t mạnh một cái.

Sau đó, Bạc Thính Uyên mới buông cậu ra, thong thả chỉnh lại quần áo cho cậu lần nữa.

Lúc xuống lầu, Ôn Từ Thư khẽ mím đôi môi còn ướt, cảm nhận dư vị mãnh liệt còn tê dại nơi đầu lưỡi.

Xong rồi.

Cậu vậy mà lại thấy chưa đủ.

Giữa việc tự trách mình và trút giận lên người khác, Ôn Từ Thư dứt khoát chọn vế sau.

Cậu lập tức phản công, giơ tay gõ nhẹ lên cánh tay Bạc Thính Uyên.

Đúng là yêu nghiệt chuyên dụ người sa ngã!