Chương 7 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Bốn vị phụ huynh bàn bạc với nhau một hồi, quyết định trước tiên đưa hành lý vào nhà gỗ.

Vì tổ chương trình không cố ý thiết lập quy tắc, các căn nhà gỗ lại giống hệt nhau, nên mọi người nhanh chóng chọn xong chỗ ở.

Hai chiếc vali siêu lớn của Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh thực sự quá gây chú ý.

Tiểu Thất nhịn không được mà trố mắt nhìn, cậu bé này dường như tò mò với mọi thứ, cứ như muốn nhìn xuyên qua lớp vỏ vali vậy.

Chu Húc trêu chọc: "Ba của Nhất Minh này, hai người dọn nửa cái nhà đến đây luôn đấy à?"

Bạc Nhất Minh nhanh nhảu tranh lời ba nhỏ, vừa đẩy vali vừa nghiêm túc giải thích:

"Ba nhỏ của cháu rất ít khi ra khỏi nhà, nên phải mang theo chăn và gối riêng, nếu không ngủ sẽ không thoải mái. Mà nếu không ngủ được là ba nhỏ sẽ khó chịu lắm ạ."

Ôn Từ Thư hơi cảm thấy ngại ngùng, nhưng vẫn gật đầu đồng tình với con trai:

"Đúng là như vậy. Đồ của Nhất Minh không nhiều, chủ yếu là đồ của tôi thôi."

Mọi người lúc này mới hiểu ra, xúm vào trò chuyện, bảo rằng cũng may tổ chương trình không làm khó khách mời ở chuyện ngủ nghỉ.

[Bé Minh nói vậy nghĩa là ba nhỏ bị kén chỗ ngủ đúng không? Tôi mà đổi giường cũng khó vào giấc lắm.]

[Ba nhỏ đại mỹ nhân trông đúng kiểu người ít ra ngoài, phần da lộ ra ở cổ áo sơ mi thật sự vừa trắng vừa mịn màng.]

[Kìa kìa! Mấy bà nhìn đi đâu đấy!]

Người lớn tuổi nhất trong nhóm phụ huynh là Chu Vi lên tiếng:

"Vậy chúng ta mau chóng thu dọn một chút rồi tập trung ở nhà giữa nhé, để còn nghiên cứu xem trưa nay ăn gì."

Mọi người đều đồng ý rồi ai nấy về phòng mình.

Bên trong nhà gỗ mái dốc có cấu trúc tương tự phòng khách sạn, trên thảm là một tấm nệm lớn đủ cho hai người lớn nghỉ ngơi.

Hai bên là cửa sổ sát đất, một bên hướng ra sân giữa, bên còn lại là cảnh sắc xanh tươi mướt mắt bên ngoài.

Bạc Nhất Minh tò mò nhảy bổ vào trong nghiên cứu mọi ngóc ngách, chốc chốc lại thốt lên: "Ba nhỏ ơi ở đây có nhà vệ sinh này!"

"Oa, bồn tắm nhỏ xíu nhìn đáng yêu quá. Ba nhỏ mau lại xem này."

Ôn Từ Thư đi tới, tựa vào khung cửa nhà vệ sinh nhìn vào trong.

Diện tích phòng tắm khá nhỏ, chiếc bồn tắm màu trắng hình khối vuông vức, trông giống như một khối xếp hình bằng sứ cỡ lớn.

Cậu đồng tình với con trai: "Ừ, đáng yêu thật."

Cậu xoa đầu nhóc tì: "Buổi tối con có muốn ngâm mình trong cái bồn tắm đáng yêu này không?"

"Có ạ!" Bạc Nhất Minh vui vẻ cười toe toét. Cậu nhóc thầm nghĩ lát nữa phải nghiên cứu xem cái bồn tắm nhỏ thế này thì ngâm kiểu gì, chắc chắn là vui lắm.

[Cái gì đáng yêu cơ? Hai người đang nói về cái gì thế?]

[Một dự đoán nhỏ: Nhìn khí chất và cách ăn mặc của đại mỹ nhân, tôi cứ có cảm giác gia đình bé Minh chắc chắn là siêu cấp giàu có.]

[Đúng! Tôi cũng thấy vậy! Có ai vào phân tích nhãn hiệu quần áo không kìa?]

[Ba của bé Minh tính tình tốt quá nhỉ? Một cái bồn tắm nhỏ xíu mà cũng chịu khó chạy qua xem cùng con?]

[Người ba không làm mất hứng thế này thực sự là điểm cộng cực lớn! *Tôi thề, tôi không phải vì mê trai mà nói thế đâu nhé!*]

[Đại mỹ nhân nhìn qua là biết siêu cấp dịu dàng rồi, chịu không nổi mà, muốn ôm về nuôi quá đi thôi.]

Ôn Từ Thư nghe thấy bên ngoài có động tĩnh liền vỗ vai con trai: "Đi thôi, chúng ta đi tụ hội với mọi người."

Khi vào đến bếp, mọi người đã có mặt đông đủ và đang thảo luận chuyện cơm trưa.

Chu Vi nói: "Tôi đã xem qua nhà bếp rồi, chỉ có gạo, mì, lương thực và gia vị thôi. Tủ lạnh hoàn toàn trống không."

Chu Húc vẫn đang bế con trai, nhíu mày: "Nói cách khác là chỉ có gạo mà không có thức ăn?"

Bạc Nhất Minh vừa đứng định thần lại bỗng đầy vẻ phấn khích: "Vậy là trưa nay chúng ta chỉ được ăn cơm trắng thôi ạ?"

Mấy người lớn đều bật cười.

Chu Húc trêu chọc: "Nhất Minh, sao cháu lại có vẻ vui mừng thế?"

Bạc Nhất Minh gãi gãi đầu.

Ơ? Chẳng lẽ đây không phải là một chuyện rất thú vị sao?

[Nhất Minh ơi, nhìn cái biểu cảm như sắp được ăn đại tiệc của con kìa, có hợp lý không hả?]

[Trẻ con tầm tuổi này mạch não đúng là khác người thường thật.]

[Nhất Minh à, tuy nhóc có vài phần giống đại mỹ nhân, nhưng ta bắt đầu nghi ngờ nhóc có phải con ruột của người thanh nhã ấy không đấy!]

[Hai cha con nhà này đúng là một người tĩnh như mặt hồ, một người động như thỏ chạy.]

Trong lúc quan sát mấy bình nước đóng thùng trên sàn bếp, Ôn Từ Thư nhìn thấy một tấm thẻ đặt bên trên.

"Ở đây có lời nhắn của tổ chương trình này."

Cậu đưa nó cho con trai đang chạy lại gần.

Bạc Nhất Minh đọc to dòng chữ trên thẻ: "Các vị khách mời thân mến, xin hãy phóng tầm mắt ra xa, tất cả những gì các bạn nhìn thấy đều thuộc về các bạn."

Mọi người nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, tầm mắt lướt qua những luống rau và hồ nước.

Nhung Nhung khẽ kéo vạt áo mẹ, giọng nói nhỏ nhẹ không giấu nổi vẻ ngạc nhiên: "Mẹ ơi, nhìn đằng kia kìa, có cả ngỗng lớn và gà trống nữa!"

Tinh Tinh chú ý đến chiếc thuyền nhỏ bảy sắc cầu vồng và một căn nhà gỗ nhỏ bên bờ hồ.

Ánh mắt Bạc Nhất Minh cũng dừng lại ở căn nhà đó: "Ba nhỏ, con ra đằng kia xem một chút nhé."

Ôn Từ Thư dặn dò: "Nhất Minh, không được lại gần hồ nước đâu đấy."

"Con biết rồi ạ~" Bạc Nhất Minh chạy vù đi.

Tinh Tinh không nói lời nào, lẳng lặng bước chân đuổi theo.

Sở Hàm gọi với theo: "Tinh Tinh, con cẩn thận nhé, đi theo anh Nhất Minh kìa."

Tinh Tinh còn chưa kịp phản ứng đã bị Bạc Nhất Minh chạy ngược trở lại nắm lấy tay kéo đi.

"Anh dắt em đi!"

Sở Hàm thấy vậy, nhẹ nhàng nói với Ôn Từ Thư: "Nhất Minh nhà cậu ngoan quá, có thằng bé dẫn dắt mà Tinh Tinh cũng hoạt bát hẳn lên."

Ôn Từ Thư cười nhạt: "Đôi khi là hoạt bát quá mức đấy ạ."

Vừa dứt lời thì hai cậu nhóc đằng xa bỗng dừng bước.

Bạc Nhất Minh một mình chạy ngược trở về.

Sở Hàm tiến lên hỏi: "Có chuyện gì vậy nhóc?"

"Phù!" Bạc Nhất Minh thở hổn hển ngẩng đầu lên, tóc tai hơi rối bời nhưng lại càng tôn lên khuôn mặt tinh tế tuấn tú.

Dưới ánh mặt trời, đôi mắt màu hổ phách của cậu bé lấp lánh sự chân thành, giọng điệu nghiêm túc và cực kỳ lễ phép:

"Dì ơi, ba nhỏ của cháu sức khỏe không được tốt. Phiền các dì chăm sóc ba giúp cháu một chút được không ạ?"

Ôn Từ Thư đang đứng tựa một bên vội vàng đứng thẳng dậy, dịu dàng nói: "Nhất Minh, ba không sao mà."

Sở Hàm nhìn cậu thiếu niên hiểu chuyện này, gật đầu: "Không thành vấn đề. Cháu cứ yên tâm dẫn em đi chơi đi, dì sẽ giúp cháu chăm sóc ba."

Dáng người Ôn Từ Thư thanh mảnh, làn da trắng như sứ, quả thực trông không giống kiểu người khỏe mạnh.

Dù gần đây khí sắc đã tốt hơn nhiều nhưng vẫn còn nét thanh nhã yếu ớt.

Lúc này nhìn cậu thiếu niên đang lo lắng cho mình, lòng Ôn Từ Thư bỗng thấy ấm áp.

Bạc Nhất Minh nhoẻn miệng cười với ba nhỏ rồi chạy đi, nắm lấy tay Tinh Tinh đang đợi tại chỗ: "Đi thôi, anh dẫn em qua bên kia thám hiểm!"

Tinh Tinh trầm mặc không hiểu nổi vì sao cái anh trai này lúc nào cũng hưng phấn như thế.

[Đại mỹ nhân sức khỏe không tốt sao? Làm sao đây, càng thấy thu hút hơn rồi *không phải đâu nha*.]

[Ôi ba nhỏ mỹ nhân "vẻ đẹp bệnh nhược" kìa, lại đây để em ôm cái nào.]

[Kìa! Mấy bà lại bày mưu tính kế gì đấy!]

[Thằng em chín tuổi nhà tôi mà thấy là tôi muốn đấm cho một trận, sao nhóc Minh lại hiểu chuyện thế nhỉ?]

[Vừa biết chăm ba, vừa biết dắt em chơi, gia đình này tuy mới tổ hợp nhưng thiếu ai cũng không được thiếu bé Minh!]

Ôn Từ Thư nhẹ giọng nói với Sở Hàm: "Tôi cũng không yếu ớt đến thế đâu, cũng có thể giúp được một tay. Để tôi ra vườn rau xem thử nhé?"

Tiểu Thất nghe thấy vậy, đôi mắt to sáng long lanh, giơ bàn tay nhỏ xíu ra vẫy vẫy: "Chú nhỏ ơi~ con cũng đi nữa~"

Một cách xưng hô mới, Ôn Từ Thư cảm thấy khá thú vị: "Được, chúng ta cùng đi."

Chu Húc cũng cầm lấy giỏ: "Đi thôi, chúng ta đi hái rau. Trưa nay tôi sẽ trổ tài cho mọi người xem."

Chu Vi sắp xếp: "Vậy tôi vo gạo nấu cơm trước, rồi sẽ nhào bột làm thêm ít bánh mặn."

Ôn Từ Thư xách giỏ tre, nhìn thấy Nhung Nhung cứ như cái đuôi nhỏ sau lưng Chu Vi nhưng lại lén lút quan sát mình, cậu chủ động hỏi: "Nhung Nhung có muốn đi cùng không?"

Chu Vi nhìn con gái: "Con có muốn đi không? Muốn đi thì đi với các chú đi, mẹ ở ngay trong bếp thôi."

Nhung Nhung nhéo vạt áo mẹ, mím môi do dự, gương mặt lộ rõ vẻ vừa sợ vừa muốn thử.

Chu Vi giải thích với Ôn Từ Thư: "Tôi thấy Nhung Nhung nhát quá nên muốn đưa bé lên chương trình để rèn luyện, nhưng có vẻ con bé vẫn chưa thích ứng được."

Ôn Từ Thư hiểu ý, mỉm cười: "Nhung Nhung mới năm tuổi, nhút nhát chút cũng là bình thường mà."

Cậu thấy Nhung Nhung hình như thực sự rất muốn ra ngoài chơi, liền khẽ kéo vạt áo sơ mi của mình, cúi người hỏi nhỏ: "Hay là thế này đi, Nhung Nhung cứ tạm thời coi chú là mẹ nhé, con nắm lấy áo chú được không?"

Chu Vi vốn tưởng cậu sẽ nói mấy câu an ủi kiểu "đợi con bé quen rồi chơi sau", không ngờ cậu lại có hành động tâm lý đến vậy.

Đột nhiên, cô cũng thấy hồi hộp chờ đợi phản ứng của con gái.

[Nhung Nhung bảo bối ơi, mau đưa tay ra đi nào!]

[Oa, tự dưng thấy căng thẳng ngang vậy nè, chuyện gì đang xảy ra thế này?]

【Tôi cũng nhìn ra được Nhung Nhung muốn đi lắm rồi, coi như tôi đang cùng tần số não với đại mỹ nhân đi, hắc hắc.]

Giữa sự mong chờ của hai người lớn và khán giả, Nhung Nhung rụt rè ngước mặt lên, bắt gặp ánh mắt lấp lánh ý cười dịu dàng của người chú trước mặt.

Cô bé chậm rãi buông vạt áo mẹ, nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo sơ mi của Ôn Từ Thư, lí nhí nói: "Chú nhỏ, con muốn đi ra vườn rau chơi ạ."

Chu Vi há hốc miệng, vô cùng kinh ngạc nhìn Ôn Từ Thư.

Con gái cô thế mà có thể thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình với một người lạ nhanh như vậy.

Màn hình livestream lúc này tràn ngập những dòng bình luận:

[A a a a a! Đại mỹ nhân làm mẹ!! Tôi có thể! Tôi duyệt!]

Ôn Từ Thư nhận được sự tin tưởng của cô bé thì vô cùng vui mừng: "Đi thôi nào!"

"Vâng ạ~" Nhung Nhung từ cái đuôi nhỏ của mẹ chính thức chuyển sang làm cái đuôi nhỏ của chú Thư.

Ôn Từ Thư đưa cho cô bé một chiếc giỏ nhỏ hơn: "Nhung Nhung xách cái này nhé?"

"Vâng~" Nhung Nhung vui vẻ xách giỏ, lúc đi ra ngoài còn không quên quay đầu nhìn mẹ một cái.

Chu Vi mỉm cười vẫy tay cổ vũ con gái.

[Rõ ràng không có gì to tát mà sao tôi thấy cảm động quá.]

[Nhung Nhung cảm nhận được thiện ý của ba bé Minh nên mới lựa chọn như vậy đó, đáng yêu xỉu.]

[Tôi cũng muốn nắm áo đại mỹ nhân đi chơi, hu hu...]

Nhung Nhung đi phía sau, chốc chốc lại ngước nhìn chú Thư. Cô bé chợt nhận ra dưới vành mũ của chú hình như có... rất nhiều tóc.

Giống như kiểu mẹ hay búi tóc lên rồi giấu vào trong mũ vậy. Là mình nhìn nhầm sao? Nhung Nhung nghi hoặc bĩu môi.

Sở Hàm vẫy tay gọi: "Ba của Nhất Minh qua đây đi, Chu Húc nói chúng ta có thể đào khoai tây ở chỗ này. Anh ấy qua đằng kia xem chuồng gà rồi."

Vừa dứt lời, từ phía chuồng gà xa xa vang lên một tràng tiếng cục ta cục tác chói tai.

Ôn Từ Thư và Nhung Nhung cùng đồng thanh quay đầu nhìn lại.

Dưới bầu trời trong vắt, một bóng dáng gầy gầy đang chạy loạn trong chuồng gà, mấy con gà bị hoảng sợ bay loạn xạ, lông gà bay đầy trời.

Bạc Nhất Minh không biết đã lẻn vào chuồng gà từ lúc nào, đang hò hét đuổi gà vịt.

Ở góc bên kia, Chu Húc giơ cao mấy quả trứng gà: "OK rồi! Nhất Minh, mau rút lui!"

"Gào!"

Bạc Nhất Minh trên đầu dính đầy lông gà, vừa chạy vừa la: "A a a đừng đuổi theo cháu!"

[Hahaha sao mà hài hước thế này?]

[Nhóc Minh giỏi quá, phối hợp với chú Chu Húc lấy được trứng gà rồi ~ Trưa nay phải ăn nhiều trứng một chút nhé.]

[Cái chương trình này không có quay cận cảnh thật là khó chịu quá đi.]

[Nhưng như vậy phản ứng của các bé mới chân thật, có nhiếp ảnh gia kè kè bên cạnh chắc chắn sẽ bị sượng.]

[Âm thanh nghe rõ quá, bầu không khí tốt ghê ta!]

Cách chuồng gà không xa, Tinh Tinh lo lắng nhìn Bạc Nhất Minh đang chạy loạn, lẩm bẩm: "Anh trai này ngốc thật."

Cậu bé được dặn phải dắt tay Tiểu Thất nên không thể vào chuồng gà giúp sức.

Lúc này, Tiểu Thất ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, giận dỗi lườm Tinh Tinh:

"Không được nói xấu anh Nhất Minh! Anh ấy đang giúp ba lấy trứng gà mà!"

Tinh Tinh kinh ngạc cúi đầu nhìn cục bột nhỏ: "Sao em có thể nói được nhiều chữ như thế?"

Cậu bé đầy vẻ khó hiểu: "Chẳng phải em mới... có 4 tuổi thôi sao?"

"Hừ!"

Tiểu Thất tức giận bỏ tay Tinh Tinh ra, cố gắng sải đôi chân ngắn chạy về phía ba mình.

[ Ha ha ha buồn cười quá, Tinh Tinh hóa ra lại có tính cách như vậy sao. ]

[ Cười chết, Tinh Tinh bảy tuổi thế mà lại đi hoài nghi năng lực ngôn ngữ của Tiểu Thất bốn tuổi?]

[ Tiếng lòng của Tiểu Thất: Anh Tinh Tinh thật xấu xa! ]

[ Lúc Tinh Tinh gọi Minh nhãi con là anh trai ngốc, ngoài ý muốn thấy thật đáng yêu làm sao! Đúng là một cậu em trai kiểu cách! ]

Chu Húc muốn bế con trai nên đưa giỏ đựng trứng gà cho Bạc Nhất Minh.

Cậu thiếu niên nhanh như chớp chạy tới bên cạnh ba nhỏ, nâng giỏ nhỏ lên, đắc ý tranh công: "Ba nhỏ! Con có phải rất lợi hại không?"

Ôn Từ Thư giơ tay gỡ sợi lông gà trên đỉnh đầu con trai, khẽ nhéo mặt cậu bé: "Ừ, ba tự hào về con."

"Oa!" Được ba khích lệ, Bạc Nhất Minh nhảy cẫng lên tại chỗ.

[ ? Tiêu chuẩn để tự hào của nhà các người, tôi nhìn không hiểu, nhưng mà thật sự rất hâm mộ. ]

[ Thế... đại mỹ nhân có thiếu con gái không? Loại hơn 250 tháng tuổi ấy... *ngoáy ngón tay*. ]

Nhung Nhung đứng sau lưng Ôn Từ Thư, nhón chân quan sát trứng gà trong giỏ.

Bạc Nhất Minh chú ý thấy liền đặt giỏ xuống đất: "Em xem đi."

Nhung Nhung khom lưng, duỗi tay chọc chọc những quả trứng gà mới ra lò, có chút kinh hỉ nhỏ, túm vạt áo chú nhỏ lắc lắc: "Chú nhỏ, trứng gà nóng hầm hập này."

"Có lẽ là gà mái vừa mới đẻ xong." Ôn Từ Thư nhìn bạn nhỏ ngây thơ thú vị, cũng nhịn không được mà vui lây.

Cậu chỉ về hướng phòng bếp: "Nhất Minh, con đem trứng gà vào trước đi, đưa cho mẹ của Nhung Nhung là được. Ba và Nhung Nhung ở đây đào khoai tây."

"Vâng!" Bạc Nhất Minh một tay xách giỏ định đi, một bàn tay nhỏ vươn tới cũng nắm lấy quai giỏ.

Là Tinh Tinh.

Ôn Từ Thư ngạc nhiên nhìn bạn nhỏ có chút trầm mặc nội hướng này, cười nói: "Tinh Tinh tới giúp anh kìa, thật tốt quá."

Tinh Tinh giống như có chút không biết nên phản ứng thế nào, chỉ gật gật đầu, nhìn người anh trai cao hơn mình một chút.

"Đi thôi."

Bạc Nhất Minh kéo giỏ, thuận miệng hỏi: "Đúng rồi, em Tinh Tinh, tên thật của em là gì vậy?"

Ôn Từ Thư cười thầm, cái tính cách tự quen thuộc này của nhóc khỉ này là giống ai đây?

Đang chuẩn bị cùng Nhung Nhung nghiên cứu cách đào khoai tây, cậu bỗng nghe thấy giọng của Tinh Tinh.

"Tên thật của em là Sở Hoành."

Ôn Từ Thư sửng sốt, chậm rãi quay đầu nhìn về phía cậu bé thấp hơn con trai mình một chút, đôi mắt đen tràn đầy kinh ngạc.

Sở Hoành?

Vai chính công trong nguyên tác?

Tình địch tương lai của Bạc Nhất Minh sao?