Chương 69 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Theo đà phát sóng của tập 4, khi một nửa còn lại của cả bốn gia đình lộ diện, sức nóng của chương trình [ Nhóc Con Là Siêu Nhân ] trên bảng xếp hạng chủ đề của hàng loạt nền tảng cứ gọi là tăng lên vùn vụt.

Số lượng cư dân mạng tràn vào các phòng phát sóng trực tiếp để hóng chuyện đông đảo vô cùng.

 

[ Cả nhà đều mang dáng dấp siêu mẫu, tôi thậm chí còn nghĩ sẵn kịch bản cho bốn tuần lễ thời trang lớn luôn rồi, gia đình ba người họ có thể đi thảm đỏ cho các nhãn hàng khác nhau, xuất sắc tuyệt vời. ]

[ Có ba lớn ở bên cạnh, nhìn bé Minh Minh bỗng dưng nhỏ nhắn, phúng phính và tinh tế đáng yêu hẳn lên ấy nhỉ. ]

[ Hai vợ chồng nhà này cuốn quá đi mất, nhan sắc xứng đôi vừa lứa đúng là yếu tố cốt lõi mà! ]

 

Phía tổ chương trình đã trang bị cho mỗi nhóc con một chiếc hộp công cụ, bên trong có sẵn bản đồ lộ trình, bộ đàm và một số vật dụng khác.

Sau khi dò đúng tần số của bộ đàm, Bạc Nhất Minh liền liên lạc ngay với ba bạn nhỏ còn lại.

"Anh Nhất Minh ơi!" Giọng nói sữa của Tiểu Thất nghe qua đặc biệt đáng yêu và nũng nịu.

Bạc Nhất Minh đầy kích động: "Em trai Tiểu Thất ơi! Buổi tối là tụi mình có thể gặp nhau rồi đúng không? Anh mong chờ lắm luôn á!"

Tiểu Thất mềm mại hỏi han: "Anh ơi, chú nhỏ đâu rồi ạ? Chú ấy có ngồi bên cạnh anh không? Tiểu Thất muốn nói chuyện với chú nhỏ cơ."

Bạc Nhất Minh bật cười, liền đưa bộ đàm lại sát bên miệng của ba nhỏ.

"Tiểu Thất à? Chú ở đây nè ~" Ôn Từ Thư mỉm cười chào hỏi cậu nhóc đáng yêu ở đầu dây bên kia.

Tiểu Thất bỗng chốc tỏ ra tủi thân: "Chú nhỏ ơi ~~~ đồ ăn ngon chú gửi cho con, con ăn hết sạch sành sanh rồi ~"

Giọng nói của Chu Húc đột nhiên chen ngang vào, anh vội vàng ngăn cản con trai: "Ơ kìa? Tiểu Thất, sao con vừa mới lên sóng đã đòi ăn đòi uống thế hả?"

Ôn Từ Thư cười rạng rỡ: "Tiểu Thất bảo bối, chú sẽ bảo người nhà chuẩn bị rồi gửi thêm đồ ăn ngon qua cho con ngay nhé. Chờ đến khi con quay về nhà là có thể ăn được rồi, có chịu không nào?"

"Dạ ~ dạ ~ dạ ~"

Tiểu Thất vui sướng đồng ý, chất giọng trẻ con mềm nhũn cực kỳ êm tai, "Chú nhỏ ~ tốt quá đi ạ ~ chụt chụt chú nhỏ một cái nha ~"

Bạc Nhất Minh lập tức nghiêm mặt lại, chất giọng ra dáng đàn anh: "Tiểu Thất, em hơi quá rồi nha."

Tiểu Thất: "Á!"

Ôn Từ Thư vừa cười vừa bấm điện thoại gửi tin nhắn cho quản gia Từ, bảo ông chuẩn bị thêm mấy phần đồ ăn nữa.

 

[ Bé Tiểu Thất đáng yêu xỉu lên xỉu xuống luôn trời ơi! Chỉ muốn đóng gói mang về nuôi thôi. ]

[ Ba nhỏ ơi, con cũng muốn ăn đồ ăn ngon nữa ạ ~~~ sắp xếp cho con một phần có được không nè? ]

[ Bé Minh Minh: Các bạn nhỏ khác có thể làm nũng, nhưng tuyệt đối không được phép hôn ba nhỏ của tớ đâu nhé! ]

 

Sau đó, Bạc Nhất Minh lại tiếp tục liên lạc với các bạn nhỏ khác, hàng ghế sau của xe nháy mắt trở nên vô cùng nhộn nhịp, ríu rít nói cười không ngớt.

Chiếc xe lúc này đang dừng trước vạch đèn đỏ, Bạc Thính Uyên ngoảnh đầu lại nhìn một cái.

Ôn Từ Thư không đọc ra được ngụ ý trong ánh mắt đó của hắn, liền hỏi: "Anh khát nước à?"

Nói đoạn, cậu đưa tay định lấy chai nước cho hắn.

Bạc Thính Uyên vươn tay ra đón lấy chai nước, đồng thời đầu hắn hơi nghiêng về phía trước một chút.

Ôn Từ Thư lúc này mới nhìn hiểu ra ý của hắn.

Hắn muốn cậu dịch lên ghế phụ phía trước ngồi sao?

Cậu khẽ lắc lắc đầu, ra hiệu bảo không cần.

Bạc Thính Uyên cũng không cưỡng cầu nữa, khi đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh, hắn liền tiếp tục điều khiển xe chạy về phía trước.

 

[ Góc máy quay dán sát rạt thế kia, hai người các người đang chơi trò tương tác ánh mắt gì đấy hả? ]

[ Ánh mắt này đúng là ăn đứt mấy bộ phim ngôn tình hiện đại hai năm trở lại đây luôn rồi! Ngắm mà lòng dạ cứ ngứa ngáy thế nào ấy. ]

 

Chuyến hành trình lần này diễn ra tại một thành phố ven biển, mỗi gia đình sẽ xuất phát từ một địa điểm khác nhau, cần phải di chuyển theo đúng lộ trình do tổ chương trình quy định, hơn nữa còn phải đi qua nhiều địa điểm để tiến hành check-in lưu niệm.

Nhiệm vụ và bản đồ đều được giao cho các bạn nhỏ, phụ huynh cũng cần tham gia đưa ra những lời gợi ý, chỉ là quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm trong tay các bé.

Ví dụ như, địa điểm đầu tiên mà Bạc Nhất Minh muốn đến chính là bờ biển.

Ôn Từ Thư thực ra cũng rất muốn ngắm nhìn biển cả bao la.

Ngày hôm qua lúc đến nơi thì thời gian đã quá muộn, cả nhà liền đi thẳng về khách sạn nghỉ ngơi nên chưa kịp đón những làn gió biển, cậu còn từng thuận miệng nhắc qua chuyện này với Bạc Thính Uyên một câu.

Trên tấm bản đồ phiên bản chibi vẽ phân chia rõ ràng các khu vực đại dương màu xanh lam, bãi cát trắng phao cùng với một dòng chữ viết theo lối uốn lượn đáng yêu: "Đường vòng quanh biển".

Bạc Nhất Minh hỏi: "Tụi mình cứ chạy dọc theo bờ biển mãi như thế này được không ạ? Ba lớn, ba có biết đường không?"

Ôn Từ Thư bật cười: "Ông cụ non của ba ơi, ba lớn của con hình như cũng là lần đầu tiên tới đây mà."

Bạc Nhất Minh nghe vậy liền lộ ra gương mặt đầy vẻ kinh ngạc nhìn về phía trước, đưa ra một câu chất vấn đầy linh hồn: "Thế thì tại sao ba lớn lại lái xe như đúng rồi thế ạ? Ba đang tính chở tụi con đi đâu đây?"

Đến lúc này, Ôn Từ Thư cũng ngớ người ra: "Ơ, đúng rồi nhỉ."

Bạc Thính Uyên xoay chuyển vô lăng, khẽ hất cằm một cái: "Nhìn phía trước kìa."

Hai ba con ở hàng ghế sau đồng thời ngước mắt lên nhìn, trong ánh mắt cũng đồng bộ nhiễm một tầng kinh hỉ, vui sướng.

Chiếc xe vừa vặn rẽ qua một khúc cua lớn để tiến vào đoạn đường xuống dốc, hiện ra ngay trước mắt họ là một vùng biển xanh lam thẫm lấp lánh ánh bạc dưới ánh mặt trời.

Toàn bộ mặt biển nhìn từ góc độ thị giác trông như cao hơn hẳn so với chiếc xe, phảng phất giống như một khối thạch rau câu khổng lồ màu xanh thẳm của đại dương.

Bạc Nhất Minh reo hò ầm ĩ: "Biển lớn kìa ba ơi!"

Hai ba con hệt như vừa đạt được một bước đột phá vô cùng trọng đại nào đó, liền ôm chầm lấy nhau thật chặt, trên gương mặt thảy đều ngập tràn vẻ nhẹ nhàng, vui sướng.

Bạc Thính Uyên ấn nút điều khiển ở bục trung tâm, khiến cho cả bốn cánh cửa sổ xe đều từ từ hạ xuống.

Những làn gió biển với nhiệt độ mát mẻ, thích hợp ùa vào trong khoang xe, làm thổi tung mái tóc của Ôn Từ Thư, nháy mắt đã giúp cậu tìm được cảm giác hưởng thụ của một kỳ nghỉ dưỡng đích thực.

 

[ Oa, ba lớn biết trước hết rồi sao? Vậy mà còn nghĩ sẵn lộ trình trước cả bé Minh Minh nữa chứ. Có phải là anh ấy đã sớm biết rõ tâm tư của con trai rồi không? ]

[ Ba lớn tinh tế quá đi mất, chẳng trách ngay từ tập đầu tiên anh ấy đã là người đàn ông có thể chu đáo dặn con trai mang theo dây buộc tóc rồi. ]

[ Hóa ra khi ba nhỏ nhìn thấy biển lớn cũng sẽ kích động y hệt như tôi vậy đó hả? Vui quá xá ~ ]

[ Ba nhỏ hôm nay đáng yêu xỉu luôn á, trông cứ như đột nhiên biến thành anh trai của bé Minh Minh vậy, vừa tuấn tú lại vừa soái khí! Xuất đạo (debut) đi ba nhỏ ơi! ]

 

Bạc Nhất Minh lúc này đã gấp không chờ nổi mà kết nối bộ đàm với ba bạn nhỏ còn lại, khoe khoang rằng chính mình đã được ngắm biển lớn rồi.

Chuyện này lập tức khiến cho cả ba nhóc con ở đầu dây bên kia thảy đều rơi vào trạng thái bối rối, cuống cuồng. Từ trong bộ đàm liên tục truyền ra những tiếng ý kiến hết đợt này đến đợt khác.

Bạc Nhất Minh còn tiếp tục thêm dầu vào lửa: "Anh với hai ba ba đang ở sát rạt bên bờ biển luôn rồi nè nha ~~~"

Ôn Từ Thư nhìn cái thằng bé thối nhà mình, nghĩ bụng dẫu sao cũng là con ruột nhà mình sinh ra nên đành phải cắn răng bao dung cho nhóc con vậy.

Cậu đưa tay nhéo nhéo cái má phúng phính của khỉ con: "Được rồi, đừng làm cho các em phải cuống lên nữa, tụi mình xuống xe trước đã nào."

"Xuống xe ạ?"

Bé Nhung Nhung lúc này tỏ ra vội vàng hơn bất cứ khi nào hết, cô bé dùng chất giọng mềm mại, có phần muốn khóc mà mếu máo hỏi: "Chú nhỏ ơi, mọi người xuống xe chơi ạ? Đi ra bờ biển? Ra bãi cát sao ạ?"

Bé Tiểu Thất thì cao giọng phụ họa theo: "Cái gì cơ ạ????"

Ôn Từ Thư: (ΩДΩ)

Cũng may cửa xe ở hàng ghế sau đã được Bạc Thính Uyên giữ chặt lấy.

Nhóc con vội vàng hướng vào bộ đàm phân trần: "Các em không cần phải vội đâu nha, một lát nữa là các em cũng sẽ được ngắm biển thôi mà."

Nói đoạn, nhóc con liền hướng thẳng ra phía ngoài xe mà nhảy xuống, được Bạc Thính Uyên đưa tay ra đỡ lấy một cách vô cùng vững vàng.

 

[ Niềm vui ngày hôm nay thảy đều do các bé mang lại hết á, yêu các con ghê *trừ bé Minh Minh ra nha, nhóc con xấu tính trêu các em quá cơ!*. ]

[ Mấy tổ khác đều tính toán sẽ hoàn thành nhiệm vụ check-in trước đúng không? Tổ gia đình nhà hào môn này lại đi ngắm biển trước tiên, đúng là phong thái thong thả, chill chill có khác *chỉ chỉ trỏ trỏ*. ]

[ Họ xuống xe rồi, thế còn tụi tôi thì sao đây? Tổ chương trình đừng có thả lỏng quá độ như thế chứ? Bé Minh Minh ơi, mau dẫn các chị ra bờ biển chơi cùng với nào a a a a. ]

 

Cũng may là phía tổ chương trình ngay từ đầu đã an bài một chiếc xe chuyên dụng chạy bám sát ngay phía sau xe của các gia đình.

Sau khi xác định cả nhà họ bước xuống xe, các nhiếp ảnh gia cũng đã lập tức vác máy quay đuổi theo sát nút.

Bởi vậy, những khán giả vừa mới còn đang lo lắng nháy mắt đã nhìn thấy ngay bóng lưng của gia đình ba người đang đứng ở khu vực cốp xe phía sau.

Ba đôi chân dài miên man, vừa nhìn một cái là đã thu trọn vẹn vào trong tầm mắt.

Nhiếp ảnh gia dĩ nhiên cũng lưu ý đến điểm này, thế nên góc máy quay được căn chỉnh không lệch một ly, ghi lại khoảnh khắc này một cách vô cùng hoàn mỹ.

Bạc Thính Uyên khom lưng mở túi hành lý ra, lấy kính râm cùng mũ che nắng đưa cho cậu con trai nhỏ bên cạnh trước.

Sau đó, hắn mở một chiếc kính râm khác ra, đang tính tự tay đeo lên mặt cho Ôn Từ Thư thì bất chợt liếc nhìn ống kính máy quay phía sau một cái.

Nhiếp ảnh gia bỗng chốc cảm nhận được một tín hiệu nguy hiểm đầy lạnh gáy.

Ôn Từ Thư cũng chú ý tới điều đó, cậu liền vội vàng giật phăng chiếc kính râm từ tay hắn rồi tự mình đeo lên. Vì một hành động nhỏ nhặt này mà cư dân mạng lập tức dấy lên làn sóng kháng nghị mãnh liệt.

 

[ Nhóc Minh Minh quả thực không hề nói sai chút nào, daddy hung dữ đáng sợ quá đi mất! Cái liếc mắt vừa rồi làm tôi giật bắn cả mình luôn á. ]

[ Vóc dáng cao mét chín này, rồi cả đôi mắt xanh lục đầy thần bí kia nữa, cảm giác áp bách đúng là ngập tràn. ]

[ Thế là bỏ lỡ mất một màn tương tác nhỏ đầy ngọt ngào của hai vợ chồng rồi. Daddy mà cứ như thế này là tôi bắt Mommy đi luôn đấy nhé! ]

 

Bất quá cũng may là vào giây tiếp theo, sau khi đóng cốp xe lại, Bạc Thính Uyên dặn dò con trai một câu xong liền thói quen tính mà nắm chặt lấy bàn tay của Ôn Từ Thư.

Khán giả đang bùng nổ bấy giờ mới nhận được một chút an ủi xoa dịu.

Bạc Nhất Minh diện một bộ đồ ngắn tay cùng quần short mang đậm phong cách nghỉ dưỡng vùng nhiệt đới, nhóc con cứ nhảy tót tung tăng ở phía trước hai ba ba, đón lấy làn gió biển rượi mát mà lao thẳng ra bãi cát trắng phao. "Oa --"

Ôn Từ Thư nhịn không được cúi đầu bật cười thành tiếng, chú khỉ con vừa sổng khỏi Hoa Quả Sơn này rốt cuộc cũng chạy được ra đến bờ biển rồi.

Ánh mặt trời buổi sáng chưa quá gay gắt, những hạt cát dưới chân cũng không có cảm giác ấm nóng rõ rệt, nhưng lại vô cùng mềm xốp.

Ôn Từ Thư không chút phòng bị, vừa bước một chân xuống đã dẫm hụt khiến cổ chân hơi nghiêng sang một bên.

Bạc Thính Uyên nháy mắt đã nhanh tay ôm lấy vòng eo cậu, kéo mạnh cậu vào lòng ngực mình.

Nương theo sực lực đạo dứt khoát này, hai chân Ôn Từ Thư gần như nhấc bổng khỏi mặt đất, hai cánh tay cậu cũng vội vàng bám chặt lấy bả vai hắn để giữ thăng bằng.

Nhiếp ảnh gia phía sau tự nhiên là không đời nào bỏ lỡ một khung cảnh đắt giá như thế này, ống kính máy quay thậm chí còn bắt trọn vẹn phân cảnh độ nét cao ghi lại khoảnh khắc những đường gân xanh nổi lên đầy mạnh mẽ trên cánh tay đang siết chặt lấy vòng eo Ôn Từ Thư của Bạc Thính Uyên.

 

[ A a a a a a thét chói tai! Mọi người đừng có cản tôi, tôi thừa nhận là tôi vã quá hóa rồ rồi, a a a a a a! ]

[ Tôi nghi ngờ sâu sắc là nếu mấy cái đoạn cắt này mà lọt ra ngoài, chắc chắn chẳng có ai tin đây là một chương trình thực tế về tình cảm gia đình, chăm sóc con cái đâu á *dù sao thì tôi cũng không tin nổi luôn!*. ]

[ Sức bật này của daddy, rồi cả vòng eo nhỏ nhắn kia của mommy nữa. Hai người làm cho khung cảnh trông cứ bị ái muội và cháy bỏng thế nào ấy nha. ]

 

Chờ sau khi đỡ Ôn Từ Thư đứng vững vàng, Bạc Thính Uyên liền khom lưng ngồi xổm xuống để kiểm tra chân cho cậu.

Hắn vươn tay nắm lấy cổ chân cậu qua lớp quần bằng chất vải cotton mềm mại, trầm giọng hỏi: "Sao rồi?"

Ôn Từ Thư cũng bị một phen hú vía, bởi vậy cậu chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến ống kính máy quay hay những chuyện khác nữa.

Sợ hắn lo lắng, cậu liền khẽ xoay xoay cổ chân một chút rồi bảo: "Không sao đâu."

Bạc Thính Uyên đứng thẳng dậy. Lúc này hắn mới lưu ý thấy anh chàng nhiếp ảnh gia vác máy quay phía sau dường như mải bắt góc hình mà căn bản không thèm nhìn xuống dưới chân.

Hắn liền trầm giọng nhắc nhở một câu: "Cậu chú ý nhìn đường dưới chân đi."

Anh chàng nhiếp ảnh gia âm thầm giật mình một cái, suýt chút nữa thì không kịp phản ứng ra được đây là lời đối phương đang nói với mình.

Anh ta vội vàng đáp: "Dạ...... Dạ vâng, tôi biết rồi, cảm ơn anh."

 

[ Sao ba lớn có thể biến một câu quan tâm người khác thành một lời nói nghe đầy cảm giác áp bách đến thế nhỉ? ]

[ Quả nhiên là như vậy mà, người có thể lọt vào mắt xanh của ba nhỏ dịu dàng thì nhất định phải là một ba lớn cực kỳ tốt rồi nha ~ ]

[ Ba lớn ơi anh đừng có buông vợ yêu ra chứ, cứ ôm chặt lấy em ấy đi mà! Gấp chết tôi rồi! ]

 

Đến lúc Bạc Nhất Minh chạy trở về với cái đầu đẫm mồ hôi vì nóng, hai ba ba đã yên vị ngồi uống nước dưới một chiếc lều che nắng lớn với họa tiết sọc màu sáng.

Nhóc con liền phụng phịu: "Ơ? Tại sao hai ba uống nước lạnh mà lại không thèm gọi con thế?"

Ôn Từ Thư giơ ly nước của mình lên phân trần: "Của ba là nước ở nhiệt độ bình thường mà."

Bạc Nhất Minh hừ một tiếng rõ to, tự mình hùng hổ chạy đi định mua nước uống, nhưng chỉ được một lúc lại lủi thủi chạy trở về: "Con làm gì có tiền đâu á ~"

Trông có vẻ đáng thương vô cùng.

Bạc Thính Uyên lấy ví tiền ra, rút một tờ tiền giấy đưa cho nhóc con kèm theo lời dặn: "Tiêu tiết kiệm một chút."

Bạc Nhất Minh dỗi hờn quay ngoắt đầu đi: "Không thèm đâu! Con phải tiêu cho bằng sạch mới thôi!"

Ôn Từ Thư cười đến mức chiếc kính râm đang cài trên tóc cũng bị trượt tuột xuống dưới.

Bạc Thính Uyên thuận tay đỡ lấy chiếc kính, rồi nghiêng tay cài luôn vào trước cổ áo sơ mi của mình.

 

[ Với điều kiện kinh tế của gia đình này thì cần gì phải tiết kiệm cơ chứ? ]

[ Có ai chú ý thấy không, ánh mắt của ba lớn tuy rằng không phải lúc nào cũng chằm chằm nhìn vào vợ yêu, nhưng chỉ cần vợ có một chút gió thổi cỏ lay là anh ấy lập tức đưa ra phản ứng ngay lập tức luôn á. ]

[ Không ổn rồi, đây là lần đầu tiên tôi xem một chương trình thực tế về em bé mà lại bị phát cẩu lương ngọt đến mức nghẹn họng thế này đấy. Tôi cũng phải đi uống tí nước ngọt ướp lạnh cho hạ hỏa mới được. ]

 

Một lát sau, Bạc Nhất Minh ôm ly nước uống đi trở về.

Bạc Thính Uyên đưa tay lên nhìn đồng hồ một chút rồi bảo: "Nhất Minh, chúng ta vẫn còn nhiệm vụ phải hoàn thành nữa đấy. Có lẽ con nên tự mình kiểm soát thời gian một chút nhỉ?"

Bạc Nhất Minh tuy có phần không tình nguyện lắm nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống, hai bàn tay nhỏ thọc vào túi hết lục bên trái lại đào bên phải.

Trên mặt bàn nháy mắt liền xuất hiện thêm một đống những vỏ sò nhỏ độc đáo đáng yêu, vài con sao biển khô khốc nhỏ xíu, cùng với vô số những viên đá nhỏ đủ loại màu sắc khác nhau.

"Nhiều thế cơ à?"

Ôn Từ Thư đưa tay lên nựng nựng con sao biển nhỏ, "Đáng thương ghê, con sao biển nhỏ thế này đã bị phơi khô mất rồi."

Nói đoạn, cậu đưa qua cho Bạc Thính Uyên xem.

Bạc Nhất Minh hút một ngụm nước lớn, cái mỏ cứ thầm thì lầm bầm: "Đáng thương ghê cơ á ~ Một người bạn nhỏ đáng yêu như thế này mà lại bị khát đến mức sắp héo khô ra rồi đây này ~"

"......"

Ôn Từ Thư cười đến mức ngả hẳn người ra phía sau, cậu phải chống cằm rồi dùng tay che bớt đi bờ môi đang ngoác ra cười của mình: "Làm sao mà ba quên bảo bối được chứ. Chẳng qua là thấy con đang chơi đùa vui vẻ quá nên tụi ba không muốn làm phiền thôi mà. Ba với ba lớn mới đi qua bên này ngồi chờ con đó."

Bạc Nhất Minh khẽ liếc mắt nhìn sang bên cạnh một cái: "Đến cả chú nhiếp ảnh gia cũng có nước để uống cơ đấy."

Bởi vì máy quay phim đã được cố định góc quay từ trước, nên anh chàng nhiếp ảnh gia lúc này đang khá thả lỏng mà ngồi thẫn thờ ngắm biển lớn, trước mặt anh ta đúng là đang đặt một ly nước lạnh đã vơi mất một nửa.

Nghe thấy câu nói của nhóc con, anh ta bấy giờ mới chậm rãi ngồi thẳng lưng dậy.

 

[ Chú nhiếp ảnh gia: Đừng có cue tôi vào cuộc chiến gia đình của các người mà! ]

[ Bé Minh Minh hôm nay đúng là phá lệ thú vị nha, quả nhiên cái thói quen cậy được yêu thương nên chẳng sợ hãi gì là có thật mà. ]

[ Bé Minh Minh: Cái gì cơ ạ? Ai yêu thương con chứ? Đến cả nước uống con còn chẳng có nữa đây này! ]

[ Ha ha ha ha sao mà thảm quá vậy nè, các chị sẽ bỏ phiếu cho con mà, đừng khóc nha nhóc ơi. ]