Chương 68 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Buổi tối.

Ôn Từ Thư cố ý kéo chú khỉ con vào ngủ cùng mình, cậu nhờ phía khách sạn trải sẵn ba chiếc chăn mỏng, mỗi người đắp một chiếc riêng biệt.

Bạc Nhất Minh kể từ lúc xuống máy bay đã được ba nhỏ nắm tay suốt, nhóc con cứ tung ta tung tăng hệt như đang vẫy chiếc đuôi nhỏ vô hình dọc cả quãng đường đi.

Thế nhưng đến lúc này, nhóc con bỗng dưng lại tỏ ra ngượng ngùng, liếc mắt nhìn sang chiếc chăn của ba lớn một cái rồi bảo: "Con cảm thấy ba lớn chưa chắc đã thích ngủ cùng con đâu nha ~"

Ôn Từ Thư liền vòng tay ôm lấy con trai: "Nhưng mà ba nhỏ lại rất muốn cảm nhận khoảnh khắc ấm áp khi cả nhà ba người chúng ta nằm chung một giường đó."

"Dạ?"

Bạc Nhất Minh ngẩng đầu chớp chớp mắt, rồi lập tức sà vào lòng ba nhỏ mà nũng nịu, dụi tới dụi lui đầy phấn khích.

Chờ đến khi Bạc Thính Uyên cũng lên giường, Bạc Nhất Minh liền nhanh tay rút từ dưới gối ra một cuốn sách truyện cổ tích.

Ôn Từ Thư lấy làm nghi hoặc: "Con giấu cuốn sách này từ bao giờ thế?"

Cậu khẽ liếc mắt nhìn sang Bạc Thính Uyên đang tựa người ở phía bên phải, nếu cậu nhớ không lầm thì lúc ở nhà, hắn cũng lén nhét một cuốn sách vào vali hành lý.

Sự ăn ý giữa hai cha con nhà này đúng là xưa nay chưa từng có mà.

Bạc Nhất Minh hắc hắc cười rộ lên, tỏ ra vô cùng đắc chí vì hành động gây kinh ngạc này của mình.

Nhóc con ngồi bật thẳng người dậy, khẽ ho khan hai tiếng: "Thế thì đêm nay con sẽ kể chuyện cổ tích cho hai vị ba ba nghe nhé. Ba nhỏ ơi, tụi mình thi đấu đi, xem ai là người chìm vào giấc ngủ trước được không ạ?"

Kỳ thực chuyện này cũng chẳng cần phải thi thố làm gì, bởi người ngủ trước thông thường chắc chắn luôn là Ôn Từ Thư rồi.

Cậu cũng từ bên gối lấy ra một chiếc mũ chóp nhọn màu xanh hồng, gương mặt ngập tràn nụ cười mà đội lên đầu cho chú khỉ con: "Đồ của khách sạn chuẩn bị đấy nhé, con phải đội vào rồi mới được đọc truyện."

Chiếc mũ này trông có phần giống như mũ của trẻ sơ sinh vậy.

Bạc Nhất Minh nỗ lực ngước mắt lên trên nhìn nhưng không tài nào thấy được, chờ sau khi mũ được đội ngay ngắn xong xuôi, nhóc con liền lắc lư cái đầu, cố ý bày ra bộ dạng bán manh: "Ba nhỏ ơi, con có đáng yêu không ạ?"

"Dĩ nhiên là đáng yêu rồi ~"

Ôn Từ Thư lập tức cầm điện thoại lên, "Ba lớn xích lại gần đây nào, nhà mình cùng chụp một bức ảnh kỷ niệm đi."

Vừa rồi khi mới bước vào phòng nhìn thấy chiếc mũ nhỏ này, cậu đã nảy ra ý định muốn trêu con trai như thế rồi.

Bạc Thính Uyên vươn cánh tay dài lướt qua đứa con trai vẫn chưa lớn hết tầm, đặt bàn tay lên lưng Ôn Từ Thư. Cả nhà ba người cùng nhau chụp một bức ảnh chung trước khi đi ngủ.

Bạc Nhất Minh không ngờ bản thân lại được tận hưởng một khoảnh khắc tốt đẹp đến nhường này, nhóc con thích thú vùi khuôn mặt nhỏ vào lòng ba nhỏ mà dụi lấy dụi để.

Bạc Thính Uyên sợ thời gian quá muộn sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ, liền xoa xoa mái tóc con trai mà lên tiếng nhắc nhở: "Nhất Minh, bắt đầu đọc truyện đi."

"Vâng ạ!" Bạc Nhất Minh nhanh chóng lật tìm đến trang sách cần đọc.

Ôn Từ Thư tựa người ở một bên, lặng lẽ dùng điện thoại chụp lại một góc mặt nghiêng của chú khỉ con.

Đúng lúc này, trên màn hình điện thoại nhảy ra tin nhắn của Bạc Thính Uyên.

Bạc Thính Uyên: [ Gửi bức ảnh đó qua cho tôi được không? ]

Ôn Từ Thư dùng đuôi mắt liếc nhìn hắn một cái, thầm nghĩ sao hắn lại nóng lòng đến thế cơ chứ?

Cậu vờ như không nhìn thấy tin nhắn, cố nén nụ cười rồi đem bức ảnh chụp góc nghiêng của chú khỉ con đăng lên mạng xã hội Tiểu Hồng Thư kèm theo dòng trạng thái:

[ Đêm nay là một em bé ngoan, đang hết sức chuyên chú kể chuyện trước khi ngủ cho hai ba ba nghe. ]

Tài khoản momo bình luận: [ Em bé siêu cấp hợp làm người mẫu nhí luôn ấy *ba nhỏ đừng hỏi vì sao nha ~*. ]

[ Đúng là nét đẹp lai có khác, cân được nhiều kiểu tạo hình ghê á, đêm nay nhóc con Minh Minh đáng yêu xỉu luôn. ]

[ Vợ yêu ơi ảnh chụp của em đâu rồi? Cho tôi ngắm một cái được không? ]

[ Chiếc giường đó có đủ rộng không ba nhỏ ơi, có thể nhét thêm tôi vào nằm cùng được không dạ? ]

 

Ôn Từ Thư chăm chú nhìn vào bức ảnh một chút, dưới chiếc mũ trẻ em màu xanh hồng kia, góc mặt nghiêng của Nhất Minh trông có phần tròn trịa hơn hẳn so với ngày thường.

Bất quá khi cậu lướt xuống phía dưới, nhìn thấy khoảnh khắc có đến mấy ngàn người đang có ý đồ muốn chen chân nằm cùng thì cậu thực sự không tài nào kìm được khóe miệng đang nhếch lên của mình nữa.

Bạc Thính Uyên làm sao có thể không lưu ý đến nét mặt của cậu, hắn vươn tay lướt qua người con trai rồi khẽ xoa nhẹ lên đầu Ôn Từ Thư một cái.

Ôn Từ Thư cố ý bật cười rồi nghiêng người ra phía ngoài để né tránh bàn tay hắn.

"Khụ khụ khụ khụ!"

Bạc Nhất Minh vẫn ngồi im bất động, nhưng bàn tay nhỏ đã đập đập xuống chăn, ra vẻ nghiêm chỉnh mà lên tiếng "giáo huấn": "Con đang rất dụng tâm đọc truyện mà, ba lớn không được phép làm việc riêng đâu đó nha."

"Đúng thế đấy nhé ~"

Ôn Từ Thư lập tức đứng về cùng một chiến tuyến với con trai, "Làm việc riêng là phải bị trừ điểm đó."

Cậu chợt nhớ lại những lời nói đầy tính trẻ con của chú khỉ con lần trước, liền bổ sung thêm, "Bảo bối, con trừ bông hoa nhỏ của ba lớn đi."

"Được luôn ạ. Trừ hẳn hai bông luôn."

Bạc Nhất Minh giơ tay hướng về phía trước ngực của ba lớn làm động tác vồ lấy hai cái như thể đang tóm hoa, rồi chuyển tay sang áp chặt vào trước người ba nhỏ: "Cái này đem tặng cho ba nhỏ nè."

Ôn Từ Thư cười đến mức nghiêng ngả, tựa hẳn cả người vào bả vai của nhóc con. Trong nhà có một đứa trẻ đúng thật là một chuyện vô cùng thú vị.

Kết quả là vừa ngước mắt lên, cậu liền bắt gặp sâu trong đôi mắt xanh lục của Bạc Thính Uyên đang ẩn giấu một thoáng ý vị sâu xa khó tả.

Cậu vội vàng rụt cổ rúc sâu vào trong chăn để né tránh tầm mắt của hắn.

Khỉ con ơi, mau yểm hộ cho ba nhỏ với!

Trong tay cậu vẫn còn cầm chiếc điện thoại, vừa trùm chăn kín đầu vừa gửi bức ảnh chụp sang cho Bạc Thính Uyên.

Sau đó, cậu chợt nhớ lại những lời Bạc Thính Uyên từng nói với mình ở trên máy bay, bèn đem tâm sự bấy lâu nay bản thân vẫn luôn chôn giấu chưa thể nói ra bằng lời, gõ thành dòng chữ gửi qua:

[ Bạc Thính Uyên ]

[ Anh nhất định không được vì những chuyện trong quá khứ mà tự trách mình nữa đâu đấy. ]

Tin nhắn vừa gửi đi, cậu liền dùng lực siết chặt lấy chiếc điện thoại trong tay, trong lòng thấp thỏm không yên, chẳng rõ Bạc Thính Uyên sau khi đọc xong sẽ phản hồi lại như thế nào.

Ngay sau đó, tai cậu bỗng nghe thấy một chất giọng trầm thấp cất lên, cắt ngang dòng tiếng Pháp lảnh lót của Bạc Nhất Minh.

"Nhất Minh, ba đổi chỗ sang nằm bên cạnh ba nhỏ của con nhé?"

Ôn Từ Thư ở trong chăn lập tức dỏng tai lên nghe ngóng: Ơ kìa?

Bạc Nhất Minh đầy vẻ ghét bỏ mà lẩm bẩm cằn nhằn trong miệng: "Đang trong giờ học mà sao ba lại còn muốn đổi chỗ ngồi giữa chừng thế ạ?"

Kết quả là cái sau gáy của nhóc con liền bị bàn tay của ba lớn dùng lực x** n*n một cái: "Nhanh lên! Thời gian lên lớp đang rất khẩn trương đấy."

"Phụt......" Ôn Từ Thư trốn ở trong chăn cười đến mức run cả bần bật.

Chẳng mấy chốc, tấm chăn trên người cậu đã bị người ta dứt khoát lật tung lên, kéo theo một luồng khí lạnh tràn vào: "Ái chà, sao anh qua đây mà lại không tự mang theo chăn của mình hả?"

Bạc Thính Uyên vừa nằm xuống liền thuận thế vòng tay ôm chặt lấy cậu vào lòng: "Nhiều chăn quá trông chiếc giường cứ bị chật thế nào ấy."

Bạc Nhất Minh đứng bên cạnh cố ý lắc lắc đầu, làm cho chiếc mũ chóp nhọn trên đầu cũng đong đưa theo.

Ba lớn thật là, rõ ràng là tự mình muốn dán chặt lấy ba nhỏ thì có.

Nhóc con liền nhảy tót xuống giường: "Giờ ra chơi năm phút, con đi vệ sinh đây ạ!"

Ôn Từ Thư nén nụ cười, dùng ngón tay chọc chọc vào bả vai của Bạc Thính Uyên: "Tự dưng anh chen qua đây làm gì thế?"

Bạc Thính Uyên khẽ nheo lại đôi mắt xanh lục, tỏ vẻ đầy ẩn ý mà hỏi ngược lại: "Chẳng phải là chính em bảo tôi qua đây sao?"

Lời này nói ra nghe thật chẳng có chút lý lẽ nào cả, Ôn Từ Thư là người đầu tiên không phục: "Em làm gì có bảo thế bao giờ đâu chứ."

Bạc Thính Uyên liền giơ màn hình điện thoại của hắn ra trước mặt cậu: "Em vừa gọi tên tôi còn gì."

Ôn Từ Thư: "?"

Gọi tên thì làm sao cơ chứ? Cậu đầy vẻ mờ mịt mà chớp chớp mắt liên tục.

Nhìn thấy thoáng ý cười hiện lên nơi đáy mắt của Bạc Thính Uyên, Ôn Từ Thư chỉ trong một cái chớp mắt đã lập tức kịp phản ứng ra được ngụ ý của hắn.

Câu nói vào một đêm nọ: "Lúc nào tim thấy không thoải mái, cứ gọi tên tôi" bỗng chốc quay cuồng, vang vọng bên tai Ôn Từ Thư.

Ý của hắn là như thế này đấy à?

Ôn Từ Thư lườm hắn một cái sắc lẹm, vừa vặn nghe thấy tiếng bước chân chạy nhảy huỳnh huỵch của chú khỉ con đang lao trở lại phòng, cậu liền vội vàng rụt đầu rúc sâu vào trong chăn.

Bạc Nhất Minh một lần nữa ngồi ngay ngắn lại để tiếp tục đọc truyện cổ tích.

Cả hai ba ba lúc này thảy đều giữ vẻ vô cùng im lặng, thế nhưng ở bên dưới lớp chăn mỏng, bàn tay của Ôn Từ Thư đã bị người bên cạnh bá đạo kéo qua, luồn thẳng vào trong lớp áo ngủ rồi áp lên vùng bụng của hắn.

Ôn Từ Thư: ...

Thật sự là chỉ muốn giơ tay lên phát mạnh cho hắn một cái cho bõ ghét, thế nhưng lòng bàn tay cậu lúc này lại đang cảm nhận được rất rõ ràng từng múi cơ bụng cùng những đường vân da thịt rắn rỏi, phập phồng theo từng nhịp thở của hắn.

Thôi vậy, dẫu sao thì hai người cũng là chồng chồng hợp pháp mà, sờ một chút thì có làm sao đâu cơ chứ.

-

Sáng sớm ngày kế tiếp.

Số lượng khán giả đón xem buổi phát sóng trực tiếp của chương trình [ Nhóc Con Là Siêu Nhân ] lại một lần nữa cán mốc kỷ lục mới.

Tỷ lệ người xem của tập 3 cùng với hàng loạt hiệu ứng bùng nổ sau đó đã vượt xa dự tính ban đầu của tổ chương trình rất nhiều.

Phía nhà đài cũng chẳng thể ngờ được mức độ kỳ vọng của công chúng dành cho tập 4 lần này lại có thể sánh ngang với những chương trình quy tụ toàn các ngôi sao đỉnh lưu của một số nền tảng lớn.

 

[ Trang chủ chính thức đã công bố lộ trình di chuyển của bốn tổ gia đình rồi nè, ban ngày họ sẽ tách ra hoạt động riêng, đến tối mới hội quân tại một địa điểm chung, cảm giác thú vị ghê á. ]

[ Oa, tuyệt quá. Tôi thực sự không thích xem các gia đình đấu đá tranh giành nhau tí nào *siêu sợ việc bắt các bé phân định thắng thua, chẳng muốn nhìn thấy bất kỳ giọt nước mắt nào cả đâu*. ]

[ Không biết chương trình có quay từ lúc ở khách sạn luôn không? Khách sạn mà ba nhỏ vào ở chắc là siêu cấp xa hoa rồi đúng không? Muốn ngắm khách sạn quá đi ô ô, tôi không hề kén chọn đâu nha, chỉ là hơi thèm thuồng, cái gì cũng muốn xem hết á. ]

[ Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy hai vị ba ba của bé Minh Minh cùng nhau lên hình rồi! Ai hiểu cho tôi không, tôi đã chờ đợi cái ngày này suốt mấy trăm năm rồi đó, tổ chương trình mau đền bù thanh xuân và tuổi trẻ lại cho tôi đi! ]

 

Buổi phát sóng trực tiếp chính thức bắt đầu đúng giờ. Thế nhưng vì mỗi tổ khách mời đều tự chủ động mở ống kính riêng, thành ra giữa các gia đình sẽ có một chút chênh lệch về thời gian.

Gia đình Sở Hàm là những người lên sóng sớm nhất. Sau khi mở màn hình phát sóng trực tiếp, cô liền mỉm cười rạng rỡ chào hỏi khán giả trước tiên.

Cô đưa tay chỉnh lại chiếc mũ che nắng trên đầu, trêu ghẹo bảo: "Tinh Tinh nhà chúng tôi kể từ lúc nãy cứ nhìn chằm chằm vào đồng hồ đeo tay của tôi và ba nó suốt. Thằng bé tuyệt đối không cho phép tụi tôi chậm trễ dù chỉ một phút, cho nên nhà chúng tôi có phải là tổ chuẩn giờ nhất không nào?"

 

[ Đúng vậy luôn á! Cảm ơn bé Tinh Tinh đã đốc thúc nha, siêu đỉnh luôn. ]

[ Thời tiết vùng biển đẹp quá đi mất, thèm được đi chơi ghê *chị đẹp nhớ chú ý bôi kem chống nắng đầy đủ nha*. ]

[ Anh rể đâu rồi ạ? Anh ấy đang ở đâu thế chị? ]

 

Sở Hàm xoay chuyển ống kính máy quay, nhắm ngay vào người đang ngồi ở ghế lái: "Ba của Tinh Tinh đây nè. Bác sĩ Lâm chào hỏi mọi người một tiếng đi anh?"

Bác sĩ Lâm lúc này đang thắt dây an toàn, anh vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được với ống kính máy quay cho lắm, chỉ khẽ giơ tay lên: "Xin chào các vị."

Tuần trước anh đã xuất hiện với tư cách "công cụ người" trong tập 3 rồi, bởi vậy khán giả đối với anh cũng hoàn toàn không có cảm giác xa lạ.

 

[ Oa, bác sĩ Lâm trông phong độ và đẹp trai ghê á *ai đồn chồng của chị Sở Hàm xấu hoắc bước ra đây coi? Ai hả?*. ]

[ Dù sao thì cũng là đối tượng được định ra từ thời thanh mai trúc mã mà *xin mọi người hãy tin tưởng vào ánh mắt kén chọn của một cô bé ở tuổi dậy thì nhé*. ]

 

Theo làn sóng khán giả đông đảo ùn ùn kéo vào phòng phát sóng, mọi người mới phát hiện ra, hóa ra phân cảnh đầu tiên lại được bắt đầu từ ngay trong xe ô tô.

Không bao lâu sau, hai gia đình của bé Nhung Nhung và Tiểu Thất cũng lần lượt mở phát sóng trực tiếp.

Cả hai đứa trẻ thảy đều tỏ ra vô cùng hào hứng, ngay đến cả cô bé có tính cách nội tâm, rụt rè như Nhung Nhung cũng đã chủ động mở miệng giới thiệu về ba của mình trước ống kính.

Chồng của Chu Vi vốn là một kỹ sư dựng phim trong ngành điện ảnh, tuy rằng chưa từng có kinh nghiệm lên hình, nhưng anh đã từng tham gia một số buổi công chiếu phim hoặc các hoạt động liên quan trong giới.

Vì thế, ngay khi anh vừa lộ diện, một bộ phận khán giả đã lập tức nhận ra ngay.

Trong khi đó, bà xã của Chu Húc lại là một giáo viên trung học cơ sở.

Phòng phát sóng trực tiếp thậm chí còn xuất hiện cả những học sinh cũ từng được cô giảng dạy vào để lại bình luận:

[ Cô giáo từng dạy tôi kết hôn với thần tượng mà tôi theo đuổi bấy lâu nay á? Lại còn sinh ra một đứa nhóc đáng yêu đến mức tôi chỉ muốn bắt cóc về nuôi nữa chứ? Đầu óc tôi sắp bùng nổ rồi đây này. ]

[ Tính bắc cầu ra thì thần tượng của bạn chính là thầy rể đó hả? ]

 

Gia đình Minh Minh là tổ mở phát sóng trực tiếp muộn nhất. Giữa những tiếng ngàn hô vạn gọi của khán giả, ba nhỏ của Nhất Minh rốt cuộc cũng lộ diện trước ống kính.

Cậu nhìn vào màn hình mỉm cười đầy áy náy: "Xin lỗi mọi người nhé, nhà chúng tôi bị trễ mất vài phút rồi."

Góc quay cố định của máy quay được lắp đặt ngay trên kính chắn gió phía trước, nhờ vậy từ trước ra sau có thể thu trọn vẹn mọi tình huống diễn ra trong xe.

 

[ Oa ba nhỏ ơi! Chụt chụt pi pi !]

[ Nhan sắc mặt mộc của đại mỹ nhân quả thực là vô thực, sáng sớm ra đã được ngắm mỹ nam tóc dài đúng là vô cùng có lợi cho thể xác và tinh thần của tôi mà. ]

 

Bạc Nhất Minh lúc này ôm một hộp đồ ăn sáng nhảy tót vào hàng ghế sau, nhóc con gấp gáp hét lớn vào màn hình: "Chào mọi người ạ! Con đến rồi đây! Có ai bỏ phiếu cho con không nè, hửm?"

Ôn Từ Thư cười đến mức ngả nghiêng ra cả ghế sau.

Nhìn thấy Bạc Thính Uyên đang xách một thùng nước đi về phía đuôi xe, cậu liền dịu dàng bảo: "Nhất Minh, con chịu trách nhiệm giới thiệu về ba lớn đi nhé?"

Bạc Nhất Minh lấy đồ ăn sáng từ trong hộp ra, đó là hai chiếc bánh bao nhỏ hình đầu gấu trúc siêu cấp đáng yêu.

Nhóc con đưa chiếc đầu tiên cho ba nhỏ, rồi cầm chiếc còn lại cắn một miếng ngập răng, hàm hồ đáp: "Ba lớn thì cần gì phải giới thiệu đặc biệt đâu ạ, không phải ba ấy chỉ chịu trách nhiệm lái xe thôi sao?"

 

[ Tấm tắc, nhóc Minh Minh con lại ngạo kiều rồi nha! ]

[ Oa, nhìn thấy bóng lưng của ba lớn kìa, có phải anh ấy đang xếp đồ vào cốp xe không? Đôi chân này thực sự là dài hơn cả mạng sống của tôi nữa á. ]

 

Không bao lâu sau, Bạc Thính Uyên mở cửa xe bước vào.

Khán giả liền nhìn thấy một vóc dáng cực kỳ cao lớn ngồi vào vị trí ghế lái, hắn bắt đầu bấm nút điều chỉnh khoảng cách trước sau của ghế ngồi, ngay sau đó, một gương mặt mang nét lai Tây rõ rệt hơn cả Nhất Minh xuất hiện trước màn hình.

Đường nét ngũ quan lập thể chuẩn Âu cùng ánh mắt phẳng lặng, dửng dưng tự mang theo một loại khí chất lạnh lùng, nghiêm nghị.

Ôn Từ Thư hơi rướn người về phía trước, chọc chọc vào bả vai sau của Bạc Thính Uyên rồi chỉ tay về phía máy quay: "Ống kính máy quay ở chỗ này nè."

"Ừm."

Bạc Thính Uyên liếc mắt nhìn máy quay một cái, ngữ khí phẳng lặng như thường ngày: "Chào mọi người."

 

[ Đôi mắt xanh lục này, đôi chân dài không biết phải đặt vào đâu này, rồi cả bờ vai rộng, gương mặt lẫn chất giọng này nữa, lại còn quả kính không độ gọng to với chiếc áo sơ mi hư hỏng kia... Xin lỗi mọi người nha, tôi xin phép trả lại vợ yêu cho anh ấy đây, khóc lụt nhà mất thôi! ]

[ Tôi xin đề xuất một kiến nghị vô cùng cần thiết: Daddy ơi anh có thể ra ghế sau ngồi chung với Mommy được không, rồi để cho con trai hai người lái xe đi ạ? ]

[ Bé Minh Minh: Nhân tính ở đâu hả trời? Con mới có chín tuổi thôi mà! ]

 

Bạc Thính Uyên ngoảnh lại nhìn người ở phía sau sườn mặt mình, nhẹ giọng hỏi: "Em còn muốn nói gì nữa không?"

Ôn Từ Thư cười bảo: "Không cần đâu, chào hỏi một tiếng là được rồi. Anh đang khẩn trương đấy à?"

Bạc Thính Uyên khẽ nhướng đôi mày rậm với cậu rồi xoay người ngồi ngay ngắn lại.

Hắn giơ tay điều chỉnh góc độ của chiếc gương chiếu hậu để bảo đảm bản thân có thể đồng thời quan sát được hai ba con ở hàng ghế sau.

"Nhất Minh, thắt dây an toàn vào đi."

"Dạ ~"

Bạc Nhất Minh dịch người lui về sau, kéo ra một khoảng cách nhỏ với ba nhỏ, nhóc con vươn ngón tay lên vẫy vẫy, dõng dạc hô lớn: "Bác tài ơi, xuất phát thôi nào!"

Hai vị ba ba xuyên qua chiếc gương chiếu hậu nhìn về phía đối phương, rồi đầy ăn ý mà nhìn nhau mỉm cười.