Chương 66 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sáng sớm tinh sương.

Ôn Từ Thư bị cái nóng làm cho tỉnh giấc.

Trong các giác quan, tai cậu là nơi nhạy bén nhất khi nghe thấy tiếng động trước cả khi mắt kịp mở ra.

Đó là tiếng quấn quýt dính dấp và trơn ướt phát ra từ hai chiếc đầu lưỡi đan cài vào nhau, âm thanh nhỏ nhặt đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng lại ngập tràn vẻ ái muội và kiều diễm đến cực điểm.

Cậu đột nhiên ý thức được, hình như âm thanh đó lại phát ra từ chính môi lưỡi của mình. Ngay sau đó, các cảm giác khác trên cơ thể cũng dần trở nên rõ ràng hơn.

Bạc Thính Uyên đang nằm phủ phục lên người cậu, cánh tay phải của hắn vòng qua eo cậu hơi nâng lên, bàn tay còn lại áp bên gò má, triền miên hôn cậu.

Chẳng trách cậu càng ngủ lại càng thấy nóng.

"Ưm..." Ôn Từ Thư cử động hai chân duỗi tới duỗi lui, mở đôi mắt còn ngái ngủ mơ màng ra hỏi: "Mấy giờ rồi cậu?"

"Vẫn chưa đến năm giờ."

Bạc Thính Uyên một lần nữa áp sát vào môi cậu, liên tục cọ xát qua lại rồi đẩy đầu lưỡi vào trong, tiếp tục quấn quýt lấy chiếc lưỡi mềm mại, ngọt ngào của cậu.

Ôn Từ Thư đang buồn ngủ còn tưởng đã đến giờ đi làm, hóa ra vẫn còn sớm như vậy.

Cậu cố ý ngửa mặt ra sau để né tránh bờ môi nóng rực kia: "Hôm qua có phải... Cũng vào giờ này không?"

Hôn đến mức trên người cậu thảy đều là dấu vết.

Bạc Thính Uyên không hôn được vào môi cậu, liền thân mật chuyển sang hôn lên cằm, vành tai rồi đến nốt ruồi nhỏ bên gáy, chất giọng trầm khàn đáp lại: "Ừm."

Ôn Từ Thư lập tức dùng cả hai tay ôm chặt lấy vòng eo hắn, mở to mắt hỏi: "Khung giờ này thì làm sao? Ngày nào vào lúc này anh cũng thấy khó chịu trong người sao?"

Nhìn đôi mắt đen lánh đột nhiên tỉnh táo hẳn và ngập tràn vẻ quan tâm của cậu, Bạc Thính Uyên liền đặt một nụ hôn lên đuôi mắt Ôn Từ Thư.

Hắn không trả lời trực tiếp, bàn tay đang ôm eo cậu chậm rãi dời lên lưng, rồi lại từ sau lưng trượt về phía trước ngực trái, nhẹ nhàng x** n*n một chút.

Tầm mắt hai người giao nhau, ý vị ám chỉ đã đủ rõ ràng.

Đồng tử Ôn Từ Thư khẽ giãn ra, hóa ra tất cả là vì lý do tim của cậu.

Xem ra đúng là những cái chạm thân mật trong lúc nửa mơ nửa tỉnh như thế này lại có phần tự nhiên hơn hẳn so với khi anh hoàn toàn tỉnh táo, sẽ không khiến nhịp tim của cậu bị phập phồng dao động quá mức.

Ôn Từ Thư nheo nheo mắt, lẩm bẩm: "Thế sao anh... Chẳng nói với em một tiếng nào hết vậy?"

"Chẳng phải em đã biết rồi sao?"

Bạc Thính Uyên ghé sát môi bên tai cậu, vừa hôn vừa thì thầm, "Sáng sớm hôm qua em còn ôm chặt cứng lấy tôi không chịu cho tôi đi cơ mà."

Chất giọng lúc mới ngủ dậy của hắn trầm buồn lại lười nhác, nhẹ tênh mà còn mang theo một chút ý vị trêu chọc.

"Ai không cho anh đi chứ?" Ôn Từ Thư lầm bầm, "Lại gạt em rồi."

Bạc Thính Uyên khựng lại một chút: "Lại sao?"

"Cái lần gọi điện thoại anh bảo là em nói mớ ấy."

Ôn Từ Thư khẽ nghiến răng, "Em đã hỏi cả ba mẹ lẫn dì Chung rồi, từ nhỏ đến lớn em làm gì có cái thói quen nói mớ bao giờ đâu chứ!"

Càng nói cậu lại càng thấy giận, bàn tay liền dùng lực phát mạnh một cái vào bên hông hắn.

Kết quả là lòng bàn tay cậu lại dán chặt vào một mảng da thịt ấm nóng - Bạc Thính Uyên hoàn toàn không mặc áo ngủ.

"Shhh..."

Bạc Thính Uyên đưa ra một phản ứng đầy khoa trương.

"Đau ạ?" Ôn Từ Thư chẳng kịp nghĩ ngợi gì khác, vội vàng áp lòng bàn tay vào nhẹ nhàng xoa xoa xoa dịu cho hắn, "Em không có cố ý đâu nha."

Sâu trong đáy mắt Bạc Thính Uyên hiện lên một thoáng ý cười, một buổi sáng sớm đầy ngọt ngào ngoài ý muốn.

Ôn Từ Thư liền kéo đề tài câu chuyện quay trở lại: "Nhưng mà, anh gạt em là không đúng rồi đó nha. Biết chưa hả?"

Cậu vừa xoa vừa thắc mắc, nhịn không được lên tiếng hỏi vặn: "Chẳng lẽ ở trong mắt anh, trông em lại dễ bắt nạt, dễ bị lừa đến thế sao?"

Bạc Thính Uyên hôn hôn lên bờ môi hơi tru lên của cậu, dùng tiếng Pháp trầm ấm bảo: [ Là vì em bằng lòng tin tưởng tôi. ]

Ôn Từ Thư vừa định phản bác lại câu "Ai thèm tin anh chứ?", nhưng trong lòng lại như được rót một thìa mật ong ngọt lịm: "Anh biết thế là tốt rồi đó ~ ưm..."

Cánh môi bỗng chốc bị hắn dùng lực m*t mạnh một cái.

Còn chưa kịp phản ứng gì, cằm, vành tai, bên gáy, từng vị trí một thảy đều đón nhận những nụ hôn m*t đầy rực rỡ và chặt chẽ của Bạc Thính Uyên.

Ôn Từ Thư hệt như bị rơi vào một hũ kẹo bông gòn khổng lồ, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, hôm qua hắn cũng đối xử với mình như thế này sao?

Tranh thủ lúc mình ngủ say mà làm ra những chuyện như vậy, đúng là xấu xa quá đi mà!

Khi bờ môi của Bạc Thính Uyên nương theo vạt áo trượt dần xuống dưới, Ôn Từ Thư sực nhớ lại cuộc đối thoại chưa hồi kết vào tối hôm qua, cậu liền đặt bàn tay lên gáy hắn mà dùng lực bóp nhẹ một cái: "Hôm qua anh vẫn chưa nói cho em biết bác sĩ bảo thế nào đâu đấy, trị liệu thì phải làm sao? Không được phép úp úp mở mở nữa đâu."

Bạc Thính Uyên chống thân mình lên, đôi mắt xanh lục phủ một tầng sương mờ trông vừa thần bí lại vừa liêu nhân khôn xiết.

Ôn Từ Thư bỗng nhiên cảm thấy thẹn thùng, so với màn môi lưỡi quấn quýt ban nãy thì lúc này cậu lại càng có thêm vài phần thôi thúc muốn rúc đầu trốn biệt vào trong chăn.

Đầu ngón tay thon dài của cậu khẽ chọc chọc vào sống mũi cực kỳ cao thẳng của Bạc Thính Uyên: "Làm gì mà anh cứ nhìn em chằm chằm như thế?"

Tầm mắt tối nghĩa đầy thâm sâu của Bạc Thính Uyên dời xuống, khóa chặt trên đôi môi anh.

Ôn Từ Thư dĩ nhiên là cảm nhận được, cậu khẽ chu chu mỏ, rồi chậm rãi, chậm rãi ngửa cổ chủ động dâng môi lên hôn hắn, khẽ hỏi bằng giọng điệu mềm mại: "Như thế này sao?"

Vừa dứt lời, cơ thể cậu đã bị một vòng tay ôm trọn rồi xoay ngược lại, biến thành cậu ở trên còn Bạc Thính Uyên nằm phía dưới.

Bàn tay Bạc Thính Uyên trượt xuống bóp lấy vòng eo nhỏ mềm mại, mịn màng nâng lên, để cậu ngồi gọn trên phần bụng hông của mình.

Bàn tay phải của hắn dán chặt sau lưng anh, cất tiếng hỏi: "Sao em không tiếp tục nữa?"

Ôn Từ Thư trừng to mắt nhìn hắn, ba giây sau liền thẹn thùng mà bại trận trước.

Hay là thôi, mình cứ lăn ra ngủ tiếp đi, để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm cho xong!

"Hửm?"

Bàn tay Bạc Thính Uyên luồn qua vạt áo cậu, phủ lên vùng eo trắng ngần, mềm mại như khối ngọc nhuyễn, lúc thả lúc siết tùy ý x** n*n, "Em định mặc kệ tôi đấy à?"

"Làm gì có đâu cơ chứ."

Ôn Từ Thư ngước mắt nhìn quanh, bèn đưa tay kéo một góc chăn lên, đắp nhẹ lên đôi mắt thâm sâu, đầy ái muội của hắn.

Từ từ đã --

Ôn Từ Thư đăm đắm ngắm nhìn nửa khuôn mặt lộ ra trước mắt.

Sau khi che khuất đi đôi mắt độc đáo kia, gương mặt góc cạnh thanh tú, sống mũi cao thẳng cùng bờ môi mỏng của Bạc Thính Uyên trông vẫn gợi cảm và mê người đến lạ kỳ.

Tầm mắt Ôn Từ Thư đầy lớn mật và trắng ra mà quét qua một lượt, từ gương mặt dời xuống cổ, rồi đến bờ vai rộng cùng khuôn ngực với những đường nét phập phồng rắn rỏi...

Dáng vẻ Bạc Thính Uyên nằm yên như thế này mang lại cho Ôn Từ Thư một loại ảo giác rằng mình có thể muốn làm gì thì làm đối với hắn vậy.

Hơi thở của cậu không tự chủ được mà trở nên dồn dập, dẫu chưa làm gì cả nhưng cả trái tim cậu dường như đã say sưa mất rồi.

Bàn tay đang đặt trên eo bỗng nhiên dùng lực xoa bóp một cái, từ lồng ngực Bạc Thính Uyên phát ra một tiếng hỏi đầy trầm đục và nghi hoặc: "Hửm? Ngủ rồi à?"

Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Em sắp sửa chảy cả máu mũi tới nơi rồi đây này, ai mà ngủ cho được.

Cậu cúi đầu hôn hôn lên khóe môi hắn, hay nói cách khác, đây là lần đầu tiên cậu chạm vào hắn với một ý vị nhấm nháp đầy chủ động.

Ôn Từ Thư chậm rãi nương theo những khát khao sâu kín trong lòng mình, ngày càng tiến sâu hơn, quyến luyến đến mức muốn ngừng mà không được.

Sự thẹn thùng và căng thẳng lần đầu tiên bị quét sạch không còn sót lại chút gì, cậu cực kỳ nhanh chóng lĩnh hội được cảm giác hưởng thụ tột cùng khi chủ động hôn môi Bạc Thính Uyên.

Thế nhưng, điều mà Bạc Thính Uyên không tài nào ngờ tới chính là, nụ hôn quá mức nhiệt tình lúc này của Ôn Từ Thư lại khiến cho cơ thể vốn uống thuốc suốt nhiều năm qua của hắn cư nhiên nảy sinh một phản ứng mãnh liệt, đủ để chống lại cả dược hiệu của thuốc.

Đang lúc Ôn Từ Thư còn đang trầm mê, cậu đột nhiên bị đẩy ra một chút.

"Ơ?" Đôi mắt phượng của anh ngập tràn làn sương mờ mê mang, nơi khóe miệng non mềm còn vương một chút vệt nước đầy ái muội.

Chẳng lẽ, không phải như thế này sao?

Bạc Thính Uyên giật phăng góc chăn ra, ôm lấy cậu đặt nằm ngay ngắn rồi kéo chăn bọc kín lại, sau khi xác định hai người đã tách rời ra một khoảng, hắn lại tiếp tục cúi xuống hôn lấy cậu, chỉ là động tác lần này càng thêm phần kịch liệt và hung hãn.

Ôn Từ Thư hoàn toàn bị động mà thừa nhận, dòng nước ngọt ngào không kịp nuốt xuống khẽ tràn ra nơi khóe môi.

Cậu không tài nào nhìn thấy được sự kiềm chế gian nan cùng d*c v*ng đang cuộn trào mãnh liệt trong đôi mắt xanh lục của Bạc Thính Uyên, trong lòng có chút thẹn thùng mà nhận ra: Hóa ra Bạc Thính Uyên thích là người chủ động cơ à.

Mười mấy phút sau, Ôn Từ Thư đã mềm nhũn thành một sợi bún.

Ngón tay Bạc Thính Uyên khẽ luồn vào chải vuốt lại mái tóc đen nồng đượm, dài mượt của cậu: "Ngủ thêm lát nữa đi, vẫn chưa đến giờ đi làm đâu."

"Ừm."

Ôn Từ Thư đúng thật là vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, cậu thoải mái rúc sâu vào lòng ngực hắn mà làm nũng, "Lát nữa trước khi anh đi làm, bế em về lại chiếc giường bên kia được không? Nhất Minh mà thức dậy không thấy em, kiểu gì nhóc con cũng sẽ nổi tính công chúa cho xem."

Chất giọng của cậu lúc này mềm mại đến tột cùng, nghe qua còn có vài phần ý vị năn nỉ, nài ép.

Bạc Thính Uyên quét mắt nhìn về phía tấm bình phong: "Để tôi bế thằng bé qua đây."

Ôn Từ Thư lắc lắc đầu, mái tóc mượt mà cọ qua làn da trên gương mặt hắn, mơ mơ màng màng bảo: "Đừng để Nhất Minh ngủ ở bên này nha..."

Bạc Thính Uyên nghĩ lại một chút, liền lập tức phản ứng ra được hàm ý trong câu nói của cậu.

-

Khi Bạc Nhất Minh tỉnh giấc, nhóc con thấy mình đang nằm ghé sát ngay bên cánh tay của ba nhỏ.

Hình như nhóc con còn có nghi vấn là mình đang lấn chiếm chỗ, đẩy ba nhỏ ra phía ngoài giường rồi thì phải.

Nhóc con liền vội vàng lùi ra xa một chút, định bụng muốn kéo kéo ba nhỏ lại gần nhưng lại sợ làm thức giấc cậu.

Ủa? Hôm nay ba lớn vậy mà lại không bế mình quẳng đi chỗ khác sao?

Bạc Nhất Minh ngẩng cái đầu rối như tổ quạ lên, ngó nghiêng nhìn quanh bốn phía để xác nhận lại một lượt.

Đúng là một chuyện không thể tưởng tượng nổi mà.

Nhóc con đầy hạnh phúc mà áp gò má nhỏ vào cánh tay ba nhỏ, nhưng trong bầu không khí mờ ảo, nhóc con vẫn dường như ngửi thấy thoang thoảng chút hơi thở quen thuộc của ba lớn đâu đây.

Nhóc nhắm nghiền mắt lại, cái mũi nhỏ dùng sức hít hà ngửi ngửi một hồi, xác nhận bản thân không hề nhầm lẫn. Bạc Nhất Minh thầm nghĩ, chắc chắn là tối hôm qua ba lớn đã ngủ ở phía bên kia của ba nhỏ, cho nên mới lưu lại mùi hương rõ ràng đến như vậy.

Bất quá chuyện đó cũng chẳng sao cả, dù sao chỉ cần nhóc con cũng được ở đây là tốt rồi ~

Sáng ngày hôm nay, Bạc Nhất Minh đi đứng cứ gọi là chân sáo liền nhảy mang nhảy, tinh lực dồi dào vô cùng.

Ngày mai chương trình sẽ phát sóng trực tiếp, địa điểm quay chụp không còn ở địa phương nữa mà toàn bộ các gia đình sẽ phải bay đến một thành phố ven biển.

Hôm nay Bạc Nhất Minh chẳng thèm đi đâu chơi, ngay cả tennis cũng không đánh, nhóc con chuyên tâm ở nhà phối hợp lựa chọn quần áo và thu dọn hành lý, lại còn ra dáng ông cụ non đứng bên cạnh bày mưu tính kế cho ba nhỏ.

Buổi sáng, Albert cố ý đến biệt thự một chuyến để truyền đạt lại các tiến trình an bài liên quan từ phía tổ chương trình cho hai ba con.

Thực ra từ ngày hôm qua, Ôn Từ Thư đã lướt qua văn kiện do bên tổ chương trình gửi vào nhóm chat chung, chỉ là cậu xem không được tinh tế cho lắm.

Sau khi nghe Albert phổ biến xong, cậu liền dò hỏi: "Ngay từ đầu tập 4 đã có kế hoạch đi quay ở xa thế này rồi sao? Hay là do ba lớn của Nhất Minh đã trao đổi trước với phía tổ chương trình vậy?"

Cậu cứ tổng cảm thấy Bạc Thính Uyên hẳn là có nhúng tay vào một vài chuyện, chỉ là ngày thường cậu cũng ít khi hỏi đến mà thôi.

Albert nhấp một ngụm trà hồng trà của biệt thự, mỉm cười bảo: "Bạc tổng quả thực có đưa ra một vài kiến nghị, nhưng việc an bài cụ thể đều do bên tổ chương trình thực hiện."

Ôn Từ Thư gật gật đầu, quay sang nhìn chú khỉ con nhà mình đang từ bên ngoài chạy huỳnh huỵch vào, thầm nghĩ cả nhà ba người có thể mượn dịp phát sóng trực tiếp của chương trình để đi ra ngoài nghỉ dưỡng một chuyến đúng là một ý kiến không tồi.

"Chuyện máy bay thì an bài thế nào?"

Albert nói: "Ngài và Bạc tổng sẽ đi chung một chuyến, tiểu thiếu gia sẽ đi riêng một chuyến khác, đến lúc đó tôi sẽ đi cùng để chăm sóc cậu bé. Nếu quản gia Từ cũng nguyện ý..."

Quản gia Từ vừa vặn bước vào phòng, nghe thấy thế liền nhướng mày hỏi vặn lại: "Sao thế, ngay từ đầu mọi người không tính gộp cả tôi vào đấy à?"

Albert quay đầu lại, vội vàng giải thích: "Đâu có, đâu có chuyện đó đâu chú."

Ôn Từ Thư bật cười thành tiếng: "Dì Chung cũng đi cùng luôn đi, mọi người cùng đi cho vui. Ngoài ra lúc chúng ta không có ở nhà, cứ cho mọi người ở lại đây nghỉ phép thêm hai ngày đi. Quản gia Từ, làm phiền chú sắp xếp trước chuyện này giúp con nhé."

"Được được, thế thì tốt quá rồi." Quản gia Từ cười hớn hở rồi đi thu xếp công việc.

Lúc Bạc Nhất Minh chạy lại gần thì đụng mặt quản gia Từ, sau khi biết được sự tình liền lao ngay vào phòng hỏi: "Ba nhỏ ơi, con muốn ngồi chung một chuyến máy bay với ba cơ."

Nhóc con đầy vẻ mờ mịt nhìn sang Albert, dùng ngữ khí kinh ngạc mà hỏi: "Chú Albert, chẳng lẽ ba lớn của con không dám tự mình ngồi máy bay một mình ạ? Không phải thỉnh thoảng đi công tác ba ấy vẫn tự ngồi đó sao?"

Albert kiên nhẫn hướng dẫn từng bước: "Tiểu thiếu gia, cháu xem, trước đây mỗi lần cháu ra nước ngoài chẳng phải cũng đều ngồi tách riêng chuyến với Bạc tổng đó sao? Chuyện này là cân nhắc từ góc độ an toàn thôi."

Bạc Nhất Minh đáp: "Cháu biết là nên ngồi tách riêng ra mà."

Là người thừa kế duy nhất của nhà họ Bạc, nhóc con dĩ nhiên là rất hiểu rõ những nguyên do sâu xa trong chuyện này.

Bao gồm cả một vài người bạn học của nhóc con, mỗi khi cả nhà đi nghỉ mát thì bọn họ cũng đều phải ngồi tách chuyến với cha mẹ, hoặc là sẽ do dì giúp việc trong nhà đi cùng, hoặc là đi cùng với ông bà nội ngoại.

Nhóc con nhấn mạnh lại: "Ý của cháu là, cháu sẽ đi cùng chuyến với ba nhỏ, còn ba lớn thì ngồi riêng một mình một chuyến cơ."

"Chuyện này..." Albert đành bất lực quay sang nhìn Ôn tiên sinh.

Ôn Từ Thư bưng chén trà hoa lài lên, chậm rãi nhấp một ngụm rồi thong thả nói: "Có lẽ phải làm phiền Albert đi thương lượng lại với Bạc tổng một chút rồi nhỉ?"

Albert: ...

Rốt cuộc là vì cái gì mà hồi đó mình lại nhẹ dạ cả tin đồng ý nhận cái việc "kiêm chức" này của Bạc tổng cơ chứ?

À, nhớ ra rồi, là vì tiền cả mà thôi.