Chương 65 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Phòng ăn nhỏ.

Ôn Từ Thư đang ngồi ăn sáng, có dì Chung ở lại bên cạnh bồi cậu.

Hôm nay cậu thức dậy khá muộn, lúc xuống nhà thì trời đã gần trưa. Bạc Thính Uyên đã đến công ty từ sáng sớm, còn Bạc Nhất Minh thì vẫn chưa về nhà.

Ôn Từ Thư ăn bữa lỡ một cách vô cùng tẻ nhạt, nghĩ đến tình huống bất ngờ xảy ra ngoài tầm kiểm soát vào tối hôm qua mà trong lòng không khỏi cảm thấy vô cùng ảo não.

Cậu giơ tay lên gãi gãi vào một vị trí ở phía sau vai.

Dì Chung từ sáng tới giờ đã nhìn thấy cậu đưa tay chạm vào chỗ đó hai lần, bèn nhịn không được lên tiếng hỏi: "Lại bị dị ứng nữa hả?"

Ôn Từ Thư cũng không rõ nữa, chỉ thấy ở đó cứ có chút ngứa ngáy.

Cậu xoay người lại, kéo cổ chiếc áo cổ đứng của bộ đồ mặc ở nhà ra một chút, nhờ dì Chung ngó qua xem hộ một cái.

Nửa phút trôi qua, dì Chung vẫn giữ im lặng, không nói lời nào.

"Sao thế ạ?"

Ôn Từ Thư kéo cổ áo về vị trí cũ, nhìn nét mặt đầy vẻ quái dị của bà, "Có chuyện gì thế dì? Con bị sâu cắn à?"

Dì Chung nhìn gương mặt thanh tú, ngây thơ vô tội của cậu nhị thiếu gia, trong đầu không kìm được mà hiện lên dáng vẻ tinh thần phấn chấn, ngập tràn sức sống của đại thiếu gia nhà họ Bạc vào sáng sớm tinh mơ hôm nay.

Bà liền nói một cách đầy lưu loát và dứt khoát: "Vết răng."

"Hả?" Hàng mi Ôn Từ Thư đột ngột nảy lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt phẳng lặng không một gợn sóng của dì Chung.

Trong khoảnh khắc, cậu lập tức chột dạ và thẹn thùng đến mức hận không thể biến mất ngay tại chỗ, chỉ có thể cố giữ vẻ bình tĩnh, "Vâng."

Dì Chung đẩy đẩy chiếc iPad trên bàn ăn về phía cậu, lên tiếng bằng giọng điệu không mặn không nhạt: "Dì thấy thằng bé Tinh Tinh này được đấy chứ, ở cùng với Nhất Minh đúng là một đứa tĩnh một đứa động."

Ôn Từ Thư thầm nghĩ:

Dì Chung ơi! Cách đánh trống lảng để chuyển đề tài này của dì có thể đừng cứng ngắc như vậy được không ạ?!

Nhưng đã như thế rồi, cậu cũng lập tức phụ họa theo lời bà: "Vâng, Tinh Tinh kiểm soát cảm xúc rất tốt, so với tuổi thực tế thì có phần chín chắn hơn một chút."

Thế nhưng ngay khi bầu không khí vừa im ắng trở lại, cậu lại lập tức lâm vào sự ngượng ngùng khôn xiết.

Bạc Thính Uyên đúng thật là!

Ôn Từ Thư cưỡng ép bản thân phải dời toàn bộ sự chú ý sang chiếc iPad. Trên màn hình lúc này, Bạc Nhất Minh và Tinh Tinh đang cùng nhau lái chiếc xe ô tô hoạt hình dành cho trẻ em.

Đúng lúc này, quản gia Từ bước vào phòng ăn: "Tiên sinh, điện thoại của cậu."

"Cảm ơn chú."

Ôn Từ Thư đưa tay nhận lấy, lúc xuống lầu cậu đã đã quên không mang theo điện thoại.

Trên màn hình có tin nhắn của Bạc Thính Uyên gửi tới, hỏi cậu đang làm gì. Ôn Từ Thư liền chụp một bức ảnh bàn ăn rồi gửi qua.

Ngay sau đó, màn hình điện thoại nhảy ra một đoạn video ngắn, chính là đoạn phim cắt ra từ camera giám sát ở nông trang được lưu về máy.

Trên chiếc giường lớn thoải mái, Bạc Nhất Minh đang ôm chặt lấy chăn ngủ say sưa, bỏ lại tấm lưng trần không có gì che chắn. T

inh Tinh dù đang trong cơn buồn ngủ mơ màng vẫn lóng ngóng kéo chăn đắp lại cho anh trai.

Trong cơn mơ, Bạc Nhất Minh hình như có cảm giác, hai chân bắt đầu đạp mạnh ra ngoài xuýt trúng người Tinh Tinh.

Ôn Từ Thư: "......"

Cũng may là Tinh Tinh phản ứng nhanh nhẹn, cậu nhóc đẩy anh trai xoay người lại rồi rúc sát vào lưng anh ngủ tiếp.

Ôn Từ Thư nhìn vào mốc thời gian hiển thị trên góc video, đó là vào khoảng hơn 12 giờ đêm hôm qua.

Hóa ra là sau khi cậu mệt nhoài chìm vào giấc ngủ, Bạc Thính Uyên không chỉ có thời gian rướn người cắn một vết răng lên sau vai cậu, mà còn có thể phân tâm để vào ứng dụng theo dõi, quan tâm đến cậu con trai nhỏ sao?

Đúng là chẳng hổ danh là Bạc Thính Uyên mà.

Trên màn hình iPad, Bạc Nhất Minh đột nhiên dí sát mặt vào ống kính camera vẫy tay rối rít, mấp máy khẩu hình thành chữ: Ba nhỏ ơi!

Ôn Từ Thư lập tức bấm số gọi điện thoại qua cho con: "Nhất Minh?"

Bạc Nhất Minh cầm chiếc đồng hồ thông minh, cười tủm tỉm nói: "Ba nhỏ ơi, em Tinh Tinh bảo muốn đánh tennis với con, nhưng mà con lại quên không chuẩn bị rồi ạ. Ba có thể bảo người mang vợt tennis từ nhà qua đây cho con được không ạ?"

Ôn Từ Thư không lập tức đồng ý ngay mà lên tiếng hỏi: "Hôm nay con vẫn chưa tính về nhà sao? Còn muốn ở lại nông trang chơi đến bao lâu nữa đây hử? Mẹ của Tinh Tinh có khi cũng sẽ lo lắng đấy nhé."

"Ba nhỏ ơi ~~~"

Bạc Nhất Minh phồng má lên, cố ý bày ra bộ dạng bán manh, nũng nịu: "Tụi con chỉ chơi đến chiều thôi ạ, con bảo đảm sẽ về nhà bồi ba nhỏ ăn cơm tối mà."

"Được rồi." Ôn Từ Thư đáp ứng, liền quay sang sắp xếp nhờ quản gia Từ gửi vợt qua.

Qua màn hình giám sát, hai cậu nhóc lập tức vui sướng đến mức nhảy nhót tưng bừng.

Ôn Từ Thư nhìn bóng dáng hoạt bát của Tinh Tinh, rồi lại nhìn sang chú khỉ con nhà mình đang nhảy tót lên, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, nếu hai đứa trẻ này thực sự có thể lớn lên bên nhau, trở thành một đôi thanh mai trúc mã thì đúng là một điều vô cùng tốt đẹp.

-

Phòng ngủ và phòng tắm trên tầng hai.

Ôn Từ Thư nghiêng người đối diện với gương, kéo cổ áo ra để xem xét tình hình phía sau vai.

Đó là một vệt đỏ thắm, trông như thể sắc hồng vương vấn lan tỏa từ sâu trong làn da ra ngoài.

Hóa ra là dì Chung vừa "nói dối" cậu . Nơi đó nào phải là vết răng, rõ ràng là một dấu hôn rõ mồn một, mà lại còn không chỉ có một cái.

Theo động tác cậu chậm rãi kéo tuột vạt áo xuống thấp hơn, dọc theo sống lưng cho đến tận thắt lưng, thậm chí cả vùng ngực bụng và mặt trong cánh tay...

Trên làn da non mịn, trắng ngần như hoa lê ấy, phảng phất như thể vừa có ai rải lên những cánh hoa hồng với đủ sắc độ đậm nhạt khác nhau vậy.

Giữa thanh thiên bạch nhật, Ôn Từ Thư cứ như thể vừa nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng ghê gớm, lập tức cuống cuồng túm chặt lấy vạt áo để gói bọc kín kẽ lại chính mình.

Mấy cái dấu này rốt cuộc là bị hôn vào lúc nào thế không biết?

Khốn nỗi cả đêm qua cậu đều ngủ quá say, thành ra chẳng thể nhớ rõ được điều gì.

Chỉ có những dấu hôn với sắc đỏ đậm nhạt bất đồng kia là tựa như đang thầm lặng công bố rằng, Bạc Thính Uyên đã chia ra thành nhiều khoảng thời gian khác nhau để in dấu lên người cậu.

Ôn Từ Thư hung hăng cài cúc áo. Cậu thẳng tay cài chặt chẽ toàn bộ các nút thắt từ trên xuống dưới một cách xưa nay chưa từng có.

Thế nhưng hình ảnh đối diện với gương mặc quần áo lúc này lại vô tình chồng chéo và hiện lên viễn cảnh mặc chiếc áo sơ mi vào tối hôm qua.

Ôn Từ Thư vội vàng xua tan đi sự liên tưởng không đứng đắn này, nhưng rồi lại ma xui quỷ khiến mà nảy sinh thắc mắc: Thế chiếc áo sơ mi đó đâu rồi nhỉ?

Cậu nhanh chóng rảo bước đi về phía phòng để quần áo, kiềm chế những suy nghĩ mông lung không đáng có để tập trung tìm kiếm chiếc áo sơ mi.

Thế nhưng khắp nơi vẫn chẳng thấy bóng dáng nó đâu.

Nhìn chiếc móc áo trống trơn, Ôn Từ Thư liền rơi vào trầm mặc: Chẳng lẽ là bị Bạc Thính Uyên vứt đi rồi sao?

Đuôi mắt cậu khẽ quét qua chiếc ghế sofa bọc nhung và chiếc đèn sàn, rồi lập tức quay đầu bước ra ngoài.

Sải bước chân của cậu rất rộng, phảng phất như thể trong phòng để quần áo đang ẩn nấp một loài rắn độc mãnh thú nào đó chuẩn bị vồ lấy nuốt chửng cậu vậy.

Ôn Từ Thư đi tới bên cạnh bàn, nhấc chiếc điện thoại cổ sọc lên để gọi xuống cho dì Chung ở tầng một.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, cậu lên tiếng hỏi: "Dì Chung, sáng nay đã có ai vào phòng để quần áo của ba lớn Nhất Minh để dọn dẹp chưa?"

"Chắc là chưa đâu."

Dì Chung vốn nhạy bén, liền lập tức hỏi lại, "Có phải bị thiếu mất thứ gì không?"

"Không có ạ." Ôn Từ Thư lập tức đổi câu hỏi khi trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ.

Chỉ có duy nhất một chiếc móc áo bị bỏ trống, liệu điều này có đồng nghĩa với việc Bạc Thính Uyên đã mặc chiếc áo sơ mi đen đó để đi làm rồi không?

"Dì Chung, sáng sớm nay lúc dì thấy Bạc Thính Uyên thì anh ấy mặc áo sơ mi màu gì thế?"

Dì Chung gần như không cần tốn thời gian suy nghĩ mà đáp ngay: "Màu đen chứ màu gì nữa. Ngoại trừ ngày sinh nhật của cậu ra ngài ấy mặc áo trắng, còn lại thì lúc nào chẳng giống nhau."

"Vâng ạ." Ôn Từ Thư cúp điện thoại rồi ngồi thụp xuống chiếc ghế bành rộng rãi.

Cậu bắt đầu tưởng tượng ra viễn cảnh Bạc Thính Uyên đang khoác trên mình chiếc áo sơ mi cụ thể kia để chủ trì cuộc họp với các cấp quản lý cao cấp, hoặc ra ngoài tham gia các buổi hội đàm thương mại chính thức...

Nghĩ đến đó thôi là mặt mũi Ôn Từ Thư đã nóng bừng hết cả lên rồi.

Ánh mắt cậu chậm rãi hạ xuống, vừa vặn dừng lại trên chiếc tay nắm kim loại màu đen của ngăn kéo.

Trong lòng vẫn mải nghĩ về Bạc Thính Uyên, đầu ngón tay cậu cứ vô ý thức mà khều khều, gảy gảy chiếc tay nắm nhỏ.

Ơ? Hình như thuốc của Bạc Thính Uyên được cất ở ngay bên trong này?

Ôn Từ Thư giống như bị chiếc tay nắm làm cho bỏng tay, cậu vội vàng rụt tay về, cả người ngồi ngay ngắn lại.

Nếu biết chính xác tên thuốc, liệu mình có thể tìm hiểu sâu hơn về bệnh tình của Bạc Thính Uyên không?

Cậu có tật giật mình mà ngước mắt ngó lên trần nhà một cái, như thể đang kiểm tra xem trong phòng có lắp thiết bị giám sát ẩn nào không.

Ôn Từ Thư nỗ lực làm công tác tâm lý cho chính mình, lẩm bẩm tự nói: "Em chỉ xem một cái thôi đó, anh vạn lần đừng có giận em nha."

Bánh xe dưới đáy ngăn kéo trượt đi, phát ra âm thanh vô cùng nhỏ và êm ái.

Thế nhưng, những món đồ được xếp đặt ngăn nắp, gọn gàng ở bên trong lại đánh cho Ôn Từ Thư một vố trở tay không kịp.

Tiểu thuyết "Bến Vân", truyện "Thư Bát", tập thơ của René Char, một dải lụa, và một chiếc hộp trang sức bằng nhung đen nhỏ nhắn.

Đầu ngón tay Ôn Từ Thư nhịn không được mà chạm vào dải lụa màu xanh sẫm mang phong cách phục cổ kia, đây chẳng phải là dải lụa dùng để bịt mắt cậu vào ngày sinh nhật sao?

Dưới sự thúc đẩy của lòng hiếu kỳ, cậu nhẹ nhàng đẩy nắp hộp trang sức ra, bên trong là một sợi dây chuyền bạch kim thanh mảnh.

Ôn Từ Thư đảo nhanh tầm mắt xuống chiếc nhẫn đang đeo ở ngón áp út của mình.

Nếu cậu nhớ không lầm, trước đây Bạc Thính Uyên hẳn là vẫn luôn đeo sợi dây chuyền này, mãi cho đến khi trao trả lại chiếc nhẫn cho cậu.

Một tiếng "tạch" vang lên, nắp hộp trang sức đóng lại.

Sắc mặt Ôn Từ Thư lúc này phức tạp một cách xưa nay chưa từng có, ngay sau đó cậu lại phát hiện ra hai tập thơ giống hệt nhau.

Một quyển có nếp gấp ở bìa, còn một quyển khác thì các trang giấy đã ố vàng.

Quyển bị gấp nếp kia còn kẹp một tấm thẻ bằng giấy viết tay của Ôn Từ Thư, trước đây cậu từng nhìn thấy nó rồi, nhưng lúc đó lại không chú ý đến sự hiện diện của nếp gấp.

Ôn Từ Thư thầm đoán chắc là Bạc Thính Uyên đã vô tình làm gãy bìa sách, nên định đền lại cho cậu một quyển mới.

Nhưng thế sự khó lường, sự khác biệt giữa hai quyển cũ và mới quá mức rõ ràng, người tinh mắt dĩ nhiên nhìn một cái là nhận ra ngay.

Trong lòng Ôn Từ Thư dâng lên bao niềm xúc động, cậu vừa buồn cười vừa xót xa cầm hai tập thơ lên, lại vừa vặn nhìn thấy một tấm thẻ nằm ở ngay dưới đáy.

Trên đó viết toàn bằng chữ tiếng Anh.

Ôn Từ Thư càng đọc càng thấy kinh tâm động phách, đồng tử co rút lại, giữa mày nhíu chặt.

"Thuốc ức chế, tác dụng phụ... Dùng thuốc trong thời gian dài... Thận trọng khi sử dụng."

Đây là lần đầu tiên trong đời cậu lo lắng trình độ tiếng Anh của mình không đủ chuẩn, liền vội vàng lấy điện thoại ra, tìm đến phần mềm dịch thuật trực tuyến.

Sau khi nhập vài câu vào thanh tìm kiếm, kết quả dịch ra cũng chẳng có gì khác biệt.

Cho nên, loại thuốc ức chế chứng lo âu chia ly thực sự có tác dụng phụ cực kỳ nghiêm trọng, và tác dụng phụ này hiển nhiên có liên quan mật thiết đến cơ thể của Bạc Thính Uyên.

Đúng là một loại thuốc độc địa!

Chẳng trách trong nguyên tác chuyện này luôn được giấu kín, không hề tiết lộ cho bất kỳ ai biết, hiển nhiên căn bệnh không đơn thuần chỉ là chứng lo âu chia ly.

Ôn Từ Thư chẳng còn mớ ba mớ bảy nghĩ ngợi gì khác được nữa, cậu cúi đầu lục tìm trong ngăn kéo một lượt, ý đồ muốn tìm ra lọ thuốc.

Thế nhưng, khắp nơi vẫn chẳng thấy bóng dáng viên thuốc nào.

Cậu bóp chặt tấm thẻ trong tay, lầm bầm lầu bầu: "Anh ấy mang thuốc đến công ty rồi sao? Ban ngày cũng phải uống à?"

Làm cách nào thì mới có thể ngưng thuốc được đây?

Ôn Từ Thư không lý do mà rơi vào trạng thái vô cùng nôn nóng, bồn chồn.

-

Nông trại.

Bạc Nhất Minh tí tởn chạy ra nghênh đón ba nhỏ, rồi lôi kéo tay anh đi về phía bờ ruộng phía trước: "Ba nhỏ ơi, con muốn cùng em Tinh Tinh trồng một thứ gì đó ở chỗ này nè, nhưng mà tụi con vẫn chưa nghĩ ra nên trồng cây gì nữa, ba có ý kiến gì hay không ạ?"

"Hai đứa muốn trồng cây ăn quả sao?"

Ôn Từ Thư nhìn hai đứa trẻ đáng yêu trước mặt, ôn tồn gợi ý: "Hay là tụi con cùng nhau trồng một cái cây đi? Định kỳ rủ nhau qua đây tưới nước, rồi chậm rãi chờ cái cây lớn lên, như vậy hẳn là sẽ rất có ý nghĩa đó."

Đôi mắt Tinh Tinh bỗng sáng bừng lên, cậu nhóc quay đầu nhìn về phía anh Nhất Minh, dùng sức gật đầu thật mạnh: "Dạ, loại cây có nở hoa ấy ạ."

"Được luôn nha!"

Bạc Nhất Minh lập tức tiếp thu ý kiến, "Ba nhỏ ơi, vậy lát nữa ba chọn cây giúp bọn con được không ba?"

"Ừm."

Ôn Từ Thư mỉm cười đồng ý, cậu qua đây là để đón hai đứa trẻ về nhà.

Hôm nay ba của Tinh Tinh bận rộn ở bệnh viện, Sở Hàm thì phải đi quay phim, nên cậu phải chịu trách nhiệm đưa Tinh Tinh về nhà an toàn.

Đến lúc thu dọn hành lý, Bạc Nhất Minh lại đem toàn bộ kem đánh răng và bàn chải đánh răng đã được xếp gọn gàng của Tinh Tinh lấy sạch ra ngoài.

"Nhất Minh?"

Ôn Từ Thư nghi hoặc hỏi, "Không để Tinh Tinh mang đồ về nhà sao con?"

Bạc Nhất Minh lắc đầu nguầy nguậy: "Cứ bày ở chỗ này là được rồi ạ, qua mấy bữa nữa tụi con lại tới đây chơi mà."

Nhóc con vừa nói vừa xếp chiếc cốc đánh răng của mình sang bên cạnh, "Con cũng để lại luôn nè."

Hành động xong, nhóc con liền giang tay ôm chầm lấy em Tinh Tinh, chớp chớp mắt với ba nhỏ: "Đây là nhà mới của con với em Tinh Tinh đó nha ba."

Những lời nói ngây ngô đầy tính trẻ con của con trai làm Ôn Từ Thư khẽ bật cười: "Được rồi, thế thì qua mấy ngày nữa hai đứa lại đến chơi nhé."

Tinh Tinh thực ra cũng chẳng muốn về tí nào, cậu nhóc dứt khoát đem hết cả quần áo các thứ treo ngược trở lại tủ, kết quả là thu về một chiếc vali trống rỗng.

Ôn Từ Thư nhịn không được mà phì cười, xem ra lát nữa phải nhắn tin giải thích với Sở Hàm một tiếng mới được.

Khi chiếc xe dừng lại dưới tòa nhà chung cư nơi Tinh Tinh ở, cậu nhóc khó mến này lại chủ động ôm chầm lấy anh Nhất Minh: "Tạm biệt anh!"

Bạc Nhất Minh siết chặt lấy cậu nhóc không cho đi, hung ba ba hỏi vặn: "Em lại không gọi anh là ca ca rồi hả?"

Tinh Tinh bị ôm chặt cứng đến mức muốn nghẹt thở, đành lí nhí: "Nhất Minh ca ca."

Bạc Nhất Minh bấy giờ mới đắc ý vỗ vỗ lên lưng cậu nhóc mấy cái nghe bồm bộp.

"Nhất Minh, đừng có vỗ mạnh làm đau em."

Ôn Từ Thư vội vàng giữ cổ tay con trai lại, "Đi thôi, con giúp Tinh Tinh xách vali lên đi."

"Dạ!"

Bạc Nhất Minh sảng khoái đáp lời rồi nhảy tót xuống xe. Chờ vệ sĩ mở cốp xe ra, nhóc con liền nhón chân nhấc chiếc vali trống không ra ngoài.

Nhóc con còn cố ý xách lên lắc qua lắc lại để xác định bên trong trống rỗng, trên mặt ngập tràn nụ cười đắc chí.

Hai ba con cùng với một chú vệ sĩ cùng nhau đưa Tinh Tinh lên lầu, tận tay giao cậu nhóc cho người lớn trong nhà xong xuôi mới dẹp đường hồi phủ.

Sau khi hai người rời đi, Tinh Tinh nhanh chóng chạy tót ra phía ban công, rướn người nhìn đăm đăm xuống dưới đường.

Cậu nhóc tìm thấy hai chiếc xe ô tô màu đen, lặng lẽ nhìn theo hai chiếc xe một trước một sau chậm rãi lăn bánh, mãi cho đến khi chúng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mới thôi.

-

Đêm nay Bạc Nhất Minh phá lệ nũng nịu, nhóc con ghé vào trên giường của ba nhỏ, ríu rít nói chuyện không ngừng hệt như một chú chim sẻ nhỏ.

Ôn Từ Thư nằm nghiêng một bên, nét mặt nhu hòa và kiên nhẫn lắng nghe con trai cằn nhằn.

"Chờ chương trình kết thúc, gia đình mình sẽ đi Pháp một chuyến. Sau đó con phải ngoan ngoãn đi học lại đấy nhé, đến lúc đó ba nhỏ sẽ đưa đón con mỗi ngày, có được không nào?"

Bạc Nhất Minh bỗng nhiên chống tay ngẩng đầu lên, gương mặt ngập tràn vẻ kinh hỉ: "Ba nhỏ sẽ đưa đón con thật ạ?"

Nhóc con tưởng tượng đến khung cảnh tốt đẹp ấy, liền dụi dụi cái má vào cánh tay ba nhỏ: "Chỉ cần đón con tan học là được rồi, buổi sáng ba nhỏ phải ngủ nướng thêm nhiều nhiều nha."

"Được nha ~"

Ôn Từ Thư ghi nhớ chuyện này vào lòng, vòng tay ôm lấy nhóc con vào lòng.

Cậu thầm nghĩ chỉ qua mấy năm nữa thôi là đứa nhỏ này sẽ trưởng thành một thiếu niên phản nghịch, khi đó có lẽ sẽ chẳng còn những khoảng thời gian ấm áp như thế này nữa.

Lúc Bạc Thính Uyên giải quyết xong công việc về đến nhà, Ôn Từ Thư liền ra hiệu nhắc nhở hắn đi nhẹ một chút để không làm thức giấc con trai.

Bạc Nhất Minh lúc này đang cuộn tròn gối đầu lên khuỷu tay cậu ngủ vô cùng ngon lành.

Bạc Thính Uyên nhìn chăm chú vào hai ba con đang ấm áp sưởi ấm cho nhau trên giường, giơ tay nới lỏng rồi cởi bỏ chiếc cà vạt.

Ôn Từ Thư lập tức chú ý tới chiếc áo sơ mi đen trên người hắn, tầm mắt cậu như bị bỏng rát mà vội vàng thu hồi lại.

Bạc Thính Uyên nhận ra sắc mặt khác lạ của cậu, liền đè thấp giọng bảo: "Tôi đi tắm đã."

Ôn Từ Thư theo bản năng liếc nhìn tấm bình phong một cái, nhẹ giọng hỏi: "Thế đêm nay..."

Đôi mắt cậu khẽ dao động qua lại, nhưng cuối cùng vẫn hơi nâng lên, đối diện với ánh mắt phẳng lặng đầy lặng im của Bạc Thính Uyên, cậu khẽ mím chặt môi dưới.

Ngay vào lúc cậu đinh ninh rằng đêm nay hai người phải tách ra ngủ riêng, thì Bạc Thính Uyên đã khom lưng kéo góc chăn của cậu đắp kín lên người con trai, rồi luồn tay qua khoeo chân bế bổng cậu lên.

Ôn Từ Thư đè nén niềm ngọt ngào đang dâng lên trong lòng, ở khoảng cách gần gũi đăm đắm ngắm nhìn góc nghiêng với những đường nét lạnh lùng, góc cạnh của Bạc Thính Uyên.

Khi sải bước tiến về phía tấm bình phong, Bạc Thính Uyên chìa một tay ra tắt phụt cụm đèn trong phòng ngủ, chỉ chừa lại duy nhất một chiếc đèn ngủ mờ ảo.

Cả hai người đồng thời ngoảnh lại nhìn nhóc con trên chiếc giường lớn một cái, rồi đầy ăn ý mà quay sang nhìn nhau.

Vào giây phút cánh cửa lùa của tấm bình phong vừa khép lại, Bạc Thính Uyên đã nhanh như cắt cúi xuống hôn ngấu nghiến lấy bờ môi cậu.

Còn Ôn Từ Thư thì giống như đã tạo thành một thói quen bản năng vào những khoảnh khắc thế này, cậu đưa tay lên nhẹ nhàng gỡ chiếc mắt kính của hắn ra.

Sau một nụ hôn nồng nhiệt đến mức gần như nghẹt thở, Bạc Thính Uyên bế cậu đặt lên giường, kéo chăn đắp ngay ngắn rồi đưa tay nhéo nhẹ vào d** tai mềm mại của cậu mà x** n*n: "Chờ tôi."

Bị đôi mắt thâm thúy ấy của hắn nhìn chăm chăm, Ôn Từ Thư xoay xoay gọng kính trong tay, thấp giọng giục giã: "Mau đi rửa mặt đánh răng đi."

Bạc Thính Uyên lại chưa chịu đi ngay, hắn nâng chiếc cằm trắng ngần, mềm mại của anh lên, quét mắt nhìn một lượt bờ môi căng mọng.

"Nói là em sẽ chờ tôi đi."

Giọng điệu của hắn vừa có sự dịu dàng tột cùng, lại vừa mang theo ý vị mệnh lệnh, khiến chất giọng trầm thấp, từ tính vốn có càng thêm phần gợi cảm.

Ôn Từ Thư hoàn toàn bị mê hoặc, đành lí nhí: "Ừm, em chờ anh."

Bạc Thính Uyên bấy giờ mới cúi đầu, khẽ chạm nhẹ vào môi cậu một cái.

Ôn Từ Thư thực ra cũng rất muốn vòng tay qua ôm hôn hắn thêm chút nữa, nhưng lại sợ muộn quá sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi, đành phải chống tay lên vai hắn đẩy đẩy: "Ngoan nào, mau đi đi."

Cậu còn có một chuyện vô cùng quan trọng muốn nói với hắn nữa cơ mà.

Lời này khiến Bạc Thính Uyên bật cười một tiếng trầm thấp, hắn khẽ nhéo má cậu một cái rồi mới đứng dậy.

Ôn Từ Thư tựa lưng vào đầu giường, đeo chiếc kính không độ có gọng to quá khổ so với gương mặt mình lên.

Đôi mắt cậu xuyên qua tròng kính dõi theo bóng dáng cao lớn, vững chãi của Bạc Thính Uyên, nhìn hắn thong thả ung dung cởi bỏ áo vest và áo khoác ngoài.

Những đường nét cơ bắp ẩn hiện sau lớp áo sơ mi tràn ngập hơi thở nam tính.

Đang lúc Ôn Từ Thư đinh ninh rằng hắn sẽ lột phăng chiếc áo sơ mi ngay trước mặt mình, thì hắn lại rảo bước đi thẳng vào phòng tắm.

"..."

Cậu dùng mũi đẩy đẩy gọng kính lên, thầm tự phỉ nhổ cái suy nghĩ của chính mình.

Tranh thủ lúc Bạc Thính Uyên đang tắm, Ôn Từ Thư lại một lần nữa sắp xếp lại từ ngữ trong đầu.

Cậu đã hạ quyết tâm sẽ cùng hắn đồng hành qua bất kỳ khó khăn gian khổ nào, thế nên cậu hy vọng Bạc Thính Uyên có thể hiểu rõ thái độ và lập trường của mình.

Thậm chí, cậu khát khao Bạc Thính Uyên có thể hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm vào mình, hệt như cái cách cậu đặt trọn niềm tin nơi hắn vậy.

Sau khi tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện, Ôn Từ Thư thầm cổ vũ bản thân một cái.

Thế nhưng đến khi Bạc Thính Uyên tắm xong, khoác trên mình bộ đồ ngủ bước ra, Ôn Từ Thư lại không tự chủ được mà rụt cổ lại một chút.

Bộ đồ ngủ màu đen này thực sự đem lại một cảm giác áp bách sừng sững như núi, khiến Bạc Thính Uyên vốn dĩ đã có những đường nét lập thể, mạnh mẽ lại càng thêm phần nghiêm nghị, khó lòng tiếp cận.

Ôn Từ Thư vừa mở miệng, lời nói bỗng chốc rẽ sang một hướng đầy quái dị: "Trong tủ quần áo hình như vẫn còn đồ ngủ màu khác mà?"

"Hửm?" Bạc Thính Uyên đứng bên mép giường, hỏi ngược lại: "Em không thích à?"

"... Cũng không phải. Chỉ là trông tối tăm quá."

Ôn Từ Thư lầm bầm trong miệng, kết quả là cậu liền thấy hắn tháo phăng thắt lưng, cởi phăng áo ngủ ra.

Vóc dáng tràn ngập cảm giác lực lượng cứ thế phơi bày trực tiếp trước mắt, khiến Ôn Từ Thư bỗng chốc chẳng biết dời tầm mắt đi đâu cho phải.

Bạc Thính Uyên đang làm cái gì thế? Cậu đâu có ý này đâu cơ chứ!

Bạc Thính Uyên vứt bộ đồ ngủ xuống phía cuối giường rồi vén chăn bước lên, hắn ôm lấy Ôn Từ Thư đang rụt rè rũ mắt như chú chim cút, kéo cậu ngồi gọn lên đùi mình. Ôn Từ Thư ý thức được bản thân đang cách một lớp quần áo mà ngồi ngay trên phần th*n d*** của hắn, liền hoảng hốt đến mức luống cuống chân tay.

"Cái này... Mình không ngủ sao?"

Bạc Thính Uyên nâng cằm cậu lên, tầm mắt họa theo từng đường nét trên gương mặt cậu, rồi dùng tiếng Pháp chậm rãi nói: [ Hôm nay tôi rất nhớ em. ]

Chú mèo đang xù lông là Ôn Từ Thư nháy mắt đã được dỗ dành ngoan ngoãn, cậu lặng im nhìn bờ môi mỏng của hắn, trong lòng có chút muốn hôn.

Không được, không được rồi. Cậu còn có chính sự cần bàn mà.

"Em muốn nói chuyện nghiêm túc với anh."

Ôn Từ Thư ngẩng đầu lên một cách có chút cứng nhắc, cố gắng kiểm tra và khống chế thật tốt ngữ điệu cùng giọng nói của mình.

Bạc Thính Uyên xoa xoa bên gáy cậu, lòng bàn tay lướt qua xương quai xanh tinh tế đầy gợi cảm: "Ừm?"

Ôn Từ Thư vận dụng hết chỉ số trí tuệ cảm xúc cả đời này của mình, đôi mắt gắt gao dán chặt vào hắn, sau khi cân nhắc từ ngữ một hồi liền nhanh chóng nói:

"Chính là, em muốn nói cho anh biết, bất kể loại thuốc ức chế chứng lo âu chia ly kia có gây ra di chứng gì đi chăng nữa, em cũng... Em cũng đều sẽ ở bên cạnh anh. Anh tuyệt đối đừng tự tạo cho mình bất kỳ áp lực tâm lý nào nhé."

Bạc Thính Uyên hơi nhướng mày: "Di chứng sao?"

"Không phải không phải, ý em là tác dụng phụ cơ."

Ôn Từ Thư lúc này đã chẳng còn can đảm để nhìn thẳng vào mắt hắn nữa, chỉ sợ hắn sẽ thẳng tay ném mình xuống giường, thế là hai tay cậu vội vàng ôm chặt lấy vòng eo hắn, lời lẽ vô cùng khẩn thiết, "Hơn nữa sau này khi tuổi tác càng lớn, chúng ta ai rồi cũng sẽ như nhau cả thôi... Thực ra, thực ra chuyện đó cũng chẳng có gì to tát đâu anh."

Cậu càng nói lại càng chột dạ, đặc biệt là thái độ im lặng của Bạc Thính Uyên lúc này thực sự làm cậu chẳng biết đâu mà lần.

Bạc Thính Uyên nhíu chặt đôi mày rậm, thấy cậu cứ rũ mắt không thèm nhìn mình, liền hỏi vặn lại: "Tuổi tác càng lớn sao?"

Ôn Từ Thư gật gật đầu, lí nhí thanh minh: "Vốn dĩ sức khỏe của em cũng không tốt lắm, cho nên cái đó... Phương diện đó cũng không phải là điều bắt buộc..."

Cái đó? Phương diện đó?

Đại não Bạc Thính Uyên nhanh chóng xoay chuyển, trong khoảnh khắc, đôi lông mày đang nhíu chặt của hắn bỗng giãn ra: "Không phải là điều bắt buộc sao?"

Ôn Từ Thư bấy giờ mới thở phào một cái nhẹ nhõm - Hắn nghe hiểu rồi! Vợ chồng mười năm đúng là vẫn có sự ăn ý mà.

Ngay sau đó, cậu cảm nhận được bàn tay của Bạc Thính Uyên đang đầy ái muội mà chậm rãi x** n*n vùng eo sau của mình, từ đó lại liên tưởng đến những dấu hôn vẫn chưa hoàn toàn tan hết trên người mình khi tắm lúc nãy, cậu bỗng đưa ra một giả thuyết:

Có lẽ là cơ thể không được, nhưng về mặt tâm lý thì hắn vẫn có h*m m**n chăng?

"... Không phải đâu, ý của em là, có thì cũng tốt, nhưng chúng ta không nên cưỡng cầu. Có điều - chắc chắn sẽ không có bất kỳ chuyện gì có thể làm ảnh hưởng đến tình cảm của hai chúng ta đâu."

Bạc Thính Uyên chỉ qua vài lời ngắn ngủi của cậu đã hiểu rõ được nguyên do vì sao cậu lại đưa ra một lời hứa hẹn đầy thành kính với ngữ khí như thế này.

Hắn cúi đầu áp sát lại gần Ôn Từ Thư, đôi môi chạm môi, phả ra những luồng hơi thở nóng rực, nhẹ giọng hỏi: "Em dễ dàng từ bỏ như vậy sao?"

"Hả?" Ôn Từ Thư hoàn toàn ngơ ngác, mờ mịt.

Bạc Thính Uyên tựa lưng ra sau, sâu trong đôi mắt xanh lục ẩn giấu một thoáng ý cười: "Chiều nay, tôi đã đi đến bệnh viện một chuyến."

Ôn Từ Thư lập tức dỏng tai lên nghe, đôi mắt đen lánh sáng ngời chăm chú nhìn hắn: "Ừm?"

"Bác sĩ kiến nghị tôi nên từng bước ngưng thuốc."

Bạc Thính Uyên nhìn cậu một cách sâu sắc, tựa như đang đắn đo châm chước điều gì.

"Thế còn căn bệnh của anh thì sao? Phải làm thế nào bây giờ?"

Ôn Từ Thư nôn nóng ra mặt, thấy hắn cứ trầm mặc giữ im lặng thì càng thêm sốt ruột, nhẹ giọng giục giã, "Ơ kìa? Anh nói đi chứ. Anh lại tính toán giấu giếm em nữa đấy à? Em đâu phải là..."

Bạc Thính Uyên truy hỏi: "Em không phải là gì?"

Trong não Ôn Từ Thư đột nhiên nhảy ra cái xưng hô trong chương trình lần trước, cậu tức khắc sửa miệng, đúng lý hợp tình mà bảo: "Em là một nửa kia của anh cơ mà."

Khóe miệng Bạc Thính Uyên hiện lên một nụ cười nhạt: "Ừm, một nửa kia của tôi."

Ôn Từ Thư thấy hắn vẫn cứ úp úp mở mở thì càng thêm sốt ruột: "Mau nói cho em biết đi, sau khi ngưng thuốc thì thế nào nữa?"

"Bác sĩ bảo, có khả năng sẽ cần," Bạc Thính Uyên nhìn cậu, tạm dừng lại nửa giây, rồi đè thấp giọng ghé sát vào tai cậu thì thầm, "Một nửa kia của tôi phải phối hợp trị liệu."

Luồng hơi nóng rọi thẳng vào tai khiến Ôn Từ Thư thoáng hoảng thần, cậu khẽ nhấp bờ môi khô khốc: "Thế... Phải trị liệu thế nào?"

Bờ môi Bạc Thính Uyên khẽ chạm nhẹ vào vành tai cậu: "Muộn quá rồi, ngày mai rồi nói tiếp."

Ôn Từ Thư: "......"

Cái chuyện như thế này mà hắn cũng còn tâm trí để thả mồi bắt bóng được cơ à?