Chương 59 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

"Sinh nhật vui vẻ."

"Hửm?" Ôn Từ Thư mơ mơ màng màng nghe thấy một giọng nói thoảng qua tai, vòng eo bỗng siết chặt, cậu được một đôi cánh tay rắn chắc dịu dàng ôm lấy vào lòng.

Chất giọng này kề sát ngay bên tai, phảng phất như đang dán vào vành tai cậu mà thì thầm.

Hơi thở ấm áp phả tới khiến Ôn Từ Thư theo bản năng rướn người nhích lại gần hơn. Thân thể cậu dạo này ngày càng mê luyến sự gần gũi da thịt như thế này.

Giây tiếp theo, bờ môi cậu đón nhận một nụ hôn nhẹ tựa lông hồng, ngay sau đó hai cánh môi đang khẽ khép hờ liền bị đầu lưỡi ẩm ướt chen vào, tách mở ra trong một cái chạm nhẹ.

"Ưm?"

Ôn Từ Thư bừng tỉnh, mở đôi mắt còn ngập tràn vẻ mơ màng ra.

Cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo hẳn, thế nhưng cánh tay đã nhanh hơn cả ý thức mà vòng lên ôm lấy người đàn ông đang nghiêng mình phủ lên người mình.

Môi lưỡi trơn mềm như đang được m*n tr*n, thưởng thức một cách tỉ mẩn. Cậu không còn cảm thấy ngượng ngùng, xấu hổ như lúc tỉnh táo nữa, ngược lại chỉ thấy từng đợt ngọt ngào, dịu nhẹ cứ thế dâng lên.

Ôn Từ Thư chỉ muốn được nhiều hơn thế, bèn không nhịn được mà rúc sâu vào lòng ngực hắn.

Giữa nụ hôn thân mật và khăng khít ấy, bàn tay Ôn Từ Thư vô tình lướt qua vạt áo ngủ của Bạc Thính Uyên, ôm lấy vòng eo của hắn.

Bất chợt, Bạc Thính Uyên đột ngột ngẩng mặt lên, đôi mày rậm nhíu chặt lại, ẩn hiện bên dưới là đôi mắt màu xanh lục thẫm đang tràn ngập sự mâu thuẫn dữ dội.

Ôn Từ Thư rời khỏi bờ môi hắn liền tỏ vẻ bất mãn, khẽ ngửa đầu tìm kiếm đôi môi hắn.

Vào khoảnh khắc cậu áp sát lại, bờ môi Bạc Thính Uyên không còn vẻ nhu tình mật ý như trước nữa mà trở nên hung mãnh, dồn dập một cách mất kiểm soát, nhịp thở cũng biến thành thô nặng.

Khoảng thời gian sáng sớm vốn đã là thời khắc nguy hiểm khi t*nh d*c dễ dàng bùng cháy.

"Ưm ~"

Giữa bầu không khí ngập tràn hơi thở nóng rực, Ôn Từ Thư bị ép phải hé mở bờ môi.

Ánh mắt cậu mơ màng đầy tình tứ khẽ nheo lại, bàn tay đang ôm lấy bờ lưng tinh tráng của hắn lại càng siết chặt hơn.

Thế nhưng cậu không hề hay biết, ngay vào khoảnh khắc lòng bàn tay cậu chạm vào da thịt hắn, d*c v*ng trong xương tủy Bạc Thính Uyên đã hóa thành thực bấu chặt lấy cánh tay hắn như loài rắn độc, những đường gân xanh nơi cổ đều căng thẳng gồ lên, đầu lưỡi hắn cũng không ngừng l**m nếm, m*t mát giữa hai cánh môi ngọt ngào, ẩm ướt của Ôn Từ Thư.

Ôn Từ Thư trong cơn nửa tỉnh nửa mơ khẽ rầm rì đón nhận, nhịp tim lúc này lại bình ổn hơn hẳn so với những lúc tỉnh táo bình thường.

Có lẽ phải đến mười phút trôi qua, Bạc Thính Uyên mới ngẩng mặt lên.

Màn mây đen u ám giữa mày hắn đã tan biến hoàn toàn, đôi mắt xanh lục bình thản chăm chú nhìn ngắm gương mặt mềm mại, mê người trong lòng mình.

Hắn hiểu rõ hơn ai hết, d*c v*ng vốn luôn bị lý trí và thuốc men đè nén bấy lâu nay đang bành trướng với một tốc độ vô cùng đáng sợ.

Bạc Thính Uyên cúi đầu, áp môi mình lên môi người trong lòng khẽ cọ xát, hắn dùng tiếng Pháp lặp đi lặp lại một lần rồi lại một lần, trầm giọng nói: [ Sinh nhật vui vẻ. ]

-

"Ba nhỏ ơi?"

Từ khe hở giữa tấm bình phong lộ ra một cái đầu nhỏ, nhóc con khẽ cất tiếng gọi từ xa: "Ba nhỏ ơi?"

"Hửm?"

Ôn Từ Thư nghe thấy tiếng gọi mơ hồ thì khẽ cựa mình tỉnh giấc.

Cậu hơi nghiêng người sang một bên, liền nhìn thấy đứa trẻ này đang nghịch ngợm đẩy tấm bình phong qua lại để chơi trò kẹp cổ.

Nhìn từ xa lại, trông nhóc con chẳng khác nào một cái đầu xù lông đang bị mắc kẹt ở cánh cửa.

Ôn Từ Thư giơ tay lên vẫy vẫy: "Lại đây con."

Bạc Nhất Minh sảng khoái đẩy hẳn cánh cửa trượt của tấm bình phong ra, lon ton chạy nhanh về phía trước rồi sà vào mép giường, vui vẻ nói: "Ba nhỏ ơi, chúc ba sinh nhật vui vẻ!"

Trước đây sức khỏe của ba nhỏ không tốt, ngày nào cũng chỉ ở lầm lũi trong phòng, ngay cả ngày sinh nhật cũng chẳng bao giờ bước chân ra khỏi cửa.

Khi Bạc Nhất Minh đến chúc mừng sinh nhật, cậu cũng chẳng có phản ứng gì quá lớn, chỉ mộc mạc, ngơ ngác nhìn nhóc con một cái mà thôi.

Chính vì vậy, lần này Bạc Nhất Minh nghe ba lớn nói muốn tổ chức một buổi tiệc sinh nhật thật long trọng cho ba nhỏ ngay tại nhà, trong lòng nhóc con thực chất vẫn còn chút lo lắng nho nhỏ.

"Cảm ơn Nhất Minh nhé."

Ôn Từ Thư đặt lòng bàn tay lên đầu con trai, khẽ rướn người đặt một nụ hôn lên trán nhóc con, "Chúc con buổi sáng tốt lành."

"Hi hi ~" Bạc Nhất Minh thích thú nhào hẳn lên giường, nằm bò ngay bên cạnh ba nhỏ.

Nhóc con tò mò hỏi: "Ba nhỏ ơi, sáng sớm ba lớn đã chúc mừng sinh nhật ba chưa ạ? Con có phải là người đầu tiên không?"

Được con trai nhắc nhở, trong cơn hoảng hốt, Ôn Từ Thư bỗng nhớ lại nụ hôn nồng nhiệt hồi sáng sớm.

Ngay lúc này đây, trên bờ môi cậu dường như vẫn còn vương vấn dư vị triền miên đầy ái muội của trận dây dưa ấy.

"À...... Ừm, ba lớn con sáng sớm đã nói rồi."

Theo sau đó, cậu sực nhớ tới cuộc trò chuyện tối hôm qua, đại não đột nhiên tỉnh táo hẳn, "Ba lớn con đâu rồi?"

Bạc Nhất Minh đáp: "Dưới nhà đang nói chuyện với ông bà ngoại ạ."

Ôn Từ Thư hỏi tiếp: "Hôm nay ba không đến công ty sao?"

"Hôm nay là sinh nhật ba nhỏ mà, ba lớn đương nhiên là không thể đi công ty rồi ạ."

Giọng điệu ngây ngô trẻ con của Bạc Nhất Minh lộ ra một vẻ đương nhiên.

Ôn Từ Thư cười khẽ, hơi nghiêng người định ôm lấy nhóc con, kết quả là đứa nhỏ hiểu chuyện này lại chủ động đẩy cánh tay cậu ra.

Nhóc con tự mình nép sát vào, vòng tay ôm lấy eo cậu nhưng vẫn cẩn thận tránh để không đè trúng vào cánh tay cậu.

Đời này cậu vậy mà lại có thể sở hữu một đứa con ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến mức này, đây thực sự là một điều kỳ diệu vô cùng to lớn trong sinh mệnh.

"Đúng rồi ba!"

Bạc Nhất Minh bỗng nhiên ngẩng khuôn mặt nhỏ lên khỏi khuỷu tay của ba nhỏ, thần sắc trông cứ như vừa phát hiện ra một bí mật động trời, "Ba lớn hôm nay vậy mà lại mặc áo sơ mi trắng đấy ạ!"

"Hả?"

Ôn Từ Thư vẫn chưa kịp phản ứng, "Áo sơ mi trắng?"

"Hình như là chiếc áo hôm qua ba nhỏ mua ấy, con cũng không chắc chắn lắm vì không nhìn kỹ."

Bạc Nhất Minh ngồi dậy, kéo kéo cổ tay ba nhỏ, "Ba nhỏ mau rời giường ra xem thử đi ạ. Dù sao thì nhìn ba lớn cứ kỳ kỳ thế nào ấy."

"Sao có thể chứ?"

Ôn Từ Thư dùng bàn tay còn lại chống người ngồi dậy, vuốt mớ tóc xòa ra sau gáy, trêu chọc con trai: "Ba lớn con anh tuấn như thế, vóc dáng lại chuẩn như vậy, mặc cái gì mà chẳng đẹp? Làm sao mà kỳ quái cho được?"

"Ba lớn!"

Bạc Nhất Minh bỗng hướng mắt về phía cửa phòng, lớn tiếng chào một cái.

"Ơ?" Ôn Từ Thư theo bản năng chậm rãi quay đầu lại nhìn.

Cửa phòng vẫn đóng kín mít, căn bản làm gì có bóng dáng của Bạc Thính Uyên ở đó.

"Ha ha ha!"

Bạc Nhất Minh cười khoái chí rồi nhảy tót xuống giường, "Ba nhỏ ơi, con nhất định phải đem những lời ba vừa khen nói lại cho ba lớn nghe mới được. Ba nghe xong chắc chắn là sẽ vui lắm cho xem."

Ôn Từ Thư cúi đầu tìm đôi dép lê của mình, thầm nghĩ:

Hừ, mình muốn rút lại lời khen ngợi vừa rồi! Cái thằng nhóc thối này! Khẳng định là do gen của Bạc Thính Uyên có vấn đề rồi!

Lúc đứng trước gương đánh răng, Ôn Từ Thư mới âm thầm nghĩ ngợi, Bạc Thính Uyên vậy mà lại chịu mặc chiếc áo sơ mi trắng do cậu mua thật, chẳng biết hắn mặc vào thì trông sẽ ra cái bộ dạng gì nhỉ?

Trong lúc đầu óc đang thả hồn bay bổng lung tung, cậu lại bất giác nhớ đến nụ hôn lúc sáng sớm, lúc đó hình như anh còn ôm chặt lấy eo hắn không chịu buông nữa chứ......

"Khụ khụ khụ --"

Ôn Từ Thư vội vàng nhổ sạch bọt kem đánh răng ra ngoài, cuống quýt súc miệng.

Dựa theo những gì Bạc Thính Uyên nói ngày hôm qua là "chứng lo âu chia ly thể nhẹ", biết đâu chừng hắn lại rất thích được cậu chủ động ôm lấy như thế thì sao?

Ờ thì...

Ôn Từ Thư nhìn bản thân mình trong gương, vội vàng thu hồi lại những dòng suy nghĩ miên man, nghiêm túc tự nhủ: Giờ đã biết căn bệnh thầm kín của Bạc Thính Uyên là gì rồi thì mình phải chủ động phối hợp điều trị thật tốt, tuyệt đối không thể để cho bệnh trạng của hắn ngày một nghiêm trọng hơn được.

Dĩ nhiên, sức khỏe của chính bản thân cậu cũng vô cùng quan trọng.

Ôn Từ Thư trong gương liền mang thái độ khẩn thiết mà dặn dò chính mình: "Ôn Từ Thư, mày phải nỗ lực rèn luyện thân thể cho thật tốt, biết chưa hả?"

Đứng bên bồn rửa mặt, Ôn Từ Thư dùng sức gật đầu thật mạnh một cái, những giọt nước mát lạnh trên gương mặt cậu khẽ rơi xuống dưới ánh nắng sớm ban mai: "Ừm, biết rồi."

-

Ôn Từ Thư cùng Bạc Nhất Minh vừa bước ra khỏi chiếc thang máy kiểu cổ, dì giúp việc nghênh diện đi tới đã mỉm cười chúc mừng: "Chúc tiên sinh sinh nhật vui vẻ."

Ôn Từ Thư mỉm cười gật đầu: "Cảm ơn cô."

Các dì giúp việc khác khi đi ngang qua cũng đều tiến lên bày tỏ lời chúc phúc.

Chờ đến khi dì dì Chung tới, Ôn Từ Thư vội vàng hạ thấp giọng bảo: "Dì Chung, dì mau giúp con chuẩn bị ít bao lì xì với."

Chính bản thân cậu cũng đã quên khuấy mất chuyện này.

Dì Chung bật cười: "Loại chuyện này sao có thể bắt cậu phải bận tâm cơ chứ? Sớm đã có người an bài thỏa đáng cả rồi."

Ôn Từ Thư theo bản năng hỏi lại: "Là quản gia Từ ạ?"

Dì Chung cười rộ lên: "Là đại thiếu gia nhà họ Bạc chứ ai vào đây nữa. Năm nào cậu ấy cũng chuẩn bị phát cho mọi người cả."

Ôn Từ Thư ngạc nhiên: "Năm nào cũng vậy ạ? Sao con lại không biết nhỉ?"

Dì Chung tặc lưỡi bảo: "Mấy năm trước cậu có màng thế sự đâu, tôi vừa mới định mở miệng nói vài câu là cậu đã chê tôi dông dài rồi."

Ôn Từ Thư chỉ đành im lặng "nhận tội":

"Sau này con sẽ không thế nữa đâu."

Dừng một chút, cậu cong cong nét mặt, cười tủm tỉm dỗ dành, "Đều là nhờ có dì Chung chăm sóc chu đáo nên con mới khỏe mạnh được như thế này đấy ạ."

Dì Chung làm một động tác xua tay đầy cường điệu vào không trung: "Ối chu choa mạ ơi, hôm nay cậu là thọ tinh thì bớt nói mấy lời này đi nhé, tôi nghe mà lỗ tai muốn bốc khói lên tới nơi rồi đây này."

Ôn Từ Thư bật cười: "Ba mẹ con đâu rồi dì?"

Dì Chung chỉ tay về phía phòng khách hướng ra sân vườn: "Ông bà vừa mới dùng xong bữa sáng, đang ở ngoài kia ngắm khoai tây rồi."

Đó là mấy củ khoai tây mà Bạc Nhất Minh và Ôn Từ Thư đã gieo xuống từ lần trước, hiện tại đã có hai mầm non của khối khoai tây đâm chồi, nhú lên khỏi mặt đất.

Bạc Nhất Minh tò mò gặng hỏi: "Thế ba lớn của con đâu rồi ạ?"

Dì Chung đang tính đi vào phòng bếp để chuẩn bị bữa sáng, liền nhanh tay giơ ngón cái và ngón út lên cạnh tai ra hiệu hình con số "6".

Bạc Nhất Minh ngơ ngác: "Dạ?"

Ôn Từ Thư phì cười vòng tay ôm lấy bả vai con trai, dắt nhóc con đi về phía nhà ăn: "Cái đồ ngốc này, ý của dì Chung là ba lớn con đang gọi điện thoại đấy. Con chưa từng nhìn thấy chiếc máy điện thoại bàn kiểu cũ ở nhà cũ của cụ cố bao giờ à?"

Bạc Nhất Minh ngoái đầu nhìn theo bóng lưng thoăn thoắt đầy khỏe khoắn của dì Chung, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Kể từ sau khi ông bà ngoại tới đây, dì Chung nói chuyện con toàn chẳng hiểu gì cả. Lúc sáng sớm ấy, con còn nghe thấy dì ấy nói chuyện với bà ngoại, trông rõ là hung dữ mà mắng cái câu gì mà 'tông tang phôi' ấy."

"Ờ..."

Ôn Từ Thư nhìn nhóc con, "Bảo bối à, hình như con đã từng hứa với hai ba là sẽ không nghe lén người lớn nói chuyện rồi cơ mà nhỉ?"

Bạc Nhất Minh đon đả chạy lại kéo chiếc ghế dựa bên cạnh bàn tròn nhỏ ra, ân cần mời ba nhỏ nhập tiệc.

"Con đâu có nghe lén đâu ạ, con đứng ngay đối diện hai người họ luôn mà. Hơn nữa con cũng hoàn toàn không hiểu gì hết luôn."

Nhóc con đầy thắc mắc hỏi, "Ba nhỏ ơi, 'tông tang phôi' có nghĩa là gì thế ạ?"

"Đó là một câu chửi thề, lời nói không được hay ho cho lắm đâu."

Ôn Từ Thư nhẹ nhàng giải thích, đồng thời tầm mắt cũng vô thức hướng về phía cửa.

Ngoài sân vườn, ba vị trưởng bối đang cùng nhau vây quanh một khoảnh đất nhỏ.

Bởi vì cả ba người họ đều toát ra khí chất của tầng lớp trí thức, nên cảnh tượng này nếu có ai bảo là các giáo sư, chuyên gia của Viện Khoa học Nông nghiệp đang đi khảo sát tình trạng đất đai thì cũng chẳng có gì là quá vô lý.

"Rốt cuộc câu đó có ý nghĩa là gì thế ạ?"

Bạc Nhất Minh nôn nóng gặng hỏi, "Lần sau con bắt chước dì Chung nói 'tông tang phôi' được không ba?"

"Đừng có hư!"

Ôn Từ Thư vội vàng thu hồi ánh mắt, nghiêm giọng bảo con, "Đó là lời mắng nhiếc người ta, có nghĩa là 'đồ súc sinh' đấy."

"Dạ?" Bạc Nhất Minh lúc này mới vỡ lẽ, "Thế thì con không thèm nói đâu."

Đúng lúc này, tiếng bước chân thong thả từ xa truyền đến. Cả hai cha con cùng ngoảnh đầu nhìn ra ngoài.

Bạc Thính Uyên đang chậm rãi đi tới. Đúng là hắn đang mặc chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác thêm chiếc áo vest đen được cắt may vô cùng hoàn mỹ.

Đó chính là chiếc áo sơ mi mà Ôn Từ Thư đã tự tay lựa chọn ngày hôm qua.

Thiết lập cổ áo chữ V mang hơi hướng cổ điển, trang nhã khẽ ôm sát lấy phần yết hầu to rộng, gồ ghề của Bạc Thính Uyên, bao bọc một cách vừa vặn lấy làn da nơi cổ hắn.

Sự kết hợp giữa chiếc áo khoác đen tuyền và sắc trắng tinh khôi của sơ mi trên thân hình cao lớn, đĩnh đạt của Bạc Thính Uyên, trông chẳng khác nào đường tuyết trắng xóa ngự trị trên đỉnh của những dãy núi trùng điệp, vừa trầm ổn lại vừa lạnh lùng, nghiêm nghị.

Ánh mắt Ôn Từ Thư nhanh chóng lướt qua đôi mắt hắn, rồi dừng lại nơi bờ môi mỏng kia.

Rõ ràng là cậu đã tự dặn lòng không được để tâm, thế nhưng lại càng không tự chủ được mà chú ý đến.

Hai người cứ thế nhìn nhau qua một khoảng không gian, bốn mắt đắm đuối chạm nhau.

Bạc Nhất Minh nhìn sang bên trái rồi lại ngó sang bên phải, thầm nghĩ:

Tốt lắm, mình lại biến thành người tàng hình rồi.

Nhóc con thực sự rất biết điều mà nhanh chóng đứng dậy, một bên mũi chân đã hướng sẵn ra phía cửa, rồi nói liến thoắng như súng liên thanh: "Ba lớn ơi, ba nhỏ vừa mới bảo với con là ba lớn vừa đẹp trai, vóc dáng lại chuẩn, thế nên mặc cái gì cũng đều đẹp hết nấc luôn á!"

Giọng nói còn chưa kịp dứt, nhóc con đã "vèo" một cái, nhảy tót ra khỏi cửa phòng.

Ôn Từ Thư: "......" Cái đồ phản bội nhỏ này!

Ngay khi cậu vừa thẹn thùng cụp mi mắt xuống, Bạc Thính Uyên đã kéo chiếc ghế dựa bên cạnh rồi ngồi xuống.

Bàn tay của Ôn Từ Thư bị hắn kéo qua, khẽ nhéo nhéo các đầu ngón tay.

Cậu rũ mắt, lặng lẽ ngắm nhìn bàn tay to bản lớn hơn tay mình hẳn một cỡ kia, chợt nhớ tới cuộc trò chuyện tối hôm qua, trong tim bỗng chốc tràn ngập một nỗi quyến luyến vô hạn.

Ôn Từ Thư khẽ ngước mắt lên, nương theo hướng của vệt nắng sớm mà nhìn vào đôi mắt tựa như viên đá quý màu xanh lục thẫm kia, nhẹ giọng hỏi: "Sao anh lại mặc màu trắng thế? Chiếc màu đen kia anh không thích à?"

Bạc Thính Uyên chăm chú nhìn vào đôi mắt đang lấp lánh quầng sáng và đong đầy nhu tình của cậu, bờ môi mỏng khẽ động đậy, tựa hồ như đang suy tư điều gì.

Ôn Từ Thư dường như đọc được tia thần sắc muốn hôn mình trong đáy mắt hắn. Sực ý thức được hai người bọn họ hiện tại đang ở ngay phòng khách, cậu liền nhẹ nhàng dùng ngón tay gãi gãi vào lòng bàn tay hắn để nhắc nhở.

Đầu ngón tay của Bạc Thính Uyên khẽ xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón tay áp út của cậu, ngữ khí nhàn nhạt bảo: "Tôi muốn nhìn thấy em mặc chiếc áo sơ mi màu đen."

Ôn Từ Thư thoáng ngẩn người.

Chiếc nhẫn trên tay liên tục ma sát qua làn da nhạy cảm nơi gốc ngón tay, phảng phất như một loại tín hiệu hay ám chỉ ngầm nào đó.

Cơn sóng lòng cuộn trào thúc đẩy cậu nhớ lại cái ngày Bạc Thính Uyên vô duyên vô cớ bắt cậu phải mặc chiếc áo ngủ của hắn, cho nên... Bạc Thính Uyên là có sở thích về phương diện này sao?

Ban ngày ban mặt mà lại nghĩ đến chuyện này, Ôn Từ Thư cảm thấy có chút ngượng ngùng, tầm mắt bắt đầu dáo dác dao động.

Cậu theo bản năng muốn rút bàn tay trái của mình về, kết quả là ngay lập tức bị lòng bàn tay của Bạc Thính Uyên giữ chặt lấy rồi siết cứng, hình thành một thế lực giằng co phân cao thấp giữa hai người.

"Anh..." Cậu lẩm bẩm, "Em còn phải ăn sáng nữa."

Dì Chung vừa vặn bưng bữa sáng bước vào, Bạc Thính Uyên đằng ra bàn tay còn lại để đỡ lấy giúp dì, rồi điềm nhiên nói: "Tôi ngồi cùng em ăn bữa sáng."

Chờ sau khi dì Chung rời đi, Ôn Từ Thư vẫn chẳng thể nào rút nổi tay mình về, cậu liền nhấc chân khẽ đá hắn một cái: "Hay là thôi anh đút cho em ăn luôn đi."

Bạc Thính Uyên đưa tay đẩy đẩy chiếc mắt kính không gọng, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia chế nhạo.

Hắn đổi sang dùng tiếng Pháp, không chút để ý mà hỏi ngược lại:

[ Đây là em đang chủ động đưa ra lời mời với tôi đấy à? ]

"...."

Ôn Từ Thư thẹn quá thành giận, "Ai mời gọi anh cơ chứ!"