Trên đường về nhà, Bạc Nhất Minh cầm cây gậy chống, đàng hoàng ngồi chễm chệ ở chính giữa hai người ba.
Sau khi được thưởng thức món ốc sên nướng, nhóc con liền tỏ vẻ như một ông cụ non mà đưa ra vài lời nhận xét, đánh giá: "Con cảm thấy món này cũng không có gì đặc biệt ngon lắm ạ."
Ôn Từ Thư nghe vậy bèn hỏi: "Hay là đợi sau khi chương trình ghi hình kết thúc, nhà mình sẽ sang Pháp ăn nhé?"
Bạc Thính Uyên khẽ liếc nhìn cậu một cái qua đỉnh đầu của đứa con trai chín tuổi.
"Được ạ ~ Để con bảo bà nội tìm nhà hàng giúp nhé."
Bạc Nhất Minh vô cùng vui vẻ và hài lòng mà nghĩ ngợi. Nghĩ một lát, nhóc con lại sực nhớ ra một chuyện quan trọng khác.
"Ba nhỏ ơi, con muốn......"
Nhóc con lặng lẽ lén ngó sang người ba lớn đang ngồi bên tay phải, rồi cố ý hạ thấp giọng thì thầm, "Con muốn hôm nào đó sẽ mời Tinh Tinh đến nông trại của nhà mình chơi một chuyến."
Ôn Từ Thư vẫn nhớ rõ từ sau khi tập đầu tiên của chương trình kết thúc, nhóc con đã suốt ngày nháo nhào đòi mời các bạn nhỏ đến nhà chơi rồi.
Caaki tự nhiên chẳng có lý do gì để phản đối, liền sảng khoái gật đầu đồng ý: "Ừm, được chứ."
Thế nhưng Bạc Nhất Minh nhìn qua vẫn có vẻ ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
Rõ ràng là nhóc con vẫn còn yêu cầu khác nữa.
Ôn Từ Thư chủ động gặng hỏi: "Sao thế?"
Bạc Nhất Minh túm lấy vạt áo của ba nhỏ khẽ giật giật, nũng nịu gọi: "Ba nhỏ ơi ~"
Ôn Từ Thư liếc nhìn sang Bạc Thính Uyên đang ngồi phía bên phải con trai, rồi lên tiếng cổ vũ nhóc con: "Không sao đâu, có chuyện gì con cứ nói cho ba nghe xem nào."
Bạc Nhất Minh lý nhí nói bằng giọng khàn khàn: "Con muốn cùng em trai Tinh Tinh đi chơi riêng ở nông trại cơ, chỉ có hai đứa tụi con thôi ấy ạ......"
Ôn Từ Thư không đợi con trai nói hết câu đã lên tiếng ngắt lời: "Nhưng mà như thế thì hình như không được an toàn đâu con ạ."
Bạc Nhất Minh cụp mắt xuống, hai ngón tay nhỏ nhắn xoắn xuýt vạt áo của ba nhỏ đến mức rối tung lên.
Nhóc con dang rộng hai tay ôm chặt lấy cánh tay cậu rồi nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, ngửa đầu lên dùng khẩu hình miệng để gọi: "Mommy~~~"
Ở phía bên kia, Bạc Thính Uyên trầm giọng hỏi: "Con còn chưa nói chuyện này với bố mẹ của Tinh Tinh đúng không?"
Chất giọng nghiêm nghị kết hợp cùng những lời lẽ vô cùng sắc bén của hắn khiến Bạc Nhất Minh rụt cổ lại một cái.
Nhóc con vùi mặt vào lòng ba nhỏ, rầu rĩ "Dạ" lên một tiếng.
"Ui da."
Đầu nhỏ của nhóc con bất ngờ bị gõ nhẹ một cái, khiến nhóc con phải vội vàng giơ tay lên ôm lấy đầu.
Ôn Từ Thư vội vàng đưa tay xoa xoa gáy con trai, rồi dùng ánh mắt ra hiệu cho Bạc Thính Uyên: Anh gõ nhẹ tay chút thôi chứ!
Bạc Thính Uyên vòng tay ôm lấy bờ vai của con trai, đỡ nhóc con ngồi thẳng dậy trước đã.
"Nhất Minh, chuyện con và Tinh Tinh muốn đến nông trại chơi thì ba không có ý kiến. Thế nhưng hai đứa đều chưa đến tuổi trưởng thành, phương án tự đi chơi và qua đêm riêng với nhau là hoàn toàn không khả thi. Nếu các con muốn phụ huynh hai bên đều đồng ý, thì phải cùng nhau bàn bạc thật kỹ để đưa ra một phương án đảm bảo an toàn, khiến người lớn có thể yên tâm."
Ôn Từ Thư cũng vội vàng gật đầu phụ họa: "Đúng vậy đó, ba nhỏ cũng đồng ý với ý kiến của ba lớn."
Bạc Nhất Minh nghe thấy điều kiện có vẻ khả quan liền không thèm kháng nghị nữa, chỉ rụt rè hỏi thêm: "Ba lớn ơi, vậy để con bàn bạc lại với Tinh Tinh xem sao nha. Có điều...... Nếu như con và ba lớn, ba nhỏ đều đồng ý rồi, thì hai ba có thể giúp tụi con sang nói chuyện với bố mẹ của Tinh Tinh được không ạ?"
Nhóc con càng nói lại càng thiếu tự tin, giọng điệu cứ thế nhỏ dần đi.
Nhóc có cảm giác ba lớn vừa nhìn một cái là đã thấu suốt toàn bộ tâm tư nhỏ nhặt của mình rồi.
Ôn Từ Thư ôn tồn bảo: "Nhất Minhà, nếu như phương án của hai đứa thực sự an toàn, thì chúng ta chẳng cần phải đứng ra nói đỡ đâu, tự khắc bố mẹ của Tinh Tinh cũng sẽ đồng ý thôi mà. Đúng không con?"
"À đúng rồi ha."
Bạc Nhất Minh sực nhận ra vấn đề, "Thế thì con biết phải làm sao rồi ạ."
Nhóc con ngoảnh đầu định rúc vào lòng ba nhỏ để làm nũng tiếp, kết quả là liền bị ba lớn vươn tay giữ chặt vai rồi kéo nhẹ về phía bên phải.
Hừ hừ ~
Nhóc con mặc kệ đấy, nhóc con cứ thích rúc qua bên đó cơ ~
Bạc Thính Uyên dĩ nhiên sẽ không dùng vũ lực để giữ chặt con trai lại, hắn chỉ nhìn bộ dạng đắc ý nhỏ nhoi của nhóc con, trông cứ như sắp hiện nguyên hình thành một chú khỉ con đang rung đùi đắc ý đến nơi vậy.
Ôn Từ Thư vừa v**t v* mái tóc của con trai, vừa rũ mắt trầm ngâm suy nghĩ:
Nếu chú khỉ con và Tinh Tinh có thể xây dựng một tình cảm vững chắc và sâu đậm ngay từ thời niên thiếu, thì cho dù sau này lớn lên có cùng đem lòng theo đuổi một người, chắc cũng không đến mức phải tranh chấp đến mức cá chết lưới rách đâu nhỉ?
Thế nhưng, dựa vào tính cách hoàn toàn khác biệt của hai đứa trẻ này, sao tụi nhỏ lại có thể cùng thích chung một người cho được?
Cậu thật sự là rất khó để tưởng tượng ra tình huống của đối phương sau này.
-
Chiếc xe vừa mới dừng hẳn tại khu vực đỗ xe của biệt thự lớn nhà họ Bạc, Bạc Nhất Minh đã thấp giọng lẩm bẩm đòi phải gọi điện thoại ngay cho Tinh Tinh để bàn bạc về phương án mới.
Nhóc con liền lon ton đi theo ba lớn bước xuống từ phía cửa bên phải của xe.
Sau khi Ôn Từ Thư bước xuống từ phía cửa bên trái, cậu liền thấy Bạc Thính Uyên đã vòng qua đầu xe định đến bế mình. Dù sao thì cũng đã về đến nhà, cậu hiếm khi chủ động thoáng duỗi tay ra ôm lấy bờ vai rộng lớn của hắn, rồi khẽ nhún người nhảy lên một chút.
Bạc Thính Uyên thuận thế đỡ lấy cậu thật vững vàng, còn dùng lực siết chặt cái ôm vào lòng thêm một chút.
Bên cạnh chiếc xe, hai người bốn mắt nhìn nhau rồi cùng nở một nụ cười đầy dịu dàng.
Chứng kiến cảnh tượng này, trong đầu Bạc Nhất Minh liền nảy ra tới tám trăm suy nghĩ:
Ba lớn lúc nhóc con còn nhỏ từng bảo rằng "sẽ không có em trai hay em gái nữa", chẳng biết bây giờ lời nói đó có còn giữ lời hay không đây?
Sức khỏe của ba nhỏ không được tốt cho lắm, chắc là không thể nào đâu nhỉ?
Dĩ nhiên, cho dù thật sự có thêm em trai em gái đi chăng nữa thì nhóc con cũng chẳng thèm bận tâm, dù sao thì một đứa trẻ sơ sinh bé xíu còn chưa lớn bằng một chiếc gối đầu, nếu dám tranh giường ngủ với nhóc con thì nhóc con thừa sức đá bay đi một cước.
Thế nhưng, em bé chắc chắn sẽ bám dính lấy ba nhỏ cho mà xem, giống hệt như em trai Tiểu Thất nhỏ tuổi nhất trong chương trình ấy, đến lúc đó cứ hở ra một chút là lại rúc vào lòng ba nhỏ.
Ba nhỏ dịu dàng như thế, khẳng định là sẽ không nỡ đẩy ra, vậy thì nhóc con biết phải làm sao bây giờ?
Bạc Nhất Minh vừa tưởng tượng đến cảnh ba nhỏ bị một đứa trẻ khác có gương mặt giống hệt mình ôm lấy, đại não liền trong nháy mắt muốn nổ tung, ngay lập tức thu hồi lại ý nghĩ "không bận tâm" ban nãy.
"Oa!"
Nhóc con giơ cây gậy chống lên, lớn tiếng kháng nghị.
"Cho dù có lớn lên giống con y đúc thì cũng không được đâu nhé!"
"Hả?" Ôn Từ Thư ngơ ngác nhìn con trai đầy kinh ngạc.
Bạc Thính Uyên liền gặng hỏi: "Nhất Minh, con đang luyên thuyên cái gì thế?"
Bạc Nhất Minh lập tức tắt đài, nhóc con rụt rè từng bước một dịch lại gần bên cạnh hai người ba của mình: "Thì là...... thì là...... có thể đừng sinh thêm em trai hay em gái được không ạ?"
Ôn Từ Thư: "?"
Đứa trẻ này đang nghĩ cái quái gì trong đầu vậy không biết?
Nhất định là do hai người ba suốt ngày cứ ôm ôm ấp ấp trước mặt, nên mới dẫn đến việc thằng bé hiểu sai hướng rồi đây mà.
Cậu vội vàng vỗ vỗ vào cánh tay Bạc Thính Uyên đòi xuống đất, thế nhưng Bạc Thính Uyên vẫn chưa chịu buông tay, ngược lại còn siết chặt vòng tay hơn một chút.
Bạc Thính Uyên nhướng cặp mày rậm lên, nghiêm nghị bảo: "Nhất Minh, ba đã nói với con rồi, sẽ không có chuyện sinh thêm em trai hay em gái nào nữa đâu."
Tầm mắt Ôn Từ Thư dời về phía giữa mày của hắn, nhận ra dáng vẻ lúc này của hắn dường như còn uy nghiêm hơn bất cứ lúc nào hết, phảng phất như cực kỳ phản cảm đối với đề tài này vậy.
Bạc Nhất Minh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Vâng ạ."
Ôn Từ Thư đưa tay xoa xoa mái tóc của con trai: "Cả hai ba đều yêu nhất một mình Nhất Minh thôi, Nhất Minh đừng lo lắng vớ vẩn nữa có được không?"
Cậu khẽ nhéo nhéo hai bên má của chú khỉ con rồi kéo nhẹ ra, "Cười một cái xem nào, bằng không là ba sẽ lo lắng cho con đấy nhé."
"Hi hi ~" Bạc Nhất Minh dùng sức gật đầu thật mạnh.
Nhóc con xoay người rảo bước chạy vào trong nhà trước, vừa đi vừa nhảy nhót tung tăng, không quên vung vẩy cây gậy chống trong tay một cách đầy phấn khích.
Ôn Từ Thư nhận thấy tâm trạng của Bạc Thính Uyên có vẻ hơi trầm xuống, cậu liền chỉ chỉ vào bóng lưng đang nhảy nhót tưng bừng của cậu thiếu niên phía trước, nhẹ giọng bảo: "Anh nhìn Nhất Minh xem, nhìn có khác gì Tôn Ngộ Không vừa tìm được gậy như ý không cơ chứ?"
Lời vừa dứt, bàn tay to bản ở sau lưng cậu khẽ dùng lực ấn nhẹ, khiến cậu càng thêm dính chặt vào lồng ngực của Bạc Thính Uyên.
Ôn Từ Thư thuận thế vòng cả hai tay lên ôm lấy cổ và bờ vai rộng lớn của hắn, lòng bàn tay khẽ xoa xoa vào phần gáy hắn, dịu dàng hỏi: "Anh sao thế?"
Bạc Thính Uyên ôm chặt lấy cậu, tựa đầu vào bên thái dương cậu hít sâu một hơi: "Không có gì."
Sau đó, hắn tiếp tục sải bước đi vào trong nhà.
Ôn Từ Thư thầm nghĩ ngợi lung tung: Xét trên một phương diện nào đó mà nói thì cậu chịu trách nhiệm sinh con, còn Bạc Thính Uyên chịu trách nhiệm nuôi dưỡng.
Đúng chuẩn cặp đôi công cụ nhân trong nguyên tác, không lệch đi đâu được.
Nghĩ đến đây, cậu nhịn không được mà bật cười khẽ một tiếng, cười cho cái cuộc đời như một vở kịch đầy hoang đường này.
Đúng lúc này, cậu đột nhiên nhận ra Bạc Thính Uyên bỗng đứng sững lại. "Ơ?"
Bạc Thính Uyên lại một lần nữa cất bước đi vào trong.
Ôn Từ Thư cũng chậm rãi ngoảnh đầu nhìn theo, đôi mắt đen tuyền trong phút chốc chợt trợn tròn kính hãi: "Ba, mẹ --"
Trên chiếc ghế sofa kiểu cổ hình chữ U ở phòng khách lúc này đang có ba người ngồi. Đó chính là ba mẹ của Ôn Từ Thư cùng với Lý Uân - cha của Bạc Thính Uyên.
Khôi hài ở chỗ, ba mẹ của Ôn Từ Thư đang một trái một phải giữ chặt lấy Bạc Nhất Minh, tuyệt đối không cho phép cậu cháu đích tôn chạy ra ngoài để báo tin.
Tình cảnh này khiến Ôn Từ Thư ngượng chín cả mặt, cậu vội vàng đẩy đẩy Bạc Thính Uyên, giục hắn mau chóng thả mình xuống đất.
Sực nhớ tới vệt đỏ ở bên gáy, cậu cuống quýt đưa tay vuốt tóc dài ở hai bên bả vai xõa ra phía trước để che chắn bớt một chút.
Bạc Thính Uyên ngược lại vô cùng thong thả, không nhanh không chậm bế cậu đi đến bên ghế sofa rồi đặt cậu ngồi xuống, sau đó hướng về phía hai người đã lâu không gặp mà chào hỏi: "Ba, mẹ, đã lâu không gặp."
Ôn Từ Thư ngồi ngay ngắn lại, khẽ kéo lại vạt áo của mình.
Điệu bộ của cậu phảng phất như một học sinh trốn học đi chơi bị thầy cô bắt quả tang tại trận, chỉ biết nặn ra một nụ cười ngượng ngùng đầy xấu hổ: "Ba mẹ, sao hai người đến mà chẳng báo trước một tiếng thế ạ? Để tụi con còn ra sân bay đón hai người chứ."
Ba của cậu - Ôn Minh Huy, nghiêm nghị quan sát sắc mặt của đứa con trai út một lượt.
Sau khi phán đoán thấy thời gian này sức khỏe của cậu có vẻ khá tốt, ông mới nghiêm khắc lên tiếng: "Từ Thư, con tự tiện ra ngoài lên tivi ghi hình chương trình mà cũng không thèm nói với ta và mẹ con một tiếng nào sao? Như thế này mà coi được à?"
Nói xong, ông liền quay sang nhìn Bạc Thính Uyên: "Thính Uyên, chuyện này con cũng có một phần trách nhiệm."
Ôn Từ Thư vội vàng lên tiếng giải thích đỡ lời: "Ba , ba không thể cứ làm như thể Thính Uyên là người giám hộ của con vậy được. Anh ấy không có trách nhiệm gì trong chuyện này cả, là do con thấy sức khỏe dạo này tốt lên nên mới ra ngoài ghi hình cùng Nhất Minh thôi ạ. Hơn nữa gần đây toàn quay ở trong nhà, con chẳng mệt chút nào đâu."
Mẹ cậu - Chu Thiến Nhã, đúng lúc này liền nói chen vào một câu: "Đúng rồi đấy, cứ quay cho cố vào rồi đến lúc lại lăn ra ngã bệnh cho xem."
Ôn Từ Thư: "......"
Cậu lúc này đúng là một đầu ba cái đại, chỉ biết trừng mắt bất lực nhìn đứa con trai đang ngồi ở chính giữa ba mẹ mình mà cầu cứu.
Bạc Nhất Minh giơ cả hai tay lên đầu hàng: "Ông ngoại, bà ngoại, lại thêm cả hai ba nữa ạ. Con chỉ là trẻ con thôi, có thể xin phép không tham gia vào chuyên đề trọng đại như thế này được không ạ?"
Nhóc con mếu máo khuôn mặt nhỏ, vẻ mặt đầy sụp đổ: "Con muốn đi nhà vệ sinh lắm rồi ạ ~ Con đã chín tuổi rồi, không thể để tè dầm ra quần đâu!"
Ôn Minh Huy và Chu Thiến Nhã đời nào nỡ để cậu cháu đích tôn phải nhịn đến mức khó chịu, liền vội vàng buông lỏng tay ra: "Mau đi đi, mau đi đi."
Ôn Từ Thư thấy con trai đã tìm cớ chuồn êm ra ngoài, bèn hạ thấp giọng nói theo: "Cái đó, con cũng......"
"Con ngồi ngay ngắn đó cho ta."
Ôn Minh Huy trừng mắt nhìn cậu một cái.
Ôn Từ Thư đành phải ngồi im chịu trận. Bàn tay cậu đang đặt trên ghế sofa bỗng được Bạc Thính Uyên đưa tay qua nắm lấy thật chặt.
Ôn Minh Huy và Chu Thiến Nhã kỳ thực cũng chỉ vì quá lo lắng nên mới hành động như vậy.
Hai người họ ngày hôm qua mới biết đến sự tồn tại của chương trình tivi này, thế là liền lập tức thu xếp bay tới đây ngay. Suốt cả tối hôm qua, hai ông bà cứ thế ngồi nghiên cứu xem từng tập của chương trình, cảm giác như con trai mình dạo này sức khỏe đã chuyển biến tốt lên rất nhiều, tính tình cũng đã vui vẻ trở lại như những ngày xưa cũ.
Kể từ sau khi cậu kết hôn rồi mang thai đứa trẻ, hai vợ chồng già đã sớm phát giác ra tâm trạng của cậu có điểm không đúng.
Cậu luôn thích lầm lũi ở một mình, bầu không khí quanh người lúc nào cũng âm u, trầm uất và rất kiệm lời, sức khỏe lại yếu đến mức không thể rời xa bác sĩ nửa bước.
Mấy năm nay, nếu không phải nhờ có Bạc Thính Uyên thực sự dốc lòng tỉ mẩn chăm sóc chu đáo, ông bà khẳng định là đã đón cậu về bên ngoại để tự tay nuôi dưỡng rồi.
Nhìn chung, hai vợ chồng già không hề có ý giận dữ, chỉ là có chút hờn dỗi vì đứa con trai út đã không chịu nói lời thật lòng với bố mẹ mà thôi.
Ôn Từ Thư thành thành thật thật mở lời nhận lỗi: "Ba, mẹ, chuyện con không nói trước với hai người qua điện thoại là lỗi của con. Con biết sai rồi ạ."
Lý Uân từ nãy đến giờ vẫn luôn giữ im lặng, lúc này mới đúng lúc lên tiếng để đưa bậc thang cho thông gia xuống đài: "Tôi thấy thời gian này sức khỏe của Từ Thư rất tốt, tham gia chương trình này cũng khá nhẹ nhàng. Thính Uyên thì lúc nào cũng ở bên cạnh trông nom, tôi nghĩ hai đứa tụi nó làm việc gì cũng đều đã có bàn bạc, tính toán kỹ lưỡng cả rồi."
Bạc Thính Uyên cũng tiếp lời: "Ba, mẹ, chương trình chỉ còn lại một tập cuối cùng nữa thôi. Sau khi kết thúc đợt ghi hình, con sẽ dành toàn bộ thời gian để bồi Từ Thư nghỉ ngơi và tĩnh dưỡng nhiều hơn."
Ôn Minh Huy gật gật đầu, chuyện này xem như vậy là đã được khép lại và bỏ qua.
Thời gian lúc này cũng đã không còn sớm, hai vợ chồng già lại vừa trải qua chuyến bay dài từ phương Nam tới, Bạc Thính Uyên bèn bảo quản gia Từ đi sắp xếp phòng khách để ông bà nghỉ ngơi, đồng thời cũng nhiệt tình giữ Lý Uân ở lại nhà ngủ một đêm.
"Nhất Minh đâu rồi? Đêm nay để Nhất Minh sang ngủ chung phòng với tụi ta đi, đã lâu rồi hai ông cháu chưa được trò chuyện với nhau."
Ôn Minh Huy nói rồi quay sang hỏi, "Lý Uân, ông thấy sao?"
"Tôi không có ý kiến gì." Lý Uân mỉm cười đáp.
Ôn Minh Huy và Lý Uân vốn dĩ là người quen biết từ thời niên thiếu, chẳng qua là người ở miền Nam kẻ ở miền Bắc nên trước đây cũng không có qua lại quá nhiều.
Phải mãi cho đến mười năm trước, khi hai bên chính thức kết thành thông gia thì mối quan hệ đi lại mới dần trở nên khăng khít và chặt chẽ hơn.
Lúc đứng dậy, Ôn Từ Thư sợ Bạc Thính Uyên lại muốn ôm bế mình trước mặt người lớn, liền quay sang trừng mắt nhìn hắn vài cái để ra hiệu cho hắn đừng có mà làm càn.
Đến tận lúc này cậu mới phát hiện ra, Bạc Thính Uyên người này bản chất vốn mang dòng máu của một thiên chi kiêu tử, luôn thích làm theo ý mình, một khi đã làm việc gì là rất ít khi bận tâm hay kiêng dè đến ánh mắt của những người xung quanh.
Vừa vặn lúc đó Lý Uân lại bảo có vài chuyện muốn bàn bạc riêng với Bạc Thính Uyên, vì thế hai cha con họ liền dắt nhau đi về phía phòng thư phòng ở tầng một.
Ôn Từ Thư chịu trách nhiệm đưa ba mẹ mình về phòng khách, đi theo phía sau còn có cả dì Chung.
Cậu cứ có cảm giác ba mẹ mình lúc này đang mang bộ dạng muốn nói lại thôi, phảng phất như vẫn còn một bài giáo huấn nào đó đang chờ đợi anh ở phía trước vậy.
Quả nhiên, vừa bước vào phòng khách dành cho đại gia đình, Ôn Minh Huy đã quay sang nhìn con trai và nghiêm giọng nói: "Ở nhà mà Thính Uyên cứ bế tới bế lui con như vậy à? Nhìn chẳng ra thể thống gì cả! Con xem từ trên xuống dưới cái nhà này biết bao nhiêu cặp mắt đang nhìn vào?"
Thanh gươm Damocles lơ lửng trên đầu Ôn Từ Thư cuối cùng cũng dứt khoát hạ xuống.
Chu Thiến Nhã nhìn không vừa mắt, lập tức lên tiếng chống lưng cho con trai: "Ông già rồi mà sao còn lắm quy củ phong kiến thế? Ông có sống ở đây đâu, chuyện gì mắt không thấy thì tim không phiền, đừng có mà quản rộng quá."
Dì Chung cũng nói đỡ vào: "Đúng thế đấy ạ, bế có vài bước thì đã sao đâu nào? Cho dù ngài ấy có công kiệu nhị thiếu gia nhà chúng ta l*n đ*nh đầu thì đó cũng là bổn phận việc nên làm thôi."
"Phụt......" Ôn Từ Thư không nhịn được, bật cười thành tiếng.
"Con còn cười được à?" Ôn Minh Huy cởi chiếc áo khoác ngoài ra rồi vắt lên ghế sofa.
Ôn Từ Thư mím chặt môi dưới, giữ im lặng không ho he thêm lời nào.
Ôn Minh Huy lại quay sang trách móc: "Dì Chung cũng thật là, Từ Thư không nói cho chúng tôi biết chuyện ghi hình chương trình, vậy mà dì ít nhiều cũng phải báo một tiếng chứ? Cũng may trong nhà bên họ có đứa cháu nhỏ xem tivi rồi nhận ra Từ Thư, bằng không thì sao đây? Định cứ thế giấu nhẹm chúng tôi mãi à?"
Ôn Từ Thư vội vã nhận lỗi: "Ba, không phải lỗi của dì Chung đâu ạ."
Chu Thiến Nhã nhìn đứa con trai khỏe mạnh hoạt bát, tâm trạng bà rất mực vui vẻ, liền cười tủm tỉm trêu chọc: "Đúng đấy, chuyện này đều là lỗi của Từ Thư cả. Ông Ôn, ông cứ việc mắng con trai ông đi."
Ôn Từ Thư: "......"
Đây có thật là mẹ ruột của mình không vậy trời?!
"Xin mọi người đừng mắng ba nhỏ của con mà!"
Bạc Nhất Minh cầm cây gậy chống hấp tấp chạy vào.
Ôn Từ Thư vô cùng hoài nghi vừa rồi nhóc con khả năng đã mang luôn cái món đồ chơi này vào tận trong nhà vệ sinh.
Bạc Nhất Minh chủ động giải thích cho ông bà ngoại nghe về tình hình tham gia chương trình của mình, khiến hai người lớn nghe xong cũng phải nhíu chặt đôi mày.
Không đợi Ôn Minh Huy kịp mở miệng, Chu Thiến Nhã đã tiên phong lên tiếng trước:
"Nhất Minh, tuổi này của con là phải lo học hành cho thật tốt, con biết chưa hả? Hay là để bà ngoại dọn qua đây ở hẳn để kèm cặp con học tập nhé?"
Bạc Nhất Minh sợ hãi hồn xiêu phách lạc: "...... Con cảm ơn bà ngoại, nhưng mà tạm thời hình như chưa cần thiết đến mức đó đâu ạ."
Nhóc con thừa biết bà ngoại vốn làm công việc biên dịch tiếng Pháp, tác phong làm việc cực kỳ nghiêm túc và nghiêm cẩn.
Mà bị bà ngoại tự tay kèm cặp học hành thì đúng là một áp lực ngộp thở, là thứ "trọng lượng mà sinh mệnh không thể gánh vác nổi".
Ôn Từ Thư thấy tình hình liền vội vàng tìm cớ rút lui: "Thời gian muộn lắm rồi ạ. Ba mẹ, Nhất Minh, mọi người mau nghỉ ngơi sớm đi nhé. Con đi tắm rửa rồi đi ngủ đây."
Cậu nháy mắt ra hiệu với con trai một cái, chân như bôi mỡ, lập tức chuồn êm là thượng sách.
Chờ sau khi cậu đi khuất, Chu Thiến Nhã mới nói khẽ với Ôn Minh Huy: "Đứa con trai út của ông cứ khỏe mạnh bình an là tốt rồi, ông đừng có mà giận dỗi lung tung làm gì."
Bạc Nhất Minh chu chu cái miệng nhỏ, ra dáng vô cùng nghiêm túc mà phê bình: "Ông ngoại ơi, ông vừa mới nổi cáu với ba nhỏ ạ? Thế là không ổn đâu ạ. Bông hoa nhỏ đỏ thắm khen thưởng ngày hôm nay của ông đã bị tịch thu và trừ sạch sành sanh rồi ạ."
Ôn Minh Huy: "...... "
Chu Thiến Nhã nghe đứa cháu ngoại nói năng đáng yêu như vậy thì mặt mày hớn hở, cười đến không khép được miệng.
-
Ôn Từ Thư vừa mới rời khỏi phòng khách, khi đi ngang qua lối cầu thang bộ một cách đàng hoàng thì bất ngờ bị một cánh tay rắn chắc kéo phăng qua một bên rồi ôm chặt lấy.
Cậu ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực quen thuộc: "Ơ? Cha nói gì với anh thế?"
"Không có gì." Bạc Thính Uyên cúi người bế bổng cậu lên.
Trong đôi mắt xanh lục của hắn đang cuộn trào những mạch nước ngầm mãnh liệt, hoàn toàn không hề bình tĩnh như những gì hắn đang thể hiện ra bên ngoài.
Chẳng qua, Ôn Từ Thư vì sự xuất hiện đột ngột của cha mẹ nên tâm trí còn mải phân tâm, thành ra không nhận ra sự thay đổi rất nhỏ này ở hắn.
Cậu chột dạ quay đầu nhìn ngó xung quanh: "Đi mau, đi mau thôi."
Chờ đến khi đã lên tới hành lang tầng hai, cậu mới lầm bầm thuật lại một lượt những lời giáo huấn vừa rồi của ba mình cho hắn nghe.
"Cho nên là, trước mặt ba mẹ không được ôm ấp này nọ nữa đâu đấy, anh nghe rõ chưa?"
Tầm mắt Bạc Thính Uyên dừng lại nơi bên gáy đang ửng hồng cùng bờ môi mọng nước của cậu, rồi hắn lại một lần nữa dời ánh nhìn về phía giữa mày cậu, khắc chế đầy trấn định mà ừ một tiếng: "Ừm."
Ôn Từ Thư cũng sực nhớ tới chuyện vừa rồi, cậu đưa tay lên chạm chạm vào bên gáy, tự nhủ thấp giọng hỏi: "Có phải trông rõ ràng lắm không?"
Cũng may là chưa bị cha mẹ phát hiện ra, bằng không thì biết giải thích thế nào cho phải đây
Ba mẹ ơi, con bị muỗi cắn đấy ạ? Các người có tin không?
"Đã mờ đi nhiều rồi."
Ngữ khí của Bạc Thính Uyên nhạt nhẽo đến kỳ lạ.
Hắn dùng chân đẩy cửa bước vào phòng, xuyên qua phòng sinh hoạt nhỏ rồi đi thẳng vào bên trong phòng tắm.
"Ơ kìa?"
Ôn Từ Thư lập tức thẳng lưng lên trong lòng ngực hắn, có chút khẩn trương mà nín thở, "Anh......"
Phòng tắm lúc này không bật đèn, chỉ có ánh trăng bạc trong vắt như hoa tuôn đổ qua ô cửa.
Ôn Từ Thư cảm nhận được hắn ôm chặt lấy mình một cái thật mạnh mẽ, rồi mới chịu thả cậu đứng xuống đất.
Bạc Thính Uyên đặt một nụ hôn nhẹ lên bên thái dương cậu, thong thong thả thả bảo: "Em cứ rửa mặt đánh răng trước đi, tôi đi xử lý một chút công việc."
"Ừm."
Khóe mắt Ôn Từ Thư tình cờ bắt gặp bàn tay hắn dường như định nắm chặt lấy cánh tay mình, nhưng rồi lại nhanh chóng buông ra.
Mu bàn tay hắn hằn lên những đường gân xanh vô cùng rõ rệt.
Hắn bị làm sao vậy nhỉ?
Ôn Từ Thư có chút chưa kịp phản ứng.
Sau khi người đàn ông rời đi, cậu chú ý tới động tĩnh nơi cánh cửa trượt của tấm bình phong, liền lén lút tiến lại gần.
Tấm bình phong không được khép lại hoàn toàn mà vẫn còn chừa ra một khe hở nhỏ hẹp. Căn phòng của Bạc Thính Uyên không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn tường hắt ra một chiếc bóng đen đổ dài.
Trong lòng Ôn Từ Thư đầy mâu thuẫn, nhưng rốt cuộc cậu vẫn quyết định bước tới trước một bước.
Ghé mắt nhìn qua khe hở nhỏ, cậu trông thấy Bạc Thính Uyên bật chiếc đèn sàn ở cạnh bàn lên, nhanh thoăn thoắt lấy từ trong ngăn kéo ra thứ gì đó, sau đó cầm lấy ly nước trên bàn ngửa đầu uống cạn.
Là một người phải uống thuốc quanh năm suốt tháng, Ôn Từ Thư lại càng nhìn rõ hơn ai hết: Bạc Thính Uyên đang uống thuốc.
Ôn Từ Thư giật nảy mình, không dám nán lại thêm nữa. Cậu nhẹ tay nhẹ chân, nhanh chóng lùi về phòng tắm rồi lo sợ bất an mà tựa lưng vào sau cánh cửa.
Là thuốc gì thế nhỉ?
Có phải là loại thuốc trị căn bệnh thầm kín được nhắc đến trong truyện gốc không?
Bàn tay Ôn Từ Thư đặt lên chỗ vừa nãy được lòng bàn tay của Bạc Thính Uyên chạm vào.
Chẳng lẽ việc mu bàn tay hắn nổi đầy gân xanh, muốn chạm vào cậu rồi lại thôi ban nãy là dấu hiệu cho thấy hắn đang cực kỳ khó chịu, cho nên mới vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện để về phòng uống thuốc sao?