Chương 55 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sáng sớm ngày thứ Hai.

Dì Chung vừa mới dùng xong bữa sáng, chuẩn bị đi lên tầng hai. Dì vốn định đi bằng đường cầu thang bộ thì chợt nghe thấy tiếng động phát ra từ phía thang máy.

Chiếc thang máy kiểu cổ này, ngoài vẻ ngoài vô cùng đẹp đẽ cùng giá trị kỷ niệm lịch sử cả trăm năm ra, thì đích thực là có thể dùng cụm từ "già nua yếu ớt" để hình dung.

Trong nhà vốn dĩ cũng chỉ có mỗi mình Ôn Từ Thư sử dụng, thế nên dì Chung vừa nghe thấy tiếng động liền nghĩ rằng hôm nay cậu dậy sớm đến vậy. Dì vội vàng rụt bàn chân đang bước lên bậc thềm cầu thang lại, nhanh chóng đi về phía đó.

Tuy nhiên, người bước ra sau tấm cửa lưới sắt bảo vệ lại không phải là Ôn Từ Thư, mà là Bạc Thính Uyên với chiếc áo vest đang vắt trên cánh tay.

Cánh cửa thang máy chạm khắc hoa văn chậm rãi mở ra, Bạc Thính Uyên nhìn về phía dì: "Chào buổi sáng, dì Chung."

Dì Chung gật gật đầu, có chút ngạc nhiên khi thấy đại thiếu gia lại đi xuống bằng thang máy, nên liền cố ý ngó nghiêng nhìn vào bên trong một cái.

Bạc Thính Uyên chẳng cần nghĩ ngợi nhiều cũng biết dì đang tìm ai, hắn cũng không giải thích gì thêm mà chỉ dặn dò: "Dì Chung, hôm nay Từ Thư nghỉ ngơi ở phòng của tôi. Chờ qua 9 giờ thì dì hãy vào nhắc em ấy dậy ăn sáng, vẫn là món cháo thuốc dưỡng vị giống như ngày hôm qua."

"... Dạ, vâng ạ."

Dì Chung hơi chần chừ, nhất thời cũng không biết phải nói gì cho phải.

Dì chăm chú nhìn theo bóng lưng của đại thiếu gia nhà họ Bạc, trong lòng không khỏi nghi thần nghi quỷ mà nghĩ ngợi lung tung:

Chẳng phải cũng chỉ là ngủ chung một phòng thôi sao?

Vì sao trông đại thiếu gia lại có vẻ mặt mày hớn hở, ngập tràn xuân phong đến thế kia chứ? Dì nhớ rõ tuần trước cũng có hai lần hai người bọn họ ngủ cùng nhau, chẳng qua là nằm ở bên giường của nhị thiếu gia mà thôi.

Hai việc đó thì có gì khác biệt cụ thể đâu nhỉ?

Dì Chung hoàn hồn trở lại, đưa mắt đánh giá chiếc thang máy một lượt từ trên xuống dưới.

Sau đó, dì đi theo đường cầu thang bộ lên tầng hai, đẩy cửa phòng ngủ của nhị thiếu gia ra thì liền nhìn thấy nhóc con đang nằm sấp dang tay dang chân thành hình chữ "Đại" trên giường lớn, một nửa chiếc chăn bông đã rơi tuột xuống sàn nhà từ bao giờ.

Dì nhẹ nhàng tiến lên phía trước, vô cùng cẩn thận xoay người đứa trẻ lại cho nằm ngay ngắn, rồi đắp lại chăn cho nhóc con.

"...$%#$......"

Bạc Nhất Minh lầm bầm hai tiếng trong họng.

Dì Chung không nghe rõ liền cố ý ghé sát tai lại gần.

Một bàn tay từ dưới chăn đột nhiên giơ lên, Bạc Nhất Minh phụng phịu lẩm bẩm đầy vẻ hờn dỗi: "...... Ba lớn...... ba...... Hừ!"

Dì Chung khẽ cười rồi lắc đầu, đúng là chỉ có tầm tuổi này đứa trẻ mới có thể tiếp tục ngủ nướng rồi nằm mơ khi mặt trời đã lên cao thế này.

Dì xoay người nhìn tấm bình phong một cái, lại nghĩ đến dáng vẻ lúc ban nãy của đại thiếu gia nhà họ Bạc - cuộc sống của gia đình này xem như cũng đã ngày một tốt đẹp lên rồi.

-

Chín giờ đúng, không lệch một phút.

Ôn Từ Thư bị đánh thức. Vừa mở mắt ra, cậu đã nhìn thấy một chú khỉ con đang nheo nheo đôi mắt để tỏ vẻ dễ thương ngay trước mặt.

"Nhất Minh......"

Nhận ra mình đang nằm trên giường của ai, đôi mắt đen của Ôn Từ Thư bỗng chốc sững lại trong giây lát.

Cậu cố ý đưa tay ra nhéo nhéo cằm của chú khỉ con: "Làm gì thế hả? Sáng sớm ngày ra đã muốn hù dọa ba rồi à?"

Bạc Nhất Minh dùng cằm cọ cọ vào lòng bàn tay của ba nhỏ, điệu bộ hệt như một chú cún con quấn chủ.

"Ba nhỏ ơi, giường của ba lớn có êm không ạ?"

"......"

Ôn Từ Thư tỏ vẻ thản nhiên, chống tay ngồi dậy, "Đệm trong nhà chẳng phải đều giống nhau sao? Nếu con thích ngủ thì tối nay ba bảo với ba lớn một tiếng, nhường cho con ngủ nhé?"

Bạc Nhất Minh hừ nhẹ một tiếng: "Thế thì đâu có ba nhỏ nằm cùng con nữa chứ?"

Ôn Từ Thư vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đầu óc chưa kịp nảy số nên đành im lặng.

Cậu tựa vào gối đầu để lấy lại tinh thần, nhìn sang vết hằn rõ ràng trên chiếc gối bên cạnh, rồi vô thức đưa tay vỗ vỗ lên đó.

Tối hôm qua......

Tầm mắt Ôn Từ Thư bất chợt va phải đôi mắt sáng lấp lánh của chú khỉ con, cậu lập tức hoàn hồn, ngáp một cái rồi tung chăn bước xuống giường: "Được rồi, ba đi rửa mặt đánh răng đây. Con đã ăn sáng chưa?"

"Dạ, con mới ăn một chút xíu thôi ạ."

Bạc Nhất Minh chu đáo đẩy đôi dép đi trong nhà đến tận chân cho ba nhỏ, "Con cố tình chừa lại một phần ba cái bụng để ăn cùng ba nhỏ đó."

"Ngoan thế cơ à?"

Ôn Từ Thư xoa xoa gáy con, dắt tay nhóc con đi về phía tấm bình phong.

Bạc Nhất Minh lẽo đẽo đi theo ba nhỏ vào tận phòng vệ sinh, ân cần giúp đỡ nặn kem đánh răng rồi hứng nước: "Ba nhỏ ơi ~~"

Nhìn nhóc con trong gương đang chớp chớp đôi mắt, hiển nhiên là đang mưu tính chuyện gì đó.

Ôn Từ Thư đón lấy bàn chải đánh răng: "Con nói đi, ba đang nghe đây."

Bạc Nhất Minh dính lấy ba nhỏ, nũng nịu kể rằng mình muốn đi mua quà tặng cho em trai Tinh Tinh, hy vọng ba nhỏ có thể cùng ra ngoài với mình.

Nghe thấy hai từ "quà tặng", Ôn Từ Thư liền sực nhớ tới ngày mai chính là sinh nhật của mình.

"Hôm nay đi mua luôn sao?"

"Vâng ạ ~"

Bạc Nhất Minh gật gật đầu, "Con muốn lựa chọn thật kỹ, có thể sẽ phải ở ngoài cả buổi ngày đó ạ, ba nhỏ đi được không ba?"

Ôn Từ Thư cúi đầu, nhìn vào đôi mắt trong veo của con trai, tổng thể cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai. Thê nhưng đối với thỉnh cầu nhỏ nhoi này của con, cậu dĩ nhiên sẽ không từ chối.

Đến khi xuống tầng.

Ôn Từ Thư nhìn thấy các dì giúp việc đang tất bật thay mới hoa cỏ trong nhà, đến cả quản gia Từ cũng lộ rõ vẻ hân hoan rạng rỡ trên khuôn mặt.

Chẳng lẽ ngày mai sinh nhật cậu có sự sắp xếp đặc biệt nào sao?

Tại phòng khách, ngay khi hai cha con vừa dùng xong bữa sáng, chiếc đồng hồ định vị thông minh trên tay Bạc Nhất Minh bỗng đổ chuông báo có cuộc gọi đến.

"Ba lớn ơi?"

Giọng nói của Bạc Thính Uyên truyền ra từ chiếc đồng hồ nhỏ, nghe có vài phần không được rõ ràng cho lắm: "Nhất Minh, ba nhỏ của con đã ăn sáng chưa?"

Lúc này Ôn Từ Thư mới sực nhận ra mình không mang theo điện thoại, thảo nào từ sáng tới giờ hắn không liên lạc trực tiếp với cậu được.

Cậu liền ghé sát lại trả lời thẳng vào đồng hồ: "Ăn rồi, ăn rồi nhé."

Bạc Thính Uyên hỏi tiếp: "Em đã ăn những gì?"

Đôi mắt Ôn Từ Thư nhanh chóng liếc nhìn con trai một cái đầy buồn cười, rồi như đang đọc thực đơn, cậu liệt kê một lượt những món vừa mới trôi xuống bụng.

Bạc Nhất Minh liền nói xen vào để lập công: "Ba lớn cứ yên tâm đi ạ, ba nhỏ ăn uống nhai kỹ nuốt chậm lắm, con có đặc biệt để mắt trông chừng đó nha."

Bạc Thính Uyên: "Tốt."

Ôn Từ Thư khẽ chọc chọc vào má con trai: "Ồ, hóa ra con còn làm tai mắt, chịu trách nhiệm giám sát ba nữa cơ đấy?"

Bạc Thính Uyên ở đầu dây bên kia lên tiếng: "Nhất Minh, con đưa đồng hồ cho ba nhỏ cầm đi. Ba muốn nói chuyện riêng với ba nhỏ một lát."

Tai Ôn Từ Thư nghe vậy bỗng thấy hơi nóng lên. Có chuyện gì mà không thể đợi đến lúc về rồi nói chứ?

Cậu vội vàng đón lấy chiếc đồng hồ từ tay chú khỉ con, rảo bước đi về phía hoa viên nhỏ. "Dạ?"

Bạc Thính Uyên: "Tối hôm qua ngủ có ngon không?"

Ôn Từ Thư vừa nghe câu này liền cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cậu bước nhanh hơn, đi thẳng vào giữa trung tâm hoa viên vì sợ bị con trai đứng gần đó nghe thấy.

"Khá tốt."

Kỳ thực vào lúc sáng sớm, cậu vẫn có thể cảm nhận được bản thân luôn được Bạc Thính Uyên ôm chặt trong lòng.

Lúc Bạc Thính Uyên chuẩn bị rời giường, cậu dẫu còn đang mơ màng ngái ngủ nhưng vẫn nhận thức được hắn đang liên tục đặt những nụ hôn lên bên tai, vùng cổ và khóe miệng mình.

Vô cùng dính người.

Bạc Thính Uyên bảo: "Tôi đã dặn quản gia Từ hôm nay dọn trống một phần tủ quần áo rồi, em bảo các dì thu xếp dọn một ít đồ đạc của em qua nhé?"

"Hửm?" Ôn Từ Thư trong nhất thời chưa kịp phản ứng.

Hai người họ đâu có ở cách xa nhau, chẳng phải vẫn luôn ở chung một phòng suite đó sao? Đến cả phòng để quần áo bây giờ cũng muốn gộp lại làm một à?

Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, khi tưởng tượng đến cảnh quần áo của hai người được treo cạnh nhau, trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác ngọt ngào và dịu dàng khôn tả. "Biết rồi.."

"Từ Thư."

Hiếm khi nghe thấy hắn gọi thẳng tên mình như vậy, Ôn Từ Thư suýt chút nữa thì đứng nghiêm chỉnh lại.

Cậu lý nhí hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Trong giọng nói trầm ấm đầy từ tính của Bạc Thính Uyên bỗng trộn lẫn một chút ý cười vô cùng phơi phới: "Tối hôm qua em nói mớ đấy."

"!!!"

Ôn Từ Thư không dám tin vào tai mình: "Thật á? Em đã nói cái gì cơ?"

Đấy biết ngay mà, cứ ngủ chung một giường là kiểu gì cũng dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Bạc Thính Uyên thong thả, chậm rãi thuật lại: "Em dùng thái độ vô cùng nghiêm túc để cảnh cáo tôi --"

Hắn cố ý chuyển ngữ sang tiếng Pháp, [ Tốt nhất là mỗi lần nhìn thấy em, anh đều phải chủ động hôn em, nếu không em sẽ chọc vào eo anh đấy. ]

"Em không có!"

Ôn Từ Thư lần đầu tiên cảm thấy tiếng Pháp sao mà xa lạ đến thế.

Cậu đứng giữa hoa viên mà suýt chút nữa đã giơ tay lên phản đối. Cậu liền cố ý giả ngu: "Xin lỗi nhé, bản thân tôi hoàn toàn không hiểu tiếng Pháp, tạm biệt."

Nói xong cậu liền thẳng thừng ngắt cuộc gọi.

Bạc Nhất Minh nhìn thấy ba nhỏ mặt mày đỏ bừng, thở hồng hộc đi vào thì ngơ ngác hỏi: "Ba nhỏ ơi, ba vừa cãi nhau với ba lớn đấy ạ? À không phải, là ba lớn dám cãi nhau với ba sao?"

"Làm gì có chuyện đó. Hai ba sẽ không cãi nhau đâu."

Ôn Từ Thư đeo chiếc đồng hồ trở lại cổ tay con trai, đôi mắt cong cong mỉm cười: "Đi thôi, ba đi mua đồ cùng con."

Cậu đột ngột đổi giọng, khinh khỉnh buông một câu đầy vẻ hung dữ: "Chúng ta đi quẹt cho sập thẻ của ba lớn con luôn ~"

Sự âm dương quái khí bất thình lình này khiến dì Chung vừa bước vào phòng cũng phải ngẩn cả người.

Bạc Nhất Minh thì âm thầm suy tính trong lòng:

Quẹt cho sập thẻ của ba lớn ư?

Chuyện này xem ra còn có độ khó cao hơn cả nhiệm vụ mà ê-kíp chương trình giao cho nữa ấy chứ!

-

Hai cha con hiếm khi ra ngoài dạo phố, quản gia Từ đã chu đáo sắp xếp trợ lý gia đình đi cùng, lại thêm cả bảo an, giám đốc trung tâm thương mại và nhân viên hướng dẫn mua sắm của các nhãn hàng đi theo dẫn đường và tháp tùng suốt toàn bộ quá trình.

Từ khu đồ gia dụng đến khu đồ trẻ em, rồi sang cả khu trang phục, Ôn Từ Thư cứ hễ ưng mắt cái gì là lấy cái đó.

Cậu còn cố ý dặn dò vị giám đốc rằng khi quẹt thẻ thanh toán thì phải tính riêng từng món một, chứ không gộp chung lại xử lý một thể.

Bên này vừa chọn mua xong thứ gì là bên kia lập tức tiến hành thanh toán ngay.

Vị giám đốc dĩ nhiên không có ý kiến gì, chỉ thầm nghĩ, hôm nay người giữ chiếc thẻ này nhận tin báo biến động số dư chắc phải liên tục đến mức chóng mặt, phỏng chừng là bị tiếng chuông thông báo làm cho đau hết cả đầu.

Thế nhưng Ôn Từ Thư lại chẳng hề tìm thấy niềm vui thông qua việc mua sắm vô tội vạ này, cậu mệt đến mức phải ngồi dựa vào ghế sofa của một cửa hàng thương hiệu để nghỉ ngơi.

Bạc Nhất Minh ngồi bên cạnh ăn bánh ngọt nhỏ, trong lòng cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Nhóc con rõ ràng là chỉ muốn đi mua cho Tinh Tinh một món quà thôi mà, đúng một món duy nhất thôi đó!

Vậy mà hiện tại, cốp xe của mấy người vệ sĩ đi theo bọn họ đã bị nhét chật ních các túi đồ mua sắm, lại còn có một phần lớn trong số đó phải nhờ xe chuyên chở của trung tâm thương mại chở thẳng về biệt thự lớn nữa chứ.

Ôn Từ Thư lật xem cuốn catalogue quảng cáo của nhà thiết kế do cô nhân viên hướng dẫn mua sắm đưa cho.

Trên đó có rất nhiều mẫu áo sơ mi nam với đủ loại màu sắc đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím trông vô cùng sặc sỡ và điệu đà, cậu càng xem lại càng nhíu chặt mày.

Cho đến khi một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, sạch sẽ xuất hiện ở trang cuối cùng, nó mới thực sự mang lại cảm giác dễ chịu cho đôi mắt cậu. Kiểu dáng công sở đơn giản, rất phù hợp với những người đàn ông trưởng thành.

Thế nhưng Bạc Thính Uyên lại không bao giờ mặc sơ mi trắng cả.

Ôn Từ Thư thầm nghĩ, vậy thì cứ mua về cho hắn mặc thử xem sao cũng được.

"Lấy cho tôi hai chiếc đen và trắng, mỗi màu một chiếc nhé."

"Dạ vâng ạ."

Cô nhân viên hướng dẫn mua sắm lập tức bảo những người khác đi đóng gói đồ.

Bạc Nhất Minh ngồi đối diện đang ăn đồ ngọt liền nhanh tay dùng đồng hồ thông minh để gửi một tin nhắn đi.

[ Ba lớn ơi! Ba nhỏ vừa chọn cho ba hai chiếc áo sơ mi đó nha ~ ]

Ba lớn kỵ sỹ rồng thích trêu chọc ba nhỏ công chúa hạt đậu: [ Ba biết rồi. Con đừng quên chuyện bữa tối. ]

"Biết ~ rồi ~ ạ ~ ~"

Bạc Nhất Minh thì thầm lẩm bẩm, ba lớn trong lòng rõ ràng là đang vui mừng muốn chết, thế mà lúc nào cũng cứ thích tỏ ra bình tĩnh, thản nhiên cho được.

"Hửm? Nhất Minh con vừa nói cái gì cơ?"

Ôn Từ Thư nâng tách trà lên nhấp một ngụm.

Đây cũng là trà hoa nhài, thế nhưng hương vị lại chẳng thể đậm đà và chính tông bằng hai hộp trà lần trước cậu lấy từ chỗ ông nội của Nhất Minh, vậy nên cậu liền đặt tách xuống ngay lập tức.

Bạc Nhất Minh lắc đầu nguầy nguậy: "Không có gì ạ. Ba nhỏ ơi, buổi tối tụi mình ăn cơm ở bên ngoài nhé? Con muốn ăn ốc sên nướng ạ."

Ôn Từ Thư liếc nhìn nhóc con một cái, thầm nghĩ: Xem ra dòng máu Pháp trong người chú khỉ con này thỉnh thoảng cũng sẽ đột nhiên thức tỉnh một chút đấy nhỉ.

"Được rồi, vậy thì buổi tối chúng ta đi ăn đồ Pháp."

Bạc Nhất Minh liền nhích lại gần bên người ba nhỏ, rúc sát vào cậu mà ngồi: "Ba nhỏ ơi, vậy tụi mình có nên mời ba lớn đi cùng không ạ? Hai ba con mình đi ăn riêng với nhau thì có vẻ không được tốt lắm đâu nhỉ?"

Ôn Từ Thư đột nhiên nhớ tới câu nói mớ lúc sáng của Bạc Thính Uyên, trong lòng thầm nghĩ không biết hắn có làm theo thật hay không đây?

"Thế thì con phải hỏi xem ba lớn có rảnh hay không đã chứ, nhỡ ba con lại bận việc thì sao, đúng không?"

"Dạ! Ba nhỏ nói đúng lắm ạ."

Bạc Nhất Minh nhanh thoăn thoắt tháo chiếc đồng hồ thông minh ra, bấm gọi số rồi dúi thẳng vào tay ba nhỏ, "Ba nhỏ đứng ra mời ba lớn đi nha ~ Con qua bên kia xem quần áo đây!"

Nói xong, nhóc con liền nhảy tót một cái, chạy vội sang khu thời trang trẻ em ở phía đối diện.

Ôn Từ Thư: "......"

"Alo? Nhất Minh à?"

Giọng nói của Bạc Thính Uyên vang lên, trước nay vẫn luôn là một tông điệu trầm lắng và lạnh nhạt như thế.

"Là em đây."

Ôn Từ Thư lý nhí bảo, "Nhất Minh nói... muốn mời anh cùng đi ăn món ăn quê hương của anh."

Từ đầu dây bên kia của chiếc đồng hồ bỗng truyền đến tiếng cười trầm thấp đầy sảng khoái của Bạc Thính Uyên.

Chất giọng vốn dĩ đã gợi cảm của hắn lúc này lại càng mang theo một mị lực trưởng thành độc đáo đến lạ lùng.

Ôn Từ Thư bỗng ngẩn người ra.

Hình như trước đây anh chưa từng nghe thấy hắn cười như thế bao giờ, chẳng biết nếu người này đang đứng ngay trước mặt mình thì trông sẽ mê người đến nhường nào nữa...

Bạc Thính Uyên khẽ thu lại nụ cười, khôi phục dáng vẻ trầm ổn và nghiêm túc như mọi khi: "Ừm, vậy để tôi đi sắp xếp, buổi tối chúng ta sẽ cùng đi ăn món quê hương."

Nghe ngữ khí nghiêm túc, chính kinh của hắn, Ôn Từ Thư ngược lại bật cười.

Cậu tràn đầy tính trẻ con mà phản bác lại: "Đấy là quê hương của anh chứ có phải quê hương của em đâu."

Dừng một chút, cậu vội vàng lên tiếng nhấn mạnh: "Những lời em nói mớ tối hôm qua không được tính đâu đấy, anh không được coi là thật đâu nhé."

Mãi không nghe thấy tiếng Bạc Thính Uyên đáp lời, cậu lại hạ thấp giọng gặng hỏi thêm lần nữa: "Anh có nghe thấy không hả? Mau dứt khoát hứa với em đi."

Bạc Thính Uyên: "Ừm, tôi hứa."

Ôn Từ Thư lúc này mới hoàn toàn yên tâm.

Thế nhưng sau khi cúp máy xong xuôi, cậu mới hậu tri hậu giác chợt nhận ra có điều gì đó sai sai

Ơ kìa? Đáng lẽ ra hắn không phải nên dùng tiếng Pháp để hứa hẹn với cậu giống như lúc sáng mới đúng chứ nhỉ?