Chương 53 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Ôn Từ Thư đang chìm sâu vào giấc ngủ dĩ nhiên vẫn chưa hề hay biết rằng, khung cảnh mình ôm chú khỉ con kể chuyện cổ tích lại có thể trở thành chủ đề nóng hổi nhất trên khắp các nền tảng mạng xã hội.

Trong đoạn video, ánh đèn trước giờ đi ngủ đã được chủ ý chỉnh cho tối dần đi, bên trong lều trại chất đầy những chú gấu bông mang đậm nét hồn nhiên, đáng yêu của tuổi thơ.

Người ba nhỏ với mái tóc dài xõa tung trên bờ vai đang ôm lấy cậu thiếu niên tuấn tú, đẹp trai, thong thả chậm rãi đọc từng câu chuyện.

Cậu thiếu niên dùng ngón tay đầy trân trọng mà khẽ v**t v* mái tóc đen nhánh của ba nhỏ, thi thoảng lại ngước mắt lên, gương mặt ngập tràn hạnh phúc mà lén ngắm nhìn người thân yêu nhất của mình.

Cho dù là những người qua đường chưa từng xem chương trình bao giờ, chỉ cần thông qua vài phút ngắn ngủi của đoạn video ấy cũng có thể cảm nhận được rõ mồn một niềm hạnh phúc và sự viên mãn.

Khi có cư dân mạng hỏi về nguồn gốc của đoạn video, những người hâm mộ chương trình liền để lại bình luận:

 

[ Đây là bộ phim hợp tác giữa Trung Quốc và Pháp đang gây sốt có tựa đề "Cậu thiếu niên lai và người ba nhỏ phương Đông mỹ lệ của cậu ấy - J'apprécie tout ce que tu fais pour moi", nội dung chủ yếu xoay quanh câu chuyện tình thân của hai cha con. Hiện tại tác phẩm đã có gần triệu khán giả đánh giá với số điểm cao ngất ngưởng 9.8, không ngoài dự đoán sẽ trở thành quán quân phòng vé của năm, một kiệt tác đủ sức ghi danh vào lịch sử điện ảnh. ]

[ Ha ha ha ha nếu không phải tôi đã xem chương trình này rồi thì suýt chút nữa là tin sái cổ luôn rồi đó! ]

 

Nương theo trò đùa này, rất nhiều cư dân mạng đã cắt các mảnh ảnh từ đoạn video ra để chế tác thành đủ loại poster phim ảnh với muôn vàn kiểu dáng, trông lại càng giống như một bộ phim có thật.

Đến sáng sớm ngày hôm sau, đã có không ít khán giả vào phòng phát sóng trực tiếp để lại bình luận hỏi thăm.

 

[ Xin chào ạ, cho hỏi bao giờ thì bộ phim này mới chính thức công chiếu thế? ]

[ Thực sự rất hy vọng ba nhỏ và nhóc Minh có thể nhìn thấy những bức poster xinh đẹp mà mọi người làm, bên chương trình có thể giúp tụi tôi chuyển lời được không ạ? ]

[ Bên chương trình mau trực tiếp mời vợ yêu lập một tài khoản mạng xã hội đi thôi, tụi tôi thực sự rất muốn được tương tác ngọt ngào với người vợ dịu dàng như nước ấy mà ~ ]

-

Tuy nhiên, sau khi tỉnh dậy, Ôn Từ Thư lại cảm thấy cơ thể không được khỏe cho lắm.

Chẳng phải do lều trại quá chật chội, cũng không phải do chú khỉ con nằm bên cạnh lúc ngủ lấn sang chỗ cậu, mà là cậu phát hiện vùng dạ dày của mình đang có cảm giác đau âm ỉ.

Ôn Từ Thư thầm nghĩ, không biết có phải do tối hôm qua mình ăn nhiều hơn một miếng thịt nướng nên mới dẫn đến tình trạng khó tiêu hay không.

Cân nhắc đến việc chương trình vẫn đang trong quá trình phát sóng trực tiếp, cậu liền không biểu hiện ra ngoài mà định bụng đợi đến khi buổi quay kết thúc rồi mới tính tiếp.

Vào bữa sáng, cậu không có cảm giác thèm ăn, ngay cả sữa bò nóng cũng không uống nổi, ăn uống vô cùng ít ỏi.

Bạc Nhất Minh không chú ý tới điều này, và về cơ bản thì khán giả cũng chẳng ai nhận ra sự bất thường.

Đúng lúc này, quản gia Từ bỗng nhiên tiến lại gần bàn ăn, xoay ống kính máy quay vốn đang hướng về phía hai cha con sang một hướng khác, chỉ nhắm thẳng vào một mình Bạc Nhất Minh.

Ngay sau đó trong khung hình, Bạc Nhất Minh đang gặm chiếc bánh bao nhỏ bỗng lộ ra vẻ mặt ngơ ngác nhìn về phía trước, vừa nhai nhồm nhoàm vừa gọi khẽ một tiếng: "Ba lớn."

 

[ Hửm hửm? Ai vừa đụng vào máy quay thế? Có chuyện gì vậy nhỉ? ]

[ Ba lớn cũng qua đây ăn sáng cùng hai ba con đấy à? ]

 

Bên cạnh bàn ăn.

Bạc Thính Uyên nhanh chóng bế thốc Ôn Từ Thư lên, quay sang dặn dò con trai: "Nhất Minh, con cứ tiếp tục ăn sáng đi. Ba đưa ba nhỏ đi gặp bác sĩ."

"Dạ?" Lúc này Bạc Nhất Minh mới hậu tri hậu giác mà bật dậy, lao đến bên cạnh ba nhỏ.

Nhóc con nhón chân lên quan sát với vẻ lo lắng: "Ba nhỏ ơi? Ba làm sao thế ạ?"

Ôn Từ Thư dịu dàng xoa xoa mái tóc của con: "Dạ dày ba hơi khó chịu một chút thôi, không nghiêm trọng lắm đâu."

Cậu nhanh mắt liếc nhìn gương mặt đang vô cùng nghiêm nghị của Bạc Thính Uyên, bộ dạng này của hắn đích thực là dễ làm đứa trẻ hoảng sợ: "Ngoan, con cứ tiếp tục ăn sáng và quay phát sóng trực tiếp đi nhé. Ba sẽ về ngay thôi."

"Con không chịu đâu." Bạc Nhất Minh dứt khoát đáp lời.

Trong lúc Bạc Thính Uyên bế cậu sải bước ra ngoài, Bạc Nhất Minh nhanh chân chạy ngược trở lại bàn ăn, gần như là nhào thẳng vào trước ống kính, ghé sát mặt vào màn hình mà bảo: "Ba nhỏ của con hơi khó chịu một chút xíu, giờ con phải đi cùng ba khám bác sĩ đây ạ."

 

[ Dạ dày không khỏe sao? Chẳng lẽ là do hôm qua ăn thịt nướng của nhóc Minh làm? Ôi thế thì...]

[ Tôi cũng giống như nhóc Minh, hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường luôn, trời ạ, cũng may là ba lớn của nhóc con vẫn luôn theo dõi buổi phát sóng trực tiếp này. ]

[ Quả nhiên là vợ chồng nhiều năm có khác, chỉ một chút thay đổi nhỏ thôi là daddy đã phát hiện ra ngay rồi *Có phải ba nhỏ sợ làm ảnh hưởng đến chương trình nên mới cố gồng mình nhịn đau không vậy?* ]

 

Tại phòng khách nhỏ ở tầng một.

Ôn Từ Thư ngồi trên chiếc ghế sofa đơn, hai bên trái phải lần lượt là Bạc Thính Uyên và Bạc Nhất Minh đang đứng canh chừng.

Hai vị bác sĩ Đông y và Tây y phối hợp bắt mạch, hỏi han tình hình sức khỏe.

Dạ dày của Ôn Từ Thư từ trước đến nay vẫn luôn được chăm chút, nuôi dưỡng rất kỹ lưỡng, trừ phi cậu cố tình bỏ bữa để bản thân bị đói cồn cào ra thì bình thường vốn chẳng có vấn đề gì lớn.

Bạc Nhất Minh vô cùng căng thẳng, nhóc con thâm tâm đinh ninh rằng lỗi là do món thịt nướng ngày hôm qua của mình.

Chẳng đợi bác sĩ hỏi đến chuyện ngày hôm qua ăn những gì, nhóc con đã như đổ đậu đổ hạt mà khai ra bằng sạch.

Trước khi Ôn Từ Thư kịp lên tiếng an ủi con, bàn tay của Bạc Thính Uyên đã đặt lên bả vai đứa con trai mà khẽ vỗ về: "Nhất Minh, không phải lỗi của con đâu."

Ôn Từ Thư cũng gật gật đầu với chú khỉ con, dùng chất giọng dịu dàng, nhỏ nhẹ mà bảo: "Nhất Minh đừng cuống nhé, không phải tại thịt nướng đâu."

"Vâng ạ."

Bạc Nhất Minh mếu máo, giọng điệu nghe rầu rĩ hẳn đi.

Nhóc con nhích lại gần bên người ba lớn, như thể đang tìm kiếm một chỗ dựa vững chãi và đáng tin cậy để làm chỗ dựa tinh thần, ánh mắt tội nghiệp đáng thương cứ nhìn đăm đăm vào ba nhỏ đầy lo lắng.

Ôn Từ Thư hiếm khi thấy con trai bày ra vẻ mặt ấm ức, khổ sở đến thế này, xem ra thằng bé thực sự đang rất hoảng sợ.

Hai vị bác sĩ khẽ trao đổi với nhau một hồi, cuối cùng bác sĩ Lâm lên tiếng kết luận: "Chắc là lúc ăn cơm bị nhiễm gió lạnh, cộng thêm việc ăn hơi nhiều hơn bình thường một chút, lại ít vận động mà đã đi nằm nghỉ ngay nên mới dẫn đến tình trạng khó tiêu."

Bởi vì Ôn Từ Thư vẫn luôn phải dùng các loại thuốc điều trị bệnh tim, nên lần này bác sĩ Lâm vẫn bốc cho cậu một thang thuốc bắc có tính chất ôn hòa để điều trị.

Bác sĩ Lâm còn liên hệ với bệnh viện để kịp thời chuyển đến một chiếc túi chườm ấm dạ dày chuyên dụng, bảo Ôn Từ Thư dán vào vùng thượng vị để giữ ấm.

Trong lúc chờ đợi, Ôn Từ Thư kéo tay chú khỉ con qua rồi khẽ nhéo một cái: "Được rồi, ba thực sự không sao mà. Con mau đi ăn nốt bữa sáng đi, nếu không chính con cũng sẽ bị đau bụng đấy."

Nghe những lời dịu dàng của ba nhỏ, Bạc Nhất Minh đang định thốt ra từ "Không".

Bạc Thính Uyên liền kịp thời lên tiếng: "Quản gia Từ, chú đi cùng Nhất Minh qua bên kia đi."

Bạc Nhất Minh chu chu môi, phụng phịu buông bàn tay của ba nhỏ ra: "Ba lớn ơi, vậy ba phải chăm sóc ba nhỏ thật tốt đấy nhé."

"Ừm." Bạc Thính Uyên xoa nhẹ mái tóc của con trai, "Đi đi."

Bạc Nhất Minh lưu luyến, cứ đi một bước lại quay đầu nhìn một cái rồi mới rời đi.

Căn phòng khách nhỏ yên tĩnh trở lại, bác sĩ Lâm cùng dì Chung cũng xuống nhà bếp để chuẩn bị nấu một nồi cháo kê dưỡng vị.

Ôn Từ Thư đang định mở miệng bảo Bạc Thính Uyên cứ đi làm việc của mình đi, kết quả lại bị hắn vòng tay bế đứng dậy.

Bạc Thính Uyên ngồi xuống ghế sofa, đặt cậu ngồi vững vàng trên đùi mình.

Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt cậu, thấy sắc mặt cậu quả thực không có vẻ gì là tiều tụy vì đổ bệnh, cặp chân mày rậm đang nhíu chặt lúc này mới hơi giãn ra.

Hắn lời thấm ý thía bảo: "Sau này trong người không khỏe thì phải nói ngay từ đầu."

Dù giọng điệu của hắn vô cùng nghiêm nghị, nếu người bình thường không hiểu tính cách hắn thì sẽ tưởng rằng hắn đang trách mắng.

Ôn Từ Thư nhìn quanh thấy không có ai, liền nghiêng mặt tựa sát vào v*m ng*c hắn, giọng nói thều thào, yếu ớt: "Không được hung dữ với em đâu đấy."

Bàn tay đang ôm Ôn Từ Thư của Bạc Thính Uyên khẽ vuốt lọn tóc dài màu đen bên thái dương cậu ra sau, ngón tay cái nhẹ nhàng nhéo nhéo vành tai tròn trịa như viên trân châu nhỏ.

Ôn Từ Thư khẽ nghiêng mặt, rúc hẳn khuôn mặt vào lồng ngực ấm áp của hắn.

Không lâu sau, dì Chung mang gói thuốc bôi vào phòng, nói là hôm nay bác sĩ Lâm sẽ tiếp tục ở lại biệt thự lớn, nếu có việc gì cần cứ lập tức gọi ông ấy qua ngay.

Bạc Thính Uyên đón lấy gói thuốc, thử thử độ ấm thấy đã vừa vặn, lúc này mới nhẹ nhàng áp sát vào vùng thượng vị của Ôn Từ Thư, chậm rãi đẩy xoa.

Ôn Từ Thư lười biếng rúc vào lòng hắn, chẳng buồn động đậy.

Bạc Thính Uyên bảo dì Chung lấy tới một chiếc chăn mỏng rồi quấn quanh người Ôn Từ Thư.

Cậu khẽ kéo nhẹ mép chăn, đắp lên một bên bờ vai của hắn. Khi tầm mắt hai người giao nhau, cậu khẽ khàng bảo: "Đừng lo lắng mà."

Bàn tay Bạc Thính Uyên vẫn liên tục giữ lấy gói thuốc, chậm rãi miết xoa khắp vùng dạ dày của Ôn Từ Thư.

Hắn rũ mắt chăm chú ngắm nhìn từng nét trên gương mặt người trong lòng, từ ánh mắt, đôi mắt, sống mũi, gò má cho đến bờ môi, cẩn trọng kiểm tra một lượt còn hơn cả những máy móc tinh vi nhất của bệnh viện.

Lúc này, người trong lòng được ôm gọn ôm chặt thế này mà chẳng cảm thấy có chút trọng lượng nào.

Bạc Thính Uyên thậm chí còn hoài nghi chỉ trong một đêm ngắn ngủi vừa qua, gương mặt này đã nhỏ đi một vòng, làn da cũng tái nhợt đi vài phần.

Hắn càng nhìn kỹ, Ôn Từ Thư trong mắt hắn lại càng thêm ốm yếu, tựa như quanh thân đang bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt.

Khứu giác nhạy bén như loài sói trời sinh của hắn dường như lại càng bộc phát rõ rệt mỗi khi Ôn Từ Thư đổ bệnh.

Hắn chợt nhớ tới vô số trận ác mộng trong suốt chín năm qua: Trong mỗi một giấc mơ hoàn toàn khác biệt ấy, hắn đều chỉ có thể trơ mắt nhìn người trong lòng đột ngột đổ bệnh vẫn hết lần này đến lần khác.

Bạc Thính Uyên một lần nữa nhíu chặt cặp mày rậm.

Ôn Từ Thư nhận ra hắn căn bản chẳng nghe lọt tai lời mình nói.

Đôi mắt xanh lục kia nhìn thì có vẻ bình tĩnh, nhưng nơi đáy mắt lại đột nhiên cuộn trào một nỗi bất an như thể đang đối mặt với nguy cơ lớn lắm.

Dưới lớp chăn ấm áp, Ôn Từ Thư vội vàng áp bàn tay lên mu bàn tay hắn: "Anh sao thế?"

Bạc Thính Uyên như sực nhớ ra điều gì, lật tay lại nắm lấy cổ tay cậu rồi sờ sờ, giống như đang tìm kiếm món đồ nào đó.

Hắn trấn tĩnh lại tinh thần: "Ừm, tôi không lo lắng."

Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Lời này nghe thật gượng gạo, mà ánh mắt của hắn nhìn mình cũng kỳ lạ vô cùng.

Hắn tự dưng sờ cổ tay mình làm cái gì chứ?

Đang lúc cậu còn đang hồ nghi, liền nghe thấy Bạc Thính Uyên bảo dì giúp việc lên phòng ngủ ở tầng hai lấy chuỗi vòng tay xuống đây.

"Cô đi nói với dì Chung, bảo dì ấy tìm giúp tôi."

Cô giúp việc gật đầu ra hiệu đã hiểu. Nghe ra được ngữ điệu có phần nôn nóng của đại thiếu gia, cô liền xoay người rảo bước chạy nhanh ra ngoài.

Đồng tử của Ôn Từ Thư hơi giãn ra. Hắn vừa rồi là đang tìm chuỗi vòng bạch ngọc đốt trúc sao?

"Hôm qua tắm xong em quên chưa đeo vào, có chuyện gì thế?"

Bạc Thính Uyên cũng nhớ ra rồi.

Trước khi đi tắm, Ôn Từ Thư đã để điện thoại cùng chuỗi vòng tay ở trên tủ đầu giường, chắc là do lúc ấy hắn mải muốn ôm cậu một lát nên mới khiến cậu quên bẵng đi mất.

Cánh tay hắn chậm rãi siết lại, ôm chặt người trong lòng thêm một chút, trầm giọng nói: "Là tại tôi không tốt."

Ôn Từ Thư đột nhiên nhớ tới những lời Lý Uân từng nói với mình:

[ Đối với Thính Uyên mà nói, mọi chuyện trên thế giới này chỉ được chia làm hai loại: một là sức khỏe của con, và hai là tất cả những chuyện còn lại. ]

Cậu vội vàng nhích sâu vào lòng hắn hơn: "Anh cũng biết chuyện này không phải lỗi của Nhất Minh rồi, vậy thì tự nhiên càng không phải lỗi của anh."

Ôn Từ Thư ngước mắt lên, bàn tay ấm áp đưa ra khỏi lớp chăn mỏng, áp lên một bên nghiêng mặt của Bạc Thính Uyên.

Trong ánh mắt cậu đong đầy sự gắn bó và đau lòng: "Anh không được cứ vơ hết mọi trách nhiệm về phía mình như thế, biết chưa?"

Khi nói những lời này, đôi mắt của Ôn Từ Thư không tự chủ được mà hơi ửng hồng. Những gánh nặng đè trên vai Bạc Thính Uyên thực sự là quá mức trầm trọng rồi.

Bạc Thính Uyên dĩ nhiên nhìn thấy hốc mắt cậu đỏ lên, liền cuống quýt hỏi: "Dạ dày còn đau lắm à?"

Hắn hơi nhấc gói thuốc bôi lên một chút: "Bị tỳ vào đau à?"

Ôn Từ Thư nắm lấy tay hắn mà lắc lắc: "Anh đừng có lúc nào cũng hỏi em có đau hay không nữa, anh tự hỏi bản thân mình xem có mệt hay không đi."

Bạc Thính Uyên cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cậu, ngữ điệu thâm trầm phảng phất như một lời thề ước bằng tiếng Pháp: [ Tôi không mệt, một chút cũng không mệt. ]

Ôn Từ Thư bỗng chốc ngẩn ngơ. Vài giây sau, cậu mới vội vàng kéo chiếc chăn mỏng lên che kín mắt.

Cậu tuyệt đối không được để rơi nước mắt, nếu không cái tên ngốc này lại cuống cuồng tưởng rằng cơ thể cậu đang có chỗ nào không ổn cho xem.

Cũng may là đúng lúc này, dì Chung đã mang chuỗi vòng tay tới.

Bạc Thính Uyên đón lấy chuỗi vòng tay. Do không được đeo trong một khoảng thời gian dài nên chất ngọc đã lạnh ngắt.

Khi Ôn Từ Thư định giơ tay ra nhận, Bạc Thính Uyên lại nắm trọn chuỗi vòng trong lòng bàn tay mình, trầm giọng bảo: "Để lát nữa hãy đeo."

Chờ cho đến khi những đốt trúc bằng bạch ngọc đều đã được ủ ấm áp, Bạc Thính Uyên mới nhẹ nhàng lồng vào cổ tay cậu.

Ôn Từ Thư chợt nhớ tới buổi tối hôm đó, ngay trước đêm ghi hình chương trình, hắn đã đột ngột mang chuỗi vòng này đến cho cậu.

Những món đồ cổ ngoạn quý giá thế này, cho dù là trang sức hộ thân đeo bên người có đắt đỏ đến mấy thì cũng chẳng đến mức khiến một người như Bạc Thính Uyên phải đích thân đeo vào tay cho cậu.

Cho nên, chuỗi vòng tay này tất nhiên là phải ẩn chứa một ý nghĩa vô cùng đặc biệt nào đó.

Ôn Từ Thư đang định mở miệng hỏi thì dì Chung đã bưng khay mang cháo thuốc vào phòng.

"Cháo đã nguội bớt rồi, có thể dùng được rồi đây."

Ôn Từ Thư chống tay lên cánh tay hắn định ngồi dậy, thế nhưng Bạc Thính Uyên lại không để cậu tự tay bưng bát.

Hắn đưa tay đón lấy bát cháo, múc một muỗng rồi tỉ mẩn thổi một lát mới đưa đến bên môi cậu: "Còn nóng không?"

"Vừa vặn rồi." Ôn Từ Thư nếm một hớp nhỏ, "Hương vị cũng không tệ chút nào."

Cậu sợ nếu mình ăn quá ít thì Bạc Thính Uyên lại càng thêm lo lắng, thế là liền ngoan ngoãn đón lấy từng muỗng một, chậm rãi húp sạch cả bát cháo.

Có muỗng cháo nóng hổi xuôi xuống bụng, lại có thêm gói thuốc giữ nhiệt chườm bên ngoài, vùng dạ dày quả thực đã ấm áp lên rất nhiều.

Thấy lớp băng giá trên gương mặt người đàn ông mãi vẫn chưa chịu tan biến, Ôn Từ Thư liền giơ tay vòng qua ôm lấy cổ hắn, tựa sát vào bờ vai rộng lớn: "Bạc Thính Uyên, anh bế em ra phơi nắng được không?"

Đây là lần đầu tiên Bạc Thính Uyên nghe thấy cậu gọi thẳng tên của mình, hắn liền siết chặt lấy vòng eo cậu: "Gọi tên tôi một lần nữa xem nào."

"Hả?" Ôn Từ Thư vẫn chưa kịp phản ứng lại, bởi vì vừa rồi cậu cũng chỉ thuận miệng gọi theo bản năng mà thôi.

Giờ phút này khi đã hậu tri hậu giác nhận ra, cậu liền lý nhí: "Không thèm ~"

Đôi mắt xanh lục của Bạc Thính Uyên lúc này mới thoáng dịu lại, hắn ôm chặt cậu rồi đứng dậy sải bước ra ngoài.

Khi đi ngang qua hành lang, cả hai người đồng thời nghe thấy những tiếng động truyền ra từ phía phòng khách lớn.

Hóa ra là Bạc Nhất Minh đang trò chuyện với khán giả qua ống kính máy quay. Trước mặt nhóc con lúc này là mấy chiếc thùng giấy cỡ lớn, nhóc con đang hí hửng lôi thứ gì đó từ bên trong ra.

Ôn Từ Thư vội vàng ngó nghiêng nhìn lướt qua một cái, nhưng đã bị Bạc Thính Uyên ôm đi về phía phòng khách phụ ở hướng ngược lại.

Cậu thắc mắc hỏi: "Nhất Minh đang hí hoáy nghịch cái gì thế?"

Tại phòng khách phụ, ánh nắng ban mai xuyên qua hệ thống cửa kính lớn chiếu rọi lên chiếc ghế sofa, mang theo hơi ấm ngập tràn và lan tỏa khắp không gian.

Bạc Thính Uyên đón lấy ánh nắng ban mai rực rỡ, bế cậu bước vào trong.

"Đồ từ bên Pháp gửi tới đấy, một ít là quà cho Nhất Minh, còn một ít là dành riêng cho em."

"Có cả quà chuyên môn dành cho em nữa cơ à?"

Ôn Từ Thư khó hiểu nhìn hắn, trong lòng đột nhiên dâng lên sự tò mò, "Là đồ gì thế?"

Bạc Thính Uyên ngồi xuống chiếc ghế sofa, đôi mắt xanh lục chăm chú nhìn thẳng vào cậu, ngữ khí lại vô cùng nghiêm túc và đứng đắn: "Là quà tặng."

Ôn Từ Thư:...... Định nghĩa kiểu gì mà huề vốn vậy trời?

Cậu lườm hắn một cái sắc lẹm, ánh mắt long lanh khẽ nheo lại rồi hướng nhìn ra phía hoa viên bên ngoài, thế nhưng bàn tay giấu dưới lớp chăn mỏng lại chủ động kéo bàn tay lớn của hắn đặt trở lại trước ngực mình: "Tiếp tục xoa đi chứ, em đã cho anh dừng lại đâu."

Lời vừa dứt, trên bờ môi cậu liền đón nhận một nụ hôn dịu dàng che rợp xuống.