Chương 35 - Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Buổi tối, Ôn Từ Thư cùng Bạc Nhất Minh ngồi ở phòng sinh hoạt chung chơi đùa với mấy chiếc lư hương.

Mọi chuyện bắt đầu từ lúc ăn bữa tối, dì Chung vô tình nhắc tới việc trước kia người ta có gửi đến một đôi lò xông trầm nhỏ bằng đá phù dung, điều này đã khơi dậy sự tò mò của Bạc Nhất Minh khiến cậu nhóc cứ luôn miệng hỏi đông hỏi tây.

Ôn Từ Thư thấy con trai có hứng thú nên đã bảo dì Chung chuẩn bị sẵn dụng cụ và hương liệu để đốt trầm tạo hương triện.

Bạc Nhất Minh chưa từng chơi trò này bao giờ, mới chỉ nghe loáng thoáng qua câu "tắm gội dâng hương", thế là nhân lúc dì Chung bận chuẩn bị, cậu nhóc nằng nặc đòi chạy về phòng tắm rửa trước.

Ôn Từ Thư thấy con trai tích cực như vậy, dĩ nhiên bản thân cậu cũng không thể chịu kém cạnh.

Sau khi tắm rửa xong, cậu bỗng nhiên nảy ra hứng thú nên đã thay một bộ đồ ngủ dáng áo dài kiểu Trung Quốc cổ xưa có khuy cài chéo in hoa văn hoa sen chìm, rồi ngồi xếp bằng trên giường ngắm nghía hai chiếc lò xông trầm ba chân bằng đá phù dung màu hồng phấn mềm mại.

Món đồ này chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, toàn thân tỏa ra sắc hồng mịn màng, bóng bẩy như ngọc, các đường nét chạm khắc lại vô cùng tinh xảo và mỹ lệ.

Ngày trước khi còn ở nhà cha mẹ, Ôn Từ Thư món gì cũng thích đem ra nghịch ngợm, phàm là chuyện chỉ cần cậu không ra khỏi cửa chạy nhảy lung tung thì cha mẹ cậu đều hết lòng ủng hộ.

Bởi vậy ngoài việc đọc sách và luyện viết chữ ra, cậu cũng từng chơi đốt hương triện, rồi học cả điêu khắc. Thậm chí ngoài môn đàn piano được cha mẹ dạy dỗ từ nhỏ, cậu còn tự mình học thêm cả đàn guitar và mấy thứ ngôn ngữ ít người dùng.

Thế nhưng tính kiên nhẫn của cậu rất có hạn, món nào cũng chỉ học được chút da lông bề ngoài, một khi đã nắm được cơ bản là cậu liền có cảm giác như chơi trò chơi đã phá đảo xong, không còn thấy hứng thú nữa nên trực tiếp vứt sang một bên.

Ôn Từ Thư xoay xoay chiếc lò xông trầm nhỏ màu hồng phấn, thầm đánh giá mức giá đấu thầu lúc mua món đồ này về hẳn là không hề thấp.

Khi dì Chung bưng khay đựng hương liệu và dụng cụ đốt trầm bước vào, Ôn Từ Thư liền nâng chiếc lò nhỏ trong lòng bàn tay lên, nhìn dì và hỏi: "Dì Chung, món này là do ba lớn của Nhất Minh đấu giá mang về, hay là do cụ cố của Nhất Minh bảo người gửi tới vậy?"

Dì Chung đáp: "Là đại thiếu gia mua đấy. Chứ Bạc lão thái gia đã mất từ bao lâu rồi cơ mà?"

Ôn Từ Thư nghẹn lời.

Nhưng món đồ chơi này càng ngắm lại càng thấy có màu sắc hồng hồng mềm mại, trông cứ như đệm thịt dưới lòng bàn chân của mấy chú mèo con vậy, quả thực là khác biệt một trời một vực so với khí chất của Bạc Thính Uyên.

Đừng nói là những món đồ tùy thân quanh người Bạc Thính Uyên, ngay đến cả trong ngoài trên dưới căn biệt thự này cũng rất hiếm khi xuất hiện sắc màu tươi tắn, rực rỡ tựa như hoa đào đến thế, dĩ nhiên là ngoại trừ những đóa hoa kiều diễm nở rộ ngoài vườn vào mùa xuân ra.

Dì Chung đặt hộp đựng bột hương xuống bàn: "Lão Từ có nói, đây là những thứ được lọc ra từ trong đống đồ cũ của Bạc lão thái gia để lại."

Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ chia làm chín ngăn, tất cả đều được làm từ loại gỗ cực kỳ quý hiếm.

Chỉ cần gạt nhẹ tấm phiến gỗ mỏng ra là đã có thể ngửi thấy mùi bột hương nồng nàn phả ngay vào mũi.

Ôn Từ Thư ghé mũi ngửi thử các làn hương, rồi chọn ra một hộp bột hương có vị trầm hương, cam tùng và đàn hương làm chủ đạo.

"Lát nữa đợi Nhất Minh qua đây, cứ để tự thằng bé chọn một hộp."

Đến khi Bạc Nhất Minh hớn hở chạy trở lại phòng, nhìn thấy ba nhỏ trông chẳng khác nào người từ trong tranh bước ra, cậu nhóc liền bị mê mẩn đến mức ngẩn cả người.

Cậu nhóc nâng niu lọn tóc đen đang xõa trên bờ vai của ba nhỏ, nài nỉ: "Ba nhỏ ơi! Ngày nào ba cũng mặc đồ như thế này có được không ạ?"

Ôn Từ Thư ấn bả vai giữ cậu nhóc ngồi ngay ngắn lại: "Bảo bối ơi, đây là đồ ngủ mà."

Dì Chung còn có việc khác phải làm nên để mặc cho hai ba con tự chơi đùa với nhau, lát nữa dì sẽ quay lại thu dọn sau.

Bạc Nhất Minh ghé mũi ngửi qua một lượt tất cả các hộp bột hương, cuối cùng chọn trúng một hộp hương hoa mai.

Cậu nhóc bắt chước theo từng bước làm của ba nhỏ, cẩn thận dùng dụng cụ bằng đồng để nén phẳng lớp tro nền màu trắng, sau đó chọn một chiếc khuôn triện bằng đồng thau có họa tiết hình quả bàn đào rồi rải bột hương hoa mai lên trên.

Cậu nhóc sợ lúc nhấc khuôn lên sẽ làm hỏng mất đường nét của hoa văn, nên đã nhờ ba nhỏ ra tay giúp đỡ.

Sau khi mọi công đoạn đã hoàn tất, Ôn Từ Thư châm lửa đốt phần bột hương xếp hình hoa mai, rồi đậy chiếc nắp bằng đá phù dung màu hồng phấn lại. Những làn khói trắng bắt đầu len lỏi qua các khe hở chạm khắc rỗng trên nắp lò, lượn lờ bay lên không trung.

Trong không khí ngay lập tức ngập tràn mùi hương thoang thoảng của gỗ, vừa thanh khiết lại vừa sâu lắng, có tác dụng an thần và tịnh hóa tâm trí rất tốt.

Ôn Từ Thư đang nhắm mắt thưởng thức làn hương dịu nhẹ này, mở mắt ra đã thấy chú khỉ con đang nằm bò xoài trên bàn, mặt gần như áp sát vào lư hương, cái mũi nhỏ cứ hít hà liên tục đầy mạnh mẽ.

"Sao thế con?"

Bạc Nhất Minh trực tiếp vòng qua ngồi cạnh ba nhỏ, vừa ghé sát vào lư hương ngửi ngửi vừa tò mò hỏi: "Ba nhỏ ơi, ba có thấy cái mùi hương này hơi giống với mùi trên người của ba lớn không ạ?"

Ôn Từ Thư cố tỏ ra thản nhiên, cậu khẽ ngả người ra sau một chút, giả vờ hỏi một câu bâng quơ: "Thế à? Cái mũi nhỏ của con thính đến vậy cơ à?"

Bạc Nhất Minh kiêu ngạo ngửa cổ lên: "Mỗi lần ba lớn xách cổ áo con lên là con đều ngửi thấy rõ mồn một luôn ấy chứ."

Ôn Từ Thư chỉ mỉm cười chứ không nói gì thêm.

Xem ra ký ức về việc bị ba lớn xách lên của cậu nhóc này sâu đậm lắm đây. Có lẽ cậu nên tìm lúc nào đó nói chuyện lại với Bạc Thính Uyên, bảo hắn đừng có suốt ngày cứ xách con nhỏ đi tới đi lui như thế nữa.

Bạc Nhất Minh vội vàng cầm máy lên chụp ảnh: "Đây là lần đầu tiên con tự tay chuẩn bị lò xông hương đấy nhé."

Cậu nhóc đắc ý chụp liền mấy kiểu ảnh cho hình hoa văn bàn đào làm bằng bột hương vô cùng đáng yêu của mình.

Lúc này, Ôn Từ Thư mới sực nhớ tới chuyện mình gửi tin nhắn cho Bạc Thính Uyên hồi chiều, vậy mà cho đến tận bây giờ hắn vẫn chưa hề nhắn lại lấy một câu.

Đang cầm điện thoại trong tay thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ. Hai cha con cùng nhau quay đầu nhìn qua, cửa bị đẩy ra và Bạc Thính Uyên bước vào.

Ôn Từ Thư khẽ mướn mày, trong lòng thầm nghĩ không phải hắn bảo rất bận, tối nay sẽ về muộn sao? Bây giờ cùng lắm cũng mới chỉ 7 giờ tối chứ mấy?

Bạc Thính Uyên vừa bước vào liền nhìn thấy cậu đang vô cùng thư thái, nhàn nhã tựa vào chiếc bàn trà ba chân.

Mái tóc đen nhánh của cậu xõa tung trên bộ đồ ngủ màu trắng ánh trăng mỏng nhẹ, trông lấp lánh như dòng nước dưới trăng, dáng vẻ lười biếng toát lên một vẻ phong lưu, phóng khoáng khó tả.

Đầu ngón tay đang buông thõng của hắn khẽ động đậy.

Hắn rảo bước đi tới, nhìn con trai rồi hỏi: "Nhất Minh, hai ba con đang làm gì thế?"

"Con đang học cách xông hương từ ba nhỏ ạ!"

Bạc Nhất Minh rúc sát vào người ba nhỏ, hớn hở thuyết minh, "Đây là một nét văn hóa cổ đại vừa thần bí vừa thú vị, và dĩ nhiên ba nhỏ chính là một phần cấu thành quan trọng của nét văn hóa này rồi."

Ôn Từ Thư cạn lời nhìn chú khỉ con ngốc nghếch nhà mình. Vừa rồi lúc loay hoay nghịch hương liệu, cậu đúng là có thuận miệng giải thích vài câu thật, nhưng sao qua miệng c* cậu lại biến thành cái kiểu kỳ dị thế này?

Bạc Thính Uyên ngửi mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí, đi đến bên cạnh sập gỗ.

Hắn đưa tay đặt lên đầu con trai xoa xoa: "Con vừa mới gọi điện thoại cho ông nội đúng không?"

"Dạ?"

Bạc Nhất Minh ngửa đầu lên, đôi mắt màu hổ phách ngập tràn vẻ khó hiểu. Sao ba lớn lại biết chuyện cậu nhóc vừa tắm rửa xong là nhận được điện thoại của ông nội hay vậy ta?

Ôn Từ Thư cũng thoáng giật mình, nhưng ngay sau đó đã phản ứng kịp.

Cả nhà này phỏng chừng chỉ có ông nội của khỉ con mới dùng cái kiểu diễn đạt văn văn vở vở, mang tính chính thống như thế để trò chuyện với cháu trai mà thôi.

Cậu vừa định hé một nụ cười thấu hiểu thì lại thấy Bạc Thính Uyên rời tay khỏi đầu con trai, trượt nhẹ về phía sau rồi đặt lên vai cậu, giúp cậu vén lọn tóc ra sau lưng.

Cái khóe miệng vừa mới nhếch lên của Ôn Từ Thư liền chậm rãi hạ xuống.

Ôn Từ Thư khẽ rũ mắt, nương theo động tác của hắn mà hơi nghiêng đầu sang một bên, mái tóc dài ở sau lưng theo đó mà đổ xuống rào rạt.

Đợi đến khi ngón tay hắn rời đi, cậu mới nhịn không được mà ngước mắt lên nhìn: "Hôm nay công việc ở công ty không phải rất bận sao?"

"Ừm."

Bạc Thính Uyên nhìn cậu chăm chú, "Lát nữa tôi sẽ vào thư phòng để xử lý tiếp."

Ôn Từ Thư lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra là hắn chọn cách mang việc về nhà để tăng ca.

Giữa làn khói mây nhạt nhòa của hương trầm, một người đứng, một người tựa, ở giữa cách một cậu con trai nhỏ đang ngồi thu lu trên giường, ánh mắt của hai người giao nhau trong vài giây ngắn ngủi.

"Oa!"

Một tiếng thốt lên của Bạc Nhất Minh khiến Ôn Từ Thư giật mình vội vã thu hồi tầm mắt, dời hướng nhìn sang chiếc lư hương tinh xảo, phấn phấn nộn nộn đặt trên bàn trà.

Bạc Nhất Minh níu chặt lấy ống tay áo vest của ba lớn: "Ba lớn, ba có thể cho con xin ít phút được không ạ, con có chuyện này muốn nói với ba! Quan trọng lắm luôn ấy."

Cậu nhóc bày ra dáng vẻ như một ông cụ non, nháy mắt ra hiệu với ba lớn một cái đầy ẩn ý kiểu "ba hiểu mà".

Dĩ nhiên, dưới góc nhìn từ trên xuống của Bạc Thính Uyên, hành động này của cậu con trai nhỏ chẳng khác nào đang làm mặt quỷ.

Nhưng cũng may nhờ gương mặt này thừa hưởng được ba phần nét thanh tú, hài hòa từ Ôn Từ Thư, nên dù có làm mặt quỷ thì trông vẫn vô cùng tinh xảo và đáng yêu.

Ôn Từ Thư cũng sực nhớ ra, đây chắc hẳn là chuyện cậu giao cho khỉ con lúc sáng sớm. Cậu khẽ rũ mi mắt, trong lòng có chút bồn chồn không biết Bạc Thính Uyên liệu có đồng ý hay không.

"Nhất Minh, con qua thư phòng của ba trước đi, mười phút nữa ba qua."

Giọng điệu vẫn trầm ổn như thường lệ, nhưng nội dung câu nói lại nằm ngoài dự tính của Ôn Từ Thư.

Cậu ngước mắt nhanh chóng lướt qua hắn một cái, rồi lại nhìn sang bên mặt của con trai.

"Dạ được ạ, không thành vấn đề luôn!"

Bạc Nhất Minh nhảy phắt xuống giường, cũng không quên quay người lại dặn dò: "Ba nhỏ, ba đừng đụng vào lư hương của con nhé? Lát nữa con quay lại tự tay châm tiếp ạ."

"Ba biết rồi, ba không đụng vào đâu." Ôn Từ Thư hơi rướn người dậy, giúp con kéo lại vạt áo ngủ đang bị ngồi đến xộc xệch.

Bạc Nhất Minh vừa đi vừa nhảy chân sáo rời phòng.

Lúc đóng cửa, cậu nhóc còn cố tình ló cái đầu nhỏ ra tinh nghịch: "Ba lớn, ba nhỏ, con ngoan lắm đúng không ạ? Hì hì ~"

Chẳng đợi Ôn Từ Thư kịp phản ứng, chú khỉ con đã nhanh tay khép cửa lại.

Cậu nghĩ đi nghĩ lại, giữa hai người họ lúc này dường như cũng chẳng có chuyện gì quá hệ trọng cần phải nói ngay lập tức, nên đành giữ im lặng không mở lời trước.

Bạc Thính Uyên vừa rảo bước đi về phía công tắc đèn cạnh tường, vừa mở lời: "Lúc tôi chạy xe về nhà, thấy ánh trăng đêm nay đẹp lắm."

"Hả?"

Ôn Từ Thư quay đầu nhìn ra phía ban công bên ngoài phòng sinh hoạt chung. Cửa sổ chưa được khép lại hoàn toàn, lớp rèm vải voan mỏng khẽ bay bổng, dập dềnh theo làn gió đêm, quả thực là đang ôm trọn một bầu trời ngập tràn ánh trăng lung linh, huyền ảo.

Ngay sau đó, ánh đèn trong phòng bỗng chốc tối sầm xuống.

Ôn Từ Thư lập tức liên tưởng đến chuyện xảy ra tối qua. Cậu cúi đầu, bàn tay bối rối sờ soạn chiếc dụng cụ nén tro bằng đồng thau có cán dài đặt trên bàn, đầu ngón tay cảm nhận được một sự lạnh lẽo truyền đến.

Bạc Thính Uyên bước tới trước mặt cậu, cúi người đỡ cậu đứng dậy để xỏ vào đôi dép đi trong nhà: "Không phải em bảo có ảnh muốn cho tôi xem sao?"

Động tác xỏ chân vào dép của Ôn Từ Thư khựng lại một nhịp.

Hóa ra... hắn cố tình thay đổi lịch trình công việc để về nhà sớm như vậy, chỉ là vì muốn xem mấy tấm ảnh kia thôi sao?

Cậu đặt một tay lên bờ vai săn chắc, vững chãi của hắn, khẽ lầm bầm trách nhẹ: "Vậy anh tắt đèn làm cái gì chứ? Tắt đèn rồi mới xem điện thoại là không tốt cho mắt đâu đấy."

Lời còn chưa dứt, cánh tay của Bạc Thính Uyên đã vòng qua eo, ôm gọn lấy cậu nhấc bổng đứng dậy.

Hai người họ vốn chênh lệch nhau 10cm chiều cao, nhưng lúc này Ôn Từ Thư đang đứng sát bên sập gỗ, khoảng cách ấy được thu hẹp lại đáng kể.

Hơn nữa, Bạc Thính Uyên lại bất ngờ dùng lực đỡ cậu đứng dậy, khiến chóp mũi cậu suýt chút nữa đã cọ qua bờ môi khô ráo của đối phương.

Dưới sự vương vấn của làn hương trầm tỏa ra từ chiếc lư nhỏ, Ôn Từ Thư gần như bị bao trọn trong hơi thở của Bạc Thính Uyên, từ làn da cho đến tận sâu trong tâm khảm, gắn kết chặt chẽ không một kẽ hở.

"Hửm?"

Ôn Từ Thư ngước mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm như đá quý trong màn đêm của hắn, chậm rãi hỏi: "Cho nên... anh không xem ảnh nữa à?"

Bạc Thính Uyên đáp: "Vẫn còn chín phút."

Đôi mắt đen của Ôn Từ Thư thoáng hiện lên một chút nghi hoặc.

Bạc Thính Uyên áp lòng bàn tay lên một bên má cậu, ngón tay cái khẽ lướt qua vành tai mềm mại, hỏi bằng tiếng Pháp: Nhảy với tôi một điệu nhé?

Lời mời gọi này đến quá đỗi đột ngột, nhưng giọng điệu của hắn lại chân thành và thâm tình đến mức khiến Ôn Từ Thư rơi vào trạng thái choáng váng trong thoáng chốc.

May mắn, thật là quá may mắn.

Ôn Từ Thư thầm nghĩ, thật may là hắn có tầm nhìn xa trông rộng mà tắt đèn đi, bằng không hắn nhất định sẽ nhìn thấy gương mặt đang nóng bừng lên một cách vô cớ của anh lúc này.

"Được."

Tiếng đáp vừa dứt, cả người cậu đã được Bạc Thính Uyên bế ngang lên, sải bước đi về phía ban công.

Ôn Từ Thư đầu óc quay cuồng đứng vững lại, để mặc cho hắn dắt tay rồi ôm lấy eo mình, trong lòng không khỏi nghĩ ngợi miên man: Bạc Thính Uyên bình thường ít nói là vậy, thế nhưng hành động thì lại...

Đêm nay không hề có âm nhạc, chỉ có hương thơm thanh nhã lướt qua và ánh trăng dịu dàng soi tỏ.

Hai người họ lặng lẽ khiêu vũ cùng nhau một điệu, vừa giống lại vừa khác so với lần trước.

Chẳng hạn như, Ôn Từ Thư cảm nhận được khoảng cách giữa hai người dường như đã hoàn toàn biến mất, theo từng nhịp chuyển động, họ cứ như có một sự ăn ý ngầm, bờ vai luôn kề sát vai, cơ thể dán chặt vào nhau.

Cậu đang mặc bộ đồ ngủ kiểu Trung Quốc mỏng nhẹ, mềm mại, vạt áo thêu những đường hoa văn chìm tinh xảo mang chút sức nặng, khẽ xòe rộng ra theo mỗi bước chân nhảy, tạo thành những vòng xoáy như tà váy mềm.

Trong khi đó, Bạc Thính Uyên lại khoác trên mình bộ vest công sở nghiêm nghị, phẳng phiu, đường nét bờ vai và tấm lưng rộng của hắn trông vô cùng góc cạnh, vững chãi.

Mỗi lần Ôn Từ Thư ngả người dựa vào Bạc Thính Uyên, cậu lại giống như một nhành hoa mềm mại, ngát hương đang sà vào lòng hắn.

Điệu nhảy không có nhạc đệm này kéo dài chừng tám phút đồng hồ.

Khi sắp sửa kết thúc, Ôn Từ Thư bỗng thấy có chút lưu luyến không nỡ rời, nhưng cậu vẫn phải lên tiếng nhắc nhở hắn: "Không được thất hứa với trẻ con đâu đấy nhé."

Bạc Thính Uyên đột ngột siết chặt vòng tay ôm lấy cậu.

Tấm lưng của Ôn Từ Thư được bàn tay to rộng của hắn v**t v* đầy mạnh mẽ, khiến cả người cậu mềm nhũn ra, dán chặt vào khuôn ngực vững chãi ấy.

Đôi bàn tay kia nhanh chóng trượt từ vòng eo thon gọn, mảnh khảnh xuống cặp đùi thon dài, dùng lực nhấc bổng một cái đã bế thốc Ôn Từ Thư lên.

Trong bóng tối, Ôn Từ Thư được bế thẳng vào phòng ngủ rồi đặt nhẹ xuống giường.

Bạc Thính Uyên kéo chăn đắp lên người cậu: "Tôi sang nói chuyện với Nhất Minh, em cứ nghỉ ngơi trước đi."

Dừng một chút, hắn nói tiếp: "Tối nay tôi phải làm việc đến khá muộn, lát nữa tôi sẽ bảo Nhất Minh qua đây ngủ cùng em."

Ôn Từ Thư nằm lọt thỏm trong tấm chăn bông mềm mại, trong lòng dâng lên cảm giác ấm ức, bất bình:

Nhảy nhót với người ta xong xuôi một cái là anh vứt bỏ tôi qua một bên luôn hả? Anh nghĩ bổn thiếu gia đây hiền lành, dễ bắt nạt lắm đúng không?

Cậu thầm giận dỗi, giơ tay định gạt phắt tay hắn ra để tự mình kéo chăn.

Nào ngờ, một tiếng "Chát" giòn giã vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch và khiến căn phòng bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng đầy quỷ dị.

"Em..." Ôn Từ Thư hoàn toàn không hề có ý định đánh hắn, cậu luống cuống định nhỏm dậy giải thích.

Bạc Thính Uyên lại dịu dàng giữ lấy bàn tay cậu rồi nhẹ nhàng xoa xoa: "Tôi biết rồi, tôi xử lý xong việc sẽ qua với em."

Ôn Từ Thư: "... Ừm."

Cậu kéo kéo tấm chăn trùm lên quá đầu, nhắm nghiền mắt lại và mím chặt môi để che giấu sự ngượng ngùng.

-

Thư phòng.

Bạc Nhất Minh canh chuẩn thời gian nhìn chăm chằm về phía cửa phòng.

Khi thấy ba lớn đẩy cửa bước vào, cậu nhóc không khỏi kinh ngạc: "Ba lớn, sao ba đúng giờ thế ạ? Vừa vặn mười phút luôn."

Bạc Thính Uyên khép cửa lại, vừa đi vào trong vừa định cởi áo vest ra.

Thế nhưng hắn đột nhiên ngửi thấy mùi hương trầm thoang thoảng còn vương trên tay áo, thế là lại thu tay về, không cởi ra nữa.

Hắn ngồi xuống ghế sofa: "Nhất Minh, con muốn nói chuyện gì?"

Bạc Nhất Minh đã nhẩm đi nhẩm lại những lời định nói trong lòng rất nhiều lần, giờ phút này cậu nhóc tuôn ra một tràng vô cùng tự nhiên và trôi chảy.

"Ba lớn, ban tổ chức chương trình có cho tụi con cơ hội được mời thêm một vị phụ huynh nữa tham gia cùng đó ạ."

Thực ra Bạc Thính Uyên đã biết chuyện này từ chỗ trợ lý Albert, hắn hỏi: "Ý con thế nào?"

Gương mặt Bạc Nhất Minh tràn ngập vẻ lém lỉnh, như thể sợ người lớn không nhận ra cậu nhóc đang che giấu chút tâm tư nhỏ mọn của mình vậy.

"Nếu ba lớn chịu bồi con đi cưỡi ngựa, hơn nữa còn thắng được con, thì con sẽ mời ba lớn cùng tham gia chương trình. Ba lớn có muốn đi không ạ?"

Theo tuổi tác ngày một lớn dần, cậu nhóc đã ý thức được rằng uy nghiêm của ba lớn đến từ đôi mắt màu xanh lục cực kỳ sắc bén, thâm trầm, cùng với thói quen kiệm lời, hiếm khi bày tỏ thái độ khiến người khác hoàn toàn không thể đoán định được.

Những gì không biết thì sẽ trở nên thần bí, mà sự thần bí thì luôn khiến người ta sinh lòng kính sợ, thậm chí là e dè.

Trong lúc Bạc Thính Uyên giữ im lặng, hắn liền nhận ra biểu cảm bất thường của con trai.

Đột nhiên, Bạc Nhất Minh thu hai chân đang dang rộng một cách tùy ý lại, ngồi ngay ngắn đoan trang, rồi liên tục dịch chuyển mông từng chút một để lưng tựa hẳn vào thành ghế sofa.

Hai cánh tay cậu nhóc dường như đang cố thử đặt lên gác tay, nhưng vì đang ngồi chính giữa chiếc sofa ba chỗ nên hai bên đều trống trải. Thế là, Bạc Nhất Minh nhanh như chớp dịch sang một bên góc, cuối cùng cũng gác được cánh tay lên.

Bạc Thính Uyên khẽ nhíu mày, trong lòng thoáng có một dự đoán.

Để kiểm chứng cho suy đoán của mình, hắn giơ tay khẽ đẩy nhẹ chiếc gọng kính không tròng trên sống mũi, bày ra dáng vẻ nhàn nhã mà nhìn cậu con trai nhỏ đáng yêu.

Bạc Nhất Minh:?

À! Ba lướn lúc này có đeo kính đâu nhỉ.

Đúng vậy, lớp thấu kính lạnh lùng đó cũng là một trong những nguồn cơn tạo nên cảm giác thần bí của hắn.

Thế nhưng vừa mở miệng ra, Bạc Nhất Minh lại lập tức để lộ sự non nớt mà chính mình không hề hay biết, đôi chân xỏ dép lê vô thức cứ chà xát qua lại trên tấm thảm: "Ba lớn? Ba suy nghĩ thế nào rồi ạ?"

Bạc Thính Uyên hỏi ngược lại: "Thế còn ý kiến của ba nhỏ con thì sao?"

Bạc Nhất Minh liền nói như một lẽ đương nhiên: "Ba nhỏ dĩ nhiên là cực kỳ mong đợi ba lớn sẽ tham gia chơi cùng tụi con rồi ạ."

"Đã như vậy, con còn dùng chuyện này để ra điều kiện với ba sao?"

"Dạ?"

Bạc Nhất Minh lập tức lộ ra một biểu tình ngơ ngác, ngây thơ, hoàn toàn bị câu hỏi vặn lại đầy nhẹ nhàng nhưng vô cùng sắc bén của ba lớn đánh cho trở tay không kịp.

Cậu nhóc chu chu cái miệng nhỏ: "Dạ được rồi, con không nên làm như thế. Nhưng mà..."

Bạc Thính Uyên chống tay vào thành ghế đứng dậy: "Ba nhỏ của con có bảo muốn rút ra một ngày để đi ăn lẩu, vậy thì hôm đó chúng ta cứ đến trường đua ngựa trước, rồi sau đó mới đi ăn cơm."

"Vâng ạ!"

Bạc Nhất Minh reo hò nhảy dựng lên: "Nhưng ba lớn không được nhường con đâu đấy nhé, ba phải hứa chắc chắn với con cơ!"

Chuyện này đối với cậu nhóc mà nói là vô cùng quan trọng.

Bạc Thính Uyên nhìn con trai. Từ một cục bông nhỏ xíu còn quấn tã ngày nào giờ đã lớn đến ngần này, thoắt cái đã chín năm trôi qua.

Vạn hạnh là, thằng bé từ nhỏ đến lớn đều luôn khỏe mạnh, sinh long hoạt hổ.

"Không thành vấn đề."

"Tuyệt quá đi mất thôi ~~"

Bạc Nhất Minh đã quên sạch bách việc mình vừa mới bắt chước dáng điệu của ba lớn như thế nào, lập tức hiện nguyên hình thành một chú khỉ con, hận không thể nhảy tót lên ghế sofa để bật cao thật cao.

-

Phòng ngủ.

Ôn Từ Thư nghe thấy tiếng động khi con trai bước vào phòng, cậu mở mắt ra rồi quay đầu nhìn lại: "Nhất Minh hả?"

Bạc Nhất Minh cứ ngỡ ba nhỏ đã ngủ say từ lâu rồi, cậu nhóc liền lóc cóc bò lên giường.

"Ba nhỏ ơi, nếu ba lớn không đồng ý tham gia chương trình thì ba có thất vọng lắm không ạ?"

Ôn Từ Thư dang tay ôm nửa người con vào lòng: "Cũng không đến mức đó đâu con, sao thế? Ba lớn không đồng ý hả?"

"Hehe! Đương nhiên là đồng ý rồi ạ!" Bạc Nhất Minh vốn định trêu để lừa ba nhỏ một chút, kết quả là nụ cười cứ nở rộ trên môi, tự mình làm lộ tẩy trước.

Cậu nhóc rúc vào lòng ba nhỏ ngọ nguậy, hí hửng kể lại việc ba lớn đã nhận lời: "Ba lớn sẽ để chú Albert đi tìm hiểu quy trình của chương trình, ba ấy sẽ thu xếp ổn thỏa hết ạ."

Ôn Từ Thư khẽ chọc chọc vào má con trai: "Bảo bối của ba giỏi quá ta? Thậm chí còn thuyết phục được cả ba lớn nữa cơ đấy! Ngoan lắm."

"Dạ?"

Bạc Nhất Minh ngước đôi mắt ngơ ngác lên nhìn, sao ba nhỏ lại có thể có một suy nghĩ sai lầm đến vậy cơ chứ?

"À đúng rồi ba nhỏ ơi, ba lớn tối nay phải làm việc muộn mới qua ở với ba được, nên đã giao cho con một nhiệm vụ đặc biệt."

Ôn Từ Thư khẽ nhíu mày: "Nhiệm vụ gì thế?"

"Chính là phải dỗ ba nhỏ ngủ thật ngoan đó ạ."

Bạc Nhất Minh vừa nói vừa đưa bàn tay nhỏ nhắn lên, vỗ nhè nhẹ vào tấm chăn: "Ba nhỏ ơi, ngoan nào ~ Để bé Minh Minh kể cho ba nghe câu chuyện về chú kỳ lân một sừng nhé ~~"

Ôn Từ Thư: ==

Ai mà thèm nghe câu chuyện về chú kỳ lân một sừng cơ chứ!

Haizzz!